Chương 137
Hào Môn Pháo Hôi Bắt Đầu Phát Điên

Chương 137: Ngoại Truyện Nếu Như (2)

Chiếc xe quay đầu, chậm rãi lái về phía này.

Kỷ Mân bước xuống xe đạp.

Quản gia Trần lập tức chạy tới. Ông thấy dáng vẻ của Kỷ Mân thì giật bắn mình. Chàng thiếu niên lá ngọc cành vàng trước mặt đang ở trần, người ngợm ướt sũng, trước ngực còn ôm khư khư một cái gì đó.

Ban đầu quản gia Trần chỉ nhìn thấy bóng người nên gọi thử một tiếng thôi...

Hóa ra người đó đúng là Kỷ Mân thật. Thiếu gia nhà họ Kỷ đến tận tối muộn vẫn chưa về, điện thoại lại không liên lạc được, trời thì đổ mưa bão tầm tã.

Đây rõ ràng không phải chuyện nhỏ.

Quản gia Trần lập tức liên hệ phía nhà họ Kỷ, điều tra được điện thoại của Kỷ Mân từng quét mã một chiếc xe đạp công cộng. Sau đó, ông liên hệ với công ty quản lý xe, định vị được chiếc xe mà Kỷ Mân đang đạp. Nhờ vậy, quản gia Trần mới kịp thời tìm đến đây.

Trong lúc đang nói chuyện, thêm mấy chiếc xe nữa của nhà họ Kỷ cũng lần lượt trờ tới.

Kỷ Mân suýt chút nữa là gặp chuyện chẳng lành. Ngay cả người điềm tĩnh như quản gia Trần lúc này cũng không nhịn được mà cằn nhằn vài câu: "Sao cậu lại ở ngoài đến tận giờ này, điện thoại còn tắt nguồn nữa?"

Kỷ Trì cũng từ một chiếc xe khác bước xuống, lo lắng vây quanh: "Anh Mân, anh có sao không?"

Mọi người vây thành một vòng. Kỷ Mân chẳng thèm để ý, anh quăng chiếc xe đạp cho người khác, tự mình mở cửa ghế sau một chiếc xe rồi chui tọt vào, sau đó vội vã hét vọng ra ngoài: "Đến bệnh viện mau!"

Quản gia Trần cứ ngỡ anh bị thương, vội vàng ngồi vào xe. Ông lấy một chiếc chăn sạch định đắp lên người Kỷ Mân. Nào ngờ Kỷ Mân đưa tay đón lấy chiếc chăn nhưng không đắp lên lưng mình, mà ưu tiên che chắn cho vật đang ôm trước ngực.

Lúc này quản gia Trần mới phát hiện, thứ Kỷ Mân đang ôm khư khư lại là một đứa trẻ.

Đứa nhỏ nhắm nghiền mắt, chân tay mềm nhũn, toàn thân được buộc vào người Kỷ Mân bằng mấy dải vải xé ra.

Tóc mái của Kỷ Mân vẫn còn nhỏ nước ròng ròng.

Anh tùy tiện lau qua mái tóc rồi lập tức tháo mấy dải vải trên người ra, dặn quản gia Trần: "Lấy thêm khăn khô, quần áo sạch và cả nước nóng nữa! Thân nhiệt đứa nhỏ thấp quá."

Nói rồi, Kỷ Mân lại vụng về lau tóc cho đứa nhỏ.

Quản gia Trần dù còn đang ngơ ngác nhưng với tác phong chuyên nghiệp, ông nhanh chóng đưa tay ra bảo: "Cứ giao cho tôi."

Kỷ Mân khựng lại một chút, nhưng rồi vẫn nghe lời giao đứa bé trong lòng qua.

Anh còn mang theo cả cái hộp kem mà đứa nhỏ luôn coi như bảo bối kia, dù bây giờ nó đã bị mưa dầm cho ra bã, chẳng còn hình thù gì.

Nhìn quản gia Trần thuần thục lau sạch người cho đứa bé, quấn chăn sạch rồi còn tìm thêm một chiếc chăn điện đắp lên, Kỷ Mân mới yên tâm thay bộ đồ ướt trên người mình ra.

"Đứa bé này là thế nào vậy cậu?" Quản gia Trần hỏi.

