Chương 14
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa

Chương 14

Chương 14: Mẹ, mẹ sẽ đuổi con đi sao?

 

Lục Vọng so ra còn để ý hơn cả cậu, vậy mà lại quyết định giao quyền lựa chọn vào tay cậu!

 

Với năng lực của Lục Vọng, để cậu tiếp tục làm thiếu gia Lục gia không khó, nhưng nếu cứ như vậy, cậu sẽ không có cách nào vả mặt Chu Tử Kỳ, cũng không có cách nào giải trừ oán khí của Lục Tinh Trạch.

 

Lục Tinh Trạch oán hận Chu Tử Kỳ như vậy không phải bởi vì hắn làm mất đi thân phận cao quý tiểu thiếu gia Lục gia của y, mà là Chu Tử Kỳ giẫm đạp lên tôn nghiêm của y, bôi nhọ nhân cách của y, hãm hại vu khống y, khiến y cắt đứt tình cảm phụ mẫu với Lục Văn Đức Hứa Tuệ Dung, thân bại danh liệt, còn phải đối mặt với án tù!

 

Điều cậu muốn làm bây giờ không phải là ngăn cản Chu Tử Kỳ được nhận về Lục gia, mà là muốn đạp lên đầu Chu Tử Kỳ thiếu gia thật của Lục gia, khiến hắn phải trợn to mắt chó lên nhìn thật rõ ràng, sau khi mất đi thân phận thiếu gia Lục gia cậu so với trước cuộc sống càng sáng lạng rực rỡ, càng tôn quý vô lo!

 

Cậu muốn đập tan lòng tự trọng lố bịch của Chu Tử Kỳ, để Chu Tử Kỳ biết thân phận mà hắn lấy làm tự hào trong mắt cậu không đáng một xu!

 

Một câu khái quát chính là, cậu muốn đánh Chu Tử Kỳ đến má cũng không nhận ra!

 

Cố Thanh Yến thu lại ý cười, không chấp nhận sự thật tàn khốc, gần như sụp đổ hét lên: "Không có khả năng! Không có khả năng!"

 

"Cháu mới là con trai của ba mẹ! Chú gạt cháu!"

 

"Lục Vọng chú là kẻ lừa đảo!"

 

Cậu chật vật bò đứng lên, như một chú sói con hung dữ trừng mắt nhìn vệ sĩ: "Biến đi! Đừng đi theo tôi!"

 

Nói xong, cậu quơ tay ngoắc một chiếc taxi, khom lưng ngồi vào, "rầm" dùng sức đóng sập cửa lại.

 

Vệ sĩ cũng bắt một chiếc xe khác, bảo tài xế đi theo phía sau xe Cố Thanh Yến, xác nhận cậu an toàn về đến nhà mới báo cáo lại tình huống với Lục Vọng.

 

Hứa Tuệ Dung ngồi ở phòng khách, nhìn thấy cậu cúi đầu bước chân vội vàng đi vào, không lên tiếng chào hỏi, trong lòng cảm thấy kỳ quái, không khỏi mở miệng gọi cậu lại: "Tiểu Trạch, con đã về rồi à?"

 

Cố Thanh Yến đột nhiên dừng bước, qua một hồi lâu mới chậm rãi ngẩng đầu......

 

Một khuôn mặt ngập trong nước mắt, chóp mũi đỏ bừng,  thiếu niên ngơ ngẩn nhìn nàng, môi giật giật: "Mẹ......"

 

"Tiểu Trạch con làm sao vậy?!" Hứa Tuệ Dung kinh hãi, bước bước nhanh đến trước mặt cậu, đau lòng duỗi tay muốn sờ sờ mặt cậu.

 

Cố Thanh Yến né tránh.

 

Hứa Tuệ Dung sửng sốt.

 

Cố Thanh Yến ánh mắt trốn tránh: "Mẹ con không có việc gì......"

 

Đã khóc thành cái dạng này, sao có thể không có việc gì?

 

Hứa Tuệ Dung mày liễu dựng ngược, con trai mình mình hiểu rõ, đứa trẻ này từ nhỏ đến lớn rất kiêu ngạo, nếu không phải bị ủy khuất lớn không chịu nổi sao có thể khóc đến đôi mắt sưng lên như thế?

 

"Là ai bắt nạt con?"

 

Miễn cưỡng nở một nụ cười, Cố Thanh Yến giả vờ bình tĩnh: "Không ai ức h**p con, chỉ là con vừa xem phim, bởi vì ngoài ý muốn, một đôi tuổi trẻ vợ chồng mất đi con trai ruột của mình, sau đó bọn họ nhận nuôi một bé trai giống con mìh. Cốt truyện rất cảm động, con, con rất cảm động......"

