Chương 14
Thiên Đường Kinh Hãi (Phần Đặc Biệt)

Chương 14: Phần Đặc Biệt I - Chương 14: Tiểu Thư Nancy Tới Trễ

Đang lúc Phong Bất Giác đi qua hành lang với hai viên cảnh sát, chuẩn bị đi theo vị cảnh sát phụ trách tìm người thẩm vấn, ngoài biệt thự lại vang lên tiếng động cơ ô tô.

Sau khi ba người nghe thấy tiếng đó đều dừng chân mà đưa ánh mắt nhìn về phía cổng. Vẻ mặt của Schofield và Dempdi đều lộ vẻ nghi ngờ, mà Phong Bất Giác thì vẫn giữ trạng thái dù núi Thái Sơn sụp đổ ngay trước mắt thì sắc mặt cũng không thay đổi.

Chương trước đã từng nhắc tới hiểu biết của Phong Bất Giác về tiếng bước chân, cho nên ngay khi người trên xe bước xuống và rút chìa khóa trên người đến gần cổng, trong đầu Giác ca đã có rất nhiều suy đoán.

Hắn lúc này mở miệng nói: "Nữ, tuổi tầm 20-30, cơ thể cân xứng, mang ủng cao, lúc này đang... cảm thấy lo lắng."

Lời còn chưa dứt, cổng đã mở. Một người phụ nữ xinh đẹp tuổi tầm 26-27, tóc vàng, mắt xanh, xuất hiện ở trước cửa. Trên người cô ấy là áo jacket và quần jean, trên chân mang một đôi ủng ống cao.

"Tiểu thư Nancy?" Phong Bất Giác hỏi dò.

"Ừm... Đúng vậy, xin hỏi anh là ai?" Khi Nancy trả lời, nàng liếc nhìn đồng phục của Dempdi, "Có chuyện gì xảy ra sao?"

"Đúng vậy... Có một chuyện tồi tệ đã xảy ra." Phong Bất Giác vươn tay, lần lượt giới thiệu hai người bên cạnh, "Vị này là thanh tra Schofield đến từ dưới thị trấn; còn vị này là cảnh sát Dempdi."

Hai viên cảnh sát lần lượt nâng vành nón của mình, lễ phép chào cô.

"Còn tôi là Phong Bất Giác, là một thám tử." Phong Bất Giác nói tiếp.

"Cảnh sát... Thám tử..." Nancy lộ ra thần sắc lo lắng.

Mục đích Phong Bất Giác nói ra từ "tồi tệ", một là để đối phương có chuẩn bị tâm lý, hai cũng là một cách để thăm dò. Sau khi nhìn thấy phản ứng của đối phương, Giác ca lại nói: "Tôi nghĩ... Vẫn nên để người nhà cô báo tin dữ cho cô. Hắn nghiêng người, ra hiệu về phía lầu hai, "Bọn họ đang ở trong phòng làm việc ở lầu hai chung với một viên cảnh sát khác, chúng ta có thể cùng đi lên đó."

Nancy do dự mấy giây, lại đánh giá nhóm người Phong Bất Giác một chút, liền không quản hành lý của mình còn đang ở trên xe mà liền bước nhanh về phía lầu hai.

Ba người Phong Bất Giác c*̃ng đi theo ở phía sau, tuy nhiên bởi vì Nancy đi rất vội, nàng nhanh chóng đi cách xa ba người đàn ông một đoạn lớn.

"Thật khó tin." Lúc này Dempdi mới mở miệng nói, "Mr. Phong, sao ngài biết người ngoài cửa như thế nào? Còn biết cả tên cô ấy nữa?"

"Chỉ cần nghe âm thanh giày giẫm lên bậc thang, tần suất tiếng bước chân, độ nặng bước chân là cơ bản có thể đoán được giới tính, khối lượng, và tuổi tác của người đến." Phong Bất Giác trả lời, "Còn về tên... Bởi vì tôi cũng đã biết trước vè chuyện nhà Lovecraft, biết Colston còn một đứa con gái cũng sẽ tới biệt thự, cho nên vừa thấy cô ta, dựa vào màu tóc, khuôn mặt, tuổi tác, trang phục, khí chất, tôi liền đoán nàng chính là Nancy."

"Đương nhiên... Kể cả khi cổng chưa mở, tôi c*̃ng đoán là nàng. Dù gì nơi này cũng là nơi hẻo lánh, không có nhiều khách tới thăm, nếu như là chuyển ph..." Hắn nói đến chỗ này liền ngừng, xém chút nữa nói ra chữ "chuyển phát nhanh", may là kịp thời phanh xe mà sửa lời nói, "Nếu như có ai trong nhà này mua hàng ở chỗ nào đó rồi nhờ chủ quán gửi nhu yếu phẩm sinh hoạt định kỳ tới nhà, thì người đến c*̃ng sẽ là một người đàn ông lực lưỡng, không thích hợp với tiếng bước chân vừa rồi."

