Chương 14
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 14: Ở chỗ tôi, anh khác với tất cả mọi người.

Thương Quân gần như đã dần quen với những cử chỉ tán tỉnh công khai, đôi khi xen lẫn vài lời ngọt ngào của cô.

Chỉ là không tránh khỏi tò mò, không biết cô có từng nói lời này với những người bạn trai trước hay không.

Cô muốn quen Ngu Thệ Thương nên anh chính thức giới thiệu với cô.

“Chủ tịch Ngu.” Anh giới thiệu ngắn gọn.

Sầm Tô chào Ngu Thệ Thương: “Cảm ơn xe của chủ tịch Ngu.”

“Không cần khách sáo.” Ngu Thệ Thương cười, nói: “Tôi nên cảm ơn cô đã quan tâm đến việc kinh doanh của khách sạn mới phải.”

Vừa nói vừa lịch sự đưa tay mời cô ngồi.

Sầm Tô không cố ý ngồi bên cạnh Thương Quân, thuận thế ngồi xuống bên cạnh Ngu Thệ Thương.

Thương Quân tiếp tục giới thiệu: “Sầm Tô, kỹ sư y tế AI, cựu giám đốc kỹ thuật của Y tế Tần Vận. Vừa mới từ chức, định phát triển sự nghiệp ở Thâm Quyến.”

“Trẻ như này đã làm giám đốc kỹ thuật, đúng là nhân tài hiếm có.”

“Chủ tịch Ngu quá khen.”

Ngu Thệ Thương khéo léo hỏi: “Họ Sầm sao? Người Hải Thành à? Nghe nói ở Hải Thành họ Sầm rất nhiều.”

Sầm Tô ngạc nhiên: “Đúng vậy, quê tôi ở Hải Thành. Không ngờ chủ tịch Ngu lại hiểu rõ Hải Thành như vậy.”

Ngu Thệ Thương: “Trước đây thường xuyên nghe người ta nhắc Hải Thành như nào. Cháu gái tôi cũng hay đến đó.”

Sầm Tô biết người cháu gái này của anh ta, chính là Ngu Duệ đã đầu tư vào Y tế Sầm Thụy sau đó đổi tên công ty thành Y tế Tân Duệ.

Ngu Thệ Thương nói: “Tôi chỉ nghe nói, chưa đến bao giờ.”

Thương Quân đưa thực đơn cho Sầm Tô, nói với bạn thân: “Nhà Sầm Tô mở nhà nghỉ ở ven biển, hôm nào muốn đến đó bảo cô ấy giảm giá một nửa cho anh.” Còn nói tên nhà nghỉ với Ngu Thệ Thương.

Sầm Tô nhìn Thương Quân với ánh mắt cảm ơn.

Trong wechat cô nói người ở tầng lớp như cô không có cơ hội làm quen Ngu Thệ Thương, vậy là anh đã tạo cơ hội hơn nữa còn trải sẵn chủ đề nói chuyện cho cô.

Chỉ với chủ đề nhà nghỉ, cô và Ngu Thệ Thương nói chuyện với nhau khoảng năm, sáu phút.

Từ chuyện vị trí của nhà nghỉ nói đến trà hoa hồng khô mẹ cô tự làm.

“Bố mẹ đều ở Hải Thành sao?” Hai người dần thân thiết hơn, Ngu Thệ Thương hỏi.

Sầm Tô nói: “Lúc tôi còn rất nhỏ bố mẹ đã ly hôn rồi, tôi sống với mẹ. Bố không ở Hải Thành.”

Ngu Thệ Thương không ngờ cô lớn lên trong gia đình đơn thân, tự cảm thấy thất lễ: “Xin lỗi.”

“Không sao.”