Kỷ Mân ném cái điện thoại hết pin sang một bên. Khi trở lại môi trường quen thuộc, anh lại khôi phục dáng vẻ khó ở thường ngày.

Nghe người lớn hỏi chuyện, anh cũng lười giải thích, chỉ quăng lại một câu: "Nhặt được."

Quản gia Trần: "..." Ông vừa đo nhiệt độ cho đứa nhỏ, vừa mệt mỏi thở dài.

May mắn là khi đến bệnh viện, tình trạng h* th*n nhiệt của đứa nhỏ đã thuyên giảm.

Nhưng có lẽ do dầm mưa lâu nên ngay sau đó nhóc con lại phát sốt cao. Kỷ Mân là một cậu thanh niên mười mấy tuổi đầu, dầm mưa nửa ngày trời mà chẳng hề hấn gì.

Chỉ là mới đến bệnh viện chưa đầy hai tiếng, anh đã nghe tin dưới chân núi xảy ra một trận lũ quét nhỏ, mấy cửa hàng đều bị cuốn trôi. Kỷ Mân nghe xong không khỏi rùng mình sợ hãi. May mà anh đã đạp xe mò vào trong núi, chứ không với cái đứa bé tí tẹo này, mực nước chỉ cần cao một chút là đủ nhấn chìm nhóc con rồi, nói gì đến lũ quét.

Sau khi bình tĩnh lại, vấn đề thuộc về ai của đứa nhỏ trở thành chuyện nan giải. Sáng sớm hôm sau Kỷ Mân đã báo cảnh sát. Khu vực ngoại ô này không bị ảnh hưởng nhiều bởi lũ quét, nhưng các ngôi làng xung quanh bị tàn phá nặng nề, ngay cả cái homestay Kỷ Mân ở cũng bị ảnh hưởng đôi chút.

Các chiến sĩ công an cũng bận rộn đến sứt đầu mẻ trán. Mãi đến trưa mới điều phối được nhân lực qua chỗ Kỷ Mân để tìm hiểu tình hình. Vừa thấy đó là một thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi, lại còn là thiếu gia nhà giàu, họ không khỏi thấy hơi đau đầu.

Thế nhưng ngoài dự đoán của cảnh sát, Kỷ Mân trình bày sự việc rất rõ ràng, còn thu xếp gọn gàng quần áo của đứa nhỏ giao cho họ.

Đứa bé bốn tuổi thường đã nhớ được rất nhiều chuyện, lẽ ra có thể hỏi ra tên tuổi và cách liên lạc với cha mẹ. Nhưng khi vào đến phòng bệnh, mọi người mới nhận ra có chút trục trặc.

Trên giường bệnh, đứa nhỏ với gương mặt nhợt nhạt đang mặc bộ đồ bệnh nhân hơi rộng. Ánh mắt nhóc lờ đờ, không chút tinh thần. Bác sĩ ngồi trước giường bệnh, làm một vài bài kiểm tra nhận thức cơ bản. Đứa nhỏ tuy động tác chậm chạp nhưng hoàn thành rất tốt.

Thế nhưng khi cảnh sát hỏi: "Cháu tên là gì, bao nhiêu tuổi rồi?", mắt đứa nhỏ lại lộ ra vẻ mịt mờ.

Một nữ cảnh sát hạ giọng hỏi khẽ: "Cháu có nhớ nhà mình ở đâu, cha mẹ tên là gì không?"

"Nhà... nhà cháu ở..." Đứa nhỏ vừa mở lời đã bị "kẹt đĩa".

Bác sĩ thở dài, biết là rắc rối rồi: "Ký ức của trẻ con vốn dĩ chưa vững chắc, sau một trận sốt cao, trí nhớ bị hỗn loạn cũng là chuyện bình thường."

Mọi người nhìn nhau đầy ái ngại.

Đứa nhỏ dường như nhạy cảm nhận ra tâm trạng phiền muộn của người lớn xung quanh, lại thu mình sâu hơn vào trong chăn.

Đúng lúc này, cửa phòng bệnh vang lên hai tiếng gõ rồi mở ra. Một thiếu niên cao ráo bước vào. Gương mặt cậu lạnh lùng, giữa lông mày mang theo chút phóng túng, trông có vẻ là người khó gần. Nhưng hành xử của cậu lại không hề thất lễ.

