Chương 148
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 148

Chương 148: Nhan Bình hoài nghi

Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits

Trong lòng Nhan Bình nghĩ như vậy, nhưng rốt cuộc đây chỉ là trực giác bất chợt xuất hiện, không có chút chứng cứ nào, nên sau khi suy nghĩ vài vòng, hắn cũng chỉ lộ ra biểu cảm tiếc nuối tương tự.

"Vậy à, thật đáng thương." Nhan Bình vừa lùa cơm, vừa tiện miệng nói: "Chồng cô ấy chết như thế nào? Hơn nữa, cô ấy chết vào ngày nào? Có chắc là tự mình ngã xuống không? Theo lý thuyết, thai phụ xuống lầu phải rất cẩn thận chứ, chẳng lẽ mang thai lâu rồi? Không phải nói là tân hôn sao..."

Mẹ Nhan nghe con trai nói một tràng, khóe miệng giật giật: "Khoan đã, thằng nhóc thối này, sao lại hứng thú với chuyện nhà người ta thế, có phải mắc bệnh nghề nghiệp không?"

Nhan Bình tránh tay mẹ Nhan định nắm lỗ tai mình, bất đắc dĩ nói: "Cái này không phải mẹ chủ động đề cập sao? Cho dù là con mắc bệnh nghề nghiệp đi, thì con cứ cảm thấy chuyện này rất kỳ quặc."

Mẹ Nhan cũng hiểu tính tình con trai, rốt cuộc vẫn kể cho hắn nghe.

"Hai vợ chồng trẻ đó phụng tử thành hôn (cưới vì có thai), mới cưới hơn một tháng. Chồng cô ấy là chết đột ngột do tim ngừng đập. Nghe nói chồng cô ấy vốn đã có bệnh tim, nhưng hai vợ chồng là thanh mai trúc mã, cô gái này toàn tâm toàn ý theo chồng. Cho nên sau khi chồng chết, cô ấy rất đau buồn, nhưng vì còn mang thai nên cũng rất kiên cường..."

Nhan Bình thắc mắc, hỏi: "Mẹ, sao mẹ biết nhiều thế?"

Mẹ Nhan trừng anh một cái: "Đương nhiên là cô ấy tự kể." Bà dừng ý định hỏi tiếp của Nhan Bình, bổ sung: "Một cô gái xinh đẹp như vậy dọn đến khu chung cư, có thể không gây chú ý sao? Cô ấy mỗi ngày sáng sớm ra ngoài đi dạo, trưa, tối, cứ lúc nào có nắng là cô ấy ra ngoài vài lần. Người trong khu mình không phải cũng thường xuyên đi dạo sao? Gặp nhau khi đi dạo, chào hỏi, từ từ trò chuyện một chút thì biết thôi. Cô ấy không kiêng dè nói về chồng, vẻ mặt còn rất hạnh phúc. Nghe nói hai vợ chồng trẻ vốn định đợi bên này trang hoàng xong hết mới kết hôn, nhưng cô gái có thai rồi nên họ làm thủ tục trước, chuẩn bị sau khi nhà hoàn công thì cử hành hôn lễ. Kết quả chồng gặp chuyện, hai vợ chồng trẻ trong nhà cũng không còn người thân gì, cô gái tự mình ra ngoài dưỡng thai một thời gian. Chờ bên này giao nhà, cô ấy liền dọn vào."

Nhan Bình bừng tỉnh: "Xem ra cô ấy thật sự rất trọng tình cảm."

Mẹ Nhan thở dài: "Cho nên mới nói đáng tiếc, người tốt không được báo đáp. Lúc cô ấy dọn vào, thai đã được bốn tháng, bụng cũng nhô lên rồi. Khi xuống lầu đi dạo, cô ấy vừa trượt chân là cứ thế lăn xuống dưới. Thai bốn tháng đã vững, nhưng lăn như vậy thì cũng mất luôn. Cô ấy lại bị đập đầu và xuất huyết nhiều, lúc có người phát hiện thì cô ấy đã lạnh cả người... Sau đó vẫn là mấy người hàng xóm hay trò chuyện với cô ấy báo cảnh sát, lo hậu sự cho cô ấy. Không phải đồn cảnh sát của con, mà là đồn ngoài phố. Nghe nói là đưa đi hỏa táng, rồi dùng di sản của cô ấy mua đất nghĩa trang công cộng, để cô ấy cùng con mình ở đó. Ban đầu cảnh sát sau khi nghe chuyện của cô ấy, cũng định tìm cho cô một chỗ gần chồng, nhưng sau đó phát hiện cô gái này có lẽ sợ nhìn cảnh nhớ người, ảnh hưởng đến con, nên trong phòng không thấy di vật hay ảnh chụp nào của chồng. Các cảnh sát cũng không có đủ kiên nhẫn để giúp cô ấy tìm mãi, nên cứ thế mà xử lý."

