Chương 133
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai

Chương 133: Kinh thành

Trans và edit: Little Jasmine
Tiểu Quả vừa mới chạm vào người, Tráng Tráng liền tỉnh dậy. Nhưng tay nàng đã đặt lên người cậu rồi, sao có thể dừng lại giữa chừng được?
Thế là…
“Hahahahahahahahaha…”
Tiếng cười của Tráng Tráng làm bầy chim sẻ ngoài cửa sổ giật mình bay tán loạn.
“Mẹ, mẹ, con dậy rồi. Haha, tha cho con đi, haha…”
Tráng Tráng cười đến mức thở không ra hơi. Tiểu Quả đếm ngược ba, hai, một rồi mới chịu buông tay.
“Để xem con còn dám giả vờ ngủ nữa không, nhóc con.”
Đúng vậy, cậu vốn đã tỉnh khi Tiểu Quả gọi lần đầu tiên rồi. Khi đó, mắt cậu đảo qua đảo lại, môi mím chặt, nhịp thở cũng nhanh hơn khi nàng đến gần. Rõ ràng là đang giả ngủ.
“Con còn non lắm, chưa đủ trình đấu với mẹ đâu.”
Sau khi khẽ véo cái mũi nhỏ của Tráng Tráng, Tiểu Quả quay lại ngồi xuống bàn, để cậu tự thay quần áo.
Tráng Tráng khịt mũi. Mẹ đúng là lợi hại thật…
Cạch! Cạch! Cạch!
Có tiếng gõ cửa. Tiểu Quả đoán là đến để bảo họ chuẩn bị lên đường.
Quả nhiên, khi cửa mở ra, đã thấy Quan Tây đứng bên ngoài.
“Đến lúc phải đi rồi.”
Tiểu Quả gật đầu tỏ ý đã sẵn sàng. Quan Tây chính là quan sai đã phát lương thực cho Tiểu Quả. Suốt dọc đường, người nói chuyện với nàng cũng là ông. Không lâu trước đây, khi trò chuyện, nàng đã hỏi tên ông, nếu không suốt chuyến đi này chắc nàng chỉ có thể gọi “đại ca”.
Chuẩn bị xong xuôi, Tiểu Quả mang hành lý cùng Tráng Tráng trở lại xe ngựa đang đỗ trước cửa.
“Mẹ, kinh thành trông như thế nào ạ?”
Tráng Tráng nhớ rằng Tiểu Quả từng nói hôm nay sẽ đến kinh thành. Không biết kinh thành trông như thế nào nhỉ? Có giống với thôn làng của họ không?
Tiểu Quả lắc đầu.
“Mẹ cũng không biết, nhưng kinh thành hẳn là rất phồn hoa, người ở cũng đông hơn.”
Cả Tiểu Quả lẫn nguyên chủ đều không có ký ức gì về kinh thành. Chỉ dựa vào những gì từng xem trên tivi, nàng nghĩ kinh thành hẳn là náo nhiệt, xe ngựa qua lại tấp nập. Đó chính là ấn tượng của nàng về kinh thành.
Tráng Tráng thì vô cùng mong chờ. Rất nhiều tác giả trong những cuốn sách cậu đọc đều sống ở kinh thành. Biết đâu cậu sẽ gặp được họ? Nếu được, cậu nhất định sẽ xin chữ ký!
Tráng Tráng cứ dán mắt nhìn ra ngoài. Thấy cậu hưng phấn đến mức muốn nhảy ra khỏi cửa sổ, không còn để ý đến việc gì khác, Tiểu Quả liền lấy vàng mã trong tay cậu, rải dọc đường.
Quả đúng như Tần An Minh dự đoán, số vàng mã mà Tiểu Quả cầm theo gần như đã hết hơn nửa. Chỉ còn lại một xấp để dành đốt cho mộ mới. Trong tay nàng giờ chỉ còn một ít, đủ rải nốt quãng đường còn lại. Nếu dùng tiết kiệm, hẳn sẽ đủ đến khi tới mộ tổ.
