Chương 136
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai

Chương 136: Báo tin

Trans và edit: Little Jasmine
Thật là nực cười. Nếu bây giờ không ăn thì còn đợi đến khi nào nữa? Đây đều là do ngự thiện phòng làm cả đấy! Vinh hạnh này lớn đến mức nào cơ chứ.
Hai mẹ con bắt đầu dùng bữa, cố gắng giữ nguyên tắc không lãng phí thức ăn, nhưng khi ăn xong vẫn còn thừa rất nhiều. Món ăn quá nhiều, hai người căn bản không thể ăn hết. Bất đắc dĩ, họ chỉ có thể tiếc nuối nhìn các cung nữ mang những đĩa thức ăn thừa đi.
Nếu không phải sợ làm mất mặt, Tần Tiểu Quả thật sự rất muốn gói mang về. Dù sao thì những món ăn này không chỉ đẹp mắt, tên món cũng hay, lại còn vô cùng ngon miệng. Hơn nữa, không thể tin là chuyện này thật sự xảy ra trong đời nàng. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ để nàng khoe khoang rất lâu rồi.
Tần Tiểu Quả đã được ăn đồ do ngự thiện phòng nấu đó!
Tô công công đúng giờ xuất hiện trong đại điện. Lúc này, các cung nữ vừa mới dọn xong bát đĩa.
“Tần phu nhân có hài lòng với bữa ăn không?”
Nụ cười của Tô công công hiền hòa, thân thiện, nhưng trong mắt Tiểu Quả lại mang theo một tầng ý nghĩa sâu xa hơn.
Ăn có ngon không? Chẳng lẽ ăn no xong rồi sẽ bị xử tử sao? Chẳng phải tử tù trước khi chết đều được ăn bữa cuối thật thịnh soạn ư?
Tiểu Quả bị chính trí tưởng tượng của mình làm cho giật mình. Nàng đâu có thù oán gì với hoàng gia, không có lý do gì để họ lấy mạng nàng cả. Nàng không nên lo lắng quá.
Tiểu Quả đã chuẩn bị tâm lý từ lâu, cố gắng hết sức che giấu cảm xúc của mình, tiếp tục trò chuyện một cách bình thường nhất có thể.
Tiểu Quả ra sức lấy lòng Tô công công, mà Tô công công dường như cũng có ý kết giao với nàng, vì vậy bầu không khí trò chuyện giữa hai người khá hòa nhã.
Sau một lúc, Tiểu Quả thử dò hỏi để giải tỏa nghi hoặc trong lòng.
“Tô công công, xin hỏi vì sao chúng tôi lại ở đây?”
“À, sẽ có người giải thích cho phu nhân sau. Xin hãy kiên nhẫn chờ đợi.”
Tô công công tỏ vẻ thần bí, khiến Tiểu Quả không thể truy hỏi thêm. Dọc đường đi, dường như ai cũng đang giấu nàng điều gì đó. Rốt cuộc bọn họ đang che giấu bí mật gì?
Tiểu Quả cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhẹ nhàng vỗ về Tráng Tráng đang được nàng ôm trong lòng. Cậu bé vừa ăn xong, bắt đầu buồn ngủ, hoàn toàn không hay biết gì xung quanh, rất nhanh đã ngủ thiếp đi trong vòng tay nàng.
Tiểu Quả điều chỉnh lại tư thế của Tráng Tráng. Tô công công là người tinh ý, ngay từ khi thấy Tráng Tráng có vẻ buồn ngủ, ông đã sai người chuẩn bị phòng nghỉ.
“Phu nhân có thể đưa đứa trẻ qua đây nghỉ ngơi.”
Khi nói đến chữ đứa trẻ, Tô công công thoáng ngập ngừng. Ông suýt nữa thì gọi cậu bé là tiểu công tử. May mà trước khi thốt ra, ông đã kịp đổi thành đứa trẻ, và cũng may điều đó không khiến Tiểu Quả chú ý.
Tiểu Quả nhận lời, cảm ơn ông rồi theo ông sang căn phòng bên cạnh.