“Lần trước đến Thâm Quyến thấy cô xách theo CT của bệnh viện, sức khỏe không ổn sao?” Ngu Thệ Thương nói chuyện với giọng trầm ấm, quan tâm: “Dù có trẻ cũng phải chú ý tới sức khỏe, đặc biệt là người làm kỹ thuật như các cô, bận rộn đến mức thường xuyên quên ăn quên ngủ.”

Sầm Tô nói không phải mình: “Tim bà ngoại tôi không tốt, ở quê không tiện qua đây nên tôi đi khám thay bà.”

“Bác sĩ nói thế nào?”

“Có hy vọng phẫu thuật.”

Những cái khác Sầm Tô không nói nhiều.

Đồ ăn cô gọi đã được mang lên, Thương Quân cũng dùng xong bữa. Anh bảo nhân viên phục vụ mang hai ly rượu vang đến, cho cô và Ngu Thệ Thương mỗi người một ly, rõ ràng đang có ý đợi cô.

Được hai ông chủ bận rộn với thời gian quý báu dùng bữa cùng, thật sự nhận được đãi ngộ đặc biệt.

Trước khi tiếp xúc thân thiết cô luôn cảm thấy sự lạnh lùng trên người họ khiến người ta không dám lại gần. Đặc biệt là lần đầu tiên gặp hai người ở trong thang máy, cảm giác áp bức như ùa tới.

Bây giờ vì đã thân quen, ngược lại cảm thấy nói chuyện với bọn họ rất nhẹ nhàng, thoải mái.

Nhưng chỉ cần hai người họ im lặng, cảm giác xa cách đó giống hệt như lúc ban đầu.

Đang nói chuyện, điện thoại Ngu Thệ Thương có người gọi đến.

Anh ta nhìn ghi chú gọi đến, không hề tránh né cô và Thương Quân, trực tiếp nghe máy.

Mãi cho đến khi anh ta nói chuyện bằng giọng Quảng Đông cô mới hiểu vì sao anh ta không cần tránh cô.

Cô không nghe hiểu một câu nào.

Đầu bên kia điện thoại Ngu Duệ nói với chú út rằng mình đã xem danh sách những công ty đã lọt vào vòng trong đấu thầu của Tinh Hải Toán Lực. Trong đó công ty đứng thứ hai cô ta khá quen, năng lực vượt xa đối thủ cùng ngành, đề xuất chú út ưu tiên đánh giá.

Ngu Thệ Thương nói được: “Chú truyền đạt lại với người phụ trách dự án.”

Anh ta hỏi cháu gái tìm mình có chuyện gì?

Ngu Duệ hỏi chú út: “Chú còn nhớ công ty y tế cháu thu mua sáp nhập ở Hải Thành không?”

Ngu Thệ Thương nhớ có chuyện đó nhưng không biết công ty đó tên là gì.

Ngu Duệ nói chi tiết: “Tên là Y tế Tân Duệ, mấy năm trước trụ sở chính đã chuyển đến Thâm Quyến, vẫn do gia tộc nhà Triệu Tuân quản lý. Nửa đêm hôm qua ông cụ Triệu nhập viện vì suy tim, cháu đã cho người đến hỏi thăm, đã qua giai đoạn nguy hiểm. Nhưng dù có hồi phục xuất viện, với sức khỏe đó của ông cụ cũng khó còn sức lực để quản lý công ty nữa. Không có ông ấy đứng đằng sau, những người khác không khó đối phó.”

Ngu Thệ Thương: “Có ý gì? Cháu muốn nhân cơ hội này lấy lại quyền điều hành?”

“Vâng.”

“Cháu nhiều sức lực vậy sao, chuyện của tập đoàn vẫn chưa đủ làm cháu bận à? Duệ Duệ, phải biết trọng việc lớn bỏ việc nhỏ.”

“Những cái này cháu đều cân nhắc rồi. Dù sao cháu cũng không định kết hôn, vẫn sắp xếp thời gian được. Y tế Tân Duệ là dự án đầu tiên cháu đầu tư độc lập thành công, có ý nghĩa khác với cháu, điều hành tốt nó mới có cảm giác thành tựu.”