Xe ngựa chạy rất nhanh. Tráng Tráng nhìn dọc đường, rất nhanh đã phát hiện cổng thành của kinh thành.
“Mẹ, mẹ, mau xem, đó có phải là kinh thành không?”
Tráng Tráng phấn khích kéo tay Tiểu Quả, gọi nàng nhìn ra ngoài.
Tiểu Quả vén rèm nhìn ra. Thứ đầu tiên đập vào mắt nàng là một cổng thành cao lớn, uy nghi. Từng hàng binh sĩ cầm giáo và khiên đứng trong lầu thành, sắc mặt nghiêm nghị, quan sát dòng người qua lại.
Bên dưới lầu thành, cánh cổng son đỏ rộng mở, trông như gương mặt đang mỉm cười chào đón khách từ các nơi đến. Trước cổng, các quan binh mặc giáp đứng canh gác, ánh mắt sắc bén như chim ưng, nhìn chằm chằm vào dân chúng vào thành.
Tiểu Quả và Tráng Tráng đều cảm thán. Kinh thành quả nhiên khác hẳn những cổng thành và cửa huyện mà họ đã đi qua trước đó. Chỉ nhìn thôi đã khiến người ta kính sợ.
Trong lòng Tiểu Quả tràn đầy mong đợi. Chỉ riêng cổng thành đã hùng vĩ đến vậy, vậy bên trong sẽ ra sao?
Xe ngựa tiếp tục tiến lên. Nhìn từ xa đã thấy đồ sộ, đến gần lại càng choáng ngợp. Lúc này, Tiểu Quả ngẩng đầu nhìn cổng thành, cảm giác như nó kéo dài vô tận.
“Mẹ, đây thật sự là kinh thành sao ạ?”
Tráng Tráng vô cùng kích động. Kinh thành! Là kinh thành mà cậu chỉ thấy trong sách vở!
“Đúng vậy. Qua cổng này là chúng ta đã vào kinh thành rồi.”
Tiểu Quả vừa nói với Tráng Tráng thì xe ngựa đột nhiên dừng lại.
Nàng tò mò thò đầu ra ngoài xem chuyện gì xảy ra.
“Sao lại dừng lại rồi? Chẳng lẽ phải đăng ký sao? Nhưng những người phía trước đều đi thẳng vào mà?”
Tiểu Quả khẽ nhíu mày. Lúc này, người đứng ngoài kiệu dường như nhận ra sự nghi hoặc của nàng, liền tiến tới giải thích.
“Quân canh cổng thấy đoàn của chúng ta khá đông nên chặn lại hỏi lý do. Hỏi xong là có thể vào thành.”
Sau khi nghe Quan Tây giải thích, Tiểu Quả gật đầu. Quả thật, có kiệu, có quan tài, lại có binh sĩ hộ tống, nhất định phải kiểm tra rõ ràng.
Quan Tây vừa dứt lời, xe ngựa lại tiếp tục lăn bánh. Tráng Tráng vén rèm nhìn ra, bọn họ đi ngang qua các quan binh, chính thức bước vào kinh thành.
Thấy Tráng Tráng giữ rèm có phần mỏi tay, Tiểu Quả liền đưa tay giữ giúp. Tráng Tráng cười ngọt ngào với nàng, rồi lại say mê ngắm cảnh bên ngoài.
Vừa vào kinh thành, Tiểu Quả chưa cảm nhận được gì quá đặc biệt. Nàng chỉ nhận ra đường xá ở đây rộng hơn, bằng phẳng hơn và sạch sẽ hơn các huyện khác. Ngoài điều đó ra, nàng thật sự không thấy khác biệt là mấy.
Không khỏi có chút thất vọng. Không lẽ chỉ vậy thôi? Đây chính là kinh thành mà.