Nhan Bình cảm thấy rất kỳ quái, nhíu mày nói: "Không có một món đồ nào liên quan đến chồng cô ấy? Cô ấy thật sự có chồng sao?"

Mẹ Nhan không vui: "Sao lại không có? Tình cảm của cô ấy đặc biệt thật, không giả được. Thằng nhóc con chưa yêu đương chưa có con như mày thì không hiểu chuyện trong đó. Phụ nữ mang thai dễ bị cảm xúc dao động nhất, cô ấy lại ở một mình. Nếu cảm xúc quá kịch liệt, chắc chắn ảnh hưởng đến sức khỏe của đứa trẻ. Cô ấy không để ảnh chụp gì, theo mẹ đoán là để tránh nhìn thấy rồi nhớ lại quá khứ mà đau buồn, đợi sau khi con an toàn ra đời rồi mới mang đồ vật về, lúc đó vừa lúc dạy con nhận biết ba nó. Ai biết lại xảy ra chuyện này chứ? Mẹ thấy con thích xen vào việc người khác như vậy, sau này có thể để ý một chút. Nếu vừa lúc gặp tin tức gì của thằng nhóc kia, thì nghĩ cách, xem có thể giúp cô gái này một tay, để hai mẹ con họ và chồng được hợp táng."

Nhan Bình bị mẹ Nhan càm ràm một hồi, "Được, được, được" mà đáp ứng.

Tuy nhiên hắn vẫn thấy rất kỳ quặc, nhưng vừa nghĩ lại, nếu thật sự là cô gái kia chết không nhắm mắt, thì cũng không liên quan gì đến hắn. Hắn căn bản không quen biết cô ấy, chẳng lẽ cô ấy muốn quấn lấy là mẹ hắn? Mẹ hắn thì có vẻ rất thân với cô ấy.

Trong lòng xoay vài vòng, Nhan Bình không chút biến sắc trò chuyện thêm một lát với mẹ. Sau khi ăn xong, hắn ra ngoài mua một bức tượng Thành Hoàng và một ít nhang đèn về, tìm một phòng trống dựng một bàn thờ đơn giản, dán tượng Thành Hoàng ở phía sau.

Rửa bát xong, mẹ Nhan đi ra đã ngửi thấy từng đợt nhang khói, theo mùi đi đến bên cạnh phòng trống thì thấy đứa con trai cảnh sát nhân dân của mình lại mê tín phong kiến mà quỳ trên đệm thắp hương, dâng hương vái lạy một bức tượng Thành Hoàng.

Mẹ Nhan: "......"

Con trai mình đây là đột nhiên đổi tính?

Nhan Bình nghe thấy động tĩnh phía sau, nhưng đang cắm nhang nên vẫn cung kính cắm xong rồi mới đứng lên, quay người nói: "Mẹ, mẹ cũng lại đây cúi lạy đi."

Mẹ Nhan hồ nghi nhìn Nhan Bình: "Con không phải nói cảnh sát nhân dân không tin quỷ thần?"

Mặt Nhan Bình hơi đau, nhưng hắn đã được Thành Hoàng gia hiển linh nhiều lần, nếu còn nói mình không tin thì càng tự vả, thế là hắn rất bình tĩnh nuốt lời nói trước kia vào.

"Giờ con tin rồi." hắn dừng lại, bổ sung: "Cũng không phải ai cũng tin, chỉ tin mình Thành Hoàng gia thôi. Mẹ mau lại đây cúi lạy đi. Lúc không có việc gì thì sáng sớm tối thắp nhang, chung quy cũng chẳng có hại gì."

Mẹ Nhan chỉ có một đứa con trai này, rốt cuộc vẫn chiều chuộng. Bà liền cạn lời bước qua, nhận lấy bó nhang từ tay Nhan Bình, cũng quỳ xuống vái lạy tượng Thành Hoàng.