Vừa vào thấy đứa nhỏ đang ngồi trên giường, cậu nhướng mày, khóe môi cuối cùng cũng thoáng chút cười: "Ồ, tỉnh rồi à? Vừa nãy còn ngủ như heo ấy."

Đứa nhỏ trên giường bệnh nghiêng đầu tò mò nhìn cậu. Nhóc cin có ấn tượng mơ hồ về thiếu niên trước cửa. Nhưng chàng trai trước mặt ăn mặc lịch lãm, cử chỉ đúng mực, trên người mang theo chút áp chế và lãnh đạm đặc trưng của người thừa kế gia tộc lớn.

Trông có vẻ không giống lắm với thiếu niên cô độc, phong trần ở trong cái chòi nghỉ chân hôm qua.

Đứa nhỏ ngập ngừng một hồi.

Cho đến khi Kỷ Mân cười khẩy một tiếng, nhìn nhóc bảo: "Không phải chứ? Ôm nhóc đạp xe lâu như thế mà giờ đã không nhận ra tôi rồi à?"

Lúc này mắt đứa nhỏ mới sáng rực lên, hai cánh tay ngắn ngủn vươn về phía trước, reo lên: "Anh ơi!"

Cảnh sát thấy cảnh này, trong lòng lại nhen nhóm thêm chút hy vọng.

Một nữ cảnh sát dịu dàng hỏi đứa nhỏ: "Bé ơi, cháu nhớ ra anh trai này rồi, vậy cháu thử nhớ lại xem, có nhớ tên mình là gì không?"

Kỷ Mân đặt hộp cơm mình mang tới lên bàn.

Trong phòng vẫn có cảnh sát đứng đó, nhưng anh chẳng hề câu nệ, trực tiếp kéo ghế bên cạnh ngồi xuống. Nghe thấy cảnh sát hỏi, anh khẽ nhíu mày, suy nghĩ một lát rồi đáp:

"Đứa nhỏ tên là Nhiên Nhiên hay Lan Lan gì đó, lúc ấy mưa to quá tôi nghe không rõ."

Ánh mắt đứa nhỏ vẫn còn đầy vẻ mịt mờ. Nhưng nghe thấy lời thiếu niên nói, nhóc lại ra dáng một "ông cụ non", gật đầu tán thành với cảnh sát: "Đúng là như vậy ạ."

Mấy anh cảnh sát đứng đó đều không nhịn được mà bật cười.

Một người hỏi Kỷ Mân: "Trước đó cậu không hỏi thông tin người nhà của bé sao?"

Nghe câu hỏi, đứa nhỏ cũng quay sang nhìn Kỷ Mân với vẻ dò hỏi.

Kỷ Mân đưa tay xoa đầu nhóc: "Nhìn cái gì mà nhìn? Tôi có hỏi đấy chứ, nhưng nhóc coi tôi như bắt cóc, chẳng chịu hé răng nửa lời, tôi thì làm gì được?"

"Để nhóc con ăn chút gì đã, vừa ăn vừa hỏi."

Kỷ Mân đổ cháo từ hộp giữ nhiệt ra một chiếc bát nhỏ, lại lấy thêm một chiếc thìa. Nhưng làm xong những việc này, anh khựng lại một chút. Anh ngước lên nhìn cái cục bột đang ngồi trên giường bệnh, rồi lại nhìn cái bát trên bàn.

Kỷ Mân trước giờ chưa từng chăm sóc ai bao giờ. Anh tự lo được cho bản thân đã là giỏi lắm rồi. Thấy tình hình này, anh định thò đầu ra ngoài gọi quản gia Trần vào để ông đút cho đứa nhỏ ăn.

Nhưng còn chưa kịp mở lời, đã thấy đứa nhỏ trên giường tự mình xoay người leo xuống.

Nhóc con xỏ dép lê, đi tới bồn rửa mặt bên cạnh, kiễng chân lên rửa tay. Rửa tay xong, nhóc ngoan ngoãn lau khô, lúc này mới đi tới bàn nhỏ, bưng lấy bát cháo.

Chắc là đói rồi nên muốn ăn ngay. Cầm thìa xúc một miếng, nhóc con mới sực nhớ ra điều gì, ngẩng đầu lên ngại ngùng hỏi: "Anh ơi, cái này em có được ăn không ạ?"