Tráng Tráng thì không nghĩ nhiều như vậy. Từ lúc vào thành, cậu đã mở to mắt nhìn khắp nơi, vui vẻ vô cùng, như thể đang tìm kiếm ai đó. Suy nghĩ trong đầu cậu hoàn toàn khác với Tiểu Quả.
Hai người không ai làm phiền ai, đều tranh thủ ngắm nhìn phố phường.
Khi xe ngựa đi sâu hơn vào trong thành, đường phố dần trở nên đông đúc. Dù đường rất rộng, nhưng cũng không đủ chứa dòng người tấp nập.
Lúc này, Tiểu Quả phát hiện thêm một điểm khác biệt. Người trong kinh thành quả thật rất đông. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng xe ngựa đã chậm lại. Tráng Tráng cũng bị đám đông thu hút.
Cuối cùng, xe ngựa cũng thuận lợi rời khỏi khu vực đó. Tiếp tục đi về phía trước, hai bên đường dần xuất hiện nhiều kiến trúc hơn.
Để đi cho thuận tiện, đoàn xe rẽ sang khu phía tây. Ban ngày nơi này ít người qua lại, chỉ ban đêm mới náo nhiệt, vì đây là khu cờ bạc.
Dọc đường treo rất nhiều biển hiệu. Các sòng bạc và kỹ viện đều đóng cửa. Ban ngày hầu như không có ai đi con đường này.
Tiểu Quả thu ánh nhìn lại, cúi đầu nhìn Tráng Tráng, thấy cậu dường như đang chăm chú nhìn các biển hiệu, nàng liền nhanh tay kéo cậu vào lòng. Từ khi nào đứa nhỏ này lại bắt đầu “xem cảnh” cùng nàng vậy?
“Mẹ, chỗ đó là nơi nào ạ?”
Tráng Tráng không hiểu vì sao Tiểu Quả lại kéo mình lại, nhưng lúc này cậu thật sự tò mò về nơi gọi là Túy Hương Các.
“Đó là quán rượu.”
Tiểu Quả bình thản đáp, vẻ mặt vô cùng chính trực.
Tráng Tráng hiểu ra, gật đầu.
“Thế còn Vĩnh Lạc Phường thì sao?”
Tráng Tráng chỉ vào một cửa tiệm khác, bên ngoài treo một tấm vải trắng, trên đó có mấy chấm đen to. Cậu tò mò nhìn Tiểu Quả.
Tiểu Quả giả vờ nhìn một cái rồi nghiêm túc nói:
“Họ bán cao. Người bệnh khỏi rồi thì sẽ vui vẻ.”
Tráng Tráng bừng tỉnh, vẻ mặt “thì ra là thế”. Trong lòng Tiểu Quả thầm xin lỗi.
Sau đó, Tráng Tráng cứ hễ thấy biển hiệu nào là hỏi. Tiểu Quả thì liên tục bịa đủ loại câu chuyện. Ngoài mặt nàng vẫn mỉm cười, nhưng trong lòng chỉ mong xe ngựa chạy nhanh hơn một chút.
“Mẹ, Như Yên Các là gì? Hồng Trần Viện là gì? Kỹ viện là gì…?”
“Họ… bán củi, bán đất đỏ, bán… gà…”
Nước mắt Tiểu Quả gần như muốn trào ra, thầm mắng trong lòng.
“Người xưa sao lại dám treo biển trắng trợn như vậy chứ. Kỹ viện? Ít nhất cũng nên đặt tên kín đáo hơn như mấy chỗ khác đi!”
