Chương 132
Nữ Phụ Có Bệnh - Quan Tây Chử

Chương 132

Lộ Dĩnh đứng ngoài, trái lo phải nghĩ, vẫn cảm thấy chuyện hôm nay xảy ra quá đột ngột. Đến tận bây giờ, cô vẫn còn đang trong trạng thái hoàn toàn bàng hoàng. Phải đến khi ra khỏi nhà hàng, cảm nhận làn gió lạnh buốt thổi vào mặt, đầu óc cô mới dần tỉnh táo lại.

Lộ Dĩnh không thể nào hiểu nổi tại sao Thư Thanh Thiển lại đột ngột đề nghị chia tay. Chẳng lẽ có chuyện gì khiến nàng phải làm như thế?

Ý nghĩ vừa nảy sinh trong lòng, Lộ Dĩnh lại bắt đầu hồi tưởng lại những gì đã xảy ra tối nay. Cô càng suy nghĩ càng thấy mọi chuyện có vẻ kỳ lạ, chắc chắn phải có ẩn tình gì đó.

Đúng lúc này, cô chợt nhớ ra vết thương trên tay Thanh Thiển, đó là vết thương mà nàng đã chịu để cứu mình. Nghĩ vậy, Lộ Dĩnh bèn đến hiệu thuốc gần đó.

Khi Thư Thanh Thiển và Từ Lị bước ra khỏi nhà hàng, Lộ Dĩnh cũng vừa mua thuốc xong. Thấy Thư Thanh Thiển chuẩn bị lên xe, cô tiến lại gần và gọi nhỏ: “Tần Chân.”

Thư Thanh Thiển và Từ Lị đang nói chuyện, bỗng nghe thấy giọng Lộ Dĩnh, cả người rùng mình, quay đầu lại nhìn Lộ Dĩnh với vẻ ngạc nhiên: “Tôi tưởng cậu đã đi rồi.”

Lộ Dĩnh không vui nói: “Đưa tay đây.”

Mặc dù không hiểu Lộ Dĩnh muốn làm gì, nhưng Thư Thanh Thiển vẫn ngoan ngoãn đưa tay ra.

Lộ Dĩnh nắm lấy lòng bàn tay của Thư Thanh Thiển, kiểm tra vết thương. May mắn là vết thương không lớn, chắc chắn sẽ nhanh lành. Thở phào nhẹ nhõm, cô bắt đầu sát trùng vết thương cho Thư Thanh Thiển.

Thư Thanh Thiển nhìn Lộ Dĩnh đang nhẹ nhàng sát trùng vết thương cho mình, ánh mắt chăm chú như đang đối diện với một món đồ dễ vỡ. Cảm giác này khiến Thư Thanh Thiển cảm thấy rất lạ lẫm.

Khi Lộ Dĩnh dán băng cá nhân xong, Thư Thanh Thiển vội rút tay lại: “Chỉ là vết thương nhỏ thôi, mai là khỏi rồi, cậu không cần lo đâu.”

Lộ Dĩnh gật đầu hài lòng: “Vậy là tốt rồi.”

Trong lòng Thư Thanh Thiển cảm thấy hơi lo lắng. Theo lý mà nói, bây giờ Lộ Dĩnh hẳn phải rất tức giận với mình, tại sao lại đối xử tốt với mình như vậy? Cuối cùng, nàng không nhịn được nữa, bèn hỏi: “Lộ Dĩnh, cậu không giận tôi à?”

Lộ Dĩnh nhìn Thư Thanh Thiển với ánh mắt dịu dàng: “Tần Chân, tớ đã hiểu ý của cậu rồi. Cậu yên tâm, tớ sẽ không trách cậu đâu.”

Thư Thanh Thiển: “...”

Thư Thanh Thiển nhìn Lộ Dĩnh với vẻ mặt như thể vừa nhìn thấy ma, không hiểu gì cả: “Cái gì cơ? Tôi không hiểu.”

Lộ Dĩnh nhìn bàn tay của Thư Thanh Thiển, vẻ mặt đau lòng: “Tớ biết là cậu vẫn còn thích tớ mà, nhìn này, cậu còn vì tớ mà bị thương.”