Màn thao tác này khiến Kỷ Mân xem đến đờ người. Anh ngẩn ra một lúc mới gật đầu: "Thì là cho nhóc mà."

Đứa nhỏ lúc này mới cúi đầu ngoan ngoãn húp cháo. Phải nói là lễ nghi ăn uống của nhóc con rất tốt, không để vung vãi lung tung, cũng không làm phiền người lớn. Cứ mỗi lần múc một thìa, đứa nhỏ lại nhẹ nhàng thổi thổi, dùng môi chạm thử, thấy không còn nóng nữa mới nuốt xuống.

Có lẽ vì gặp được người quen nên cuối cùng nhóc con cũng chịu cởi mở hơn một chút.

Húp xong một thìa cháo, đứa nhỏ ngước mặt lên, nở một nụ cười thật tươi, nói: "Ngon lắm ạ!" Sau đó lại vùi đầu vào bát cháo.

Chỉ loáng một cái, nhóc đã húp hết nửa bát.

Mấy người lớn trong phòng đều đứng ngẩn ra nhìn đứa nhỏ ăn cháo, ai nấy đều thầm cảm thán: Đứa nhỏ này ngoan quá đi mất.

Kỷ Mân hiếm khi thấy ngại ngùng, đưa tay gãi gãi má. Anh chợt nhớ tới mình hồi nhỏ, thuộc cái loại ăn một bữa mà có người phải bưng bát đuổi theo sau mông chạy khắp nhà.

Nhưng dù sao vẫn là trẻ con, tối qua lại vật lộn đến nửa đêm, rồi còn sốt một trận. Bây giờ ăn được một nửa, đầu nhóc con bắt đầu gật gà gật gù vì buồn ngủ. Thế nhưng đứa nhỏ vẫn kiên trì ăn hết bát cháo, đi rửa tay rồi mới quay lại giường. Nhóc còn phối hợp để cảnh sát chụp ảnh, lấy dấu vân tay và xét nghiệm DNA.

Xong xuôi mọi việc, Kỷ Mân dứt khoát bế xốc nhóc lên nhét vào trong chăn.

Đứa nhỏ nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Kỷ Mân lúc này mới cùng cảnh sát đi ra ngoài. Đóng cửa phòng bệnh lại, anh nhìn qua ô kính cửa sổ, hỏi: "Đứa bé không nhớ gì thật à?"

Cảnh sát thở dài đáp: "Để mai lại qua hỏi xem sao, biết đâu ngủ một giấc dậy lại nhớ ra."

Kỷ Mân mím môi. Tuy đứa nhỏ vừa sốt một trận nhưng anh lại cảm thấy trạng thái hôm nay của nhóc khá tốt, lúc ăn uống cũng rất vui vẻ.

Dù sao thì cũng tốt hơn nhiều so với cái bộ dạng ôm anh khóc "em làm lạc mất mọi người rồi" đêm qua.

Nhóc con còn nhỏ thế, quên đi có khi lại là chuyện tốt.

Kỷ Mân đang ở cái tuổi trời không sợ đất không sợ, nên suy đoán cũng cực kỳ táo bạo.

Nghĩ sao nói vậy, anh thẳng thừng bảo:
"Tôi cùng đứa nhỏ đợi lâu như thế mà chẳng thấy cha mẹ nó đâu, không khéo là cố tình vứt bỏ đứa nhỏ cũng nên. Các anh đừng có điều tra không kỹ mà đã vội vàng trả người về đấy nhé?"

Cảnh sát lập tức đáp: "Chuyện này là đương nhiên, cậu cứ yên tâm."

Kỷ Mân tùy tiện gật đầu, lại nhìn vào phòng bệnh một lần nữa.

Đứa nhỏ ngủ rất say, miệng hơi há ra, đôi má hồng rực. Kỷ Mân không nhịn được hỏi thêm:
"Trường hợp của đứa nhỏ... nếu không tìm thấy người nhà, các anh sẽ xử lý thế nào?"

Cảnh sát bảo: "Sau khi xuất viện sẽ đưa đến cơ sở nuôi dưỡng tạm thời. Nếu trong vòng 60 ngày không có thân nhân đến nhận và cũng không khớp được quan hệ huyết thống thì sẽ phải thông báo cho cô nhi viện."

Kỷ Mân khựng lại: "... Ồ."

