Chương 135
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!

Chương 135

Sau khi Nhạc Nhất chết, rạp xiếc ngầm chỉ còn lại một diễn viên.

Tưởng Hà đã gửi nhiều dữ liệu lâm sàng ra nước ngoài, bên kia hứa trong vòng hai tháng sẽ cho bà ta lô hàng mới nhất, mạng sống của bà ta sẽ được kéo dài lâu nhất có thể.

Tưởng Hà càng cười càng tươi, bà ta hay vuốt tóc Bình Bình, nói nếu cô bé ngoan ngoãn thì sẽ chữa trị đôi mắt cho cô bé.

Bình Bình không bao giờ trả lời.

Vì đã thoát ra khỏi bình hoa, Tưởng Hà không chỉ tiêm thuốc cho cô bé mà phương pháp chữa bệnh nào cũng là tốt nhất, hơn nữa phản ứng bài xích trong người rất nhẹ, nên cô bé có thể sống sót một cách kỳ diệu, nhưng cô bé không hề cảm kích, vì cô bé biết sự quan tâm chăm sóc của Tưởng Hà là từ đâu mà ra.

Vì để có thể lấy máu của Nhạc Nhất tốt hơn.

Dòng máu thuộc về Nhạc Nhất trong cơ thể cô bé.

Tưởng Hà đối xử với Bình Bình như con gái ruột, tuần thứ ba sau khi tất cả bạn bè đều đã qua đời, Bình Bình đang mê man bất tỉnh lại có một giấc mơ, một giấc mơ vừa hạnh phúc lại vừa đau đớn.

Sau đó lại bắt đầu lên cơn sốt, sốt đến mức bắt đầu nói mê sảng, Tưởng Hà đã thử đủ mọi cách nhưng không thể giúp cô bé giảm thân nhiệt xuống.

Tưởng Hà tưởng rằng đó là phản ứng bài xích sau khi cấy ghép tủy xương, bà ta lo lắng suốt một tuần, ngay khi bà ta chuẩn bị rổ tre đựng nước cũng bằng không (*), thân nhiệt của Bình Bình lại đột nhiên giảm xuống.

(*): phí sức nhưng cũng không có tác dụng gì.

Đúng là một sinh mạng kỳ tích.

Bình Bình mở mắt ra.

Tưởng Hà vui đến phát điên, bước về phía trước, bốn năm nhân viên y tế vây quanh cô bé, làm các kiểu kiểm tra khác nhau cho cô bé.

Các dấu hiệu sinh tồn đều bình thường.

Tưởng Hà thở dài nhẹ nhõm, bà ta định vuốt tóc Bình Bình như vài ngày trước, nhưng khi đối mặt với Bình Bình, bà ta đột nhiên khựng lại.

Rõ ràng là Bình Bình không thể nhìn thấy, nhưng tầm nhìn của cô bé lại vô cùng rõ ràng.

Tưởng Hà ngập ngừng, hỏi: "Bình Bình?"

Bình Bình không nói chuyện một hồi lâu.

Lâu đến mức Tưởng Hà tưởng mình cô bé bị mất giọng vì sốt cao.

Nhưng cuối cùng cô bé cũng lên tiếng.

"Cận kề cái chết đau khổ vô cùng."

Nằm trên giường bệnh, Bình Bình bình tĩnh nói: "Thi thể của bà sẽ bị người thân giấu dưới đáy sông, linh hồn của bà sẽ không bao giờ lên bờ được."

Nhất thời Tưởng Hà không phản ứng.

Các nhân viên y tế khác là những người đầu tiên phản ứng, họ nhanh chóng bịt miệng Bình Bình lại.

"Tôi không muốn nhìn thấy các người."

Sau đó mọi thứ chuyển sang chuyển động chậm, tất cả mọi người, kể cả Tưởng Hà, đều chậm rãi quay người lại.

Các nhân viên y tế rời khỏi phòng bệnh và đi làm công việc của mình, Tưởng Hà cũng đến phòng viện trưởng thu dọn đồ đạc rồi đi thẳng về nhà.

