Chương 130
Kính Vị Tình Thương

Chương 130: Vội vàng gửi gắm nhi tử cho người khác

Chương 130: Vội vàng gửi gắm nhi tử cho người khác

Nam Cung Tĩnh Nữ đang bí mật phê duyệt tấu chương trong thư phòng, còn Nam Cung Nhượng thì đang nghỉ ngơi ở tẩm điện.

Từ sau khi Nam Cung Tĩnh Nữ ngầm tiếp chưởng triều vụ, Tứ Cửu liền đi theo nàng. Tứ Cửu là người hầu trung thành và tận tâm, hắn đã phụng dưỡng Nam Cung Nhượng hơn bốn mươi năm, hiện giờ có mệnh lệnh của Nam Cung Nhượng, hắn bắt đầu dành hơn nửa thời gian của mình để đi theo Nam Cung Tĩnh Nữ.

Cho đến ngày nay, Nam Cung Tĩnh Nữ cũng đại khái hiểu được dụng ý của phụ hoàng, chỉ là nàng không tin rằng con đường này sẽ thành công. Rốt cuộc thì từ xưa đến nay đều là nam tôn nữ ti, nữ tử sao có thể làm hoàng đế được cơ chứ? Nói vậy, hẳn là phụ hoàng cũng hiểu rõ điều này, cho nên người mới sẽ làm thủ thuật che mắt, để nàng trộn lẫn vào triều đình.

Một thị vệ vội vàng đi trên đường, khi bước vào địa giới của Cam Tuyền cung, hắn bị các thị vệ khác chặn đường lại. Người nọ lấy một cái lệnh bài nhỏ từ trong lồng ngực ra, hai gã thị vệ chặn đường thấy vậy thì lập tức buông binh khí xuống, hành lễ: "Mời đại nhân."

Người nọ vẫn trầm mặc, hắn lướt qua hai gã thị vệ, rất nhanh đã biến mất ở chỗ ngoặt.

Có một vị nội thị rất trẻ đang canh giữ ở cửa chính điện Cam Tuyền cung, hắn chính là "nhi tử" của nội thị tổng quản Tứ Cửu. Nam Cung Nhượng thương Tứ Cửu vì hắn trung thành và tận tâm. Thấy Tứ Cửu không có con nối dõi, mấy năm trước Nam Cung Nhượng đặc biệt cho phép đứa cháu bên nhà ngoại Tứ Cửu vào cung, cũng ban tên: Trần Truyện Tự.

Tuy Tứ Cửu là người hầu, nhưng hai đời tổ tông của hắn đều họ Trần. Trần Truyện Tự hầu hạ Tứ Cửu hai năm, Tứ Cửu đối đãi với hắn rất tốt, mưa dầm thấm đất nên hiện giờ hắn cũng là một nhân vật khá có địa vị trong nội đình.

Dẫu sao Tứ Cửu cũng lớn tuổi rồi, hắn cũng không thể hầu hạ Nam Cung Tĩnh Nữ mãi được, vì thế hắn gọi con nuôi tới để con nuôi chậm rãi tiếp nhận vị trí của hắn.

Tên thị vệ kia đi đến trước mặt Trần Truyện Tự, dường như hai người đã quen biết nhau từ trước. Hai người thoáng nhìn nhau, sau đó Trần Truyện Tự đẩy cửa đại điện ra và bước vào.

Một lát sau, Trần Truyện Tự nhô nửa người ra từ cửa nhỏ: "Vào đi."

Hai người cùng đi vào thiên điện, Tứ Cửu đã chờ ở nơi đó.

Tên thị vệ kia thấy Tứ Cửu thì mới khom mình hành lễ, hắn lấy một hộp gấm từ lồng ngực ra: "Đại nhân, đây là từ 'bên kia' gửi tới."

Tứ Cửu nâng mi mắt rồi "ừm" một tiếng. Trần Truyện Tự nhận hộp gấm, hắn mở hộp ra trước mặt hai người và sờ vào đồ vật bên trong. Sau khi chắc chắn không có ám khí, đồ vật bên trong cũng không có độc thì hắn mới giao cho Tứ Cửu.

Tứ Cửu cầm lấy hộp, hắn không xem mà chỉ lạnh lùng nói: "Ngươi lui xuống trước đi."

Thị vệ và Trần Truyện Tự cùng thỉnh an, khom người rời đi.

Lúc này Tứ Cửu mới lấy đồ vật bên trong ra, đó là một miếng vải thô màu trắng. Miếng vải này có chút ố vàng, thoạt nhìn giống như là khăn rửa chén.

Giũ cái khăn ấy ra, trên đó có hai hàng chữ được viết bằng than củi hoặc là phân tro, nét chữ thì hơi vặn vẹo.

Tứ Cửu rũ mắt, gấp lại miếng vải rồi bỏ vào trong hộp. Hắn ôm cái hộp vào lồng ngực, tập tễnh đi vào bên trong điện.

"Đốc đốc đốc"

Nam Cung Tĩnh Nữ nghe tiếng đập cửa thì gác bút lông lên nghiên mực, nàng cầm tơ lụa màu vàng che lại những gì mình đang viết: "Vào đi."

Tứ Cửu đi đến trước án thư, cung kính hành lễ: "Tiểu điện hạ, mật báo bên tư trạch gửi đến."
Tâm Nam Cung Tĩnh Nữ lại nhấc lên sóng to gió lớn, nhưng thần sắc nàng không có chút biến hóa nào, nàng nhàn nhạt nói: "Để đó đi."

Tứ Cửu: "Vâng." Hắn đặt hộp lên bàn, sau khi chắc chắn rằng cái hộp nằm trong tầm với của Nam Cung Tĩnh Nữ thì hắn mới đứng thẳng người, hành lễ yên lặng lui ra ngoài.

Nam Cung Tĩnh Nữ nhìn thoáng qua hộp gỗ, lại kéo tơ lụa vàng đang che tấu chương ra. Nàng cầm bút lông, khôi phục tư thế trước khi Tứ Cửu tiến vào.

Sau mấy nhịp thở, một tiếng "lạch cạch" vang lên. Đồng tử Nam Cung Tĩnh Nữ co rụt, một giọt chu sa đỏ tươi rơi từ ngòi bút, nện trên tấu chương.

Nó lập tức biến thành một vòng tròn lớn bằng một đồng tiền, có vẻ có chút chói mắt.

Nam Cung Tĩnh Nữ hít sâu một hơi, chỉ đành đặt bút lông xuống. Mặc dù nàng có giả vờ bình tĩnh như thế vào đi chăng nữa, nhưng khi nhìn thấy mật báo kia, tâm nàng vô cùng rối loạn. Dù có vờ như bản thân mình không để bụng, nhưng nàng không thể nào tập trung được nữa.
Nàng lừa được Tứ Cửu, nhưng không thể lừa được bản thân mình.

Nam Cung Tĩnh Nữ dựa vào lưng ghế, chiếc hộp gỗ lặng lẽ nằm trong tầm mắt nàng, bên trong chính là mật báo ở tư trạch của Tề Nhan.

Sau này, khi Nam Cung Tĩnh Nữ nghe tin Tề Nhan nuôi tiểu thiếp ở tư trạch và quyết định tiến cung cầu xin phụ hoàng, nàng mới biết được chuyện phụ hoàng xếp tai mắt vào tư trạch của Tề Nhan...

Cho nên nàng cũng không phản đối hay gì cả, bởi lẽ nàng và Tề Nhan đã đi tới nông nỗi như thế rồi.

Nam Cung Tĩnh Nữ nghiêng người lấy hộp gấm trước mặt, lấy đồ vật bên trong ra.