Giường đã được dọn sẵn. Tiểu Quả nhẹ nhàng đặt Tráng Tráng lên, cởi giày cho cậu bé rồi đắp chăn lại.
Thấy vậy, Tô công công lặng lẽ cáo lui, dặn họ nghỉ ngơi cho tốt, đồng thời nói rằng tối nay sẽ có người đến triệu kiến nàng.
Tiểu Quả gật đầu. Nàng hiểu ý ông. Có lẽ tối nay nàng sẽ biết được mục đích thực sự của chuyến đi này.
Đúng vậy. Việc nàng hộ tống hai vị trưởng bối nhà họ Giang hồi kinh chỉ là thứ yếu. Mục đích chính hẳn là liên quan đến Tráng Tráng và bản thân nàng.
Tiểu Quả đóng cửa, ngồi xuống ghế, cố gắng nhớ lại xem mình có liên quan gì đến hoàng gia hay không. Nàng suy nghĩ rất nhiều lần, xác nhận rằng dù là nàng hay nguyên chủ, đều không có qua lại gì với hoàng gia. Thật kỳ lạ. Rốt cuộc mục đích thật sự của chuyến đi này là gì? Hay là có người đang lợi dụng nàng để đạt được điều gì đó?
Đúng lúc này, tiếng khóc của Tráng Tráng đánh thức Tiểu Quả. Nàng lập tức đứng dậy xem xét, phát hiện ra cậu bé nằm ngửa không thoải mái vì ăn quá no.
Tiểu Quả bật cười, xoay cậu bé nằm nghiêng rồi xoa bụng cho cậu.
Bảo sao lại khó chịu. Bụng phình lên vì ăn quá nhiều. Chẳng lẽ nàng đã để đứa trẻ này đói sao?
Tiểu Quả vừa buồn cười vừa tức giận, véo nhẹ má Tráng Tráng, khiến cậu bé ư ử vài tiếng rồi lại ngủ tiếp.
........................................
Điện Dưỡng Tâm.
“Bệ hạ.”
Tô công công rời chỗ của Tiểu Quả, quay về điện Dưỡng Tâm bên cạnh để bẩm báo.
Tiểu Quả được sắp xếp ở thiên điện của điện Dưỡng Tâm, hai nơi chỉ cách nhau một bức tường.
“Tần phu nhân đã dùng xong bữa trưa, hiện đang ở cùng tiểu công tử ngủ trưa.”
Thiệu Chiến hài lòng gật đầu, đặt đũa xuống. Tô công công dừng lại, quay người sai người dọn bàn.
Thiệu Chiến đứng dậy, đi về chỗ nghỉ ngơi, Tô công công theo sát phía sau.
“Thông báo cho Giang Đan Hà rằng người nhà của hắn đang ở chỗ trẫm, không cần nói thêm gì khác.”
Thiệu Chiến ngồi xuống ghế dài, dặn thêm:
“Bữa tối cũng sẽ dùng tại điện Dưỡng Tâm.”
“Tuân lệnh.”
Tô công công định lui ra, nhưng lại nhìn Thiệu Chiến, do dự một chút.
“Nếu có gì muốn nói thì cứ nói.”
“Bệ hạ, xin thứ tội cho nô tài nhiều chuyện. Người nên ăn nhiều hơn một chút. Nô tài thật sự không đành lòng nhìn người ăn ít như vậy. Mỗi phần ăn người không dùng hết, đối với nô tài chẳng khác nào một nhát cắt vào da thịt.”
Tô công công nói bằng giọng nghẹn ngào, hoàn toàn là lời thật lòng. Năm nay ông đã năm mươi sáu tuổi, từ nhỏ đã theo hầu Tiên hoàng, phụ thân của Thiệu Chiến. Sau này may mắn sống sót, lại theo Thiệu Chiến trẻ tuổi đến huyện Vĩnh Hải, hầu hạ suốt gần ba mươi năm. Có thể nói ông đã ở bên cạnh Hoàng đế từ thuở thiếu thời. Thấy Thiệu Chiến ăn uống kém như vậy, ông thật sự đau lòng.