Schofield nhìn Giác ca với vẻ ngưỡng mộ: "Không hổ là thám tử lừng danh, trong nháy mắt liền có thể nghĩ nhiều như vậy!"

"NPC này đang làm gì vậy... không lẽ bị Tằng Thái (một nhân vật trong phim "Thần Thám Địch Nhân Kiệt") ám..." Phong Bất Giác châm biếm trong lòng, "So lời thoại của ngươi với câu Tằng đại nhân thường dùng c*̃ng không khác mấy a... Nào là 'Ân sư thật sự như thần!' , 'Ý của ngài là...' , 'Không sai chút nào!' , 'Có lý!' , 'Ân sư nói rất đúng!' , 'Ngài nghĩ sao?' , 'Sao ngài nghĩ ra được vậy?'... Giờ chỉ cần đổi danh xưng thành 'Mr. Phong' rồi nói hết phần còn lại là được a!"

Những người như thế này mặc dù có vẻ như vô dụng, nhưng trên thực tế lại là một vai rất bá đạo trong phần "Thám tử" này... Viết được tới chương 14 như thế này đã là ác mộng rồi a! Nếu cứ tiếp tục như thế này... Bổn đại gia phải bảo vệ hình tượng anh minh của mình, nhất định sẽ kìm lòng không tiết lộ chân tướng một cách nhanh chóng!

Phong Bất Giác cuối cùng nhịn không được mà nhỏ giọng lầm bầm: "Không được... Cứ vậy sẽ nhịn không được. Giờ phải tìm một việc cố tình gây sự hợp lý nào đó... Dù cho bị coi như là mắc bệnh tâm thần cũng không sao, miễn sao đến cuối giải quyết được vụ án thì sẽ không có ai phản đối a.

"Hả? Ngài nói gì? Mr. Phong?" Schofield hỏi.

"A? À... Không có... Không có gì." Phong Bất Giác đổi chủ đề, "Tôi bỗng nghĩ ra một sáng kiến có thể giúp chúng ta tìm ra hung thủ một cách hữu hiệu hơn." Hắn phất tay, ra hiệu cho Schofield và Dempdi xích lại gần một chút.

Hai viên cảnh sát c*̃ng không nghĩ nhiều, lúc này lại gần Giác ca thêm mấy bước, làm bộ dáng chăm chú lắng nghe.

"Kế hoạch của tôi là..." Phong Bất Giác thấp giọng, nói nhỏ vào tai hai người một lúc.

Một phút sau, hắn nói xong, Schofield và Dempdi ngồi thẳng lên, nhìn nhau một chút, lại nhìn Phong Bất Giác. Mấy giây sau, Schofield nghiêm mặt nói: "Đây quả thật là ý hay!"

"A? Thật sao?" Phong Bất Giác c*̃ng không ngờ đối phương tán thành sách lược khó hiểu của mình một cách dứt khoát như thế.

"Thực ra, khi tôi còn là thanh tra ở một thành phố lớn, tôi đã từng chơi chiêu này với bọn xã hội đen cứng đầu với mấy tên buôn m* t**." Schofield trả lời, "Bọn hắn đều là kẻ già đời, không dùng một chút mánh khóe là không được." Hắn dừng một chút, "Chỉ là... Người trong căn biệt thự này đều là người có mặt mũi, tôi dù gì cũng chỉ là thanh tra ở tiểu trấn, chơi chiêu này với bọn họ dường như không ổn lắm..."

"Nhưng nếu để ngài, là một thám tử, ra mặt, thì sẽ đơn giản hơn nhiều." Dempdi lại nói tiếp, "Cảnh sát chúng ta cũng sẽ không cần phải chịu trách nhiệm với lời nói của ngài."

"Vậy thì tốt quá, cả hai cùng có lợi a." Phong Bất Giác mỉm cười.

Ba người trong lúc nói chuyện đã đi tới cửa phòng lầu hai, còn chưa bước vào đã nghe tiếng la thất thanh của Nancy từ bên trong, "Ôi! Chúa ơi! Đây không phải là sự thật!" Nửa câu nói sau đã mang theo tiếng nghẹn ngào.

"Em đừng quá đau buồn, không ai muốn thấy chuyện này xảy ra cả." Jack trả lời.

