Chương 136
Nô Lệ Bóng Tối - Q6: Mọi Ác Quỷ Đều Ở Đây

Chương 136: Trận chiến Đầu Lâu Đen (10)

Trong âm thanh hỗn tạp của trận chiến, bị tiếng sấm gầm rú và tiếng thì thầm của mưa che mờ, hai thanh kiếm đang tạo thành một giai điệu thép chết chóc.

Mordret biết hắn yếu hơn em gái mình. Hắn cũng chậm hơn và không bền bỉ bằng. Hắn thậm chí có lẽ kém cả về mặt kĩ năng. Những năng lực của hắn là đáng gờm, nhưng mà chúng là vô dụng trước cô. Vua Kiếm đã đảm bảo vậy. Hồn tâm của hắn đã dùng để tạo ra những Phản Chiếu, và những Phản Chiếu đó đang được dùng để cầm chân quân đội của cô.

Quân đội đó mạnh mẽ hơn bên phe hắn. Morgan đã chọn chiến trường và đã dụ kẻ địch vào một cái bẫy. Là một vị tướng, cô đã thành công.

Nhưng mà cô không chỉ là một nhà chiến lược khôn khéo. Cô cũng là một chiến binh tuyệt vời. Morgan là như một lưỡi kiếm không thể ngăn cản. Cô có mọi thứ mà một Công Chúa Chiến Tranh nên có. Cô có sức mạnh, tài năng, tín niệm, trí tuệ...cô cũng có quyền lực của gia đình và sự ưu ái của nó. Hắn đã luôn không có gì cả. Và mọi thứ hắn cố khiến trở thành của bản thân đều hoặc là bị tiêu diệt hoặc là bị lấy đi.

Nhưng mà, bất chấp tất cả những thứ đó...

Hắn sẽ không thua.

Hắn sẽ thắng.

"Chết đi, đồ khốn kiếp!"

Kiếm họ va vào nhau, và mặc dù Mordret đã có thể đọc được ý định của cô, hắn vẫn bị đẩy ra sau. Cú chặn của hắn là hoàn hảo, nhưng mà nó không đủ mạnh. Hắn trượt trên bùn và phát ra một tiếng rên đau đớn. Hắn bị choáng một chút.

Mưa đang rơi xuống quanh họ như một bức tường xám, và mỗi giọt là một mặt gương. Thế giới phản chiếu vào bản thân vô số lần, và toàn bộ thế giới phản chiếu đó tràn vào tâm trí hắn như một kính vạn hoa của sự kinh dị. Mỗi cái chết ghê gớm, một tiếng kêu cứu tuyệt vọng, mỗi hành động gan dạ vị tha, mỗi tiếng hét hèn nhát khi bị đánh bại được phản chiếu lại, nhân lên, và chiếu vào đầu hắn. Nó giúp hắn định hướng tốt hơn trên chiến trường hỗn loạn, nhưng mà nó cũng...

'Ài. Khó chịu mà.'

Đó là tại sao hắn không thích mưa.

Morgan đã tiếp cận. Mordret mỉm cười trong lúc đứng lên đối mặt cô.

Cô ta ở ngay đây. Một cô gái trẻ xinh đẹp trong bộ giáp đen, người mà trông vô cùng giống hắn. Cô ta biết gì? Không gì cả. Cô đã chỉ là một đứa bé khi gia đình quyết định phản bội hắn. Thậm chí còn không phải một Người Ngủ. Cô đã không ở đó khi cơ thể gốc của hắn bị hủy diệt, hay khi hắn bị nhốt trong lồng như một con thú...

Morgan không phải một trong những kẻ mà hắn muốn giết nhất. Nhưng mà cô là biểu tượng của chúng.

Với Mordret, cô gái trẻ với gương mặt mà giống bản thân hắn đến ghê rợn là một biểu tượng của đại gia tộc Valor. Cô ta là hiện thân của mọi thứ hắn muốn hủy diệt. Và, vì vậy...

Hắn sẽ phá vỡ cô ta thành nhiều mảnh.