Sáng nay, có tiếng khóc nỉ non ở hậu viện tư trạch, nô tài nhân lúc dùng cơm dò hỏi bà đỡ nên mới biết được: Hậu viện sinh hạ một đôi song sinh long phượng, đôi mắt hai đứa nhỏ đều có màu hổ phách. Trưởng tử bất hạnh chết non, Tề Duyên Quân tự mình chôn đứa trẻ ấy dưới tàng cây ở hậu hoa viên. Nô tài thấy bà đỡ thường tránh nói tới việc đó, hình như chuyện này còn có ẩn tình khác.
---

Khi Nam Cung Tĩnh Nữ định thần lại, nàng đã siết chặt mảnh vải trong tay, khiến cho nó nhăm nhúm tự bao giờ. Nàng cắn môi, tùy tay lấy một tấu chương còn trống và viết: Tra.

---

Hai canh giờ trước, Tề Nhan bị bà đỡ đẩy ra khỏi phòng sinh. Nửa canh giờ sau, phòng sinh lại lần nữa truyền ra tiếng khóc nỉ non.

Bà đỡ lau mồ hôi và bước ra khỏi phòng sinh, thần sắc bà có chút kỳ lạ. Bà giương mắt nhìn đôi mắt màu hổ phách của Tề Nhan, không khỏi tấm tắc bảo lạ: "Chúc mừng lão gia, chúc mừng lão gia, tôn phu nhân đã sinh hạ một đôi song sinh long phượng." Nửa câu sau bị bà đỡ nuốt lại vào miệng: Đôi mắt của hai đứa nhỏ giống lão gia như đúc, đều là màu hổ phách đấy.

Tề Nhan lạnh lùng lấy một thỏi nguyên bảo từ cổ tay áo ra và ném cho bà đỡ: "Thưởng cho ngươi. Sắc trời đã tối, không bằng ngươi ngủ lại đây một đêm đi. Sáng sớm ngày mai ta sẽ bảo hạ nhân đưa ngươi trở về, đến lúc đó sẽ biếu thêm cho ngươi."
Bà đỡ làm nghề này hơn nửa đời, nhưng bà chưa bao giờ gặp được gia chủ nào rộng rãi như thế. Bà vội vàng chắp tay thi lễ, hô to: "Đa tạ lão gia, lão gia thật đúng là có tâm địa Bồ Tát. Thứ lão bà nói một câu không nên nói, thân mình tôn phu nhân gầy yếu, e rằng không đủ sữa cho đôi song sinh long phượng này. Không biết lão gia có mời vú nuôi hay chưa? Tổ tiên nhà ta có truyền một bài thuốc thúc sữa, nếu lão gia không chê thì lát nữa ta sẽ sao chép và đưa cho nhà bếp. Ngoài ra...nam hài đầu lòng rất khỏe mạnh, còn nhị nha đầu thì hơi gầy yếu một chút, xin lão gia chăm nom cẩn thận."

Tề Nhan gật đầu, biểu tình không thấy biến hóa: "Vất vả rồi, mời ngươi đến thiên viện nghỉ ngơi."

Tề Nhan đẩy cửa vào phòng. Tuy không khí tràn ngập mùi máu tươi, nhưng cửa sổ trong phòng vẫn được đóng chặt, trước giường còn bày một cái chậu than khiến trong phòng rất nóng bức.
Hai nha hoàn câm điếc đang dùng khăn ướt lau mặt cho Tiểu Điệp. Một người trong đó thấy Tề Nhan tiến vào thì huých nhẹ bạn mình, hai người đồng loạt quỳ gối trước mặt Tề Nhan.

Tề Nhan vẫy tay, hai người lập tức ra ngoài.

Tiểu Điệp yên tĩnh ngủ. Nàng vô cùng mệt mỏi, hai đứa nhỏ này dằn vặt rút cạn sức lực của nàng, nhưng cũng may là tất cả đều bình an.

Hai cái tã lót được đặt trên mép giường, cái màu đỏ đã được quấn kỹ, còn cái màu xanh biếc thì chỉ mới được mang tới.

Ai cũng không ngờ được, Tiểu Điệp gầy yếu như vậy mà lại có thể mang thai song sinh long phượng.

Nhìn ba người trên giường, Tề Nhan đột nhiên rơi nước mắt. Tuy vô cùng mệt mỏi nhưng Tiểu Điệp không có đè lên đứa nhỏ nào. Thân thể nàng tạo thành hình "cung", hoàn toàn vô thức bảo vệ hai cái tã lót trong ngực mình.
Tề Nhan cảm khái vạn ngàn. Nàng chợt nhớ lại lúc Xanh Lê bộ bị tàn phá, khi ấy mẫu thân cũng lê thân thể nặng nề của mình chuẩn bị hành lý cho tỷ muội các nàng. Rõ ràng là mẫu thân chưa từng đọc bất cứ sách vở nào, nhưng vào thời khắc cuối cùng, mẫu thân đã cố nghĩ ra kế sách để tỷ muội các nàng chạy về hướng nam. Hiện giờ quay đầu lại, đúng là kế sách của mẫu thân đã cứu nàng một mạng.

Hiện giờ Tiểu Điệp cũng như vậy. Tâm trí Tiểu Điệp đang dần khôi phục, dù cho có vô cùng mệt mỏi thì nàng vẫn theo bản năng bảo vệ hai đứa nhỏ trong lồng ngực.

Nữ tử vốn yếu đuối, nhưng khi làm mẹ thì sẽ trở nên mạnh mẽ.

Tã lót một lớn một nhỏ, ca ca thì nằm trong cái tã màu đỏ, thoạt nhìn thì hắn lớn hơn muội muội của hắn một chút. Đứa nhỏ này mở to đôi mắt màu hổ phách rồi nhìn xung quanh. Tề Nhan nhớ mình từng đọc được ở đâu đó một câu như thế này: Trẻ con mới sinh không thể nhìn thấy gì cả, cũng không biết đứa nhỏ này đang xem cái gì.
Mà tã lót màu xanh biếc thì nhỏ hơn, đúng như những gì bà đỡ nói: Đây là một hài tử gầy yếu. Lấy sức khỏe ốm yếu của Tiểu Điệp, có thể dựng dục hai đứa nhỏ này đã là chuyện không dễ. Có lẽ là nhờ vào huyết mạch cường tráng của người thảo nguyên nên hai đứa nhỏ mới có thể sống sót được. Muội muội ngủ rất trầm, nàng yên tĩnh nằm lên khuỷu tay của mẫu thân.

Tề Nhan đi tới, nàng từ trên cao nhìn xuống nam hài trong tã lót màu đỏ, đôi mắt màu hổ phách ấy quả thực giống nàng như đúc.

Ánh mắt Tề Nhan nặng nề, biểu tình cũng có chút nghiêm trọng: Hai đứa nhỏ đều có đôi mắt màu hổ phách, nhưng đôi mắt Tiểu Điệp lại là màu đen...

Như vậy, rốt cuộc là hai đứa nhỏ này kế thừa huyết thống thảo nguyên của mẫu thân chúng, hay là tên nam tử làm hại Tiểu Điệp vốn là người thảo nguyên?!
Nghĩ đến đây, Tề Nhan bỗng nhiên siết chặt nắm tay. Nàng nhớ tới đám người thảo nguyên bị nàng chôn sống kia, nếu tên đó thật sự nằm trong số bọn họ...

Tề Nhan hận không thể lập tức bay về Tấn Châu, đào hết miếng đất kia lên để nghiền xương của lũ người đó thành tro. Rốt cuộc bọn họ có biết nữ hài này là ai hay không? Nàng chính là Khất Nhan Nặc Mẫn, là công chúa cao quý nhất của Xanh Lê bộ!