“Được rồi, được rồi, được rồi. Ta già rồi, lắm lời quá.”
Thiệu Chiến không hề tức giận. Ông biết Tô công công luôn tận tâm chăm sóc mình, nên vô cùng kính trọng ông.
“Dạ dạ, là nô tài lắm mồm.”
Tô công công vừa nói vừa đùa giỡn tự tát mình vài cái, khiến Thiệu Chiến bật cười lớn.
“Được rồi, đã lớn tuổi thì nên nghỉ ngơi nhiều hơn. Việc vặt giao cho người khác làm. Trẫm sẽ tự lo cho sức khỏe của mình.”
Tô công công vui vẻ thở dài, khom người hành lễ rồi cáo lui.
Thiệu Chiến đặt chén trà xuống, nụ cười trên mặt biến mất. Ông chợt nhớ ra rằng Tần phu nhân đã mang theo con trai. Như vậy thì tốt quá.
“Người đâu?”
Chưa kịp dứt lời, đã có người bước vào.
“Bệ hạ.”
“Thông báo cho Trí Hạ ở cung Khôn Ninh, bảo nàng đưa hoàng tử tới đây, để chơi cùng tiểu công tử Giang gia.”
“Tuân lệnh!”
Sau khi thị vệ nhận lệnh rời đi, Thiệu Chiến tự mỉm cười. Đứa con trai nhỏ kia của ông chắc đã buồn chán đến chết rồi. Giờ có bạn đồng trang lứa chơi cùng, cũng là điều tốt. Đồng thời, đây cũng là cơ hội để lôi kéo con trai của Giang Đan Hà. Chỉ giữ Tần Tiểu Quả ở lại là chưa đủ, mấu chốt vẫn nằm ở đứa trẻ. Đến lúc đó, chỉ cần thuyết phục được nó ở lại, cha mẹ nào lại nỡ phớt lờ nguyện vọng của con mình mà cưỡng ép đưa đi?
“Thật là một nước cờ hay!” Thiệu Chiến nhấp một ngụm trà, vô cùng đắc ý. Một mũi tên trúng ba đích. Tiểu Hoàng tử không còn buồn chán, con trai nhà họ Giang nếu chịu ở lại thì cha mẹ nó nhất định cũng sẽ ở lại.
.............................
Ngoài kinh thành.
“Trời ơi! Giang Đan Hà, ngươi quá đáng lắm rồi!”
Lý Thủ Cát mở toang cửa, chỉ thẳng vào Giang Đan Hà mà trách móc. Sao có thể như vậy chứ? Hắn không muốn làm tướng quân, vậy mà Giang Đan Hà lại cứ ép buộc. Đây còn là Giang Đan Hà chính trực ngày nào sao?
Lý Thủ Cát cũng chẳng màng đến thể diện nữa. Nếu Giang Đan Hà dám kéo hắn thẳng vào doanh trại, hắn nhất định sẽ làm loạn một trận. Tự tôn gì đó, hắn không cần nữa.
Ban đầu, Giang Đan Hà dùng hết sức kéo tay Lý Thủ Cát. Khi thấy đối phương lăn lộn trên mặt đất, gân xanh trên trán hắn giật mạnh.
Lúc đầu hắn không để ý xung quanh. Đến khi quay đầu lại, thấy một đám dân chúng tụ tập trước cửa, chỉ trỏ bàn tán, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống. Hắn nghiến răng, hạ tối hậu thư.
“Đứng dậy.”
Chỉ hai chữ này thôi đã khiến Lý Thủ Cát dựng cả tóc gáy. Hắn lập tức đứng bật dậy, vươn tay phủi sạch bụi bẩn trên quần áo.
Hai người còn chưa kịp nói gì, thì một con ngựa phi tới như cơn gió. Chỉ nghe vút một tiếng, đám đông bị xua tan, con ngựa dừng lại ngay trước cửa.
“Có thư từ trong cung, thưa tướng quân.”