Kiếm của cô vung lên, gọn gàng cắt xuyên qua những giọt mưa trong lúc bay về phía cơ thể hắn. Hắn cố làm chệch nó, nhưng mà không ích lợi gì - đòn đánh hóa ra là một động tác giả. Một giây sau đó, một cơn đau điếng xuyên qua bên trái gương mặt hắn.

Mordret loạng choạng lùi lại, cảm giác máu chảy xuống gương mặt mình.

'Argh...hình...hình như mình mất một mắt...'

Thắp sáng bởi một tia chớp, gương mặt Morgan vẫn không cảm động gì.

"Đáng khinh."

Giọng nói cô nghe có vẻ...thất vọng? Mordret mỉm cười và giơ kiếm lên mà không nói gì.

Thường thì, đây là lúc để thực hiện một âm mưu...một chiêu trò khôn ngoan, một sự lừa gạt tinh tế, một sự đảo ngược bất ngờ...gì đó kiểu vậy. Dù sao thì hắn là một bậc thầy về những thứ như vậy.

Nhưng mà hắn đã chân thành khi nói hôm nay sẽ không có chiêu trò gì cả. Không có ý nghĩa gì nếu hủy diệt biểu tượng của Valor bằng một chiêu trò...và cũng sẽ không có thỏa mãn.

Sự căm ghét của hắn sẽ không được giải tỏa.

Không...hắn sẽ đánh bại cô ta với không gì khác ngoài cơ thể và kiếm của mình.

Bởi vì, ngay cả sau khi bị họ vứt bỏ...Mordret vẫn mạnh hơn, đủ mạnh để hủy diệt toàn bộ chúng.

Và chúng cần biết điều đó.

"Đến nào, em gái. Dùng hết sức đi!"

Tiếng cười của hắn bị nhấn chìm trong cơn mưa.

Morgan vui lòng đáp ứng.

Trong vài giây, hai người họ chiến đấu, hai thanh kiếm hát lên bài ca sắc bén và chết người. Những âm thanh giữa hai thanh kiếm hòa thành một giai điệu vang vọng không ngừng. Họ quá nhanh, quá điêu luyện. Cả hai đều không thể áp đảo đối thủ, và những kẻ vướng bận trên đường họ cũng chỉ có thể bỏ chạy và nhìn chăm chú trong sự kinh hoảng và trầm trồ.

Nhưng mà cuối cùng, không thể tránh được, Morgan hủy diệt phòng ngự của hắn.

Thanh kiếm của cô xuyên qua bộ giáp hắn, đâm xuyên ngực hắn. Nếu đó là bất cứ ai khác, thì tim họ đã bị đâm thủng... ôi, nhưng mà hắn chắc chắn đã khiến cô lung lay một chút. Đủ để quên mất anh trai mình được sinh ra với căn bệnh hiếm khiến vị trí nội tạng người ta bị đảo ngược.

Nên, cô đâm trượt tim hắn.

Dù vậy...có một thanh kiếm đâm xuyên phổi mình vẫn đau rất nhiều. Nó đau khủng khiếp.

Mà hắn không quan tâm.

Thay vì giật lại từ cú đâm, Mordret đẩy ra trước và nắm lấy cổ Morgan. Mắt cô mở to, và cố vội vàng vặn kiếm ra khỏi vết thương kia.

Cánh tay còn lại của cô đã di chuyển để chặn lại một đòn tấn công có thể sẽ đến từ kiếm hắn.

Thay vì cố dùng kiếm, Mordret đơn giản dùng đầu đập vào mặt cô và cảm giác mũi cô bị gãy dưới lực lượng của cú đánh bất ngờ đó.

Morgan loạng choạng lùi lại.

Máu chảy xuống từ cái mũi gãy, khiến phần dưới của gương mặt bị nhuộm đỏ.

"Đồ tà ác...bẩn thỉu..."

Kiếm của cô, vẫn còn c*m v** ngực hắn, tiêu tan thành cơn lốc tia sáng đỏ. Hắn không nhịn được mà hụt chân và phát ra một tiếng kêu đau đớn.