Thân mình Tề Nhan lung lay, nàng không thể không áp xuống suy nghĩ này, vĩnh viễn để nó chỉ là "suy đoán". Nàng không muốn nghĩ sâu thêm, bởi vì cho tới nay Vị Quốc chính là kẻ thù của nàng, nhưng mà...nếu người làm hại Tiểu Điệp chính là tộc nhân của nàng, nàng phải làm sao bây giờ đây?!

Tề Nhan hít sâu một hơi rồi chậm rãi thở ra. Nàng cúi xuống, ôm lấy tã lót màu đỏ lên.
Xúc cảm khi chạm vào vô cùng mềm mại, mà đứa nhỏ này còn thơm mùi sữa, khiến cho trái tim cứng rắn của Tề Nhan cũng hòa tan

Tề Nhan xoay người muốn rời đi, nhưng khi đi được vài bước, nàng chợt quay đầu nhìn lại. Hai mẹ con Tiểu Điệp đang ngủ say trên giường, không hề phòng bị.

Nàng không ra khỏi phòng mà trực tiếp đi ra sau bình phong, ở đó có một cái thùng gỗ đựng nước lạnh.

Tề Nhan cúi đầu nhìn nam hài trong lòng, mà đứa nhỏ này cũng đang mở to đôi mắt ngập nước nhìn nàng. Tề Nhan cảm giác như nàng bị cái gì đó đâm mạnh vào, trong nháy mắt nàng thậm chí có chút dao động.

Tề Nhan đặt tã lót lên một cái bàn nhỏ. Nàng ôm đứa nhỏ ra, cánh tay của trẻ con cũng vì vậy mà lộ ra, cánh tay mập mạp trắng nõn ấy đang vui sướng vẫy vẫy với nàng. Hốc mắt Tề Nhan lập tức đỏ lên, nàng quay mặt đi rồi lấy tay đè đứa trẻ đó xuống, bả vai nàng không ngừng run rẩy.
Tề Nhan để một cái tay khác ở bên môi, há miệng cắn lấy. Nước mắt nàng tràn ra hốc mắt, từng giọt rơi xuống. Khi thảo nguyên xảy ra chuyện thì nàng mới có tám tuổi, nhưng nàng vẫn còn nhớ rõ rất nhiều chuyện.

Bởi vì người thảo nguyên dùng nửa năm để săn thú và đánh giặc, cho nên tỉ lệ trẻ mới sinh sống sót là rất thấp, nam đinh có thể đi săn hay đánh giặc thì càng hiếm hơn.

Mỗi lần các bộ tộc phát động chiến sự, thai phụ bị bắt giữ đều sẽ có đãi ngộ vô cùng tốt, thậm chí các dũng sĩ cường tráng còn sẽ tranh nhau cưới nàng kia về nhà. Sau khi sinh hạ hài tử, vô luận là nam hay nữ thì bọn họ đều coi như con mình. Thậm chí còn có người nhận con của kẻ địch về nuôi, đặt lại tên và nuôi nấng chúng như hài tử của mình. Nếu như thảo nguyên vẫn còn, Tiểu Điệp vẫn có thể tìm được một vị hôn phu dũng mãnh nhất, mà hai đứa nhỏ này nhất định sẽ bình an lớn lên...
Nói đến cùng, người dơ bẩn chính là Tề Nhan nàng.

Nàng ngấm nhuần văn hóa Vị Quốc, cho nên mới cảm thấy không thể giữ vết nhơ này lại...

Hơn nữa...

Chuyện của Tiểu Điệp đã bại lộ hơn nửa năm, nhưng Nội đình ty vẫn không mang chiếu chỉ tán thành thân phận của Tiểu Điệp tới.

Tề Nhan nghe Nam Cung Xu Nữ nói: Nam Cung Tĩnh Nữ lấy cớ không thể sinh con để bảo vệ Tiểu Điệp... Như vậy, hiện giờ trưởng tử ra đời, dựa theo luật lệ ở Vị Quốc, rất có khả năng sẽ phải gϊếŧ mẹ để giữ con. Bọn họ sẽ mang nam hài này làm con của Nam Cung Tĩnh Nữ, xem như là đích trưởng tử của phò mã và công chúa...

Lấy sự sủng ái của Nam Cung Nhượng dành cho Nam Cung Tĩnh Nữ, hắn tuyệt đối sẽ không tha cho Tiểu Điệp.

Dẫu sao Nam Cung Tĩnh Nữ "không thể sinh con", như vậy đích trưởng tử sẽ được kế thừa thực ấp của mẫu thân. Nếu tân quân lên ngôi và phá lệ phong đích nữ duy nhất là Nam Cung Tĩnh Nữ trở thành đại trưởng công chúa, như vậy thì nhi tử đầu tiên của Nam Cung Tĩnh Nữ sẽ trở thành quận vương.
Còn nữa, Nam Cung Tĩnh Nữ sở hữu vạn hộ thực ấp. Nam Cung Nhượng và tân quân tuyệt đối không cho phép nam hài này có hai vị mẫu thân.

Tề Nhan buông miệng ra, một dấu răng thật sâu thình lình xuất hiện trên mu bàn tay nàng, thấm đầy máu tươi. Nàng quay đầu, nước mắt nàng vẫn còn đọng ở khóe mắt nhưng ánh mắt nàng trở nên kiên định hơn bao giờ hết.

Tề Nhan ôm lấy đứa trẻ tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ này lên, nước mắt lại lần nữa tuôn ra như vỡ đê. Nàng hận mình vô năng và mềm yếu, nếu lúc trước nàng có thể nhẫn tâm thêm một chút, có thể báo thù nhanh hơn một chút, có phải bây giờ nàng và Tiểu Điệp đã có thể cao chạy xa bay rồi không?

Hoặc là...nếu nàng sớm tỉnh ngộ, bồi dưỡng ra thế lực của bản thân thì nàng cũng không cần đẩy bản thân và Tiểu Điệp đến tuyệt cảnh thân bất do kỷ như thế.
Nói đến cùng, nàng không có khả năng chống lại tấn bi kịch của mười mấy năm trước, nhưng từng chuyện xảy ra ngày hôm nay đều do sự mềm yếu vô năng của nàng tạo thành. Nàng không đành lòng nhìn Nam Cung Tĩnh Nữ bị thương tổn, luôn muốn nàng ấy vui sướng hạnh phúc, chỉ mong có thể tiếp tục kéo dài khoảng thời gian này với nàng ấy, cứ kéo dài từ lần này đến lần khác...kéo dài tới cuối cùng chỉ có thể tự nhận lấy hậu quả. Nhưng mà người phải chịu trừng phạt lại không phải là nàng, mà là người muội muội vô tội của nàng!

Tề Nhan hít mũi: Món nợ máu này, nàng nhất định sẽ đòi lại.

Mặt nước trong thùng gỗ phản chiếu khuôn mặt của Tề Nhan, có một vết sẹo cắt ngang bên má trái, đó là vết sẹo vì cứu Nam Cung Tĩnh Nữ mà lưu lại. Từ nay về sau...sẽ không còn nữa.
Đứa nhỏ này rất ngoan ngoãn, nó yên tĩnh rúc vào lồng ngực Tề Nhan, mở to đôi mắt màu hổ phách dáo dác nhìn xung quanh.

Một tiếng "đùng" vang lên, mặt nước vốn phẳng lặng đột nhiên rúng động, Tề Nhan ném nam nài này vào trong thùng gỗ. Nhưng cảnh tượng mà nàng không bao giờ ngờ tới đã xảy ra, đứa nhỏ này vậy mà tự động nhắm mắt nhắm mũi, hai chân cọ quậy trong dòng nước...

