Chương 141
Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai

Chương 141: Khóc

Trans và edit: Little Jasmine

“Chàng…”

“Nàng…”

Hai người đồng thời mở miệng, rồi lại cùng lúc dừng lại.

Không khí lại một lần nữa rơi vào im lặng.

Ngay lúc cả hai còn đang do dự không biết nên nói gì, phu xe dừng xe. Đã tới phủ của Giang Đan Hà.

Giang Đan Hà xuống xe trước. Tiểu Quả thở phào nhẹ nhõm, xách túi hành lý chuẩn bị xuống theo.

Vừa đứng dậy, nàng thấy rèm xe được vén lên. Tiểu Quả cúi người bước xuống, trước mắt là một bàn tay to đang lặng lẽ chờ sẵn.

Tiểu Quả mím môi, do dự một chút rồi mới đặt tay mình vào tay hắn.

Giang Đan Hà mừng rỡ, khẽ siết tay lại, đỡ nàng xuống xe thật vững vàng.

Tiểu Quả vừa định rút tay về thì Giang Đan Hà lại không buông, còn nắm chặt hơn, khiến nàng không thể rút ra.

Tiểu Quả cảm thấy tay mình sắp bị bóp hỏng rồi. Người này sao lại khỏe đến vậy?!

Không chịu nổi nữa, nàng ngẩng đầu nhìn Giang Đan Hà đang đỏ mặt:

“Tay ta đau.”

“Hả?”

Giang Đan Hà ngẩn ra, không hiểu. Dưới ánh mắt của nàng, hắn mới nhận ra mình dùng lực quá mạnh, vội vàng buông tay.

“À… xin lỗi nàng.”

Tiểu Quả cuối cùng cũng thu lại được tay trái, cúi đầu nhìn xuống, trời ạ, máu trong tay nàng chắc đã ngừng chảy luôn rồi.

Giang Đan Hà cũng nhận ra điều đó, xấu hổ đến mức chỉ biết cười ngây ngô.

Sau khi cả hai xuống xe, phu xe đánh xe vào trong sân. Tiểu Quả không quen đường, đành đứng chờ Giang Đan Hà dẫn đi.

Nhưng nàng không biết Giang Đan Hà đang nghĩ gì. Sau khi xuống xe, hắn lại đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.

Thế là hai người ngốc nghếch đứng ngay trước cổng, cùng nhau hứng gió đêm.

Một cơn gió nữa thổi qua, Tiểu Quả đành cam chịu kéo chặt áo khoác lại. Chẳng lẽ tối nay nàng sẽ đứng suốt ở cửa sao?

Cơn gió làm Giang Đan Hà tỉnh khỏi cơn ngẩn ngơ. Thấy Tiểu Quả kéo áo, hắn lại đỏ mặt hơn trước.

“Vào… vào trong nhanh đi.”

Vừa nghe câu này, Tiểu Quả suýt trợn mắt. Nói nghe như thể nàng không muốn vào vậy.

Giang Đan Hà cũng nhận ra lời mình vừa nói có chút không ổn, liền ngượng nghịu xin lỗi.

“Xin lỗi…”

Tiểu Quả mỉm cười lịch sự:

“Không sao đâu. Mau vào trong đi.”

Đêm khuya gió lạnh.

Giang Đan Hà vui mừng khôn xiết.

‘Nàng ấy cười rồi. Nàng cười với ta rồi!’

‘Nàng cười đẹp ghê… hì hì.’

Tiểu Quả nhìn Giang Đan Hà đang cười ngốc nghếch từ tai này sang tai kia, không nói nên lời. Người này rốt cuộc là bị sao vậy?

“Đi thôi.”

Giang Đan Hà vui vẻ dẫn Tiểu Quả vào trong.

Binh lính gác cổng thấy Giang Đan Hà liền hành lễ, nhưng khi thấy Tiểu Quả thì không khỏi tò mò. Sau khi hai người đi xa, hai binh sĩ tụ lại thì thầm. Nhìn vẻ mong mỏi trên mặt vị tướng quân, bọn họ đại khái đoán được thân phận của Tiểu Quả.

Tiểu Quả nhìn Giang Đan Hà suốt dọc đường, thấy hắn cứ cười ngây ngô không ngớt, không khỏi nghi ngờ trí thông minh cao của Tráng Tráng chắc không phải di truyền từ hắn.

Đúng lúc này, Lý Thủ Cát vừa mua đồ ăn về thì trông thấy bóng lưng hai người.

Vừa nhìn thấy mỹ nhân, tim hắn lập tức lỡ một nhịp. Từ khi nào trong phủ lại có mỹ nhân như vậy?

Hắn không tiến lên chào hỏi. Thấy Giang Đan Hà đưa nàng về phòng, hắn đoán được thân phận của nàng.