Không hề nghi ngờ gì, cô sẽ triệu hồi nó trở lại...nhưng mà đó ít nhất sẽ mất vài giây...

Không quan tâm, Morgan lao ra trước. Chân cô vung lên không trung, nhắm đến đá đứt đầu hắn. Mordret dùng kiếm chặn nó lại, và cảm giác thanh kiếm của mình rạn nứt.

Thanh kiếm của hắn gãy đi.

Lại có thêm đau đớn.

Cẳng chân Morgan cắt xuyên qua kiếm, giáp, và cánh tay hắn. Xương gãy, cơ bắp nứt, và dây chằng đứt.

Bàn tay chảy máu của hắn rơi xuống đất.

Không để ý đến nó, Mordret tiếng lên một bước và đẩy thanh kiếm gãy của mình vào khe hở hẹp giữa tấm giáp ngực và cái váy thép bảo vệ phần eo cô. Thanh kiếm lởm chởm đâm vào hông em gái hắn...mặc dù da thịt cô có vẻ cứng cáp như thép vậy, hắn đẩy nó sâu nhất có thể trước khi Ký Ức gãy kia tiêu tan thành cơn mưa tia sáng.

Cô phát ra một tiếng rên đè nén và đẩy bản thân đi.

"Ta...sẽ giết ngươi..."

Cô cố gắng che giấu nó, nhưng mà có một tia chần chừ trong giọng nói.

Morgan đang thắng...cô nhất định là đang thắng. Cô đã chỉ nhận một vết thương nghiêm trọng, còn kẻ địch thì trông chỉ còn nửa cái mạng. Hắn ta trông như một cái xác biết đi mà thôi.

Nên tại sao...tại sao hắn bình tĩnh đến vậy? Hắn ta bị gì vậy chứ?

Cô cảm giác một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng mình.

...Kiếm của cô đã bắt đầu hiện ra trở lại.

Mordret cũng triệu hồi một vũ khí mới.

Hắn cúi xuống, nhìn bàn tay bị cắt đứt của mình, và hờ hững bước qua nó.

"Không. Em sẽ không."

Có một vệt chung cuộc trong lời nói của hắn.