Trẻ con mới sinh sao có thể biết bơi được? Chỉ thấy đứa trẻ mới sinh kia không ngừng đạp loạn, cái đầu tròn vo chỉ có mấy sợi tóc ấy trồi lên mặt nước. Tề Nhan run rẩy, thấy đứa trẻ nghịch nước vui vẻ như vậy, lòng nàng giống như bị cối xay nghiền qua...

Tề Nhan thử ấn nó xuống vài lần, nhưng mỗi lần như thế nó đều cố trồi lên, hơn nữa còn mỉm cười vui sướng, phảng phất như đang chơi đùa với Tề Nhan.
Tề Nhan nhìn đứa nhỏ đang nghịch nước trong thùng gỗ một hồi lâu, lại nhìn đôi mắt giống nàng như đúc, cuối cùng nàng cũng vớt đứa nhỏ này ra khỏi mặt nước. Nàng gọi Tiền Nguyên tới, tìm một miếng vải rách bọc đứa nhỏ này rồi đặt vào hộp cơm. Sau đó, nàng bỏ thêm mấy tờ ngân phiếu trị giá trăm lượng và một tượng gỗ thỏ con vào trong.

Tiền Nguyên cảm thấy khó hiểu, hỏi: "Lão gia, người muốn làm gì?"

Tề Nhan tự mình đậy nắp hộp cơm lại: "Ngươi tự mình đưa đứa nhỏ này rời khỏi kinh thành, càng xa càng tốt. Tìm được một gia đình trong sạch thì nói đứa nhỏ này bị vứt bỏ bởi vì có đôi mắt khác người thường, sinh ra điềm xấu. Lão phu nhân trong tộc không đành lòng nên chạy suốt đêm tiễn hài tử này đi. Ngân phiếu năm trăm lượng này xem như là tạ lễ, làm thủ lao để bọn họ nuôi đứa nhỏ này sống bình an."
Cuối cùng Tiền Nguyên vẫn không nhịn được, hắn hỏi: "Lão gia, sao người có thể làm vậy? Đây chính là trưởng tử của người kia mà!"

Tề Nhan nhìn Tiền Nguyên, nghiêm túc nói: "Ngươi biết thân phận của ta rồi đây, Nội đình ty vẫn chưa thừa nhận thân phận của Tiểu Điệp, một khi nội đình biết chúng ta có nam hài, chắc chắn sẽ bỏ mẹ lấy con... Ta không muốn hài tử vừa sinh ra liền không có nương. Đây là huyết mạch duy nhất của Tề thị ta, ta chỉ có thể phó thác cho ngươi!"

Tiền Nguyên nghe xong thì lập tức quỳ xuống đất: "Lão gia người yên tâm, tiểu nhân nhất định sẽ an trí tiểu thiếu gia một cách thích đáng!"

Tề Nhan đỡ Tiền Nguyên lên, nàng suy nghĩ và dặn dò thêm một lần nữa: "Nhất định phải tìm được một nhà hiền lành, phải hỏi thăm cho kỹ, phàm là nam chủ nhân trong nhà có tật xấu uống rượu hay đánh bạc thì cũng không thể được."
Tiền Nguyên: "Lão gia yên tâm, tiểu nhân đã rõ."

Tề Nhan: "Ngoài ra, phải cảnh báo cho bọn họ vài câu, cứ nói là 'lão phu nhân' yêu thương cháu, chắc chắn sẽ phái người đi xem hài tử. Nếu hài tử có gì sơ suất, ta nhất định sẽ khiến toàn tộc bọn họ chôn cùng!"

Tiền Nguyên: "Vâng."

Tề Nhan: "...Để tránh kẻ xấu mơ ước tới số ngân phiếu này, ngươi hãy mang theo chút bạc vụn và mấy xâu tiền đồng đi. Nhớ kỹ, phải đưa hài tử đi càng xa càng tốt, trở về rồi thì không cần nói địa chỉ cho bất cứ ai, bao gồm cả ta."

Tiền Nguyên: "Vâng. Nếu lão gia không còn gì phân phó nữa, vậy thì tiểu nhân sẽ đi ngay bây giờ."

Tề Nhan: "Chậm đã, để ta ngẫm lại..."

Sau mấy nhịp thở, Tề Nhan tiếp tục phân phó: "Khi trở về thì bí mật hỏi thăm ven đường xem có xác nam hài nào chết non hay không, nếu có thì mua về đi."
---

Sau khi Tiền Nguyên rời đi, Tề Nhan bọc kĩ cái tã lại. Nàng cầm cuốc đào một cái hố sau tiểu viện, đặt tã lót vào và phủ một lớp giấy dầu lên, sau đó mới cẩn thận phủ đất, chôn cất kĩ càng.

Làm như vậy cũng không vì lý do gì khác. Nếu như giấy dầu bị thủng hoặc là không còn thì nàng sẽ biết có người đã động tay ở đây, như vậy nàng sẽ chuyển qua kế hoạch khác.

Ở Vị Quốc, trẻ con mới sinh chết non được xem là điềm xấu, phần lớn sẽ được đặt ở trong rương hoặc là dùng chiếu cuốn lại rồi ném ở bãi tha ma. Nhưng Tề Nhan lại sai người mua nhang đèn, còn lập một cái linh đường nhỏ ở dưới tàng cây. Tin tức rất nhanh đã được truyền đi...một hài tử trong đôi song sinh long phượng ấy mất, hỉ sự lập tức biến thành tang sự. Nhà bếp cũng rơi vào thế khó, bọn họ vội vã mua mấy miếng đậu hũ trắng để làm cơm tang.
Tề Nhan rửa sạch tay rồi quay về phòng Tiểu Điệp. Tiểu Điệp đã tỉnh, mà nàng cũng đang cho hài tử bú sữa. Tề Nhan theo bản năng xoay người, nhưng nghĩ đến chuyện mình cũng là nữ nhi, dường như cũng không cần kiêng kỵ, cho nên nàng tự nhiên ngồi xuống mép giường.

Tiểu Điệp vẫn có chút suy yếu, nhưng giữa mày nàng có thêm chút từ ái của mẫu thân. Nàng cười với Tề Nhan, gọi một tiếng: "Ca~."

Tề Nhan giơ tay sửa lại mấy sợi tóc hỗn loạn ngay trán Tiểu Điệp, dịu dàng hỏi: "Ngươi vất vả rồi, có đau hay không?"

Tiểu Điệp hết lắc đầu rồi lại gật đầu, sau đó nhìn về phía tã lót. Đứa nhỏ này đang nhắm mắt bú sữa. Ở trong mắt Tề Nhan, đây là một chuyện rất thần kỳ, không có ai dạy cho Tiểu Điệp phải làm thế nào nhưng nàng đã biết cách cho hài tử uống sữa.
Tiểu Điệp: "Ca ca~, ngươi nói xem, năm đó khi mẫu thân sinh chúng ta ra, người cũng vất vả như vậy sao?"

Tựa như có một trận sấm sét nổ tung trong đầu Tề Nhan. Nàng ngơ ngẩn nhìn Tiểu Điệp: Bởi vì gặp nạn lúc còn nhỏ tuổi, sau này còn phải chịu kíƈɦ ŧɦíƈɦ, cho nên Tiểu Điệp không nhớ rõ chuyện trước kia. Tiểu Điệp chỉ nhớ rõ hình xăm của gia tộc, hơn nửa năm ở chung nàng đã dần dần nhớ kỹ Tề Nhan, nhưng rất ít khi nàng đề cập đến chuyện trước đây.

Tề Nhan: "Tiểu Điệp...ngươi?"