Bình Bình nằm thẳng trên giường bệnh.

Nước mắt cô bé vô thức chảy ra làm ướt chiếc gối.

Chỉ nói vài câu, tứ chi tàn tật của cô bé đã mọc ra, mắt cô bé lấy lại được thị lực. Đã có cơ hội nhìn thấy dòng sông rồi, nhưng khi lấy lại được thị lực, cô bé không còn nhìn thấy dòng sông đầy màu sắc trong giấc mơ nữa.

Đột nhiên trong chốc lát cô bé lại có được nhiều ký ức hơn, biết được rất nhiều chuyện.

Sau khi kết cấu cơ thể bị phá vỡ rồi lại định hình lại, máu khác được cấy vào cơ thể, linh hồn của cô bé bị biến đổi, năm chín tuổi đã có được tài năng ngoại cảm.

Tài năng ngoại cảm phi thường.

Mà tài năng phi thường này có ký ức được truyền lại theo, nên đương nhiên cô bé biết cách sử dụng và biết được những hạn chế.

… Không thể thay đổi những gì đã xảy ra.

… Đừng cho rằng sự thay đổi chắc chắn sẽ xảy ra.

… Chỉ có thể sử dụng trong không gian được chỉ định.

… Không thể sử dụng được với những người mạnh hơn.

Nhưng Bình Bình vẫn muốn thử.

"Tôi muốn họ trở về." Cô bé thì thầm.

Cô bé đã đợi rất lâu.

Không có chuyện gì xảy ra.

Thế là cô bé lại thì thầm:

"Tôi muốn tất cả bọn họ đều sống lại."

"Xuất hiện trong phòng."

"Giống như trước đây."

"Sống lại."

Giọng nói lải nhải nhưng căn phòng vẫn trống rỗng, không có ai khác ngoài Bình Bình.

Nỗ lực vô ích này kéo dài rất lâu, cho đến khi Bình Bình bật khóc trong căn phòng trống, cuối cùng, cô bé từ từ ngồi dậy, ôm lấy đầu gối, vùi mặt vào lòng bàn tay, cuộn người lại.

Cô bé suy nghĩ rất lâu, từ hoàng hôn đến bình minh.

Cô bé nghĩ đến bộ dạng lúc mình vẫn còn trong vòng tay mẹ, nghĩ đến nỗi sợ khi bị Tưởng Hà mua lại rồi đưa xuống tầng hầm, niềm vui khi lần đầu gặp mặt bốn người bạn, nụ cười tỏa nắng của Nhạc Dao, sự dịu dàng của Tiểu Gia, những trò ảo thuật mà Tiểu Thiên luôn biểu diễn cho cô bé xem và chùm chìa khóa mà Nhạc Nhất đã lấy trộm cho cô bé mỗi đêm.

Cô bé yêu họ.

Rất yêu rất yêu.

Bình Bình lau nước mắt, bắt đầu ước những điều ước khác.

"Chỉ cần thi thể xuất hiện."

"Không có linh hồn cũng được."

Sau đó trong phòng xuất hiện thi thể của mấy đứa trẻ, chúng đứng trong bóng tối, còn đáng sợ hơn cả những cảnh đáng sợ nhất trong phim kinh dị, nhưng Bình Bình lại không hề sợ hãi.

"Em sẽ là linh hồn của mọi người." Cô bé thì thầm: "Sau này chúng ta sẽ sống trong căn nhà thật to, rồi sẽ đi học."

Cô bé vẫn nhớ tâm nguyện của Tiểu Thiên, nên đã làm cho Tiểu Thiên trông béo hơn.

Cô bé cũng nhớ tâm nguyện của Nhạc Nhất.

Nhạc Nhất hy vọng sẽ không có kiếp sau, cô bé đã bối rối rất lâu, rồi cũng không để cơ thể Nhạc Nhất xuất hiện.