Bà có thái độ thờ cúng rất nghiêm túc. Sau khi vái lạy thành kính xong, bà mới đứng dậy, đi qua vỗ vào gáy con trai một cái.

Nhan Bình: "......"

Kệ đi, bị vỗ thì bị vỗ vậy. Để tránh trường hợp cô gái kia chết rồi tìm đến mẹ, rồi lại lây sang hắn, thà rằng cứ lừa mẹ lạy Thành Hoàng trước, cũng coi như phù hộ. Bản thân hắn khi lạy Thành Hoàng cũng lẩm bẩm, Thành Hoàng gia hẳn là nghe thấy rồi...

Tối đó, Nhan Bình nằm trên giường ngủ.

Từng mảng sương trắng mênh mông, hắn lại lần nữa thấy vị đại quỷ Thành Hoàng mặt hung tợn kia.

Nhan Bình nhanh chóng bước tới cúi lạy, nói: "Thành Hoàng gia, lão nhân gia ngài nghe được tôi nói rồi chứ? Mẹ tôi bên đó ngài có nhìn thấy không? Có phải là cô gái kia không? Nếu là cô gái kia, ngài có thể cho chút che chở không?"

Thành Hoàng mặt quỷ: "......"

.

Nguyễn Tiêu sau khi báo mộng cho Nhan Bình thì cũng không tốn quá nhiều tâm tư vào việc đó, chỉ là âm thầm vẫn chú ý xem tín ngưỡng mà Nhan Bình truyền đến có mang theo tin tức gì không.

Vốn dĩ Nguyễn Tiêu cho rằng Nhan Bình sẽ rất bận, nhưng không ngờ mới qua một ngày, Nhan Bình đã thắp nhang lải nhải với cậu, nói trong khu chung cư của họ vừa có người chết, muốn hỏi xem có phải cô gái kia có oan tình gì không.

Nếu Nhan Bình đã có đối tượng nghi ngờ, hơn nữa lại lo lắng lỡ đâu hắn tự mình qua đó lại bị gãy cánh ở đó, thì cậu cũng quyết định vẫn nên làm theo thỉnh cầu của Nhan Bình mà đến một chuyến.

Đến lúc này, Nguyễn Tiêu trước hết quan sát mẹ Nhan, người đã thắp hương cho cậu.

Mẹ Nhan là một phụ nữ trung niên có tướng mạo dễ thân, tạo cảm giác rất hòa thuận. Trên người bà không nói là có rất nhiều công đức, nhưng rõ ràng là người hay giúp đỡ mọi người, tính cách không tồi.

Tuy Nhan Bình lo lắng có thể là mẹ hắn tiếp xúc với cô gái bị ngã chết kia nên bị quỷ quấn, rồi gián tiếp lây sang hắn, nhưng Nguyễn Tiêu sau khi xem xét kỹ mẹ Nhan, thấy trên người bà quả thực có quỷ khí, nhưng quỷ khí này rất nhạt. Thay vì nói mẹ Nhan bị quỷ quấn rồi Nhan Bình bị lây, thì thà nói ngược lại, vì Nhan Bình trên người có không ít quỷ khí, nên mẹ Nhan mới bị lây mà thôi.

Tối đó, Nguyễn Tiêu báo mộng cho Nhan Bình.

Nhan Bình trong mơ lại đưa ra một loạt câu hỏi, còn Nguyễn Tiêu thì yên lặng đợi hắn lải nhải xong, mới cho hắn một kết quả.

Nguyễn Tiêu nói: "Trên người mẹ ngươi tuy có quỷ khí, nhưng là do ngươi ở gần đó mà lây. Còn việc thiếu phụ ngươi nói có phải là quỷ quấn thân hay không, thì cần ngươi dẫn đường, đưa bản quan đến nơi xảy ra án mạng đó mới có thể điều tra."

— Nói tóm lại, ngay cả địa điểm còn không đến, cậu muốn phán đoán kiểu gì? Từ không thành có sao? Thần linh dù được nghe là không gì không biết, thì cũng là vì họ có thể "nhìn" thấy. Không có chỗ để nhìn, biết được gì.

Nhan Bình đại khái cũng biết mình đang bị ngu, dứt khoát tỉnh lại.