Hẳn là thê tử của Giang Đan Hà.

Lý Thủ Cát không quấy rầy hai người. Hắn ợ một tiếng, xách hộp đồ ăn quay về phòng mình. Phần đồ ăn mang về cho Giang Đan Hà, thôi thì để mai hẵng ăn vậy.

Lý Thủ Cát vừa quay người vừa ngân nga một khúc hát quen thuộc, trở về phòng.

Tiểu Quả theo Giang Đan Hà vào phòng ngủ. Hắn quen tay thắp vài cây nến, trong nháy mắt căn phòng sáng bừng.

Giang Đan Hà đặt túi hành lý của Tiểu Quả lên giường. Ban đầu nàng có chút không quen, nhưng cũng không có lý do để từ chối. Dù sao, bọn họ vẫn là phu thê.

Tiểu Quả ngồi xuống ghế, Giang Đan Hà cũng ngồi xuống. Hai người ngồi đối diện nhau.

“Chàng…”

Tiểu Quả đang nghĩ xem nên mở lời thế nào thì Giang Đan Hà đã chủ động kể hết mọi chuyện.

Tiểu Quả lặng lẽ lắng nghe. Giang Đan Hà kể lại tất cả những gì đã xảy ra, từ lúc bị bắt đi tòng quân, đến khi gặp Thiệu Chiến lúc còn là Vương gia, rồi chuyện giả chết và kế hoạch phía sau.

“Vậy… vì sao chàng không liên lạc về nhà?”

Điều Tiểu Quả quan tâm nhất chính là điều này.

Nếu hắn chưa chết, vì sao không báo tin về? Nếu hắn từng liên lạc, Giang mẫu có lẽ đã không chết…

“Chúng ta giả chết để che giấu thân phận. Khi đó tình hình rất phức tạp. Nếu ta liên lạc với nàng, e rằng kẻ địch sẽ lần theo manh mối mà tìm tới. Dù Tiên đế hồ đồ, nhưng vẫn còn vài đội tinh binh trong tay. Khi ấy bọn họ đang truy lùng chúng ta ráo riết. Không ai trong chúng ta dám lộ diện hay liên hệ với gia đình. Một khi bị phát hiện, không chỉ chúng ta mà cả người nhà cũng sẽ bị diệt khẩu.”

Giang Đan Hà thở dài sau khi nói xong. Những lời này hắn đã muốn giải thích với gia đình từ rất lâu. Nay cuối cùng nói ra được, trong lòng cũng nhẹ đi phần nào.

Hắn lại tiếp tục:

“Sau đó ta không liên lạc nữa vì Bệ hạ chưa chuẩn bị để ta hồi hương. Dù hiện giờ đã an toàn hơn, nhưng tàn dư của chế độ cũ vẫn còn. Các nàng không có năng lực tự vệ, nếu bọn họ tìm tới thì sao? Ta không dám mạo hiểm. Chỉ cần ta thu dọn xong mọi chuyện ở đây, có thể cáo lão hồi hương, là sẽ được đoàn tụ cùng cả nhà.”

Tiểu Quả lặng lẽ nghe. Thì ra là vậy…

“À phải rồi, thê tử… mẫu thân và con gái ta đâu?”

Giang Đan Hà xưng hô “thê tử” khiến Tiểu Quả sững lại.

“Thê tử?”

“Ừ, mẫu thân không đi cùng nàng sao?”

À… hắn đâu biết Giang mẫu đã…

“Mẫu thân… đã qua đời được một năm rưỡi rồi.”

Tiểu Quả nhẹ giọng nói, ánh mắt mang theo sự thương cảm.

Nụ cười trên mặt Giang Đan Hà lập tức biến mất. Hắn nhìn nàng với vẻ không dám tin. Qua đời? Không thể nào… chắc hắn nghe nhầm. Hắn run rẩy hỏi lại.

Tiểu Quả nhìn toàn thân hắn đang run rẩy, không nỡ nhìn tiếp. Nhưng đó là sự thật.

“Năm đó có nạn đói… chúng ta lại nhận được tin chàng…”

Tiểu Quả bỗng dừng lại. Nàng không thể nói tiếp được, như thế là quá tàn nhẫn với hắn.

Mẫu thân hắn… chết sau khi nghe tin hắn tử trận. Điều đó đau đớn đến mức nào?

“Có phải… vì nghe tin ta chết không…?”

Tuy Tiểu Quả không nói hẳn ra nhưng dựa vào giọng điệu của nàng, Giang Đan Hà đã phần nào đoán được. Cả người hắn run bắn lên, đầu óc choáng váng.

“Sao có thể… sao có thể như vậy…”

“Thật ra không chỉ vì thế. Khi đó còn có nạn đói, trong thôn có rất nhiều người chết…”

Giọng Tiểu Quả càng lúc càng nhỏ, bởi vì Giang Đan Hà đã bật khóc trước mặt nàng.