Lúc này, nhóm ba người Phong Bất Giác đã vào phòng, nhìn lướt qua căn phòng thì có thể thấy: Bên kia sô pha, viên cảnh sát phụ trách thẩm vấn Mark đang ghi âm lời khẩu cung của phu nhân Carol, mà Odetta đang ở bên cạnh Carol nhẹ giọng an ủi cô ấy; Ngồi trên một cái ghế cách đó không xa chính là lão gia Colston, mặt mày cau có, đang nói gì đó với Dr. Powell; Patton đơn độc ở một góc khác của căn phòng, trông đứng ngồi không yên; Mà Jack lúc này đang đứng cạnh cửa, Nancy đang khóc trong lòng ngực của hắn.

"Ngài cảnh sát, mời đi theo tôi một chút." Phong Bất Giác nói với Mark.

Mark quay đầu, đầu tiên là nhìn mặt Schofield, thấy ông ấy nhẹ gật đầu, hắn mới đi tới, nói với Giác ca: "Tôi có thể giúp gì được cho ngài?"

"Đúng vậy..." Phong Bất Giác cố ý chạm mắt với từng người trong phòng, sau đó cố ý nhẹ giọng nói, "Xin hãy lại gần một bước nữa rồi nói."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (66)
Chương 1: Chương 1: PHẦN ĐẶC BIỆT 1: THÁM TỬ Chương 2: Chương 2: Phần Đặc Biệt I - Chương 2: Đi Nhờ Xe Chương 3: Chương 3: Phần Đặc Biệt I - Chương 3: Biệt Thự Trong Núi Chương 4: Chương 4: Phần Đặc Biệt I - Chương 4: Xảy Ra Án Mạng? Chương 5: Chương 5: Phần Đặc Biệt I - Chương 5: Dù Gì Thì Tôi Cũng Là Thám Tử! Chương 6: Chương 6: Phần Đặc Biệt I - Chương 6: Người Mật Báo Chương 7: Chương 7: Phần Đặc Biệt I - Chương 7: Lời Khai Của Patton Chương 8: Chương 8: Phần Đặc Biệt I - Chương 8: Án Mạng Trong Phòng Kín Chương 9: Chương 9: Phần Đặc Biệt I - Chương 9: Thanh Tra Schofield Chương 10: Chương 10: Phần Đặc Biệt I - Chương 10: Điều Tra Phòng Chương 11: Chương 11: Phần Đặc Biệt I - Chương 11: Suy Đoán Về Chìa Khóa Chương 12: Chương 12: Phần Đặc Biệt I - Chương 12: Tái Diễn Vụ Án Chương 13: Chương 13: Phần Đặc Biệt I - Chương 13: Bí Ẩn Phòng Kín Chương 14: Chương 14: Phần Đặc Biệt I - Chương 14: Tiểu Thư Nancy Tới Trễ Chương 15: Chương 15: Phần Đặc Biệt I - Chương 15: Bắt Đầu Thẩm Vấn Chương 16: Chương 16: Phần Đặc Biệt I - Chương 16: Lời Khai Của Carol Chương 17: Chương 17: Phần Đặc Biệt I - Chương 17: Lời Khai Của Colston (Thượng) Chương 18: Chương 18: Phần Đặc Biệt I - Chương 18: Lời Khai Của Colston (Hạ) Chương 19: Chương 19: Phần Đặc Biệt I - Chương 19: Lời Khai Của Jack (Thượng) Chương 20: Chương 20: Phần Đặc Biệt I - Chương 20: Lời Khai Của Jack (Hạ) Chương 21: Chương 21: Phần Đặc Biệt I - Chương 21: Lời Khai Của Nancy (Thượng) Chương 22: Chương 22: Phần Đặc Biệt I - Chương 22: Lời Khai Của Nancy (Hạ) Chương 23: Chương 23: Phần Đặc Biệt I - Chương 23: Mang Mọi Người Tới Đây Chương 24: Chương 24: Phần Đặc Biệt I - Chương 24: Dành Suy Luận Cho Bữa Tối Chương 25: Chương 25: Phần Đặc Biệt I - Chương 25: Thu Hoạch Ngoài Ý Muốn Chương 26: Chương 26: Phần Đặc Biệt I - Chương 26: Vùng Xám Chương 27: Chương 27: Phần Đặc Biệt I - Chương 27: Độc Thoại Của Schofield Chương 28: Chương 28: Phần Đặc Biệt I - Chương 28: Bữa Tối Cuối Cùng Chương 29: Chương 29: Phần Đặc Biệt I - Chương 29: Lời Khai Của Phong Bất