“Chú út, chú yên tâm. Cháu sẽ sắp xếp ổn thoả việc vận hành của Y tế Tân Duệ, sẽ không chiếm quá nhiều thời gian và sức lực của cháu đâu.”

Với những quyết định cháu gái đã suy nghĩ kỹ lưỡng, từ xưa đến giờ anh ta chỉ nhắc nhở chứ không xen vào: “Cứ làm đi.”

Cúp điện thoại anh ta bất lực nói: “Trẻ con lớn có chính kiến của riêng mình.”

Thương Quân: “Không liên quan gì đến tuổi tác, lúc mấy tuổi Thương Uẩn đã có chính kiến, biết làm thế nào chọc tức người khác.”

Ngu Thệ Thương bật cười, nâng ly cụng ly với người đối diện, bày tỏ sự đồng cảm.

Uống cạn rượu vang còn lại trong ly, anh ta đặt ly xuống quay người về phía bên cạnh: “Cô cứ ăn từ từ, tôi có chút việc xin phép đi trước. Hôm nào rảnh bảo Thương Quân dẫn cô đến Hồng Kông chỗ tôi uống trà sáng.”

Sầm Tô lịch sự đáp lại, muốn đứng dậy tiễn nhưng bị đối phương ngăn lai.

Ngu Thệ Thương nói: “Sau này không cần khách sáo với tôi.”

Sầm Tô đoán Ngu Thệ Thương lấy cớ rời đi trước để lại không gian riêng cho cô và Thương Quân.

Anh ta vừa đi không khí trên bàn ăn lập tức yên tĩnh lại.

Người ngồi đối diện vẫn đang ung dung nhấp rượu vang, kiên nhẫn đợi cô dùng bữa.

Sầm Tô cầm cốc nước ép, ra hiệu với anh: “Ly rượu để gần tôi một chút.”

Thương Quân vừa đưa ly rượu đến bên môi, còn chưa kịp nhấp.

Nghe vậy anh liền để ly rượu về phía cô, hạ thấp ly rượu xuống.

Sầm Tô khẽ nghiêng ly nước ép của mình chạm vào ly đế cao của anh: “Muốn cảm ơn chủ tịch Ngu, càng muốn trực tiếp cảm ơn anh hơn.”

Thương Quân nhìn biểu cảm chân thành không hề xen lẫn chút cười đùa nào của cô, vậy mà lại cảm thấy không quen với dáng vẻ đột nhiên khách sáo này của cô.

Lúc này điện thoại kêu, là chuông báo thức họp. Anh tiện tay ấn tắt.

“Tôi còn có cuộc họp…”

“Đúng rồi, anh quen…”

Hai người đồng thời lên tiếng rồi cùng lúc dừng lại.

Sầm Tô: “Anh đi họp trước đi, chuyện của tôi không gấp.”

Cuộc họp video của Thương Quân mười phút sau sẽ bắt đầu, từ nhà hàng về phòng mất hai ba phút, không kịp nói kỹ. Anh nói: “Họp xong tôi gọi điện cho cô.”

Anh rời đi trước, Sầm Tô thong thả ăn nốt đồ ăn trong đĩa.

Ăn xong cô đặt dao nĩa xuống, gọi nhân viên phục vụ đến thanh toán.

Nhân viên phục vụ nói đã được thanh toán: “Chủ tịch Ngu nói tính khoản này của cô vào hóa đơn của sếp Thương ạ.”

“…..”

Ngu Thệ Thương thật sự không coi cô là người ngoài, chẳng buồn nể mặt Thương Quân chút nào, lúc nào cũng giúp đỡ cô.

Thậm chí cô còn nghi ngờ, có phải Ngu Thệ Thương bị Thương Uẩn mua chuộc rồi không.