 

Hứa Tuệ Dung căn bản không tin cậu sẽ xem phim đề tài này, nhưng con trai đã khổ sở thành như vậy, nếu nàng tiếp tục hỏi chẳng phải sẽ khiến cậu càng thêm không vui sao?

 

Hứa Tuệ Dung nở một nụ cười trìu mến: "Thật không? Vậy lần sau mẹ cùng con đi xem." Nàng theo bản năng giơ tay xoa đầu Cố Thanh Yến, nhưng nghĩ đến sự kháng cự vừa rồi của Cố Thanh Yến, nâng tay lên lại hạ tay xuống.

 

Lần này, Cố Thanh Yến bắt lấy tay nàng, đôi mắt ướt át nhìn thẳng mắt nàng: "Mẹ, nếu, con nói là nếu......"

 

"Nếu nhà chúng ta cũng giống như trên phim, con chỉ là con nuôi của hai người, chờ khi con ruột của người trở về, người có còn muốn con là con của người không?"

 

Giọng nói thiếu niên đầy sợ hãi và chua xót làm Hứa Tuệ Dung không thể hiểu được, nàng không khỏi bất mãn với bộ phim Cố Thanh Yến đã xem.

 

Rốt cuộc là phim gì đã dọa con trai bảo bối của nàng thành như vậy?

 

Nàng tức giận mắng trong lòng đồng thời không quên trấn an Cố Thanh Yến: "Đứa nhỏ ngốc, con đang suy nghĩ cái gì? Con là con trai của ba mẹ, đây là sự thật không thể thay đổi!"

 

"Nếu con không phải thì sao?" Cố Thanh Yến sợ hãi hỏi tiếp, "Mẹ, mẹ sẽ đuổi con đi sao?"

 

Đây là......

 

Hứa Tuệ Dung không cách nào trả lời câu hỏi này, nhưng Cố Thanh Yến thẳng lăng lăng nhìn nàng, làm như không có được đáp án sẽ không bỏ qua, nàng đành phải nói: "Ba mẹ yêu thương con nhiều năm như vậy, nuôi con từ thuở bé xíu đến bây giờ, dù cho con không phải con trai ruột của ba mẹ, ba mẹ cũng sẽ không thể không cần con!"

 

Nàng vừa dứt lời, Cố Thanh Yến liền cảm giác được cảm xúc dao động kịch liệt của Lục Tinh Trạch , thiếu niên bị vứt bỏ sau khi chết một lần đối với cha mẹ nuôi đã từng nâng niu che chở y trong lòng bàn tay vẫn quyến luyến không rời.

 

Cố Thanh Yến đột nhiên nhào vào lòng Hứa Tuệ Dung, ôm nàng thật chặt như khi còn nhỏ, nức nở: "Cảm ơn mẹ!"

 

"Cảm ơn người!"

 

"Đứa nhỏ này......" Hứa Tuệ Dung bất đắc dĩ cưng chiều vỗ vỗ sau lưng cậu, "Được rồi được rồi, đừng suy nghĩ miên man nữa, đi rửa mặt đi, đừng đợi lát nữa ba con trở về nhìn thấy bộ dạng này của con, còn tưởng rằng mẹ đã làm gì con."

 

"Dạ." Cố Thanh Yến thuận theo buông nàng ra, trước khi lên lầu, nghiêm túc mà trịnh trọng nói: "Mẹ, sau này con nhất định sẽ hiếu thảo với mẹ và ba!"

 

Tim Hứa Tuệ Dung tan chảy, "Tốt, bảo bối nhà chúng ta thật sự trưởng thành rồi!"

 

Cố Thanh Yến cười cười, chạy lên lầu.

 

Bắt đầu từ hôm nay, Hứa Tuệ Dung rõ ràng cảm giác được Cố Thanh Yến lại lần nữa thay đổi.

 

Ngoại trừ cố gắng học tập, Cố Thanh Yến học xong còn mát xa cho nàng, pha trà hoa, gọt táo......

 

"Mẹ chiếc váy hôm nay mẹ mặc rất đẹp! Giống tiên nữ vậy! Bó hoa này vừa hay rất hợp với váy của mẹ!"

 

Thiếu niên tặng nàng một bó hoa bách hợp, không chút bủn xỉn khen ngợi nàng, Hứa Tuệ Dung trong lòng cảm thấy thật đẹp.

 

Cố Thanh Yến cũng không có bỏ rơi Lục Văn Đức ở phía bên kia.

 

"Ba, ngài vất vả rồi! Đến nếm thử canh này đi, bí đao là con giúp gọt vỏ đó!" Cố Thanh Yến đặt bát canh bo bo bí đao xương sườn trước mặt Lục Văn Đức.

