Chương 137
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử

Chương 137

Thẩm Hi Hòa ở bên này không nhìn thấy mấy người cùng trường kia, hắn có mang nước theo, nên tất nhiên không cần tới quán trà, hắn dẫn Cố Tiêu đi dạo một vòng, rồi đi thuê một chiếc thuyền nhỏ.

Một chiếc thuyền nhẹ vừa đủ cho hai người ngồi, du hồ một canh giờ là nửa lượng bạc, có thể tùy ý hái đài sen ở trong hồ.

Thẩm Hi Hòa trả tiền xong, rồi bước lên thuyền nhỏ trước, sau đó kéo Cố Tiêu lên, “Đưa tay cho ta, đừng sợ.”

Ở trong quán trà, Khương Minh Hiên một tay cầm nón lá sen, một tay che mặt, “Chúng ta còn cần đi qua đó không, cần tới chúng ta sao?”

Có câu nói nói rất đúng, tới cũng đã tới rồi.

Hai người thuê một chiếc thuyền nhỏ, đi theo phía sau Thẩm Hi Hòa.

Thuyền nhỏ của Thẩm Hi Hòa trôi xuôi theo dòng nước, còn của bọn họ thì cứ nghiêng qua vẹo lại.

Thẩm Hi Hòa dừng thuyền lại để hái đài sen, rồi lột hạt sen ra cho Cố Tiêu, bọn họ không thể chèo tiếp qua đó được.

Thẩm Hi Hòa cười với Cố Tiêu, nói chuyện với Cố Tiêu,còn bọn họ hai đại nam nhân thì nhìn nhau.

Cố Tiêu nghĩ thầm, Thẩm Hi Hòa thật đúng là thông minh mà,chỉ cần nhìn lão nhân gia chỉ cách chèo thuyền một lần, mà đã có thể chèo thuyền vững vàng như vậy rồi, nói hái cái đài sen nào liền hái cái đài sen đó.

Bên trong đài sen màu xanh ngọc bích đều là hạt sen, Thẩm Hi Hòa sẽ dừng lại lột cho cô, “Cái này có thể thanh nhiệt giải độc, muội ăn nhiều một chút.”

“Tiểu Tiểu, muội có muốn hoa sen hay không?” Thẩm Hi Hòa thấy hoa sen cũng rất đẹp.

Cố Tiêu nói: “Muốn một đóa.”

Thẩm Hi Hòa thò người ra hái một đóa hoa sen mới nở được một nửa, nếu có thể mang về, thì có thể c*m v** trong nước,

Cố Tiêu đặt hoa sen ở bên cạnh, cúi đầu lột hạt sen,tim sen rất đắng, nên cô bỏ tim sen đi, “Huynh ăn thử xem có ngọt không?”

Thẩm Hi Hòa nói: “Ngọt.”

Ở phía sau hai người họ, Khương Minh Hiên thật sự là không thể nhìn tiếp được nữa, bạn cùng trường hỏi hắn, “Minh Hiên, huynh có muốn ăn hạt sen hay không.”

Khương Minh Hiên cười khan hai tiếng, “Vậy thì huynh cũng phải hái một cái đài sen cho ta chứ.”

Lá sen mọc hướng lên trời, phía xa xa là thanh sơn hồ đảo, có chim có vịt, có hoa núi lau sậy.

Thẩm Hi Hòa chỉ lo cho Cố Tiêu, căn bản không chú ý tới phía sau, Cố Tiêu vui vẻ thì hắn sẽ vui vẻ, Cố Tiêu cười thì hắn cũng cười.

Một canh giờ rất nhanh đã trôi qua, hai người đi tới giữa hồ, nhặt mấy viên đá cuội nhìn rất đẹp về, bây giờ phải chèo thuyền về rồi.

Mấy người Khương Minh Hiên cố sức đi theo sau, cuối cùng cũng an ổn vào tới bờ, nhưng mà ai ngờ lúc gần tới bờ, hắn lại đột ngột đứng dậy, làm thuyền nhỏ chao đảo, rồi trực tiếp lật úp lại.

Cũng may hồ nước không sâu lắm, nhưng mà áo choàng và giày đều ướt hết.

Thẩm Hi Hòa nghe thấy động tĩnh liền quay đầu lại, “Khương huynh?”