Giang Đan Hà quay người, nheo mắt nhìn người đến. Đột nhiên, trong lòng hắn dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (144)
Chương 1: Chương 1: Mẹ của nhóc là ai? Chương 2: Chương 2: Mẹ ơi? - 1 Chương 3: Chương 3: Mẹ ơi? - 2 Chương 4: Chương 4: Cháo rau Chương 5: Chương 5: Lại xuyên về rồi sao? Chương 6: Chương 6: Không gian trong nhẫn Chương 7: Chương 7: Canh hoành thánh Chương 8: Chương 8: Khởi đầu mới Chương 9: Chương 9: Cùng nhau làm ruộng nào! Chương 10: Chương 10: Gieo hạt Chương 11: Chương 11: Mì cà chua trứng Chương 12: Chương 12: Hứa không được lên núi Chương 13: Chương 13: Canh sườn hầm khoai tây Chương 14: Chương 14: Kể chuyện Chương 15: Chương 15: Lên núi Chương 16: Chương 16: Chợ phiên Chương 17: Chương 17: Vội vã Chương 18: Chương 18: Mua bê Chương 19: Chương 19: Gieo hạt Chương 20: Chương 20: Chuẩn bị lẩu gà Chương 21: Chương 21: Thôn chài nhỏ Chương 22: Chương 22: Canh gà hầm nước dừa Chương 23: Chương 23: Cá viên Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Ba ngày mưa to Chương 26: Chương 26: Trồng ngô Chương 27: Chương 27: Xương hầm Chương 28: Chương 28: Dắt Tiểu Tráng lên núi Chương 29: Chương 29: Đây là... Chương 30: Chương 30: Phá tổ ong Chương 31: Chương 31: Bột khoai tây Chương 32: Chương 32: Tích góp tiền bạc Chương 33: Chương 33: Lên núi hái nấm Chương 34: Chương 34: Cứu người không mong báo đáp Chương 35: Chương 35: Làm nước dùng Chương 36: Chương 36: Chuẩn bị xong Chương 37: Chương 37: Đi bán thôi! Chương 38: Chương 38: Không kịp ngơi tay Chương 39: Chương 39: Đi mua đồ Chương 40: Chương 40: Đi mua sắm (2) Chương 41: Chương 41: Làm hàng rào Chương 42: Chương 42: Làm tóp mỡ Chương 43: Chương 43: Viết chữ Chương 44: Chương 44: Cây bồ kết Chương 45: Chương 45: Đừng trách ta Chương 46: Chương 46: Cá chua ngọt Chương 47: Chương 47: Đi chợ Chương 48: Chương 48: Vương gia Chương 49: Chương 49: Bàn chuyện làm ăn Chương 50: Chương 50: Kí khế ước Chương 51: Chương 51: Kẻ thù chung Chương 52: Chương 52: Hết nước rửa chén Chương 53: Chương 53: Dẫn con vào trấn Chương 54: Chương 54: Tiểu Quả tỷ Chương 55: Chương 55: Là nàng sao? Chương 56: Chương 56: Làm xà phòng Chương 57: Chương 57: Người đẹp và quái vật Chương 58: Chương 58: Quần áo mới Chương 59: Chương 59: Công thức mới Chương 60: Chương 60: Quay về Tần gia Chương 61: Chương 61: Con trưởng Tần gia Chương 62: Chương 62: Quyết định hệ trọng Chương 63: Chương 63: Đón ca ca về Chương 64: Chương 64: Trở về nhà Chương 65: Chương 65: Lên huyện mua gỗ Chương 66: Chương 66: Sắp xếp nội thất Chương 67: Chương 67: Uống thuốc Chương 68: Chương 68: Nỗi phiền muộn của Giang Đan Hà Chương 69: Chương 69: Mẫu tử đồng tâm Chương 70: Chương 70: Lần đầu ăn thử ruột heo Chương 71: Chương 71: Đóa hoa tặng mẹ Chương 72: Chương 72: Tu sửa tiệm mỳ Như Ý Chương 73: Chương 73: Cổ đông mới Chương 74: Chương 74: Vôi Chương 75: Chương 75: Tiễn biệt Tần An Minh Chương 76: Chương 76: Bạn mới Chương 77: Chương 