Quay về phòng, Sầm Tô gọi điện thoại cho mẹ.

“Chị Sầm, mẹ đang làm gì thế?”

Sầm Tông Y nghe ra giọng con gái khác với mọi khi, bình thường gọi điện cho con gái con bé cũng vui vẻ nhưng hôm nay rõ ràng có chút phấn khích.

“Bận dưỡng tay, hôm nay đột nhiên cảm thấy đôi bàn tay này như già đi mười tuổi.” Bà hỏi con gái, “Sao hôm nay vui thế, yêu rồi à?”

“Đâu có. Người ta không để mắt tới con, cũng không muốn hẹn hò.”

“Thế có dám cho mẹ xem cậu ấy trông thế nào không?”

Sầm Tô còn lâu mới mắc bẫy, cười nói không dám.

“Đúng rồi, mẹ. Trà hoa hồng mới phơi năm nay mẹ để lại cho con một hũ nhé, con tặng người ta.”

“Con lấy trà hoa đi tặng người ta? Cái đó không đáng tiền.”

Sầm Tông Y dừng lại một lát, đột nhiên phản ứng lại: “Đừng nói muốn tặng cho người không muốn hẹn hò với con đó nhé? Người từng trải là mẹ đây nói cho con biết, đối với đàn ông không có tình cảm với con, con có lãng mạn cũng vô ích không chừng đưa tiền còn có tác dụng hơn.”

“…..”

Sầm Tô cười, nói: “Chút tiền đó của con, ném vào chỗ anh ấy cũng chẳng gợn nổi sóng.”

Sầm Tông Y hỏi: “Nếu đã không thiếu tiền thế cậu ấy thiếu gì?”

Sầm Tô nghiêm túc suy nghĩ: “Thật sự không thiếu gì cả. Muốn tiền có tiền, muốn năng lực có năng lực, muốn ngoại hình có ngoại hình, gia đình cũng rất hạnh phúc.”

Sầm Tông Y trêu con gái: “Xem ra cậu ấy thiếu vị khổ của tình yêu, vậy nên ông trời mới để cậu ấy gặp con đó.”

Sầm Tô bị mẹ trêu bật cười vui vẻ.

“Một hũ trà hoa đủ không? Có muốn chuẩn bị thêm mấy hũ không?”

Nói đùa thì nói đùa nhưng Sầm Tông Y không quên chuyện chính.

Sầm Tô nói: “Vậy hai hũ đi ạ.”

Sầm Tông Y không khỏi tò mò: “Thật sự tặng người con thích à?”

“Vâng. Ngoại trừ là người con thích ra anh ấy còn là quý nhân của con. Một hũ còn lại tặng cho một quý nhân khác.”

Trước đây cô vẫn luôn nghĩ vận may của mình kém, nhưng năm nay gặp toàn quý nhân giúp đỡ.

Việc tặng bọn họ trà hoa hồng không phải chuyện bốc đồng, lúc ăn cơm cô có nói chuyện nhà nghỉ với Ngu Thệ Thương. Thương Quân gợi ý anh ta xem đánh giá trên nền tảng, vậy là cuộc trò chuyện chuyển sang chủ đề khác.

Trong khu vực đánh giá có không ít khách lưu trú nhắc đến trà hoa, Ngu Thệ Thương nói xem ra trà hoa rất đặc biệt.

Quả thật rất đặc biệt, thứ nhất là giống hoa hiếm, thứ hai là mẹ cô pha trà vô cùng cầu kỳ nên trà hoa hồng sau khi pha có màu hồng nhàn nhạt.

Bởi vì Ngu Thệ Thương nhắc đến nên cô quyết định tặng anh ta một hũ.

Nói chuyện với mẹ đủ chuyện trên trời dưới biển thêm mười mấy phút nữa mới cúp máy.

Trong lòng còn suy nghĩ chuyện khác, Sầm Tô chẳng có tâm trạng ngắm cảnh đêm bên ngoài cửa sổ.