Khương Minh Hiên lau mặt, “Thật trùng hợp,thì ra là Thẩm huynh, không biết vị này là……”

Thẩm Hi Hòa ngây ra một lúc, nhìn Cố Tiêu một cái rồi giới thiệu: “Đây là vị hôn thê của ta, Tiểu Tiểu, bọn họ là bạn cùng trường của ta.”

Cố Tiêu chào hỏi, “Đa tạ chư vị ở thư viện đã chiếu cố biểu ca của muội.”

“Đều là Thẩm huynh chiếu cố chúng ta, đệ muội nói quá lời rồi.”

Bây giờ đã là giữa trưa, trời nắng chói chang, mấy người đi vào quán trà ngồi, mấy đại nam nhân chưa ra ngoài dạo bao giờ,nên trên người chỉ mang theo bạc.

Cố Tiêu biết những người này là bạn cùng trường của Thẩm Hi Hòa, còn có một người không may rơi xuống nước nữa, không thể ăn một mình rồi để bọn họ ngồi nhìn được, nên cô nói: “Tam ca, muội có mang theo đồ ăn, không bằng ăn cùng nhau đi.”

Còn có chuyện tốt như vậy sao.

Tám người nhìn về phía Thẩm Hi Hòa với ánh mắt sáng quắc.

Khương Minh Hiên cố ý nói: “Không cần đâu, bên cạnh có bán mì chay, chúng ta cứ ăn tạm một chút là được.”

Thẩm Hi Hòa mím môi, “Vậy cứ ăn chung đi.”

Cố Tiêu mang theo hai quả đào, còn gói thêm sáu cuộn cơm nắm nữa,ở tỉnh thành có bán tảo biển, rửa sạch rồi đem đi nướng, rồi rắc hạt mè lên trên, cũng tương tự như rong biển vậy.

Một lớp cơm ở bên ngoài, bên trong cho dưa chuột, củ cải, cải bẹ, ngoài ra còn có thịt nữa, có cái thì cuộn với chà bông, có cái thì cuộn tôm, cho thêm chút tương mè và sa tế vào, rồi cuộn một lớp rong biển ở bên ngoài là được.

Cố Tiêu làm sáu cái, vốn dĩ định để cho hai người họ ăn, cho Thẩm Hi Hòa ăn bốn cái lận.

Bây giờ cô và Thẩm Hi Hòa mỗi người một cái, tám người bọn họ thì mỗi người một nửa.

Cơm nắm đã nguội nên không ngửi được mùi vị gì, nhưng mà có được miếng ăn đã là không tệ rồi, lát nữa lại ăn thêm chén mì là có thể lấp đầy bụng, “Đa tạ đệ muội, đa tạ Hi Hòa huynh.”

Thẩm Hi Hòa nói: “…… Không cần, không cần cảm tạ.”

Thẩm Hi Hòa không biết Cố Tiêu có làm cơm nắm, xem ra vẫn là Cố Tiêu suy nghĩ chu đáo hơn.

Nhưng mà hắn cũng không ăn được bao nhiêu.

Thẩm Hi Hòa ăn cơm nắm cuộn tôm, bên trong có một con tôm lớn, mặc dù là cơm nắm làm từ tối hôm qua, nhưng mà thời gian ngắn, nên vẫn ăn khá ngon.

Bên ngoài có một lớp rong biển hạt mè vừa mặn vừa thơm mùi mè, cơm thì mềm, đã được ấn chặt qua, nên có độ dẻo.

Nhân ở bên trong cũng ăn rất ngon, dưa chuột tươi mát, củ cải giòn,có một ít vị cay, rau ngâm chua hơi chua và thơm, tôm tươi ngọt, mà sa tế và tương mè ở bên trong cũng ăn rất hợp.

Chà bông thì có một hương vị khác, Cố Tiêu bỏ rất nhiều thịt vào, cho nên có thể ăn được một miếng lớn chà bông.

Có lẽ là chèo thuyền nửa canh giờ nên đã đói bụng, nên bữa cơm nắm này ăn đến sảng khoái.

Hai người chia một cái, tôm cũng phải chia ra ăn, ăn xong cũng chưa đã thèm, Khương Minh Hiên còn lặng lẽ bỏ hạt mè dính trên tay vào trong miệng, hắn nghiêng đầu dò hỏi: “…… Ngày thường Hi Hòa đều ăn cái này sao?”