Cảnh sát đưa cho Kỷ Mân một tờ đơn, trên đó có ảnh và một vài thông tin cơ bản của đứa nhỏ, nói: "Cái tên thì chỉ có cậu biết, phiền cậu điền sơ qua một chút."

Kỷ Mân cầm bút do dự hồi lâu. "Lan Lan" nghe như tên con gái, "Nhiễm Nhiễm" thì lại phổ thông quá. Anh không biết chính xác tên đứa nhỏ là chữ nào trong tiếng Trung. Suy nghĩ một lát, anh đặt bút viết một chữ "Nhiên"

Anh đưa tờ đơn lại cho cảnh sát.

Mấy anh cảnh sát định quay người rời đi thì Kỷ Mân đột nhiên gọi họ lại.

Họ quay đầu, thấy chàng thiếu niên hỏi một cách rất nghiêm túc:

"Chẳng phải vẫn còn 60 ngày sao? Có thể để đứa nhỏ ở nhà tôi không?"

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (147)
Chương 1: Chương 1: Trà Xanh Chương 2: Chương 2: Ăn Vạ Chương 3: Chương 3: Tàn Phế Chương 4: Chương 4: Chó Nạn Nhân Chương 5: Chương 5: Bàn Ăn Chương 6: Chương 6: Hậu Di Chứng Chương 7: Chương 7: Chó Ngốc Chương 8: Chương 8: Em Trai Chương 9: Chương 9: Giấc Mơ Chương 10: Chương 10: Làm Thêm Chương 11: Chương 11: Gấp Ba Chương 12: Chương 12: Mời Khách Chương 13: Chương 13: Bàn Chải Bồn Cầu Chương 14: Chương 14: Gà Mắc Tóc Chương 15: Chương 15: Hộp Giấy Chương 16: Chương 16: Che Giấu Chương 17: Chương 17: Đi Quẩy Chương 18: Chương 18: Đuổi Ra Ngoài Chương 19: Chương 19: Bánh Bao Chương 20: Chương 20: Kể Chuyện Chương 21: Chương 21: Không Nhận Người Thân Chương 22: Chương 22: Trương Lân Chương 23: Chương 23: Vất Vả Chương 24: Chương 24: Thằng Em Chương 25: Chương 25: Yến Tiệc (1) Chương 26: Chương 26: Yến Tiệc (2) Chương 27: Chương 27: Yến Tiệc (3) Chương 28: Chương 28: Yến Tiệc (Kết) Chương 29: Chương 29: Nghi Ngờ Chương 30: Chương 30: Tiền Thuê Chương 31: Chương 31: Trẻ Mồ Côi Chương 32: Chương 32: Tài Trợ Chương 33: Chương 33: Hiểu Lầm Chương 34: Chương 34: Đứa Con Riêng Chương 35: Chương 35: Đánh Tiểu Tam Chương 36: Chương 36: Áy Náy Chương 37: Chương 37: Cảnh giác Chương 38: Chương 38: Tháo chạy thục mạng Chương 39: Chương 39: Cầu cứu Chương 40: Chương 40: Cảm ơn Chương 41: Chương 41: Nuôi chó Chương 42: Chương 42: Ảnh chụp Chương 43: Chương 43: Công việc Chương 44: Chương 44: Nhận lại Chương 45: Chương 45: Đi học có lương Chương 46: Chương 46: Giám định huyết thống Chương 47: Chương 47: Hối lỗi Chương 48: Chương 48: Người cũ Chương 49: Chương 49: Cái ly Chương 50: Chương 50: Thưởng rượu Chương 51: Chương 51: Lợi dụng Chương 52: Chương 52: Gồng mình Chương 53: Chương 53: Lý do Chương 54: Chương 54: Công việc Chương 55: Chương 55: Sở trường Chương 56: Chương 56: Trở lại Chương 57: Chương 57: Cố Ninh Khải Chương 58: Chương 58: Giằng co cực hạn Chương 59: Chương 59: Từ chối Chương 60: Chương 60: Dẫm đạp Chương 61: Chương 61: Chống lưng Chương 62: Chương 62: Sinh nhật Chương 63: Chương 63: Hỏi lại Chương 64: Chương 64: Thân phận Chương 65: Chương 65: Mà là Chương 66: Chương 66: Nhóm người đặc thù Chương 67: Chương 67: Bắt cóc Chương 68: Chương 68: Khuyến khích Chương 