Nhưng cô bé rất nhớ Nhạc Nhất, nên đã thay đổi khuôn mặt của chính mình để giống Nhạc Nhất.

Cứ xem như Bình Bình đã chết rồi đi.

Bình Bình muốn tất cả mọi thứ như một kẻ tham lam, không ngừng ước.

"Tôi muốn trái tim của chị Nhạc Dao."

Cơ quan nội tạng của mọi người đa số đều bị Tưởng Hà bán rồi, Bình Bình không thể chấp nhận được, cơ thể của mọi người đều là giả, nhưng cô bé hy vọng có thứ gì đó thật.

"Tôi muốn gan và phổi của Tiểu Gia."

"Còn có đôi mắt của Tiểu Thiên."

Mỗi lời nói của Bình Bình đều rất chân thành.

Những thứ này lại thêm khuôn mặt của Nhạc Nhất, mọi người đều có thể sống trong cơ thể cô bé.

Trời đã sáng.

Bình Bình ngồi bó gối bên cửa sổ, nhiều năm qua, cô bé luôn xuất hiện với hình tượng vô cùng mong manh, dù phải chịu rất nhiều đau khổ nhưng cô bé chưa bao giờ cảm thấy quá buồn, vì cô bé có rất nhiều bạn bè.

Bây giờ cô bé đã trở nên mạnh mẽ hơn rồi, nhưng lại cảm thấy cô đơn, đau khổ chưa từng có.

Sau này Tưởng Hà sẽ không bao giờ xuất hiện nữa, nhưng vẫn còn rất nhiều người không nên xuất hiện, mọi nhân viên trong viện điều dưỡng Bạch Sơn đều đáng chết.

Là bọn họ đã chặt tay chân của cô bé, mổ khoang ngực của bạn cô bé. Bọn họ chẳng có tư cách được sống hạnh phúc.

Nhưng mà chết đi lại là chuyện đơn giản nhất.

Viện điều dưỡng Bạch Sơn chỉ còn lại một số bệnh nhân bị bệnh nặng, Bình Bình đã đồng hành cùng họ đi qua những ngày tháng cuối đời, sau đó bắt đầu nghĩ xem những nhân viên y tế đó nên chết như thế nào.

Bình Bình chưa gặp nhiều người, để đánh lừa thế giới bên ngoài, và cũng để tạo ra ảo tưởng rằng mọi thứ trong viện điều dưỡng Bạch Sơn đều bình thường, cô bé biến ra một nhóm người chết đã lâu để đóng vai người bệnh. Bởi vì cô bé không thể không có căn cứ mà tưởng tượng ra những người vốn không tồn tại, nên tất cả khuôn mặt của bệnh nhân đều đã xuất hiện trên những tờ báo cũ mà cô bé đã đọc.

Cô bé đã thay đổi ký ức của các nhân viên y tế, khiến họ quên đi những chuyện trong phòng khám bí mật, những thí nghiệm lâm sàng mà họ đã tham gia và thân phận thực sự của bọn trẻ, cô bé còn khiến họ nghĩ rằng tất cả bệnh nhân đều là thật.

Cô bé đứng trên tầng cao nhất nhìn những nhân viên y tế này hành hạ những người đã chết từ lâu, thấy dù họ đã quên đi những quá khứ ác độc nhưng vẫn là người ích kỷ độc ác.

Bình Bình suy nghĩ xem những người này đã làm chuyện gì.

Có người đã từng ấn Tiểu Gia xuống bể bơi, có người đã phạt cắt đi ống thở của Tiểu Thiên, có người đã từng giúp Tưởng Hà giấu thi thể của bọn trẻ, có người đã hỗ trợ phẫu thuật đổi máu của Nhạc Nhất cho cô bé.

Xem xét kỹ càng, Bình Bình quyết định tạo ra một trò chơi.

Thời gian là vào rạng sáng chủ nhật hàng tuần, 0 giờ bắt đầu, 6 giờ kết thúc.