Tiểu Điệp ngẩng đầu: "Ca, làm sao vậy."

Tề Nhan: "Ngươi nhớ tới cái gì rồi?"

Ánh mắt Tiểu Điệp có chút mê mang, nàng chớp mắt, đột nhiên nói bằng tiếng mẹ đẻ: "Khi nào a nương và a ba tới đón chúng ta?"

Tề Nhan lập tức bưng kín miệng Tiểu Điệp, nàng vừa mừng vừa sợ.

Nghe muội muội hỏi như vậy, dường như muội muội nàng vẫn chưa có khôi phục hoàn toàn, nhưng ít ra đã có thể nhớ được ký ức trước đây! Lúc trước ký ức của Tiểu Điệp giống như là một cuộn chỉ rối, thường xuyên đan xen loạn cả lên.
Như vậy, có phải là muội muội sẽ chậm rãi khôi phục hay không?!

Thấy Tiểu Điệp khó hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn nhìn nàng, Tề Nhan chậm rãi buông tay ra, nàng cũng đáp bằng tiếng mẹ: "Tiểu Điệp, để ca ca kể cho ngươi nghe một câu chuyện."

Trong câu chuyện đó, Tề Nhan đã nói dối, cũng "tốt đẹp hóa" sự thật tàn khốc kia.

Nàng nói với Tiểu Điệp, năm đó vì né tránh sự đuổi gϊếŧ của kẻ thù mà các nàng cùng nhau nhảy xuống vách núi, may mắn được một vị cao nhân cứu giúp. Nhưng mà đầu Tiểu Điệp bị va vào đâu đó, cho nên mấy năm nay vẫn luôn không nhớ rõ, có khi ký ức còn trở nên hỗn loạn.

Xanh Lê bộ vẫn còn, a ba, a mụ và Ba Âm cũng đang sống rất vui vẻ ở thảo nguyên, chỉ là "huynh muội" các nàng tạm thời không thể trở về được. Nàng cũng cưới nữ nhân Vị Quốc làm thê tử, bởi vì hai nước từng khai chiến nên các nàng không thể bại lộ thân phận người thảo nguyên. Đợi đến lúc thời cơ chín muồi thì các nàng mới có thể về nhà.
Tề Nhan nói dối rất vụng về, nàng thậm chí lo rằng Tiểu Điệp sẽ không tin. Quả nhiên sau khi Tề Nhan nói xong, Tiểu Điệp nhíu mày rồi lẩm bẩm: "Vì sao ta không nhớ rõ những chuyện ca ca nói? Ta nhớ là..." Tiểu Điệp cố gắng nhớ lại, nhưng nàng không nghĩ ra được gì cả.

Tề Nhan vội nói: "Không phải ca ca nói với ngươi rồi sao? Mấy năm nay ngươi vẫn luôn bị bệnh, tâm trí cũng rối loạn! Rất nhiều chuyện trong trí nhớ của ngươi đều là giả, chẳng lẽ ngươi không tin ca ca sao?"

Tiểu Điệp có chút gấp gáp: "Ta đương nhiên tin ca ca!"

Tề Nhan vô cùng áy náy, nàng cố không cho nước mắt rơi xuống, giơ tay sờ gương mặt Tiểu Điệp: "Muội muội, ngươi phải nhớ kỹ. Chúng ta không được phép nói tiếng thảo nguyên ở lãnh thổ Vị Quốc, cũng không thể nhắc lại những chuyện trước kia, càng không thể để bất cứ ai phát hiện chúng ta là Xanh Lê vương tộc. Sau này ca ca sẽ chậm rãi kể cho ngươi nghe những chuyện đã xảy ra, nhưng ở trong mắt bọn họ thì chúng ta là phu thê, mà đứa nhỏ này chính là hài tử của chúng ta."
Tiểu Điệp càng nghe càng thấy khó hiểu: "Nhưng chúng ta là huynh muội kia mà..."

Tề Nhan: "Hiện tại ngươi phải nhớ rõ lời ca ca nói, tên của ta là Tề Nhan, ngươi có thể gọi ta là Duyên Quân. Tên của ngươi là Tiểu Điệp, không có họ. Sau này ngươi phải gọi ta là 'Duyên Quân', không được gọi là ca ca trước khi chúng ta về nhà!"

Dường như Tiểu Điệp có chút không vui, nhưng nàng vẫn yên lặng gật đầu.

Tiểu Điệp suy nghĩ rồi tiếp tục hỏi: "Ca ca...Duyên Quân, nếu ngươi đã cưới nữ tử Vị Quốc, vậy thì sau này khi chúng ta trở về thảo nguyên, nàng ấy phải làm sao bây giờ?"

Tề Nhan há miệng th* d*c, nàng nhìn muội muội, không nói ra lời.