Nghiến răng, Morgan chặn đứng cơn đau và tấn công một lần nữa.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (170)
Chương 1: Chương 1: Tình huống éo le Chương 2: Chương 2: Đi câu cá Chương 3: Chương 3: Cái xác sống động Chương 4: Chương 4: Đông Nam Cực Chương 5: Chương 5: Kẻ Gặt Chương 6: Chương 6: Bắt chước trung thành Chương 7: Chương 7: Với khiên Chương 8: Chương 8: Một người thay đổi Chương 9: Chương 9: Bí mật của đảo Chương 10: Chương 10: Thành Trì không hoạt động Chương 11: Chương 11: Vai trò quen thuộc Chương 12: Chương 12: Thoáng khuây khỏa Chương 13: Chương 13: Bước thứ tư Chương 14: Chương 14: Quyền uy Chương 15: Chương 15: Biết địch Chương 16: Chương 16: Biết ta Chương 17: Chương 17: Mặt trời nửa đêm Chương 18: Chương 18: Quân Trinh Sát Chương 19: Chương 19: Tiểu Yêu Chương 20: Chương 20: Ác quỷ phi thường Chương 21: Chương 21: Hồ đổ nát Chương 22: Chương 22: Ống khói cổ đại Chương 23: Chương 23: Trinh sát Chương 24: Chương 24: Theo đuôi Bạo Chúa Chương 25: Chương 25: Đội quân Bầy Sói Chương 26: Chương 26: Chia sẻ đau đớn Chương 27: Chương 27: Các bậc thầy chiến tranh Chương 28: Chương 28: Nhân lên lực lượng Chương 29: Chương 29: Ngôi sao rơi xuống Chương 30: Chương 30: Bạo Chúa Chương 31: Chương 31: Bóng thứ năm Chương 32: Chương 32: Rút lui nhanh chóng Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Theo Gót Đổ Nát Chương 35: Chương 35: Đánh giá cao Chương 36: Chương 36: Bầy quạ Chương 37: Chương 37: Đặc sứ Chương 38: Chương 38: Lời nguyền kinh khủng Chương 39: Chương 39: Tiên phong Chương 40: Chương 40: Tích lũy Chương 41: Chương 41: Những kẻ cùng giường kì lạ Chương 42: Chương 42: Lực lượng đối địch Chương 43: Chương 43: Những quái vật xinh đẹp Chương 44: Chương 44: Kháng biện viên Chương 45: Chương 45: Từng bước một Chương 46: Chương 46: Hiện trạng Chương 47: Chương 47: Nghề gián điệp Chương 48: Chương 48: Thu thập thông tin Chương 49: Chương 49: Trận chiến khổng lồ Chương 50: Chương 50: Bảy Thánh Chương 51: Chương 51: Trò chơi chiến tranh Chương 52: Chương 52: Một loại dối trá khác Chương 53: Chương 53: Bóng Chủng hung hãn Chương 54: Chương 54: Cực kỳ đẫm máu Chương 55: Chương 55: Sinh vật ánh sáng và bóng tối Chương 56: Chương 56: Thì thầm điềm tĩnh Chương 57: Chương 57: Titan ngã xuống Chương 58: Chương 58: Hoàn toàn tình cờ Chương 59: Chương 59: Chuỗi Ác Mộng Chương 60: Chương 60: Đánh giá hiệu suất Chương 61: Chương 61: Khen không ngớt Chương 62: Chương 62: Gương Sự Thật Chương 63: Chương 63: An ủi quên lãng Chương 64: Chương 64: Linh hồn tinh khôi Chương 65: Chương 65: Những cuộc nói chuyện riêng Chương 66: Chương 66: Tiết lộ bất ngờ Chương 67: Chương 67: Leo thang Chương 68: Chương 68: Mâu thuẫn Chương 69: Chương 69: Đám cướp và bầy sói Chương 70: Chương 70: Gần gũi Chương 71: Chương 71: Nhìn trước Chương 72: Chương 72: Mai phục Chương 73: Chương 73: Thông điệp ớn lạnh Chương 74: Chương 74: Buổi sáng yên bình Chương 75: Chương 75: Tái đấu Chương 76: Chương 76: Đấu tập giao hữu Chương 77: Chương 77: Trò chơi của kẻ thua cuộc Chương 78: Chương 78: Khổ sở vì thành công Chương 79: Chương 79: Đánh giá biểu hiện Chương 80: Chương 80: Nhìn chăm chú bức tường Chương 81: Chương 81: Thể hiện bản thân Chương 82: Chương 82: Dạng bóng tối vật chất Chương 83: Chương 83: Thiệt hại ngoài ý muốn Chương 84: Chương 84: Nhà hát bóng tối Chương 85: Chương 85: Tia sợ hãi Chương 86: Chương 86: Mưa máu Chương 87: Chương 87: Khúc ca tàn sát Chương 88: Chương 88: Giải pháp Chương 89: Chương 89: Ra khỏi chuồng Chương 90: Chương 90: Tàng hình