Bởi vì thời điểm này là lúc bọn họ từng biểu diễn ở sân khấu ngầm.

Mà trò chơi chính là bắt chuột bạch.

Bởi vì trước đây tất cả bọn trẻ đều là chuột bạch, bây giờ Bình Bình hy vọng thân phận của mọi người có thể đảo ngược.

Bắt đầu từ tháng 1, kéo dài đến tháng 5, chủ nhật hàng tuần, Bình Bình sẽ bắt chuột cùng bạn bè, có khi đi bắt rất nghiêm túc, có khi chỉ thích thú với trò hề khi lũ chuột bạch suy sụp.

Cô nhìn thấy sự tuyệt vọng, suy sụp của những người đang mệt mỏi, trốn đông núp tây, giống như những người bạn của cô bé đã bị đưa lên bàn mổ, bị mổ xẻ bừa bãi.

Trò chơi này kéo dài mấy tháng, nhân viên y tế ngày càng ít đi, mặc dù những người này đều có người thân, thấy người mất tích sẽ báo cảnh sát, nhưng năng lực của Bình Bình rất hiệu quả, mỗi khi có người của cục Công an đến viện dưỡng lão, đều sẽ đưa ra những kết luận sai lầm.

Bình Bình có khả năng che mắt mọi người, cũng có khả năng khiến mọi thứ trở thành vụ án chưa giải quyết.

Cô bé nghĩ rất hay, cô bé dự tính sau khi tất cả các nhân viên y tế đã "chết đúng cách", cô bé sẽ rời khỏi viện điều dưỡng Bạch Sơn cùng với ba người bạn của mình, mọi người sẽ sống cùng nhau, cùng nhau đi học tan học, ăn khoai tây chiên, cùng xem phim.

Bốn người họ sẽ đồng hành cùng nhau cả đời.

Bình Bình biết thực ra tinh thần của mình có hơi vặn vẹo, nhưng làm sao có thể không méo mó được, cô bé ôm lấy khoang ngực có nhịp tim của Nhạc Dao, cảm thấy chỉ có như vậy mới có hơi ấm.

Chỉ như thế cuộc sống của cô bé mới có thể có chút ấm áp.

Nhưng dù nguyện vọng của cô bé chỉ đơn giản như vậy thôi, nhưng vẫn có người muốn làm phiền cô bé và bạn bè.

Một cô gái ngất xỉu trước cổng viện điều dưỡng Bạch Sơn, không lâu sau có một người đàn ông có tình trạng tương tự đến viện điều dưỡng.

Viện điều dưỡng Bạch Sơn đang bị điều tra.

Bình Bình rất lo lắng chuyện của mình sẽ bị điều tra ra, cũng lo lắng đối phương mạnh hơn mình.

Nhưng may thay, nói chuyện một lúc thì cô bé đã nhanh chóng khống chế được đối phương, cũng biết trước sẽ có một chương trình ngoại cảm đến nơi này.

Để hiểu rõ nội dung cuộc thi, cô bé đã xem ba tập đầu tiên của chương trình trên điện thoại di động của đối phương.

Cô bé biết có một cô gái rất giỏi trói buộc linh hồn, biết người chị song sinh của cô gái đó giỏi bói toán, biết thể chất của ai đó sẽ mang lại xui xẻo cho người xung quanh, biết rằng có một người phụ nữ rất lợi hại, sẽ là mối nguy hiểm lớn nhất trong trò chơi này.

Nên Bình Bình quyết định ở cùng phòng bệnh với người phụ nữ này.

Cô bé thiết lập lại luật trò chơi, lần nữa thay đổi ký ức của tất cả nhân viên y tế, khiến họ quên rằng thực ra lũ chuột bạch là chính bọn họ, cô bé cũng thử dùng năng lực để thăm dò, yêu cầu người phụ nữ tên Khương Yếm mặc đồ bệnh nhân.

Nhưng Khương Yếm không bị cô bé ảnh hưởng.