Thư Thanh Thiển vừa định giải thích thì Lộ Dĩnh lại tiếp tục: “Tớ cũng hiểu là Tần Chân cậu đau lòng khi chia tay tớ, và tất cả là vì tớ đúng không? Cậu sợ chuyện của chúng mình bị bại lộ sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của tớ nên mới diễn trò trước mặt Quý tổng, sợ cô ấy nói ra. Tớ hiểu hết mà, tớ sẽ không trách cậu đâu.”

Lộ Dĩnh phân tích một cách rành mạch, kết luận rằng Thư Thanh Thiển chắc chắn vẫn còn thích cô, mỗi lý lẽ đều rất hợp lý, đến cả Từ Lị đứng bên cạnh cũng nghe đến hồ đồ.

Cô quay sang nhỏ giọng hỏi Thư Thanh Thiển: “Tiền bối, có phải như vậy không ạ?”

Thư Thanh Thiển giật giật khóe miệng: “Không phải...”

Tối nay tôi chỉ là đến để chia tay thôi mà.

Không ngờ những lời mình nói tối nay, Lộ Dĩnh chỉ nhớ được vài câu, rồi tự mình tưởng tượng ra đủ thứ, cho rằng mình đang diễn kịch.

Cứ thế, xe chở ba người quay về khách sạn.

Từ Lị đi đậu xe, Thư Thanh Thiển và Lộ Dĩnh đứng ở quầy lễ tân cãi nhau. Thư Thanh Thiển muốn mở phòng cho Lộ Dĩnh, nhưng Lộ Dĩnh nhất quyết không chịu, cứ bám theo Thư Thanh Thiển, không chịu lấy thẻ căn cước ra.

Bạch Nhược Ngưng, người đã đợi ở sảnh khách sạn từ lâu, nhìn thấy cảnh này thì tức điên lên.

Vì không biết Thư Thanh Thiển sẽ về lúc nào nên tối nay cô đặc biệt đến đây chờ, muốn nói rõ mọi chuyện với Thư Thanh Thiển. Ai ngờ lại nhìn thấy nàng dẫn theo một cô gái khác, hai người cứ quấn quýt lấy nhau, trông rất thân thiết.

Bạch Nhược Ngưng hừ lạnh một tiếng. Thư Thanh Thiển thấy Bạch Nhược Ngưng thì cũng đau đầu, không ngờ một ngày lại gặp cô ấy ba lần, mỗi lần gặp đều là ánh mắt chế giễu.

Cẩu Cường vốn là một tay săn ảnh chuyên nghiệp, anh ta đã nắm rõ những khách sạn thường xuyên có người nổi tiếng lui tới. Anh ta thường xuyên đến đây để tìm kiếm cơ hội chụp được những bức ảnh độc quyền.

Quả nhiên, tối đó, anh ta gặp Bạch Nhược Ngưng ở sảnh khách sạn. Cẩu Cường vui mừng khôn xiết. Mặc dù Bạch Nhược Ngưng đeo kính râm, nhưng Cẩu Cường là ai chứ, chỉ cần nhìn một cái là nhận ra ngay.

Bạch Nhược Ngưng đã ngồi ở sảnh khá lâu. Lúc này thấy cô ấy đang nói chuyện với người khác, Cẩu Cường quan sát kỹ người kia, không ngờ lại là Tần Chân.

Ai cũng biết Tần Chân và Bạch Nhược Ngưng không hợp nhau, vậy mà họ lại tình cờ gặp nhau ở khách sạn. Cẩu Cường cảm thấy mình đã bắt được tin tức độc quyền, vội vàng dựng tai lên nghe lén cuộc trò chuyện của họ. Hơn nữa, nhìn vẻ mặt của Bạch Nhược Ngưng có vẻ như hai người sắp cãi nhau.

Bạch Nhược Ngưng nhìn Thư Thanh Thiển với ánh mắt không mấy thiện cảm: “Hừ, lại lừa thêm một mỹ nữ khác nữa.”

Thư Thanh Thiển bất lực nói: “Cô hiểu lầm rồi.”

Bạch Nhược Ngưng không tin: “Đây đã là cô gái thứ mấy rồi, còn giả vờ.”

Lộ Dĩnh ở bên cạnh tò mò hỏi: “Thứ mấy gì?”