Khương Minh Hiên nghĩ không ra mà.

Phụ mẫu ở dưới quê cũng muốn sắp xếp việc hôn nhân cho hắn, nhưng mà không có ai nói qua vị hôn thê sẽ là cái dạng này mà.

Lớn lên đẹp, tự nhiên hào phóng, làm đồ ăn cũng ăn rất ngon, ai mà không muốn chứ.

Cố Tiêu nhìn Thẩm Hi Hòa một cái,rồi lắc đầu, “Đây là lần đầu tiên làm, bởi vì món này thuận tiện mang theo.”

Thẩm Hi Hòa nói: “Ngày thường không ăn cái này.” Ăn ngon hơn mấy thứ này.

Tám người không hẹn mà cùng dùng biểu tình tiểu tử mệnh ngươi thật tốt mà nhìn Thẩm Hi Hòa.

Bọn họ thật sự cảm thấy ăn rất ngon, dù sao thì cũng ăn ngon hơn ở nhà ăn.

Đang là tuổi có thể ăn được nhiều, bọn họ lại đi tới quán mì gọi mì chay ăn, còn Cố Tiêu thì tự ăn một quả đào lớn.

Quả đào ngọt ngào, Cố Tiêu ngồi ở bên cạnh Thẩm Hi Hòa, cũng không biết vì sao mà khắp nơi đều là mùi thơm của đào.

Hồ Định Châu có thể chèo thuyền, bên cạnh bờ còn có một dòng suối nhỏ, bên cạnh có cây phong cổ thụ, ngày mùa thu lá rụng xào xạc, nước chảy róc rách, truyền thơ đối câu, tám người bọn họ tới đây là vì cái này.

Nhìn thấy Thẩm Hi Hòa như vậy thì bọn họ cũng yên tâm rồi, huynh ấy phải bồi vị hôn thê, bọn họ cũng không cản trở thêm nữa. “Mọi người cứ chơi vui vẻ, bọn ta đi đằng trước dạo một lát.”

Cố Tiêu nhìn thấy ở bờ hồ có ngư dân đang bán tôm cá, những người này là bạn cùng trường của Thẩm Hi Hòa, cô nhỏ giọng nói với Thẩm Hi Hòa: “Huynh có muốn mời bọn họ đến nhà chúng ta dùng bữa cơm hay không?”

Thẩm Hi Hòa tiến lên một bước, tám người nhanh chóng vây hắn lại, “Thật không tệ nha, huynh đệ tốt, có phúc khí.”

“Muội ấy muốn ta hỏi mọi người buổi tối có rảnh không, nếu có thì qua nhà ăn bữa cơm.” Thẩm Hi Hòa trên mặt mang theo tươi cười, còn chuyện không vui vì bị đoạt cơm nắm đã sớm tan thành mây khói rồi.

Khương Minh Hiên: “Hôm nay không được rồi, để ngày khác đi, tuyệt đối sẽ không khách khí với huynh đâu.”

Thẩm Hi Hòa nói: “Các huynh cứ chơi vui vẻ, trở về thư viện sớm một chút.”

“Biết rồi, huynh cũng về sớm một chút.”

Thẩm Hi Hòa gật đầu, cáo từ với mấy người bạn cùng trường.

Du hồ xong, hái được đài sen, Cố Tiêu định mua một ít cá tôm về.

Cô mua hai con cá chép nặng ba cân, một con cá diếc nặng hai cân, tôm tươi, năm cân củ ấu và mười cân củ sen.

Buổi tối thì nấu cá lên ăn, củ ấu và đài sen thì cứ để ăn dần.

Hai người ở bên hồ vừa đi dạo vừa mua đồ, Cố Tiêu còn hái được mấy cây hoa lau sậy và hai đóa hoa sen mang về.

Thẩm Hi Hòa một thân bạch sam, một tay hắn cầm hoa lau, một tay khác thì trống rỗng, hắn cách Cố Tiêu rất gần, đi ở bên cạnh giống như là đang nắm tay cô vậy.