Tiểu Quả không biết phải làm sao. Nhìn người đàn ông nước mắt ròng ròng, nàng không biết nên an ủi hay không. Cuối cùng, nàng quyết định để hắn khóc cho thỏa.

Nàng định đứng dậy rời đi, để hắn tự ổn định cảm xúc. Nhưng chưa kịp nhúc nhích, một bàn tay to đã kéo nàng vào lòng.

Giang Đan Hà vùi mặt vào ngực Tiểu Quả, khóc không tiếng động.

Ban đầu Tiểu Quả hơi cứng người, muốn giãy ra vì không quen. Nhưng khi nhìn gương mặt giống Tráng Tráng, nàng lại không nỡ đẩy hắn ra.

Theo bản năng, nàng giơ tay vỗ nhẹ lên đầu hắn, giống như vẫn thường làm với Tráng Tráng.

Thân thể Giang Đan Hà khựng lại trong chốc lát, rồi bắt đầu nức nở. Hắn ôm chặt người phụ nữ mang lại hơi ấm cho mình.

Hắn siết lấy vòng eo mềm mại ấy, hít vào mùi hương nhàn nhạt trên người nàng, trút hết nỗi bi thương mà hắn đã kìm nén suốt bấy lâu nay…

Tiểu Quả khẽ thở dài.