 

Lục Văn Đức cảm thấy kỳ lạ, nhìn Hứa Tuệ Dung, Hứa Tuệ Dung cười nói: "Nhìn cái gì? Con trai hiếu thảo với anh! Còn không mau uống!"

 

"Được!" Gần nhất làm ăn thuận lợi, con trai lại hiếu thuận, tâm tình Lục Văn Đức rất tốt.

 

Bên này một nhà ba người hoà thuận vui vẻ, mà bên này Chu Tử Kỳ đang gấp gáp chờ kết quả ADN để gia nhập gia đình đang bị Lý Thừa Trác đè lên tường.

 

Chu Tử Kỳ mặt ửng hồng, vừa xấu hổ vừa khẩn trương cũng là sợ hãi.

 

"Thích không?"

 

Lý Thừa Trác cúi đầu đặt môi lên cổ hắn, Chu Tử Kỳ cả người run lên, vội vàng dùng tay chống lại bả vai hắn, "Lý tiên sinh, đừng!"

 

Hắn đối với Lý Thừa Trác có hảo cảm, nhưng không ngờ Lý Thừa Trác muốn làm hắn!

 

Hắn hiện tại còn chưa phải thiếu gia Lục gia, lỡ như xét nghiệm ADN có vấn đề, Lý Thừa Trác lại làm hắn xong, hắn chẳng phải sẽ bị đuổi đi bất cứ lúc nào sao?

 

Thiếu chút nữa đã bị lạc lối trong sự dịu dàng của Lý Thừa Trác mà biến thành kẻ não yêu đương, hồi chuông cảnh giác trong lòng Chu Tử Kỳ vang lên, nhanh chóng ghìm cương trước bờ vực.

 

Thứ không chiếm được vĩnh viễn là tốt nhất, hắn hiện tại còn muốn dựa vào Lý Thừa Trác giúp hắn trở lại Lục gia, trước khi có thể trở thành thiếu gia Lục gia chân chính, hắn tuyệt đối không thể để mất đi chổ dựa lớn nhất!

 

Sau khi tự mình làm mọi cách đều không thành, mà Lý Thừa Trác chỉ cần một cuộc điện thoại đã sắp xếp thỏa đáng, Chu Tử Kỳ liền ý thức được thân phận và địa vị quan trọng như thế nào, hắn khao khát trở thành một nhân vật quyền lực và thượng lưu như Lý Thừa Trác!

 

"Ngày mai em còn có tiết kiểm tra thể dục, phải nhảy xa và chạy 800m, không thể làm vận động kịch liệt......" Chu Tử Kỳ mặt đỏ tai hồng nói.

 

"Em cho rằng tôi là loại người gì?" Lý Thừa Trác khẽ cười, vẫn ôn nhu như trước, ngón tay ái muội v**t v* gương mặt cậu, "Tôi chỉ là đối với em có chút kiềm lòng không đặng, muốn xác nhận xem khi em gần gũi tôi có sự chán ghét hay không."

 

Chu Tử Kỳ mặt càng đỏ hơn, giương mắt đối diện với đôi mắt thâm tình trìu mến của hắn: "Em, em sao lại phản cảm với ngài? Em chỉ là......"

 

"Chỉ là có chút ngại."

 

Lý Thừa Trác cười khẽ: "Thật sao?"

 

"Em chưa từng thích ai, ngài là người đầu tiên em thích!" Chu Tử Kỳ cắn cắn môi, trên mặt lộ vẻ ngượng ngùng.

 

Lý Thừa Trác là kẻ không thấy thỏ không thả diều hâu, không dễ dàng thoát khỏi như vậy, hiện tại kết quả xét nghiệm ADN trong tay hắn, nếu không cho hắn chút ngon ngọt hắn nhất định sẽ không giao ra.

 

Chu Tử Kỳ vốn dĩ không nghĩ nhiều như vậy, nhưng ở sòng bạc đã thấy rất nhiều, đối với thói hư tật xấu của những tên đàn ông có tiền cũng có một số hiểu biết, mà bản thân hắn cũng không bài xích Lý Thừa Trác, vì vinh hoa phú quý ngày sau, hắn cần phải hạ thấp mình.

 

"Thật! Em thích ngài!" Trong mắt toát ra sự ái mộ thuần khiết, Chu Tử Kỳ duỗi tay ôm lấy cổ Lý Thừa Trác, chịu đựng sự xấu hổ mà hôn lên.

 

Lý Thừa Trác rất thích hắn nghe lời, ôm lấy đâu hắn ấn xuống, đôi mắt ẩn sau cặp kính gọng vàng hiện lên một tia tà ác: "Vậy làm tôi xem em thích tôi bao nhiêu."

 

"Lại, hôn nó......"

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (227)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227: Hoàn chính văn