Đây đúng là kinh thành. Người ở thành lớn quả nhiên có nhu cầu đa dạng hơn hẳn.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (144)
Chương 1: Chương 1: Mẹ của nhóc là ai? Chương 2: Chương 2: Mẹ ơi? - 1 Chương 3: Chương 3: Mẹ ơi? - 2 Chương 4: Chương 4: Cháo rau Chương 5: Chương 5: Lại xuyên về rồi sao? Chương 6: Chương 6: Không gian trong nhẫn Chương 7: Chương 7: Canh hoành thánh Chương 8: Chương 8: Khởi đầu mới Chương 9: Chương 9: Cùng nhau làm ruộng nào! Chương 10: Chương 10: Gieo hạt Chương 11: Chương 11: Mì cà chua trứng Chương 12: Chương 12: Hứa không được lên núi Chương 13: Chương 13: Canh sườn hầm khoai tây Chương 14: Chương 14: Kể chuyện Chương 15: Chương 15: Lên núi Chương 16: Chương 16: Chợ phiên Chương 17: Chương 17: Vội vã Chương 18: Chương 18: Mua bê Chương 19: Chương 19: Gieo hạt Chương 20: Chương 20: Chuẩn bị lẩu gà Chương 21: Chương 21: Thôn chài nhỏ Chương 22: Chương 22: Canh gà hầm nước dừa Chương 23: Chương 23: Cá viên Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Ba ngày mưa to Chương 26: Chương 26: Trồng ngô Chương 27: Chương 27: Xương hầm Chương 28: Chương 28: Dắt Tiểu Tráng lên núi Chương 29: Chương 29: Đây là... Chương 30: Chương 30: Phá tổ ong Chương 31: Chương 31: Bột khoai tây Chương 32: Chương 32: Tích góp tiền bạc Chương 33: Chương 33: Lên núi hái nấm Chương 34: Chương 34: Cứu người không mong báo đáp Chương 35: Chương 35: Làm nước dùng Chương 36: Chương 36: Chuẩn bị xong Chương 37: Chương 37: Đi bán thôi! Chương 38: Chương 38: Không kịp ngơi tay Chương 39: Chương 39: Đi mua đồ Chương 40: Chương 40: Đi mua sắm (2) Chương 41: Chương 41: Làm hàng rào Chương 42: Chương 42: Làm tóp mỡ Chương 43: Chương 43: Viết chữ Chương 44: Chương 44: Cây bồ kết Chương 45: Chương 45: Đừng trách ta Chương 46: Chương 46: Cá chua ngọt Chương 47: Chương 47: Đi chợ Chương 48: Chương 48: Vương gia Chương 49: Chương 49: Bàn chuyện làm ăn Chương 50: Chương 50: Kí khế ước Chương 51: Chương 51: Kẻ thù chung Chương 52: Chương 52: Hết nước rửa chén Chương 53: Chương 53: Dẫn con vào trấn Chương 54: Chương 54: Tiểu Quả tỷ Chương 55: Chương 55: Là nàng sao? Chương 56: Chương 56: Làm xà phòng Chương 57: Chương 57: Người đẹp và quái vật Chương 58: Chương 58: Quần áo mới Chương 59: Chương 59: Công thức mới Chương 60: Chương 60: Quay về Tần gia Chương 61: Chương 61: Con trưởng Tần gia Chương 62: Chương 62: Quyết định hệ trọng Chương 63: Chương 63: Đón ca ca về Chương 64: Chương 64: Trở về nhà Chương 65: Chương 65: Lên huyện mua gỗ Chương 66: Chương 66: Sắp xếp nội thất Chương 67: Chương 67: Uống thuốc Chương 68: Chương 68: Nỗi phiền muộn của Giang Đan Hà Chương 69: Chương 69: Mẫu tử đồng tâm Chương 70: Chương 70: Lần đầu ăn thử ruột heo Chương 71: Chương 71: Đóa hoa tặng mẹ Chương 72: Chương 72: Tu sửa tiệm mỳ Như Ý Chương 73: Chương 73: Cổ đông mới Chương 74: Chương 74: Vôi Chương 75: Chương 75: Tiễn biệt Tần An Minh Chương 76: Chương 76: Bạn mới Chương 77: Chương 