Dù sao… hắn cũng chỉ là một đứa trẻ mới ngoài hai mươi tuổi mà thôi.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (144)
Chương 1: Chương 1: Mẹ của nhóc là ai? Chương 2: Chương 2: Mẹ ơi? - 1 Chương 3: Chương 3: Mẹ ơi? - 2 Chương 4: Chương 4: Cháo rau Chương 5: Chương 5: Lại xuyên về rồi sao? Chương 6: Chương 6: Không gian trong nhẫn Chương 7: Chương 7: Canh hoành thánh Chương 8: Chương 8: Khởi đầu mới Chương 9: Chương 9: Cùng nhau làm ruộng nào! Chương 10: Chương 10: Gieo hạt Chương 11: Chương 11: Mì cà chua trứng Chương 12: Chương 12: Hứa không được lên núi Chương 13: Chương 13: Canh sườn hầm khoai tây Chương 14: Chương 14: Kể chuyện Chương 15: Chương 15: Lên núi Chương 16: Chương 16: Chợ phiên Chương 17: Chương 17: Vội vã Chương 18: Chương 18: Mua bê Chương 19: Chương 19: Gieo hạt Chương 20: Chương 20: Chuẩn bị lẩu gà Chương 21: Chương 21: Thôn chài nhỏ Chương 22: Chương 22: Canh gà hầm nước dừa Chương 23: Chương 23: Cá viên Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Ba ngày mưa to Chương 26: Chương 26: Trồng ngô Chương 27: Chương 27: Xương hầm Chương 28: Chương 28: Dắt Tiểu Tráng lên núi Chương 29: Chương 29: Đây là... Chương 30: Chương 30: Phá tổ ong Chương 31: Chương 31: Bột khoai tây Chương 32: Chương 32: Tích góp tiền bạc Chương 33: Chương 33: Lên núi hái nấm Chương 34: Chương 34: Cứu người không mong báo đáp Chương 35: Chương 35: Làm nước dùng Chương 36: Chương 36: Chuẩn bị xong Chương 37: Chương 37: Đi bán thôi! Chương 38: Chương 38: Không kịp ngơi tay Chương 39: Chương 39: Đi mua đồ Chương 40: Chương 40: Đi mua sắm (2) Chương 41: Chương 41: Làm hàng rào Chương 42: Chương 42: Làm tóp mỡ Chương 43: Chương 43: Viết chữ Chương 44: Chương 44: Cây bồ kết Chương 45: Chương 45: Đừng trách ta Chương 46: Chương 46: Cá chua ngọt Chương 47: Chương 47: Đi chợ Chương 48: Chương 48: Vương gia Chương 49: Chương 49: Bàn chuyện làm ăn Chương 50: Chương 50: Kí khế ước Chương 51: Chương 51: Kẻ thù chung Chương 52: Chương 52: Hết nước rửa chén Chương 53: Chương 53: Dẫn con vào trấn Chương 54: Chương 54: Tiểu Quả tỷ Chương 55: Chương 55: Là nàng sao? Chương 56: Chương 56: Làm xà phòng Chương 57: Chương 57: Người đẹp và quái vật Chương 58: Chương 58: Quần áo mới Chương 59: Chương 59: Công thức mới Chương 60: Chương 60: Quay về Tần gia Chương 61: Chương 61: Con trưởng Tần gia Chương 62: Chương 62: Quyết định hệ trọng Chương 63: Chương 63: Đón ca ca về Chương 64: Chương 64: Trở về nhà Chương 65: Chương 65: Lên huyện mua gỗ Chương 66: Chương 66: Sắp xếp nội thất Chương 67: Chương 67: Uống thuốc Chương 68: Chương 68: Nỗi phiền muộn của Giang Đan Hà Chương 69: Chương 69: Mẫu tử đồng tâm Chương 70: Chương 70: Lần đầu ăn thử ruột heo Chương 71: Chương 71: Đóa hoa tặng mẹ Chương 72: Chương 72: Tu sửa tiệm mỳ Như Ý Chương 73: Chương 73: Cổ đông mới Chương 74: Chương 74: Vôi Chương 75: Chương 75: Tiễn biệt Tần An Minh Chương 76: Chương 76: Bạn mới Chương 77: Chương 77: Trứng bắc thảo Chương 78: Chương 78: Tái khai trương Chương 79: Chương 79: Malatang - Ý Quả Minh Chương 80: Chương 80: Cùng nhau thu hoạch nào! (1) Chương 81: Chương 81: Cùng nhau thu hoạch nào! (2) Chương 82: Chương 82: Cùng nhau thu hoạch nào(3) Chương 83: Chương 83: Bắp rang bơ Chương 84: Chương 84: Rượu hoa quế Chương 85: Chương 85: Bánh trung thu Chương 86: Chương 86: Tự làm lò nướng bánh (1) Chương 87: Chương 87: Tự làm lò nướng bánh (2) Chương 88: Chương 88: Tự làm lò nướng (3) Chương 89: Chương 89: Đi thăm cữu cữu Chương 90: Chương 90: Doanh thu Chương 91: Chương 91: Lời mời ăn tết Trung Thu Chương 92: Chương 92: Hóa giải lo âu Chương 93: Chương 93: Ta có một đứa con gái Chương 94: Chương 94: Bánh nướng Chương 95: Chương 95: Ướp thịt để làm lạp xưởng Chương 96: Chương 96: Làm lạp xưởng Chương 97: Chương 97: Giọng hát của Tiểu Tráng Chương 98: Chương 98: Chuẩn bị làm bánh Trung thu nào! Chương 99: Chương 99: Bánh Trung thu nhân đậu đỏ trứng muối Chương 100: Chương 100: Bánh chín rồi! Chương 101: Chương 101: Canh mận chua(1) Chương 102: Chương 102: Canh mận chua (2) Chương 103: Chương 103: Dọn nhà Chương 104: Chương 104: Tết trung thu - Tết đoàn viên Chương 105: Chương 105: Triều đại mới Chương 106: Chương 106: Thông báo mới Chương 107: Chương 107: Lý Triệu Địch - Người đàn bà lắm điều Chương 108: Chương 108: Một bài học Chương 109: Chương 109: Ai dừng lại trước là thua Chương 110: Chương 110: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (1) Chương 111: Chương 111: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (2) Chương 112: Chương 112: Hành vi kì lạ của Tráng Tráng (2) Chương 113: Chương 113: Nhanh lên nào mẹ ơi! Chương 114: Chương 114: Về nhà thôi! Chương 115: Chương 115: Trong cái rủi có cái may Chương 116: Chương 116: Một chọi hai Chương 117: Chương 117: Công việc mới Chương 118: Chương 118: Người cùng sở thích Chương 119: Chương 119: Muốn về nhà Chương 120: Chương 120: Độc thân thì sao chứ? Chương 121: Chương 121: May giày Chương 122: Chương 122: BMW ở thời cổ đại Chương 123: Chương 123: Dời mộ về kinh thành Chương 124: Chương 124: Tìm người giúp đỡ Chương 125: Chương 125: Chuẩn bị Chương 126: Chương 126: Giờ lành Chương 127: Chương 127: 7 ngày nữa Chương 128: Chương 128: Phong Thành Chương 129: Chương 129: Đưa Tráng Tráng vào không gian Chương 130: Chương 130: Không thể làm gì khác Chương 131: Chương 131: Tắm nước nóng Chương 132: Chương 132: Ta sẽ theo huynh Chương 133: Chương 133: Kinh thành Chương 134: Chương 134: Nơi này là chỗ nào vậy? Chương 135: Chương 135: Nghỉ ngơi trong cung Chương 136: Chương 136: Báo tin Chương 137: Chương 137: Người quen Chương 138: Chương 138: Người cha trong tưởng tượng Chương 139: Chương 139: Song sinh Chương 140: Chương 140: Cuối cùng cũng gặp nhau Chương 141: Chương 141: Khóc Chương 142: Chương 142: Bí mật lớn Chương 143: Chương 143: Gần quá rồi! Chương 144: Chương 144: Không quen