Hiện tại đúng lúc đêm khuya tĩnh lặng, đương nhiên cũng là thời điểm tốt nhất để tra án... Nói đến, chuyện xảy ra với bản thân hắn tuy liên quan đến quỷ thần, nhưng bốn bỏ năm lên cũng là một vụ án. Hắn là công bộc tốt của nhân dân, nếu cô gái kia thật sự có oan tình nên âm hồn không tan, hoặc có con quỷ nào khác lui tới, thì hắn cũng phải điều tra trước, rồi mới đưa ra quyết định.

Tòa nhà số 7 rất yên tĩnh.

Đã qua 12 giờ, đèn đường trong khu chung cư không sáng lắm, nhưng cũng đủ chiếu sáng một góc, không đến mức khiến người đi đêm bị té ngã. Tương tự, mỗi tầng đều có thang máy, mỗi tầng cũng đều có đèn cảm ứng, chỉ cần âm thanh lớn hơn một chút là đèn sẽ sáng trưng, không đến nỗi xảy ra bất trắc gì.

Nhan Bình thân thủ không tệ, nhưng vận khí không tốt lắm.

Cửa chính đã đóng, muốn vào phải nhập mật mã, mà Nhan Bình không biết mật mã, hiển nhiên là không vào được.

Đang nghĩ xem có nên tìm cách khác không, đột nhiên, hắn cảm giác có một lực đạo kéo cánh tay mình, sau đó hắn không tự chủ được mà phóng về phía cửa kính — tưởng chừng sắp đập đầu vào cửa, kết quả hắn lại đột nhiên lảo đảo một cái, vượt qua vài bước rồi đứng vững vàng?

Nhan Bình đột nhiên ngẩng đầu lên. Phía trước là thang máy? Nhìn lại phía sau, là cửa kính.

— Má ơi! Xuyên tường luôn!

Nhan Bình chợt hiểu ra, nhìn đông nhìn tây hạ giọng hỏi: "Thành Hoàng gia? Có phải Thành Hoàng gia đi theo cùng tới không?"

Lại có một lực đạo đẩy vào sau lưng hắn, một giọng nói trầm uy nghiêm vang lên bên tai hắn.

"Đi."

Lòng Nhan Bình tức khắc có tự tin — lát nữa cho dù thật sự gặp quỷ, hắn cũng là người có Thành Hoàng gia phù hộ, không sợ.

"Thành Hoàng gia, lão nhân gia ngài mở cho tôi cái mắt âm dương được không? Mù lòa thì tôi chẳng thấy gì, vụ án cũng không dễ tra xét..."

Giây tiếp theo, Nhan Bình cảm thấy mí mắt mình hơi nóng. Hắn vừa ngẩng đầu, cửa thang máy phía trước đã mở ra.

Trong thang máy, một bóng trắng tóc xõa đang đứng đó, vừa nhìn đã không phải người bình thường.

Đồng tử Nhan Bình co rút kịch liệt.

Quỷ, quỷ kìa!

Nói thấy là thấy liền, có phải hơi quá đáng rồi không!