Giác Chương 30: Chương 30: Phần Đặc Biệt I - Chương 30: Bắt Giữ Chương 31: Chương 31: Phần Đặc Biệt I - Chương 31: Chuyện Nhà Mấy Vị Thật Rắc Rối Chương 32: Chương 32: Phần Đặc Biệt I - Chương 32: Chân Tướng (Thượng) Chương 33: Chương 33: Phần Đặc Biệt I - Chương 33: Chân Tướng (Hạ) Chương 34: Chương 34: PHẦN ĐẶC BIỆT 2 - BIYORI Chương 35: Chương 35: Phần Đặc Biệt II - Chương 2: Kumakichi, Lần Thứ Nhất Bị Bắt Gọn Gàng Chương 36: Chương 36: Phần Đặc Biệt II - Chương 3: Hung Thủ Ngất Rồi, Sự Việc Vẫn Chưa Kết Thúc? Chương 37: Chương 37: Phần Đặc Biệt II - Chương 4: Trò Chơi Tiêu Cực? Không Được Nhận Tội Vơ Chương 38: Chương 38: PĐB II - Chương 5: Ý Nghĩa Thực Sự Của Bức Thư, Phân Tích Của Thám Tử Lừng Danh Chương 39: Chương 39: PĐB II - Chương 6: Thủ Phạm Cái Chết Của Pensuke Là Kẻ Khác Chương 40: Chương 40: PĐB II - Chương 7 : Sự Thật Gây Sốc, Suy Luận Của Hayabusa Chương 41: Chương 41: PĐB II - Chương 8: Quái Lạ! Một Sự Lật Ngược Dễ Dàng, Kích Hoạt Phụ Tuyến! Chương 42: Chương 42: PĐB II - Chương 9: Hẹn Đi Chơi và Gặp Vụ Án! Chương 43: Chương 43: PĐB II - Chương 10: Thì Ra Là Ba Người Các Ngươi! Chương 44: Chương 44: PĐB II - Chương 11: Thầy Trò Tam Tạng Phản Công Chương 45: Chương 45: PĐB II - Chương 12: Suy Luận Độc Đoán Của Usami-chan Chương 46: Chương 46: PĐB II - Chương 13: Chuyến Dã Ngoại và Vụ Án Mới Chương 47: Chương 47: PĐB II - Chương 14: Diễn Biến Vụ Án Thay Đổi, Đột Ngột Bắt Giữ Chương 48: Chương 48: PĐB II - Chương 15: Công Việc Đáng Tự Hào? Kaitou Bears Eye Xuất Hiện! Chương 49: Chương 49: PĐB II - Chương 16: Cố Vấn Tội Phạm? Ý Định Làm Nhân Vật Chính Chương 50: Chương 50: PĐB II - Chương 17: Thần Haiku! Vương Thán Chi Khám Phá Nhật Bản Chương 51: Chương 51: PĐB II - Chương 18: Trận Đấu Giữa Thầy Trò! Kết Quả Bất Ngờ Chương 52: Chương 52: PĐB II - Chương 19: Bốn Nhiệm Vụ Phụ Tuyến Chương 53: Chương 53: PĐB II - Chương 20: Cuộc trinh sát đáng khinh, bước đột phá đã được ấp ủ từ lâu! Chương 54: Chương 54: PĐB II - Chương 21: Thang Ba Người, Nekosaburo Xâm Nhập Thành Công! Chương 55: Chương 55: PĐB II - Chương 22: Thay Đổi Kinh Hoàng, Cái Bẫy Của Usami-chan! Chương 56: Chương 56: PĐB II - Chương 23: Siêu Trộm Là Ta! Bị Bắt Rồi? Chương 57: Chương 57: PĐB II - Chương 24: Hai Vị Khách Đặc Biệt? Chương 58: Chương 58: PĐB II - Chương 25: Ngày Trải Nghiệm Trường Học của Shotoku Taishi (1) Chương 59: Chương 59: PĐB II - Chương 26: Ngày Trải Nghiệm Trường Học của Shotoku Taishi (2) Chương 60: Chương 60: PĐB II - Chương 27: Vụ Án Cuối Cùng! Nhiệm Vụ Chưa Từng Có! Chương 61: Chương 61: PĐB II - Chương 28 Lời Độc Thoại Đáng Ngạc Nhiên! Chương 62: Chương 62: PĐB II - Chương 29: Biện Chứng Hiệu Quả? Pensuke Trở Lại! Chương 63: Chương 63: PĐB II - Chương 30: Thiết Lập Thám Tử Lừng Danh (1) Chương 64: Chương 64: PĐB II - Chương 31: Thiết Lập Thám Tử Lừng Danh (2) Chương 65: Chương 65: PĐB II - Chương 32: Thiết Lập Thám Tử Lừng Danh (3) Chương 66: Chương 66: PĐB II - Chương 33: Vị Cứu Tinh! Một Quý Ông Tên **!