Bạch Nhược Ngưng nói với Lộ Dĩnh: “Cô gái à, đừng nhìn người ta xinh đẹp mà bị lừa. Người phụ nữ này rất lăng nhăng, cẩn thận bị lừa đấy.”

Vì sợ bị người ta nhận ra nên Lộ Dĩnh chỉ để lộ đôi mắt ra ngoài. Bạch Nhược Ngưng không nhận ra Lộ Dĩnh, cứ nghĩ cô là một cô gái ngây thơ, dễ bị lừa nên mới tốt bụng nhắc nhở.

Lộ Dĩnh ôm chặt cánh tay của Thư Thanh Thiển, lắc đầu: “Tần Chân không phải người như vậy.”

Cẩu Cường nghe không rõ lắm, chỉ lờ mờ nghe được vài từ khóa như “mỹ nữ”, “lừa”... Anh ta vừa chụp ảnh vừa suy nghĩ. À, chắc hẳn là đang nói về bảng xếp hạng nữ thần, bởi vì tối nay vừa mới công bố kết quả mà. Có vẻ như Bạch Nhược Ngưng không hài lòng với thứ hạng của mình.

Tiếp đó, Cẩu Cường lại nghe thấy vài từ khóa như “thứ mấy”, “giả vờ”... Anh ta vừa chụp ảnh vừa nghĩ ra ngay một cái tiêu đề thật bắt mắt cho bài báo của mình, chắc chắn sẽ gây sốt.

Không ngờ Thư Thanh Thiển rất nhạy bén, nàng nhanh chóng nhận ra có người đang chụp ảnh mình. Nàng liếc mắt nhìn về phía Cẩu Cường ở xa xa, rồi nói với Bạch Nhược Ngưng: “Có người đang chụp ảnh, chúng ta lên phòng trước đi.”

Bạch Nhược Ngưng đành miễn cưỡng đồng ý.

Ba người lên tầng, và thật bất ngờ, cả ba đều đến phòng 2305.

Thư Thanh Thiển cũng không còn gì để nói nữa, muốn đến thì cứ đến đi. Nàng mở cửa phòng, nhìn thấy hai người đang ở trong phòng.

Thư Thanh Thiển hơi ngạc nhiên, lúc nàng đi chỉ có một người, sao bây giờ lại có hai người?

Nàng hiểu tại sao Cảnh Tiêu lại ở đây, nhưng người còn lại là ai?

Thư Thanh Thiển nhìn người kia, thấy người đó nở nụ cười dịu dàng với mình, chỉ vào đồ trên bàn nói: “Chân, em mang canh cá đến cho chị đây, không ngờ chị lại không ở nhà, may mà có cô gái này mở cửa cho em.”

Thư Thanh Thiển giật giật khoé môi, miễn cưỡng nở nụ cười gượng gạo.

***

Tối nay bãi đậu xe khá đông, Từ Lị tìm mãi mới tìm được chỗ. Cô kéo khẩu trang lên che kín mặt, cúi đầu bước nhanh về phía thang máy. Cô nhớ là Thư Thanh Thiển nói phòng nàng ở tầng 23.

Khi đến trước cửa phòng của Thư Thanh Thiển, Từ Lị ấn chuông cửa.

Cửa mở ra, Từ Lị giật mình. Cô không ngờ trong phòng lại có nhiều người như vậy.

Những người phụ nữ đó đều rất xinh đẹp, nhưng khi cùng lúc nhìn chằm chằm vào mình như vậy, Từ Lị cảm thấy hơi rùng mình. Trực giác bảo cô giơ tay, nói với mọi người: “Tôi tới để trả chìa khoá xe thôi hà.”

==========================

Hoa Hoa có lời muốn nói: Tag NP ngon quá xá ngon, hehe.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (176)
Chương 1: Chương 1: Thế giới thứ nhất: Nữ phụ nơi tận thế. Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15: Thế giới thứ hai: Nữ phụ nơi tổng tài ngang ngược. Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30: Thế giới thứ ba: Nữ phụ nơi trạch đấu. Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66: Thế giới thứ tư: Nữ phụ nơi thú nhân. Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104: Thế giới thứ năm: Nữ phụ nơi học đường. Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127: Thế giới thứ sáu: Nữ phụ nơi showbiz. Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155: Thế giới thứ bảy: Nữ phụ nơi tu tiên giới. Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175: Kết thúc. Chương 176: Chương 176: Hết.