Hết chương 148.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (258)
Chương 1: Chương 1: 1: Không Trâu Bắt Chó Đi Cày Chương 2: Chương 2: 2: Đi Nhậm Chức Chương 3: Chương 3: 3: Thành Hoàng Nghèo Chương 4: Chương 4: 4: Đêm Hồi Hồn Chương 5: Chương 5: 5: Đêm Thẩm Án Chương 6: Chương 6: 6: Báo Thù Chương 7: Chương 7: 7: Giàu Tín Ngưỡng Chương 8: Chương 8: 8: Cầu Bao Nuôi! Chương 9: Chương 9: 9: Đại Ma Vương Chương 10.11: Chương 10-11 Chương 12: Chương 12: 12: Thần Lực Biến Mất Chương 13: Chương 13: 13: Hoa Khôi Của Trường Chương 14.15: Chương 14-15 Chương 16: Chương 16: 16: Quỷ Gay Chương 17: Chương 17: 17: Đàm Tố Đã Chết Chương 18: Chương 18: 18: Tôi Không Cam Lòng Chương 19: Chương 19: 19: Lời Ngon Tiếng Ngọt Chương 20: Chương 20: 20: Lão Thần Tiên Chương 21: Chương 21: 21: Nghĩ Quá Nhiều Chương 22: Chương 22: 22: Quỷ Vương Chương 23: Chương 23: 23: Cỏ Lau Tiếng Quỷ Chương 24.25: Chương 24-25 Chương 26: Chương 26: 26: Lỗ Đen Chương 27: Chương 27: 27: Tôi Có Bệnh Chương 28: Chương 28: 28: Gió Xoáy Nhỏ Thành Hoàng Chương 29: Chương 29: 29: Cọng Rơm Cứu Mạng Chương 30: Chương 30: 30: Khá Là Xấu Hổ Chương 31: Chương 31: 31: Nắn Cái Tượng Chương 32: Chương 32: 32: Đạo Sĩ Thật Chương 33: Chương 33: 33: Lập Đàn Làm Phép Chương 34: Chương 34: Chương 34 Chương 35.36: Chương 35-36 Chương 37.38: Chương 37-38 Chương 39: Chương 39: 39: Quỷ Thiếp Chương 40: Chương 40: 40: Thiên Địa Làm Chứng Chương 41: Chương 41: 41: Hẳn Là Hắn Ta Chương 42: Chương 42: 42: Trần Tình Tạ Tội Chương 43: Chương 43: 43: Quỷ Tướng Quân Chương 44.45: Chương 44-45: 44: Nuốt Ăn Vô Thường - 45: Lũ quỷ binh Chương 46: Chương 46: 46: Giới Huyền Môn Suy Đoán Chương 47: Chương 47: 47: Ba Pho Tượng Thần Chương 48: Chương 48: 48: Trận Bóng Rổ Chương 49: Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51: 51: Một Trăm Vạn! Chương 52: Chương 52: 52: Ký Hợp Đồng Chương 53: Chương 53: 53: Bùa Máu Chương 54: Chương 54: 54: Lưu Thụ Căn Chương 55: Chương 55: 55: Miêu Quế Trân Chương 56: Chương 56: 56: Cút Về Đi Chương 57: Chương 57: 57: Lại Sắc Phong Quỷ Thần Chương 58: Chương 58: 58: Thiện Nhân Vương Thục Trân Chương 59: Chương 59: 59: Muốn Làm Nghệ Sĩ Chương 60: Chương 60: 60: Trả Hết Cho Ngươi Chương 61: Chương 61: 61: Bị Chặn Tiền Lương Chương 62: Chương 62: 62: Lỗ Tử Huyên Chương 63: Chương 63: 63: Quỷ Theo Đuôi Chương 64: Chương 64: 64: Bác Dương Và Mập Mạp Chương 65: Chương 65: 65: Nam Quỷ Đinh Hải Chương 66: Chương 66: 66: Thế Thân Chương 67: Chương 67: 67: Ngày Âm Tháng Âm Năm Âm Chương 68: Chương 68: 68: Lách Chỗ Trống Thiên Địa Chương 69: Chương 69: 69: Nữ Quỷ Thôi Oánh Chương 70: Chương 70: 70: Gặp Phiền Toái Chương 71: Chương 71: 71: Thẩm Phán Liên Tục Chương 72: Chương 72: 72: Đi Lấy Bình Chương 73: Chương 73: 73: Đặt Ở Thần Đường Chương 74: Chương 74: 74: Nghẹn Khuất Muốn Chết! Chương 75: Chương 75: 75: Tước Đoạt Công Đức Chương 76: Chương 76: 76: Ba Ngày Chết Bất Đắc Kỳ Tử Chương 77: Chương 77: 77: Quyên Góp Nhiều Hơn Chương 78: Chương 78: 78: Đến Huyền Hoàng Chương 79: Chương 79: 79: Mục Triết Chương 80: Chương 80: 80: Những Chuyện Mục Triết Trải Qua Chương 81: Chương 81: 81: Tiểu Học Đệ Thèm Ăn Chương 82: Chương 82: 82: Bị Hiểu Lầm Chương 83: Chương 83: C83: Xe quỷ u linh Chương 84: Chương 84: C84: Thu lấy sinh hồn Chương 85: Chương 85: C85: Mở mắt Chương 86: Chương 86: C86: Gặp lại xe buýt u linh Chương 87: Chương 87: C87: Cây hòe lớn Chương 88: Chương 88: C88: Tào hạc Chương 89: Chương 89: C89: Chuyện hằng ngày ở chợ quỷ Chương 90: Chương 90: C90: Chọn quà Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261: hoàn chính văn Chương 262: Chương 262: Phiên ngoại 1 Chương 263: Chương 263: Phiên ngoại 2 Chương 264: Chương 264: Phiên ngoại 3 (toàn văn hoàn)