77: Trứng bắc thảo Chương 78: Chương 78: Tái khai trương Chương 79: Chương 79: Malatang - Ý Quả Minh Chương 80: Chương 80: Cùng nhau thu hoạch nào! (1) Chương 81: Chương 81: Cùng nhau thu hoạch nào! (2) Chương 82: Chương 82: Cùng nhau thu hoạch nào(3) Chương 83: Chương 83: Bắp rang bơ Chương 84: Chương 84: Rượu hoa quế Chương 85: Chương 85: Bánh trung thu Chương 86: Chương 86: Tự làm lò nướng bánh (1) Chương 87: Chương 87: Tự làm lò nướng bánh (2) Chương 88: Chương 88: Tự làm lò nướng (3) Chương 89: Chương 89: Đi thăm cữu cữu Chương 90: Chương 90: Doanh thu Chương 91: Chương 91: Lời mời ăn tết Trung Thu Chương 92: Chương 92: Hóa giải lo âu Chương 93: Chương 93: Ta có một đứa con gái Chương 94: Chương 94: Bánh nướng Chương 95: Chương 95: Ướp thịt để làm lạp xưởng Chương 96: Chương 96: Làm lạp xưởng Chương 97: Chương 97: Giọng hát của Tiểu Tráng Chương 98: Chương 98: Chuẩn bị làm bánh Trung thu nào! Chương 99: Chương 99: Bánh Trung thu nhân đậu đỏ trứng muối Chương 100: Chương 100: Bánh chín rồi! Chương 101: Chương 101: Canh mận chua(1) Chương 102: Chương 102: Canh mận chua (2) Chương 103: Chương 103: Dọn nhà Chương 104: Chương 104: Tết trung thu - Tết đoàn viên Chương 105: Chương 105: Triều đại mới Chương 106: Chương 106: Thông báo mới Chương 107: Chương 107: Lý Triệu Địch - Người đàn bà lắm điều Chương 108: Chương 108: Một bài học Chương 109: Chương 109: Ai dừng lại trước là thua Chương 110: Chương 110: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (1) Chương 111: Chương 111: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (2) Chương 112: Chương 112: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (2) Chương 113: Chương 113: Nhanh lên nào mẹ ơi! Chương 114: Chương 114: Về nhà thôi! Chương 115: Chương 115: Trong cái rủi có cái may Chương 116: Chương 116: Một chọi hai Chương 117: Chương 117: Công việc mới Chương 118: Chương 118: Người cùng sở thích Chương 119: Chương 119: Muốn về nhà Chương 120: Chương 120: Độc thân thì sao chứ? Chương 121: Chương 121: May giày Chương 122: Chương 122: BMW ở thời cổ đại Chương 123: Chương 123: Dời mộ về kinh thành Chương 124: Chương 124: Tìm người giúp đỡ Chương 125: Chương 125: Chuẩn bị Chương 126: Chương 126: Giờ lành Chương 127: Chương 127: 7 ngày nữa Chương 128: Chương 128: Phong Thành Chương 129: Chương 129: Đưa Tráng Tráng vào không gian Chương 130: Chương 130: Không thể làm gì khác Chương 131: Chương 131: Tắm nước nóng Chương 132: Chương 132: Ta sẽ theo huynh Chương 133: Chương 133: Kinh thành Chương 134: Chương 134: Nơi này là chỗ nào vậy? Chương 135: Chương 135: Nghỉ ngơi trong cung Chương 136: Chương 136: Báo tin Chương 137: Chương 137: Người quen Chương 138: Chương 138: Người cha trong tưởng tượng Chương 139: Chương 139: Song sinh Chương 140: Chương 140: Cuối cùng cũng gặp nhau Chương 141: Chương 141: Khóc Chương 142: Chương 142: Bí mật lớn Chương 143: Chương 143: Gần quá rồi! Chương 144: Chương 144: Không quen