Tiểu Điệp tiếp tục nghiêm túc suy nghĩ cho "tẩu tử", nàng nói: "Nương cũng là người Vị Quốc. Tuy rằng hai bên đang đánh nhau nhưng mà ca...Duyên Quân, nếu chúng ta dẫn nàng ấy về, a ba và a mụ sẽ thích nàng ấy lắm."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (307)
Chương 1: Chương 1: Xem kiều nga thành nhi lang Chương 2: Chương 2: Tình cảm thiếu niên, kết nghĩa an đạt Chương 3: Chương 3: Trời ban khả năng thuần phục ngựa quý Chương 4: Chương 4: Hiến nữ không thành, chôn người gây họa Chương 5: Chương 5: Rước lấy ngoại tộc vào nhà, thảo nguyên nhấc lên tai họa Chương 6: Chương 6: Bình định tứ hải, khoảng cách quân thần Chương 7: Chương 7: Nước mất nhà tan không tự biết Chương 8: Chương 8: Dục hỏa niết bàn, đòi lại nợ máu Chương 9: Chương 9: Mưa gió rửa trôi quá vãng Chương 10: Chương 10: Trước thù hận và đau khổ, lương tâm vẫn còn tại Chương 11: Chương 11: Kết tân hữu thận trọng từng bước Chương 12: Chương 12: Tặng tự vô tâm gieo nhân quả Chương 13: Chương 13: Bởi vì nhầm lẫn nhị nữ phẩm quạt Chương 14: Chương 14: Giải dị mộng hung tướng mới hiện ra Chương 15: Chương 15: Tiếc thay ngày nọ đã đầy đau thương Chương 16: Chương 16: Phụ tử tình thâm thầm mưu tính Chương 17: Chương 17: Nguyện ngồi một mình câu cá Chương 18: Chương 18: Long Môn mở ra, bạn cũ gặp lại Chương 19: Chương 19: Thương hải tang điền đoạn trường nhân Chương 20: Chương 20: Bảng vàng đề tên mã do cương Chương 21: Chương 21: Thám Hoa lang vừa khéo thất lễ trước phố Chương 22: Chương 22: Song hỉ lâm môn nhị nữ gả thấp Chương 23: Chương 23: Kết liên lý, mỗi người đều hoài tâm sự Chương 24: Chương 24: Thầm uốn mình theo bố cục của người Chương 25: Chương 25: Tam triều lại mặt nghiệm lạc hồng Chương 26: Chương 26: Duyên phận kỳ diệu tạo nên bốn góc bàn cờ Chương 27: Chương 27: Dịu dàng là sự trừng phạt đau đớn nhất Chương 28: Chương 28: Biệt hữu u sầu thầm sinh hận Chương 29: Chương 29: Vừa nghe không biết ý trong khúc Chương 30: Chương 30: Bừng tỉnh đã là người trong khúc Chương 31: Chương 31: Ngầm lộ răng nanh cắn đứt cánh chim Chương 32: Chương 32: Tân hôn yến nhĩ quấn quít si mê Chương 33: Chương 33: Tai họa đào hoa không báo trước Chương 34: Chương 34: Tạm quên hận cũ không màng thân Chương 35: Chương 35: Trước khi chuyện thành, ta sẽ dốc hết sức bảo vệ ngươi Chương 36: Chương 36: Cung yến giao thừa nhấc lên mạch nước ngầm Chương 37: Chương 37: Giao thừa yến công chúa cứu phu Chương 38: Chương 38: Ước vọng xuyên tim không thể chối từ Chương 39: Chương 39: Tĩnh Nữ say rượu thổ lộ tâm sự Chương 40: Chương 40: Lục Nhị độc miệng nói ra oán hận bấy lâu Chương 41: Chương 41: Đêm giao thừa chung chăn chung gối Chương 42: Chương 42: Tết Nguyên Tiêu năm Cảnh Gia thứ chín Chương 43: Chương 43: Tết Nguyên Tiêu tay nắm tay dạo chơi Chương 44: Chương 44: Mê trận đố đèn trước Thính Vũ lâu Chương 45: Chương 45: Hủy đi một tay tuyệt diệu hảo từ Chương 46: Chương 46: Há có ai giã từ sự nghiệp khi đang trên đỉnh vinh quang Chương 47: Chương 47: Tương tư một mối đeo sầu đôi nơi Chương 48: Chương 48: Tặng mặc bảo thụ chi dĩ bính Chương 49: Chương 49: Thả con tép bắt con tôm, diện kiến chủ nhân thật sự Chương 50: Chương 50: Hiến kế thiêu rụi Vị Ương cung Chương 51: Chương 51: Xuân đến tình đậu sơ khai Chương 52: Chương 52: Là áy náy lẫn dịu dàng Chương 53: Chương 53: Ôm người vào trong lòng Chương 54: Chương 54: Nhận nhầm tiếng chim oanh thành tiếng khóc của chim nhạn Chương 55: Chương 55: Vạn sự đều được chuẩn bị, chỉ thiếu mỗi mình gió đông Chương 56: Chương 56: Gió đông lồng lộng ánh lửa ngút trời Chương 57: Chương 57: Bắn lén khiến ngựa mất khống chế Chương 58: Chương 58: Cũng vì người mà phấn đấu quên mình Chương 59: Chương 59: Xưa nay thủy hỏa khó dung Chương 60: Chương 60: Cởϊ áσ mang binh đi nước cờ hiểm Chương 61: Chương 61: Khất Nhan A Cổ Lạp thật hay giả Chương 62: Chương 62: Kinh hãi báo tin Di Châu thất thủ Chương 63: Chương 63: Chiến trận Kính Vị chạm vào là nổ ngay Chương 64: Chương 64: Bản chất của con người là đau khổ tìm kiếm thanh xuân Chương 65: Chương 65: Liên hoàn kế một hòn đá hạ hai con chim Chương 66: Chương 66: Hết lòng che chở lại đuổi trung phó rời đi Chương 67: Chương 67: Lòng dạ sắt đá Chương 68: Chương 68: Huyết hải thâm thù đến chết vẫn không thôi Chương 69: Chương 69: Cơn thịnh nộ chẳng thể kiềm nén Chương 70: Chương 70: Đêm thị tẩm thương người đau mình Chương 71: Chương 71: Hoa tự rơi nước tự chảy Chương 72: Chương 72: Thù cũ chưa dứt chớ nói gì đến thanh toán xong Chương 73: Chương 73: Viên ngọc quý của thảo nguyên bước vào hoàng thành Chương 74: Chương 74: Cầu thân trước mặt mọi người, ai ai cũng đều kinh sợ Chương 75: Chương 75: Biến dị sinh phúc họa khó liệu Chương 76: Chương 76: Rốt cuộc thì Tề lang vẫn là nữ nhi Chương 77: Chương 77: Yêu hay ghét thì bản thân đều là người chịu tổn thương đầu tiên Chương 78: Chương 78: Hỏi thế gian tình là chi Chương 79: Chương 79: Ngày chín tháng chín phò mã lập phủ Chương 80: Chương 80: Dùng cái chết trả lại những ân huệ chẳng thể đền đáp Chương 81: Chương 81: Chuyện cũ năm xưa ở bắc Kính Quốc Chương 82: Chương 82: Bí ẩn vùi trong quá khứ Chương 83: Chương 83: Kiếp phù du trộm được nửa ngày nhàn Chương 84: Chương 84: Bị vứt bỏ không đường trở về Chương 85: Chương 85: Quạ đen khắp thiên hạ này đều hiểm độc Chương 86: Chương 86: Tích lũy lâu dài hiện ra răng nanh Chương 87: Chương 87: Hai đóa hoa nở, các biểu một cành Chương 88: Chương 88: Một hồi quyết đấu chưa kết thúc Chương 89: Chương 89: Dùng mưu kế giao phong một lần nữa Chương 90: Chương 90: Ranh giới không thể vượt qua Chương 91: Chương 91: Vì ai nên nỗi thân tiều tụy Chương 92: Chương 92: Rượu vào khắc khoải lòng tương tư Chương 93: Chương 93: Yêu hoa xin kíp bẻ hoa Chương 94: Chương 94: Cuộc hội ngộ sau mười một năm Chương 95: Chương 95: Chỉ muốn cùng ngươi làm lại từ đầu Chương 96: Chương 96: Tình sâu vô cùng nước đổ khó hốt Chương 97: Chương 97: Bạt ngàn lá rụng xào xạc đổ Chương 98: Chương 98: Vui sướng muộn màng Chương 99: Chương 99: Sơn vũ dục lai phong mãn lâu Chương 100: Chương 100: Vui sướng bảo rằng gió đông cũng đa tình Chương 