Cô nhìn bộ quần áo đó với ánh mắt chán ghét, hồi lâu sau mới mặc vào.

Lúc Khương Yếm vào phòng tắm để thay quần áo, trong lòng Bình Bình rất căng thẳng, đây là lần đầu tiên cô bé gặp người không bị năng lực của mình quấy nhiễu.

Mà vì sự tồn tại của Khương Yếm, cô bé không dám kiểm soát các nhà ngoại cảm khác.

Bộ não của cô bé hoạt động cao độ, cuối cùng cô bé quyết định hành động theo nhiệm vụ của bọn họ.

… Giả như đây là trường năng lượng không hoàn chỉnh, giả như phía sau viện điều dưỡng Bạch Sơn có một linh hồn, may thay những trải nghiệm bi thảm của vài người xấu số cũng đủ để đào lại.

Cô bé lạc quan nghĩ rằng trò chơi này là một cơ hội.

Một khi trải nghiệm của họ được đào lên, bọn họ sẽ được đồng cảm và sẽ được cho mượn một thân phận rất chân thực để ra ngoài, thân phận mà ai cũng công nhận.

Cô bé đã suy nghĩ rất nhiều.

Cô bé đã suy nghĩ rất nhiều rất nhiều.

Nghĩ xem làm thế nào để trò chơi trông có vẻ hợp lý, làm thế nào để chắc chắn Bình Bình đã chết, nghĩ cách diễn tốt vai Nhạc Nhất, làm sao để khiến linh hồn đằng sau trở thành Tưởng Hà hoặc Bình Bình, không thì đồng thời cũng được.

Chỉ cần làm cho những nhà ngoại cảm này… tin rằng những người khác còn sống la đủ rồi.

Sống giả cũng là sống.

Bởi vì cô bé thực sự không thể rời xa họ, dù chỉ một giây thôi cũng cảm thấy hít thở không thông.

*

Khương Yếm nói xong câu: "Em không thể thao túng thi thể bọn họ cả đời", đợi Bình Bình trả lời.

Bình Bình bình tĩnh nhìn Khương Yếm.

Khi cô bé ngừng cố gắng đóng vai Nhạc Nhất, khí thế khiến người ta khó chịu nhưng dường như rất mạnh mẽ của cô bé đã biến mất, cả người như đã bị khóa chặt vào nơi nào đó, một bước cũng không đi được.

"Quá mức rồi," Khương Yếm giải thích: "Để tỏ ra bọn họ vẫn bình thường, em đã dùng quá nhiều sức rồi."

"Ví dụ như thỉnh thoảng để những bệnh nhân khác bị khống chế, làm nổi bật sự bình thường của các bạn. Đặc biệt là khi chị đến khu vườn nhỏ, mọi người đều không bình thường, chỉ có Tiểu Gia và Tiểu Thiên cầu cứu chị rất mâu thuẫn."

Khương Yếm nói: "Trên bụng của Tiểu Gia còn có vết sẹo phẫu thuật, phẫu thuật ruột thừa không thể để lại vết sẹo đó, lại thêm lời của Tôn Tân Tri nói đã từng làm phẫu thuật cho tất cả bọn trẻ, cuộc phẫu thuật đó chắc hẳn cũng không nhẹ nhàng gì."

Khương Yếm hỏi Bình Bình: "Tại sao em lại không xóa vết sẹo phẫu thuật của các em ấy?"

Dù sao thì như vậy cũng làm giảm nguy cơ bị lộ.

Bình Bình không trả lời một lúc lâu.

Một lúc lâu sau, cô bé mới nói: "Bởi vì vết sẹo là thật."

Có quá nhiều thứ là giả, vẫn cần có thứ gì đó là thật.

Có vết sẹo thì họ mới có quá khứ, có quá khứ mới là người.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (267)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266 Chương 267: Chương 267: Hoàn chính văn Chương 268: Chương 268: Ngoại truyện 1 Chương 269: Chương 269: Ngoại truyện 2