Chương 91: Chương 91: Không nhìn điều ác Chương 92: Chương 92: Chuyến dã ngoại Chương 93: Chương 93: Làn đường kí ức Chương 94: Chương 94: Huy hoàng ngày xưa Chương 95: Chương 95: Chờ đợi trong tương lai Chương 96: Chương 96: Trở lại Đảo Thuyền Đắm Chương 97: Chương 97: Rễ hấp thụ máu Chương 98: Chương 98: Bữa tối sẵn sàng Chương 99: Chương 99: CPLPTVNKCKKNCAHKMSTHALLVĐSCĐD Chương 100: Chương 100: Những ngày rảnh rỗi Chương 101: Chương 101: Thép ban phước Chương 102: Chương 102: Ám ảnh cũ Chương 103: Chương 103: Vùng đất tan vỡ Chương 104: Chương 104: Ngày hè tươi đẹp Chương 105: Chương 105: Ấm áp yêu thương Chương 106: Chương 106: Trở về nhà Chương 107: Chương 107: Quần áo mới của Hoàng Tử Chương 108: Chương 108: Những gương mặt quen thuộc Chương 109: Chương 109: Chiến trường của các vị thần Chương 110: Chương 110: Ngày và đêm Chương 111: Chương 111: Kế hoạch của chính hắn Chương 112: Chương 112: Bề ngoài không tồi Chương 113: Chương 113: Đánh lạc hướng Chương 114: Chương 114: Hộp quà sơn mài Chương 115: Chương 115: Ác ma hỗn mang Chương 116: Chương 116: Cảm giác đắng chát Chương 117: Chương 117: Tiếng trống xung trận Chương 118: Chương 118: Chặng đường dài Chương 119: Chương 119: Đo lường sự tiến bộ Chương 120: Chương 120: Logic lạnh lẽo Chương 121: Chương 121: Ba quân đội Chương 122: Chương 122: Chương trình hấp dẫn Chương 123: Chương 123: Một từ ngắn ngủi Chương 124: Chương 124: Tranh luận cuối cùng Chương 125: Chương 125: Trước khi trận chiến bắt đầu  Chương 126: Chương 126: Những bước chuẩn bị cuối cùng  Chương 127: Chương 127: Trận chiến Đầu Lâu Đen (1) Chương 128: Chương 128: Trận chiến Đầu Lâu Đen (2) Chương 129: Chương 129: Trận chiến Đầu Lâu Đen (3) Chương 130: Chương 130: Trận chiến Đầu Lâu Đen (4) Chương 131: Chương 131: Trận chiến Đầu Lâu Đen (5) Chương 132: Chương 132: Trận chiến Đầu Lâu Đen (6) Chương 133: Chương 133: Trận chiến Đầu Lâu Đen (7) Chương 134: Chương 134: Trận chiến Đầu Lâu Đen (8) Chương 135: Chương 135: Trận chiến Đầu Lâu Đen (9) Chương 136: Chương 136: Trận chiến Đầu Lâu Đen (10) Chương 137: Chương 137: Trận chiến Đầu Lâu Đen (11) Chương 138: Chương 138: Trận chiến Đầu Lâu Đen (12) Chương 139: Chương 139: Trận chiến Đầu Lâu Đen (13) Chương 140: Chương 140: Trận chiến Đầu Lâu Đen (14) Chương 141: Chương 141: Trận chiến Đầu Lâu Đen (15) Chương 142: Chương 142: Trận chiến Đầu Lâu Đen (16) Chương 143: Chương 143: Trận chiến Đầu Lâu Đen (17) Chương 144: Chương 144: Trận chiến Đầu Lâu Đen (18) Chương 145: Chương 145: Vào biển lửa Chương 146: Chương 146: Sa Mạc Ác Mộng Chương 147: Chương 147: Đêm đầu tiên Chương 148: Chương 148: Người mới đến Chương 149: Chương 149: Không lối thoát Chương 150: Chương 150: Những người lính đã chết Chương 151: Chương 151: Đến bình minh Chương 152: Chương 152: Kẻ theo sau Chương 153: Chương 153: Tìm kiếm & giải cứu Chương 154: Chương 154: Nguồn gốc của ác mộng Chương 155: Chương 155: Toà tháp thép Chương 156: Chương 156: Bỏ chạy Chương 157: Chương 157: Mệt thấu xương Chương 158: Chương 158: Bị săn Chương 159: Chương 159: Mặt trời bạc Chương 160: Chương 160: Không thể phá hủy Chương 161: Chương 161: Không thể ngăn cản Chương 162: Chương 162: Ngược lại mọi hi vọng Chương 163: Chương 163: Mục tiêu khác nhau Chương 164: Chương 164: Đêm thứ hai Chương 165: Chương 165: Nghỉ ngơi ngắn ngủi Chương 166: Chương 166: Đề nghị hấp dẫn Chương 167: Chương 167: Lời mời hữu nghị Chương 168: Chương 168: Ảo ảnh không thể đạt đến Chương 169: Chương 169: Đêm thứ bảy Chương 170: Chương 170: Địa ngục là trống rỗng