101: Chương 101: Nam Vị Quốc dần lụi bại Chương 102: Chương 102: Nghe nói gió đông cũng đa tình Chương 103: Chương 103: Đáng thương tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ Chương 104: Chương 104: Đường vào triều quanh co khúc khuỷu Chương 105: Chương 105: Thuyền mảng đông tây lặng im Chương 106: Chương 106: Hay cho thói qua cầu rút ván Chương 107: Chương 107: Quốc có công chúa vừa trưởng thành Chương 108: Chương 108: Lần đầu biệt ly dịu dàng lưu luyến Chương 109: Chương 109: Ngồi mát ăn bát vàng Chương 110: Chương 110: Vận mệnh định sẵn, trời định sẵn Chương 111: Chương 111: Chuyện cũ năm xưa đứt ruột đứt gan Chương 112: Chương 112: Hận không thể gϊếŧ sạch người trong thiên hạ Chương 113: Chương 113: Khúc hát kết thúc trong nghẹn ngào Chương 114: Chương 114: Mọi chuyện kết thúc, cảnh còn mà người đã mất Chương 115: Chương 115: Bức tranh chữ ngày xưa dẫn tới tranh chấp Chương 116: Chương 116: Bán duyên tu đạo bán duyên quân Chương 117: Chương 117: Tâm mất khống chế, dần dần xa cách Chương 118: Chương 118: Bí mật trong cung cấm Chương 119: Chương 119: Tiểu nhân oán hận đâm sau lưng Chương 120: Chương 120: Những gì ngươi thấy đều đã được lên kế hoạch Chương 121: Chương 121: Tỷ như trong mộng chẳng hề phân minh Chương 122: Chương 122: Vẫn không thể thoát khỏi số mệnh yêu hận đan xen Chương 123: Chương 123: Thời đại mới mở ra Chương 124: Chương 124: Sân không vắng vẻ tàn xuân Chương 125: Chương 125: Mưa gió đã thổi đèn tắt đuốc diệt Chương 126: Chương 126: Dùng máu của người khác nhuộm thành Chương 127: Chương 127: Tương tư biết khi nào mới gặp lại Chương 128: Chương 128: Tâm trí như yêu chung quy khó thọ Chương 129: Chương 129: Ngẫu hoa thâm xử điền điền diệp Chương 130: Chương 130: Vội vàng gửi gắm nhi tử cho người khác Chương 131: Chương 131: Nghe ngóng xem ngươi có bình an hay không Chương 132: Chương 132: Đuổi theo những vì sao và vầng trăng khuyết Chương 133: Chương 133: Từ biệt ba năm chỉ gặp lại nhau trong mơ Chương 134: Chương 134: Cũng chỉ là muối bỏ biển Chương 135: Chương 135: Sau bức rèm châu ẩn hương Chương 136: Chương 136: Buổi tương phùng trăm mối cảm xúc Chương 137: Chương 137: Duy ứng vân phiến tình tương tự Chương 138: Chương 138: Thế gian nào có biện pháp vẹn cả đôi đường Chương 139: Chương 139: Một ván cờ ký gửi thâm tình Chương 140: Chương 140: Gia đình đoàn viên nối lại tình Chương 141: Chương 141: Trời sinh đã có khả năng mưu tính, nhìn thấu bất kỳ ai Chương 142: Chương 142: Thấy quân thất ý ta phiền muộn Chương 143: Chương 143: Chất đầy thịt dê lên chiếc đĩa vàng Chương 144: Chương 144: Tương phùng hà tất từng quen biết Chương 145: Chương 145: Túy tiếu bồi quân tam vạn tràng Chương 146: Chương 146: Ông trời tác hợp Chương 147: Chương 147: Hoa lưu luyến bướm, khung cảnh quyến rũ cuối con mương thần bí Chương 148: Chương 148: Ngọn lửa ban đêm bao trùm cả cung điện Chương 149: Chương 149: Tàn lửa trong đêm đen thử thách tình cảm bao nay giữa chúng ta Chương 150: Chương 150: Thua người trong thành không ngủ Chương 151: Chương 151: Một ngàn cánh buồm lướt qua con tàu bị chìm Chương 152: Chương 152: Một hòn đá làm cả hồ dậy sóng Chương 153: Chương 153: Tài tử Tô Châu Liễu Dư An Chương 154: Chương 154: Vô tình nhất là nhà đế vương Chương 155: Chương 155: Hoài bích kỳ tội bất do nhân Chương 156: Chương 156: Đành để hoa rơi Chương 157: Chương 157: Họa sư thiệt thân nhẫn khi quân Chương 158: Chương 158: Âm thầm phụng mệnh thánh chỉ Chương 159: Chương 159: Có thể nghe thấy tiếng vang vụn vặt trong bóng đêm Chương 160: Chương 160: Vẫn vậy thôi, quay về nói với người đây Chương 161: Chương 161: Phan An phiền muộn đầu đầy sương Chương 162: Chương 162: Giấc mơ lạnh lẽo rền vang Chương 163: Chương 163: Mưa thu lay động tre trúc vì người Chương 164: Chương 164: Máu thảo nguyên nhu và cương Chương 165: Chương 165: Có còn nhớ rõ chuyện thời niên thiếu không? Chương 166: Chương 166: Nguyện dâng hiến tất cả những gì ta có cho ngươi Chương 167: Chương 167: Những mất mát trong quá trình trưởng thành Chương 168: Chương 168: Là nơi phiền muộn khác Chương 169: Chương 169: Ly biệt thương đau lòng rối loạn Chương 170: Chương 170: Nhiều lần cân nhắc con đường nữ đế Chương 171: Chương 171: Lưu luyến phong cảnh tiếc chu nhan Chương 172: Chương 172: Không thể không trù tính Chương 173: Chương 173: Đã mất phu nhân lại thiệt quân Chương 174: Chương 174: Thân bất do kỷ lại biệt ly Chương 175: Chương 175: Chưa biệt ly mà đã tương tư Chương 176: Chương 176: Thiên đạo luân hồi Chương 177: Chương 177: Thu sau tính sổ diệt trừ Tạ An Chương 178: Chương 178: Về thăm quê cũ mà buồn cười xiết bao Chương 179: Chương 179: Yến Nhiên phủ khó bề phân biệt Chương 180: Chương 180: Du hồn thảo nguyên bôn tập trong đêm Chương 181: Chương 181: Một mình đối mặt với cửa ải sinh tử Chương 182: Chương 182: Ô Lan thành nằm ở cuối thảo nguyên Chương 183: Chương 183: Khúc quân ca bi tráng cử hành Chương 184: Chương 184: Tựa như thời còn niên thiếu Chương 185: Chương 185: Gió thổi cỏ nghiêng bò dê tung tăng Chương 186: Chương 186: Cháy nhà mới lòi ra mặt chuột Chương 187: Chương 187: Vì quân tuyệt bút tạ sương khói Chương 188: Chương 188: Thế gian cũng không có biện pháp nào song toàn Chương 189: Chương 189: Muốn mẫu thân và muội muội Chương 190: Chương 190: Sức nặng của mười lăm thánh chỉ Chương 191: Chương 191: Cũng biết tình này không thể đãi Chương 192: Chương 192: Tình khó phụ, yêu khó giữ Chương 193: Chương 193: Đồng vợ đồng chồng tát biển Đông cũng cạn Chương 194: Chương 194: Mọc thành rừng sau nhiều năm Chương 195: Chương 195: Ngựa giẫm xuân bùn hết nửa là hoa Chương 196: Chương 196: Biếu tặng một tịch, thốt ra lời từ tận đáy lòng Chương 197: Chương 197: Nguy hiểm không lường được Chương 198: Chương 198: Một chữ tình che mắt người Chương 199: Chương 199: Chỉ mong lòng người như lòng thϊếp [CÒN TIẾP PHẦN 2] Chương 200: Chương 200: Bày mưu nghĩ kế trong ngục tù Chương 201: Chương 201: Tối hậu thư kỳ hạn một năm Chương 202: Chương 202: Khoảng thời gian tươi đẹp trước tuyệt cảnh Chương 203: Chương 203: Ngày tháng ca tràn vung chén rượu Chương 