Mấy ngày qua chuyện cô quan tâm nhất là Y tế Tân Duệ, từ một số thông tin gom góp được trên mạng cô bất ngờ phát hiện ra Khang Kính Tín là một trong số mười cổ đông lớn của Tân Duệ.

Khang Kính Tín không thể nào không biết tiền thân trước đó của Tân Duệ là Y tế Sầm Thụy. Giữa bao nhiêu công ty y tế, biết bao nhiêu công ty làm ăn tốt vậy mà ông ta lại nhất quyết nắm cổ phần ở một công ty từng suýt phá sản nhiều năm trước như Tân Duệ.

Nếu như nói ông ta hoài niệm hoặc là cảm thấy áy náy vì ân tình ông ngoại dành cho mình, năm đó công ty bị phá sản ông ta không có khả năng cứu vãn nên sau này có năng lực đã liên tục mua thêm cổ phần để bù đắp. Nhưng việc ông ta làm lại mâu thuẫn với việc suốt bao nhiêu năm nay ông ta chưa từng hỏi thăm, quan tâm đến con gái ruột là cô đây.

Một con người nhiều mâu thuẫn.

Có lẽ nên nói một con người vô cùng giả dối.

Y tế Tân Duệ chưa niêm yết, cô muốn tìm hiểu thêm nhiều thông tin hơn nhưng lại chẳng có cách nào.

Đang thất thần, điện thoại kêu. Thương Quân gọi điện đến.

Sầm Tô nghe máy: “Nhanh vậy đã kết thúc rồi sao?”

Thương Quân nói: “Họp một tiếng rưỡi.”

Sầm Tô nhìn thời gian mới phát hiện hóa ra mình đã thất thần lâu như vậy.

Thương Quân nói thẳng vào chuyện chính: “Trước đó ở nhà hàng muốn nói chuyện gì với tôi?”

Sầm Tô muốn tìm hiểu kỹ hơn về Y tế Tân Duệ nhưng thông tin trên mạng lại rời rạc và hạn chế.

Ngoại trừ Tân Duệ, cô còn muốn biết thêm chi tiết về bố mình.

Ở Thâm Quyến cô không quen ai, người duy nhất cô tin tưởng chỉ có Thương Quân.

“Tôi muốn tìm hiểu kỹ hơn về một công ty mà tôi hứng thú. Ngoài ra, còn có một số chuyện muốn điều tra, liên quan đến bố tôi. Phương diện này anh có ai tin tưởng có thể giới thiệu không?”

Thương Quân: “Về khoản này Thương Uẩn khá giỏi.”

“…..”

Nhất thời Sầm Tô không phân biệt được anh đang khen hay là mỉa mai Thương Uẩn nữa.

“Sếp Thương đang ở Bắc Kinh, bố tôi ở Thâm Quyến, cách nhau xa như vậy sao tôi có thể làm phiền anh ấy mấy chuyện này chứ.” Nói vậy không phải tìm cớ, trong lòng cô cũng nghĩ như vậy.

Thương Quân: “Với tôi sao không thấy cô ngại làm phiền nhỉ.”

Sầm Tô bật cười: “Sao có thể giống nhau chứ, thân sơ khác biệt. Ở chỗ tôi, anh khác với tất cả những người khác.”