69: Chương 69: Tiếp đãi Chương 70: Chương 70: Thăm dò Chương 71: Chương 71: Bình thường Chương 72: Chương 72: Chuyện nhỏ Chương 73: Chương 73: Thẩm Tinh Ngộ Chương 74: Chương 74: Xuống đi Chương 75: Chương 75: Nhà họ Thẩm Chương 76: Chương 76: Căn Phòng Chương 77: Chương 77: Chuyển đồ Chương 78: Chương 78: Bánh ngọt Chương 79: Chương 79: Nỗi khổ khó nói Chương 80: Chương 80: Thuyết phục Chương 81: Chương 81: Bác sĩ Chương 82: Chương 82: Vuốt ve Chương 83: Chương 83: Chặn người Chương 84: Chương 84: Đàm phán Chương 85: Chương 85: Hôn ước Chương 86: Chương 86: Xem mắt Chương 87: Chương 87: Miêu tả không đúng sự thật, quan trọng là... Chương 88: Chương 88: Kiềm chế Chương 89: Chương 89: Bôi thuốc Chương 90: Chương 90: Do dự Chương 91: Chương 91: Cố Chấp Chương 92: Chương 92: Món quà Chương 93: Chương 93: Không cam tâm Chương 94: Chương 94: Ra tay Chương 95: Chương 95: Mỗi một lần Chương 96: Chương 96: Giam cầm Chương 97: Chương 97: Canh phòng cẩn thận Chương 98: Chương 98: Gấu nhỏ Chương 99: Chương 99: Tâm cơ Chương 100: Chương 100: Ớt Chương 101: Chương 101: Đồ ngọt Chương 102: Chương 102: Ông nội Chương 103: Chương 103: Hôn Nhau Chương 104: Chương 104: Từ chức Chương 105: Chương 105: Bạn trai Chương 106: Chương 106: Trổ hết tài nghệ Chương 107: Chương 107: Cái hộp Chương 108: Chương 108: Giá trị Chương 109: Chương 109: Lo âu Chương 110: Chương 110: Không quen Chương 111: Chương 111: Sắp xếp Chương 112: Chương 112: Hoàn mỹ Chương 113: Chương 113: Dự phòng Chương 114: Chương 114: Nổi giận Chương 115: Chương 115: Thay lòng đổi dạ Chương 116: Chương 116: Về nhà Chương 117: Chương 117: Bùng nổ Chương 118: Chương 118: Thẩm Thành Chương 119: Chương 119: Kem Chương 120: Chương 120: Ánh dương (H kéo rèm) Chương 121: Chương 121: Đói Chương 122: Chương 122: Ký kết Chương 123: Chương 123: Chỉ trích Chương 124: Chương 124: Di sản Chương 125: Chương 125: Bài thi Chương 126: Chương 126: Hạnh phúc Chương 127: Chương 127: Hành hạ Chương 128: Chương 128: Vụ Án Chương 129: Chương 129: Vô dụng Chương 130: Chương 130: Di chúc Chương 131: Chương 131: Tân sinh (Hoàn Chính Văn) Chương 132: Chương 132: Ngoại truyện - Cầu hôn (1) Chương 133: Chương 133: Ngoại truyện - Cầu hôn (2) Chương 134: Chương 134: Ngoại truyện - Cầu hôn (3) Chương 135: Chương 135: Ngoại truyện - Cầu hôn (Hoàn) Chương 136: Chương 136: Ngoại Truyện Nếu Như (1) Chương 137: Chương 137: Ngoại Truyện Nếu Như (2) Chương 138: Chương 138: Ngoại Truyện Nếu Như (3) Chương 139: Chương 139: Ngoại Truyện Nếu Như (4) Chương 140: Chương 140: Ngoại Truyện Nếu Như (5) Chương 141: Chương 141: Ngoại Truyện Nếu Như (6) Chương 142: Chương 142: Ngoại Truyện Nếu Như (7) Chương 143: Chương 143: Ngoại Truyện Nếu Như (8) Chương 144: Chương 144: Ngoại Truyện Nếu Như (9) Chương 145: Chương 145: Ngoại Truyện Nếu Như (10) Chương 146: Chương 146: Ngoại Truyện Nếu Như (11) Chương 147: Chương 147: Ngoại Truyện Nếu Như (HOÀN)