77: Trứng bắc thảo Chương 78: Chương 78: Tái khai trương Chương 79: Chương 79: Malatang - Ý Quả Minh Chương 80: Chương 80: Cùng nhau thu hoạch nào! (1) Chương 81: Chương 81: Cùng nhau thu hoạch nào! (2) Chương 82: Chương 82: Cùng nhau thu hoạch nào(3) Chương 83: Chương 83: Bắp rang bơ Chương 84: Chương 84: Rượu hoa quế Chương 85: Chương 85: Bánh trung thu Chương 86: Chương 86: Tự làm lò nướng bánh (1) Chương 87: Chương 87: Tự làm lò nướng bánh (2) Chương 88: Chương 88: Tự làm lò nướng (3) Chương 89: Chương 89: Đi thăm cữu cữu Chương 90: Chương 90: Doanh thu Chương 91: Chương 91: Lời mời ăn tết Trung Thu Chương 92: Chương 92: Hóa giải lo âu Chương 93: Chương 93: Ta có một đứa con gái Chương 94: Chương 94: Bánh nướng Chương 95: Chương 95: Ướp thịt để làm lạp xưởng Chương 96: Chương 96: Làm lạp xưởng Chương 97: Chương 97: Giọng hát của Tiểu Tráng Chương 98: Chương 98: Chuẩn bị làm bánh Trung thu nào! Chương 99: Chương 99: Bánh Trung thu nhân đậu đỏ trứng muối Chương 100: Chương 100: Bánh chín rồi! Chương 101: Chương 101: Canh mận chua(1) Chương 102: Chương 102: Canh mận chua (2) Chương 103: Chương 103: Dọn nhà Chương 104: Chương 104: Tết trung thu - Tết đoàn viên Chương 105: Chương 105: Triều đại mới Chương 106: Chương 106: Thông báo mới Chương 107: Chương 107: Lý Triệu Địch - Người đàn bà lắm điều Chương 108: Chương 108: Một bài học Chương 109: Chương 109: Ai dừng lại trước là thua Chương 110: Chương 110: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (1) Chương 111: Chương 111: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (2) Chương 112: Chương 112: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (2) Chương 113: Chương 113: Nhanh lên nào mẹ ơi! Chương 114: Chương 114: Về nhà thôi! Chương 115: Chương 115: Trong cái rủi có cái may Chương 116: Chương 116: Một chọi hai Chương 117: Chương 117: Công việc mới Chương 118: Chương 118: Người cùng sở thích Chương 119: Chương 119: Muốn về nhà Chương 120: Chương 120: Độc thân thì sao chứ? Chương 121: Chương 121: May giày Chương 122: Chương 122: BMW ở thời cổ đại Chương 123: Chương 123: Dời mộ về kinh thành Chương 124: Chương 124: Tìm người giúp đỡ Chương 125: Chương 125: Chuẩn bị Chương 126: Chương 126: Giờ lành Chương 127: Chương 127: 7 ngày nữa Chương 128: Chương 128: Phong Thành Chương 129: Chương 129: Đưa Tráng Tráng vào không gian Chương 130: Chương 130: Không thể làm gì khác Chương 131: Chương 131: Tắm nước nóng Chương 132: Chương 132: Ta sẽ theo huynh Chương 133: Chương 133: Kinh thành Chương 134: Chương 134: Nơi này là chỗ nào vậy? Chương 135: Chương 135: Nghỉ ngơi trong cung Chương 136: Chương 136: Báo tin Chương 137: Chương 137: Người quen Chương 138: Chương 138: Người cha trong tưởng tượng Chương 139: Chương 139: Song sinh Chương 140: Chương 140: Cuối cùng cũng gặp nhau Chương 141: Chương 141: Khóc Chương 142: Chương 142: Bí mật lớn Chương 143: Chương 143: Gần quá rồi! Chương 144: Chương 144: Không quen