Thương Quân: “Còn một người đáng tin nữa là vệ sĩ đi cùng tôi, dùng không?”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Không chỉ thích một người, thích rất nhiều. Chương 2: Chương 2: Muốn tìm bạn trai như nào? Tôi giới thiệu cho cô. Chương 3: Chương 3: Có tiện xin cách liên lạc không? Chương 4: Chương 4: Muốn mời anh ăn cơm, không biết anh rảnh không? Chương 5: Chương 5: Để Thương Quân yêu ai đó, e là chuyện chẳng dễ dàng gì. Chương 6: Chương 6: Chưa đến hai tháng cô ấy sẽ chán anh. Chương 7: Chương 7: Cô mở camera, tự nhiên chụp anh mấy tấm. Chương 8: Chương 8: Lỡ như anh là ngoại lệ của tôi thì sao. Chương 9: Chương 9: Điều kiện của anh tốt như vậy sao mãi chẳng yêu ai thế? Chương 10: Chương 10: Anh cố ý nhường cô. Chương 11: Chương 11: Mấy chuyện xem mắt như này, sau này không xảy ra với anh nữa. Chương 12: Chương 12: Đổi thành người khác tôi sẽ tránh gây hiểu lầm, nhưng với cô tránh hay không tránh đều như nhau. Chương 13: Chương 13: Đến gặp anh, sao có thể đến muộn được chứ. Chương 14: Chương 14: Ở chỗ tôi, anh khác với tất cả mọi người. Chương 15: Chương 15: Bữa cơm này còn ăn nữa không? Chỉ hai chúng ta. Chương 16: Chương 16: Tôi vẫn chưa tỏ tình. Chương 17: Chương 17: Thương Quân, tôi thích anh. Chương 18: Chương 18: Không muốn anh đi ngay bây giờ. Chương 19: Chương 19: Nếu như có người giữ tôi lại, tôi sẽ không rời đi ngay. Chương 20: Chương 20: Anh sẽ đến thăm tôi, đúng không? Chương 21: Chương 21: Anh nói xem tôi có dám hôn không? Chương 22: Chương 22: Anh thiên vị rõ ràng như vậy, có ai không rung động chứ. Chương 23: Chương 23: Hôm nay trên đường về nhà đột nhiên nhớ anh. Chương 24: Chương 24: Muốn mãi được nghe giọng nói của anh. Chương 25: Chương 25: Hai tay cô dường như ôm trọn lấy eo Thương Quân. Chương 26: Chương 26: Cảm nhận cái ôm của anh. Chương 27: Chương 27: Về gặp em trước rồi mới qua Hồng Kông làm việc. Lần này hài lòng rồi chứ? Chương 28: Chương 28: Đợi anh đi công tác về, chúng ta hẹn hò nhé, được không? Chương 29: Chương 29: Không phải em nói chỉ nhận quần áo bạn trai tặng sao? Hôm nay có thể nhận rồi chứ? Chương 30: Chương 30: Anh là của riêng cô, không có chút khoảng cách nào. Chương 31: Chương 31: Chẳng phải em nên cảm nhận thật tốt anh yêu một người như thế nào sao? Chương 32: Chương 32: Không chịu nổi thì anh trả lại cho em một chút ở trên giường Chương 33: Chương 33: Làm việc ở nhà tiện ôm em hơn. Chương 34: Chương 34: Khoảnh khắc đó đâm thẳng vào trái tim cô. Chương 35: Chương 35: Người đàn ông như Thương Quân khiến cô rung động điên cuồng ở mọi phương diện. Chương 36: Chương 36: Tập trung đông đủ ở Hải Thành. Chương 37: Chương 37: Sắp bị phát hiện rồi, chủ tịch Ngu đâu? Sao anh ta không ngăn mẹ em lại? Chương 38: Chương 38: Ngu Thệ Thương tự mình công khai hành động, hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của anh. Chương 39: Chương 39: Gặp phụ huynh. Chương 40: Chương 