204: Chương 204: Nguy hiểm ở bốn phía Chương 205: Chương 205: Vui vẻ dùng một hớp bạch trà như chưa bao giờ có chuyện chia ly Chương 206: Chương 206: Diệu kế chia thái úy phủ ra làm ba Chương 207: Chương 207: Âm thầm nhất tiễn song điêu Chương 208: Chương 208: Một hồi giá họa dơ bẩn Chương 209: Chương 209: Thuốc độc giả cũng nhàn nhã Chương 210: Chương 210: Nếu có chết thì xin ngươi hãy dẫn ta theo Chương 211: Chương 211: Lòng này có nhật nguyệt chứng giám Chương 212: Chương 212: Yêu quá sâu đậm, nước đổ khó hốt (H) Chương 213: Chương 213: Đã chuẩn bị tất cả để lên ngôi nữ đế Chương 214: Chương 214: Mười năm sống chết có đôi đường Chương 215: Chương 215: Đưa mắt nhìn lại phát hiện mình không còn đường lui Chương 216: Chương 216: Gió lạnh mùa đông thổi lay ngọn nến Chương 217: Chương 217: Trù tính trước khi mưa gió ập đến Chương 218: Chương 218: Thu sương mãn đường ba ngàn say Chương 219: Chương 219: Nửa đời thê lương biết bao giờ mới kết thúc Chương 220: Chương 220: Người có lúc bi hoan ly hợp, trăng có khi tròn khi khuyết Chương 221: Chương 221: Quả nhiên sài lang bao vây ở bốn phía Chương 222: Chương 222: Thói đời nóng lạnh lòng người tàn nhẫn Chương 223: Chương 223: Thập sinh cửu tử cớ sao phải sợ Chương 224: Chương 224: Cách thế giới vận hành luôn được sử sách mở đường Chương 225: Chương 225: Bách chuyển thiên hồi thán tạo hóa Chương 226: Chương 226: Tai họa bất ngờ ập đến Chương 227: Chương 227: Ấm vũ phong tình phá vỡ mùa đông Chương 228: Chương 228: Càn khôn định nữ đế đăng cơ Chương 229: Chương 229: Càn khôn biến đổi triều cục vừa định Chương 230: Chương 230: Không bột đố gột nên hồ Chương 231: Chương 231: Từ bỏ tất cả mọi thứ ta có chỉ vì người Chương 232: Chương 232: Trực tương trần ngoại tam sinh mệnh Chương 233: Chương 233: Bướm đều đã bay chớ nên nghi kỵ Chương 234: Chương 234: Thu Hồng Xã Yến Lưỡng Vi Nan Chương 235: Chương 235: Thật Khó Để Quay Lại Như Lúc Xưa Chương 236: Chương 236: Những Lời Lúc Này Đây Đều Xuất Phát Từ Tận Đáy Lòng Chương 237: Chương 237: Không Có Cách Nào Thoát Khỏi Món Nợ Oan Nghiệt Này Chương 238: Chương 238: Ly Thương Khó Tố Chung Ly Thương Chương 239: Chương 239: Đêm Sinh Thần Đập Nồi Dìm Thuyền Chương 240: Chương 240: Kế Hoạch Tàn Nhẫn Chặt Đứt Đường Lui Chương 241: Chương 241: Chuyện Xưa Chương 242: Chương 242: Việc Thiện Và Việc Ác Đều Bị Bại Lộ Chương 243: Chương 243: Tề Nhan Vốn Là A Cổ Lạp Chương 244: Chương 244: Nếu Nhân Sinh Chỉ Như Lần Đầu Gặp Gỡ Chương 245: Chương 245: Đến Lúc Tính Sổ Cái Chết Của Bá Nhân Chương 246: Chương 246: Cấu Kết Với Nhau Làm Việc Xấu Để Diệt Cỏ Tận Gốc Chương 247: Chương 247: Muôn Ngàn Tư Vị Biết Nói Cùng Ai Chương 248: Chương 248: Anh Hùng Giận Dữ Vì Hồng Nhan Chương 249: Chương 249: Thân Là Nữ Tử Thì Có Tội Tình Gì? Chương 250: Chương 250: Như Uống Nước Ấm Lạnh Tự Biết Chương 251: Chương 251: Nghĩ Một Đằng Nói Một Nẻo Gây Tổn Thương Nhiều Nhất Chương 252: Chương 252: Nếu Không Ly Biệt, Đời Này Kiếp Này Sinh Tử Không Rời Chương 253: Chương 253: Con Đường Này Còn Dài Đằng Đẵng Chương 254: Chương 254: Một Lá Thư Truyền Từ Nam Ra Bắc Chương 255: Chương 255: Bày Mưu Đặt Kế Đều Là Vì Người Chương 256: Chương 256: Tương Tư Tận Xương Người Có Biết Chương 257: Chương 257: Từ Nay Về Sau Đôi Ngã Đôi Đường Chương 258: Chương 258: Hôm Nay Đoạn Trường Không Còn Gì Để Nói Chương 259: Chương 259: Xuân Hoa Thu Nguyệt Khi Nào Tận Chương 260: Chương 260: Tình Người Như Một Trang Giấy Mỏng Chương 261: Chương 261: Quần Thần Bức Cung, Quân Làm Khó Chương 262: Chương 262: Chuyện Lạ Nữ Đế Hưu Phu Chương 263: Chương 263: Nhiều Năm Âm Thầm Khắc Gỗ Chương 264: Chương 264: Chỉ Xích Thiên Nhai Cố Không Nói Gì Chương 265: Chương 265: Tình Khó Cầu, Yêu Khó Giữ Chương 266: Chương 266: Chỉ Là Hai Người Đáng Thương Chương 267: Chương 267: Cát Nhã Có Thù Tất Báo Chương 268: Chương 268: Mười Năm Trong Nháy Mắt Chương 269: Chương 269: Tình Cảm Luân Chuyển Tựa Ngày Và Đêm Chương 270: Chương 270: Bắc An Hầu Không Rõ Tung Tích Chương 271: Chương 271: Màn Phù Dung Êm Ái Đêm Xuân Chương 272: Chương 272: Chỉ Nguyện Lòng Người Tựa Lòng Ta Chương 273: Chương 273: Nhà Không An Sao Bình Thiên Hạ Chương 274: Chương 274: Quá Nhiều Thù Vinh Khiến Người Lườm Nguýt Chương 275: Chương 275: Dịu Dàng Nhỏ Giọng Tâm Sự Chương 276: Chương 276: Cắt Nến Thêm Hương Niềm Vui Chưa Tận Chương 277: Chương 277: Nguy Hiểm Trong Đại Điển Đăng Cơ Chương 278: Chương 278: Tỷ Muội Đồng Lòng Vượt Qua Nguy Hiểm Chương 279: Chương 279: Một Thuở Đau Lòng Chữ Nợ Duyên Chương 280: Chương 280: Yêu Ghét Và Nỗi Đau Ly Biệt Chương 281: Chương 281: Nữ Đế Lôi Kéo Khắp Nơi Chương 282: Chương 282: Tâm nguyện của tiền triều vượt qua kiếp này Chương 283: Chương 283: Gánh nặng của việc gia quốc thiên hạ Chương 284: Chương 284: Thổ lộ nỗi lòng, hẹn ước giữa Kính Vị Chương 285: Chương 285: Chỉ nguyện mãi không tỉnh mộng Chương 286: Chương 286: Gió bắc thổi khói bốc lên tứ phương Chương 287: Chương 287: Bốn mặt biên phòng dồn tiếng ốc Chương 288: Chương 288: A Cổ Lạp một lần nữa quay về thảo nguyên Chương 289: Chương 289: Chúng âm mưu bức hôn nữ đế Chương 290: Chương 290: Mưa ướt hoa lê sau cửa khóa Chương 291: Chương 291: Mọi người nếm thử cơn giận của thiên tử Chương 292: Chương 292: Tình nghĩa an đạt bền chặt hơn cả vàng Chương 293: Chương 293: Tình nghĩa an đạt chấm hết từ đây Chương 294: Chương 294: Đánh trống khai triều rửa sạch oan khuất Chương 295: Chương 295: Ban chiếu thư tự trách tội mình, nghênh đón hoàng phu Chương 296: Chương 296: Một nụ hôn triền miên bày tỏ tương tư Chương 297: Chương 297: Trả lại ngọc cho người mà hai dòng lệ ứa Chương 298: Chương 298: Từ đây quân vương không lên triều Chương 299: Chương 299: Đã đến Vu Sơn chẳng ham mây Chương 300: Chương 300: Nữ đế thi hành chính sách cân bằng Chương 301: Chương 301: Khúc hát kết thúc (Thượng) Chương 302: Chương 302: Khúc hát kết thúc (Trung) Chương 303: Chương 303: Khúc hát kết thúc (Hạ) Chương 304: Chương 304: Những năm tháng ấy Chương 305: Chương 305: Một ít ẩn tình Chương 306: Chương 306: Sống chết có nhau Chương 307: Chương 307: Tình thương bất thương (TOÀN VĂN HOÀN)