Gió mùa hạ thổi qua mặt hồ, lá sen xanh biếc lay nhẹ theo gió, Thẩm Hi Hòa dừng lại gọi tên của Cố Tiêu, “Tiểu Tiểu.”

Cố Tiêu ngẩng đầu lên, “Ừ?”

Thiếu nữ một thân váy áo màu xanh lục nhạt, trên đầu có cài một đóa châu hoa, một đóa hoa lụa màu vàng nhạt, so với hoa sen còn xinh đẹp hơn.

Thẩm Hi Hòa nói: “Chỉ là ta muốn gọi tên muội mà thôi.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (253)
Chương 1: Chương 1: Trộm Tiền Ta Nhất Định Phải Tích Góp Đủ Quà Nhập Học Cho Tướng Công!……1 Chương 2: Chương 2: Trộm Tiền Ta Nhất Định Phải Tích Góp Đủ Quà Nhập Học Cho Tướng Công!……2 Chương 3: Chương 3: Trộm Tiền Ta Nhất Định Phải Tích Góp Đủ Quà Nhập Học Cho Tướng Công!……3 Chương 4: Chương 4: Muội Muội Ta Là Muội Muội Của Huynh Ấy 1 Chương 5: Chương 5: Muội Muội Ta Là Muội Muội Của Huynh Ấy 2 Chương 6: Chương 6: Muội Muội Ta Là Muội Muội Của Huynh Ấy 3 Chương 7: Chương 7: Chia Thịt Cố Tiêu Giả Vờ “tướng Công……1 Chương 8: Chương 8: Chia Thịt Cố Tiêu Giả Vờ “tướng Công……2 Chương 9: Chương 9: Chia Thịt Cố Tiêu Giả Vờ “tướng Công……3 Chương 10: Chương 10: Chia Thịt Cố Tiêu Giả Vờ “tướng Công……4 Chương 11: Chương 11: Đi Ngủ 1 Chương 12: Chương 12: Đi Ngủ 2 Chương 13: Chương 13: Đi Ngủ 3 Chương 14: Chương 14: Hiểu Chuyện 1 Chương 15: Chương 15: Hiểu Chuyện 2 Chương 16: Chương 16: Hiểu Chuyện 3 Chương 17: Chương 17: Gieo Trồng Vụ Xuân 1 Chương 18: Chương 18: Gieo Trồng Vụ Xuân 2 Chương 19: Chương 19: Gieo Trồng Vụ Xuân 3 Chương 20: Chương 20: Thiên Vị 1 Chương 21: Chương 21: Thiên Vị 2 Chương 22: Chương 22: Thiên Vị 3 Chương 23: Chương 23: Tâm Loạn 1 Chương 24: Chương 24: Tâm Loạn 2 Chương 25: Chương 25: Tâm Loạn 3 Chương 26: Chương 26: Thẩm Hi Hòa Trở Về 1 Chương 27: Chương 27: Thẩm Hi Hòa Trở Về 2 Chương 28: Chương 28: Thẩm Hi Hòa Trở Về 3 Chương 29: Chương 29: Lo Lắng Ăn Gì Bổ Nấy 1 Chương 30: Chương 30: Lo Lắng Ăn Gì Bổ Nấy 2 Chương 31: Chương 31: Lo Lắng Ăn Gì Bổ Nấy 3 Chương 32: Chương 32: Cùng Nhau 1 Chương 33: Chương 33: Cùng Nhau 2 Chương 34: Chương 34: Cùng Nhau 3 Chương 35: Chương 35: Đổi Người 1 Chương 36: Chương 36: Đổi Người 2 Chương 37: Chương 37: Đổi Người 3 Chương 38: Chương 38: Bánh Cuốn 1 Chương 39: Chương 39: Bánh Cuốn 2 Chương 40: Chương 40: Bánh Cuốn 3 Chương 41: Chương 41: Đưa Cơm 1 Chương 42: Chương 42: Đưa Cơm 2 Chương 43: Chương 43: Đưa Cơm 3 Chương 44: Chương 44: Tiểu Cô 1 Chương 45: Chương 45: Tiểu Cô 2 Chương 46: Chương 46: Tiểu Cô 3 Chương 47: Chương 47: Nghe Lén 1 Chương 48: Chương 48: Nghe Lén 2 Chương 49: Chương 49: Nghe Lén 3 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253