40: Biết đâu anh sẽ là người cô hẹn hò trong thời gian ngắn nhất. Chương 41: Chương 41: Anh sẽ đợi em trong sự nghiệp tương lai của em. Chương 42: Chương 42: Anh sửa “Sầm Sầm” thành “Tài khoản phụ của Thương Uẩn”. Chương 43: Chương 43: Dạo này cô ấy thế nào? Chương 44: Chương 44: Tôi đâu phải thần tiên, cũng sẽ nhớ một người. Chương 45: Chương 45: Giang Minh Kỳ thật, giả. Chương 46: Chương 46: Cô nhìn thấy Thương Quân. Chương 47: Chương 47: Sau hai tuần chia tay, bọn họ cuối cùng cũng gặp nhau. Chương 48: Chương 48: Nếu như nhận rồi, sau này phải kết hôn với anh. Chương 49: Chương 49: Anh vẫn luôn đợi cô. Chương 50: Chương 50: Anh đợi em sớm gọi anh là chồng. Chương 51: Chương 51: Bà ngoại, bà thấy con được không ạ? Con thích Sầm Tô. Chương 52: Chương 52: Vậy anh đối xử với Sầm Tô tốt chút. Chương 53: Chương 53: Cháu muốn kết hôn với cô ấy, vậy cứ làm theo ý nguyện của cháu. Chương 54: Chương 54: Cô nói với Triệu Tuân: Người tôi thích là Thương Quân. Chương 55: Chương 55: Nếu cháu biết là ai gửi đến, cháu sẽ cảm thấy ngon hơn. Chương 56: Chương 56: Một bóng người lao về phía anh. Chương 57: Chương 57: Vòng tay ngang eo cô nhấc lên. Chương 58: Chương 58: Nắm tay trước mặt mọi người. Chương 59: Chương 59: Sầm Tô là con gái của tôi và Ngu Thệ Thương. Chương 60: Chương 60: Một người là bố em, một người là chồng em. Chương 61: Chương 61: Tối nay anh ngủ giường của em, em ngủ giường của anh. Chương 62: Chương 62: Người chứng hôn. Chương 63: Chương 63: Bất ngờ liên tiếp. Chương 64: Chương 64: Hồi kết (1) Chương 65: Chương 65: Hồi kết (2) Chương 66: Chương 66: (Ngoại truyện 1): Trước tiệc đính hôn, cả đại gia đình tụ họp đông đủ. Chương 67: Chương 67: (Ngoại truyện 2): Đính hôn. Chương 68: Chương 68: (Ngoại truyện 3): Ngày mai anh muốn cùng em đi đăng ký kết hôn. Phó tổng Sầm, em đồng ý không? Chương 69: Chương 69: (Ngoại truyện 4): Anh làm bố. Chương 70: Chương 70: (Ngoại truyện 5): Kỳ nghỉ ở Hải Thành (1) Chương 71: Chương 71: (Ngoại truyện 6): Kỳ nghỉ ở Hải Thành (2) Chương 72: Chương 72: (Ngoại truyện 7): Kỳ nghỉ ở Hải Thành (3) – Được như ý nguyện. Chương 73: Chương 73: (Ngoại truyện 8): Kỳ nghỉ ở Hải Thành (4) – Mỗi người đều có được hạnh phúc riêng. Chương 74: Chương 74: (Tuyến IF): Sầm Tô chào đời. Chương 75: Chương 75: (Tuyến IF): Một nhà ba người cuối cùng cũng đoàn tụ. Chương 76: Chương 76: (Tuyến IF): Ngu Thệ Thương chăm con. Chương 77: Chương 77: Ngu Thệ Thương chăm con – Em bé hai tuổi. Chương 78: Chương 78: (Tuyến IF): Đăng ký kết hôn – Quen bạn vong viên. Chương 79: Chương 79: (Tuyến IF): Bảy năm sau, Ngu Thệ Thương: Muốn giới thiệu bạn trai cho con gái tôi. Chương 80: Chương 80: (Tuyến IF): Sầm Sầm: Tôi muốn tìm người mười chín tuổi. Chương 81: Chương 81: (Tuyến IF): Sầm Sầm và Thương Quân kết hôn chớp nhoáng. Chương 82: Chương 82: (Tuyến IF): Sống chung. Chương 83: Chương 83: (Tuyến IF): Chăm em bé [Hoàn toàn văn]