Chương 15
Tiểu Phu Lang Của Huyện Lệnh

Chương 15

Cố Thanh Nam thấy ánh mắt khinh bỉ kia của cậu, không nhịn được cười, "Thật xin lỗi, ta đúng là không hiểu rõ về ca nhi. Nhưng nước đường thì cũng nấu rồi, tâm trạng không tốt thì ăn ngọt một chút sẽ dễ chịu hơn."

Bạch Kim Thời cúi đầu nhìn chén nước đường, sống mũi bỗng nghẹn lại. Đây là lần đầu tiên cậu được uống nước đường. Khi còn ở nhà, mấy đệ đệ muội muội đều được uống qua, chỉ có cậu là không. Sau này vào phủ công chúa, sơn trân hải vị ăn không thiếu, chén nước đường năm xưa ấy không được uống trở thành chấp niệm.

Uống xong, vừa ngẩng đầu đã bắt gặp ánh mắt Cố Thanh Nam đang chăm chú nhìn mình.

"Ngươi sao thế? Phòng sửa xong rồi sao?"

"Hôm nay ngươi làm sao vậy? Hai ta quen biết cũng không phải ngắn, ít ra cũng coi như bằng hữu đi. Nếu có chuyện gì khó khăn, ngươi nói ta nghe, ta giúp ngươi một tay." Cố Thanh Nam vào vai đại ca tri kỷ tri tâm, "Không cần phải ngại. Ngươi xem ta sợ chuột còn không giấu ngươi."

Bạch Kim Thời trong lòng thầm nói rằng sợ chuột chỉ là chuyện nhỏ, nào có tính. Nếu Cố Thanh Nam biết sự thật, liệu có còn ôn nhu vậy không. Cậu sợ hắn từ chỗ mình hỏi không ra, rồi lại ra ngoài dò xét thêm, bèn vội tìm một cái cớ, "Ta thấy dân trong huyện thành ít quá, sợ mở tiệm gạo rồi cũng chẳng bán được bao nhiêu."

"Thì ra là chuyện này." Cố Thanh Nam kỳ thật lo lắng chuyện này, người ở đây có thể mua nổi gạo trắng ư?

"Chúng ta bán không được ở đây thì đem ra ngoài bán. Tới lúc đó lập thương đội, chuyên lo việc vận chuyển. Một nơi không bán được, nhiều nơi cộng lại cũng dư sức." Cố Thanh Nam quả thực có ý định tìm cơ hội làm ăn bên ngoài, nơi này nghèo quá, muốn kiếm tiền cũng phải mở cửa mà đi xa mới được.

Bạch Kim Thời thấy ý này của hắn rất đáng tin, "Chúng ta không có ruộng ở ngoài, nếu tiệm xuất hiện nhiều lương thực quá sẽ khiến người ta nghi ngờ. Thương đội thường xuyên ra vào, người ngoài sẽ cho là lương thực của chúng ta trồng trong huyện thành, người trong thành lại nghĩ là từ ngoài chở về. Vừa tránh được tai mắt, vừa kiếm được lời, thật là nhất cử lưỡng tiện."

Cậu nói xong cũng hưng phấn, sắc mặt khởi sắc thấy rõ. Nhưng chỉ chốc lát sau, ánh mắt ấy lại dần ảm đạm. Nếu một ngày nào đó Cố Thanh Nam biết được quá khứ của cậu, tương lai mà cậu hằng mong cũng tan vỡ.

"Chúng ta đi ăn tối đi? Hay là ra ngoài ăn một bữa?" Cố Thanh Nam muốn dẫn cậu ra ngoài giải sầu, từ khi xuyên qua, hắn chỉ chạy bộ buổi sáng, cũng chưa từng đi dạo qua, càng chưa từng ăn cơm tiệm, không biết hương vị đồ ăn ở đây thế nào.

Hắn vừa nhắc chuyện ra ngoài ăn, sắc mặt Bạch Kim Thời lại tối đi một phân. Chắc chắn là có chuyện xảy ra bên ngoài hoặc ai đó khiến tâm tình cậu không tốt.

Cố Thanh Nam vội sửa lời: "Thôi, vẫn nên ở nhà ăn đi. Đồ ăn làm sẵn rồi, ra ngoài chẳng phải sẽ lãng phí à."

Nghe vậy, tâm trạng đang lơ lửng của Bạch Kim Thời cũng chậm rãi buông lỏng. Cậu không muốn khiến Cố Thanh Nam thêm lo lắng, nhẹ nhàng vén chăn bước xuống giường: "Đi thôi, ăn cơm nào."

........

Sáng sớm hôm sau, Cố Thanh Nam chạy bộ trở về, vừa bước vào cửa đã thấy Bạch Kim Thời đang lom khom gieo lùa mì. Hắn vốn cũng định hôm nay không theo nhóm công nhân đi bận việc, tính ở nhà trồng trọt một lát cho vui, ai ngờ bên nha môn lại có người hấp tấp chạy đến báo, nói có rất nhiều người mang đơn kiện đến đòi gặp huyện lão gia cáo trạng, còn dọa nếu hắn không đứng ra xử lý, họ sẽ làm đơn gửi thẳng lên tỉnh thành, tố cáo hắn lười biếng không lo chính sự, yêu cầu tri phủ cách chức hắn.

Cố Thanh Nam vừa nghe tin, trong lòng mừng như mở cờ. Vừa hay hắn đang có một nhiệm vụ xử án còn chưa làm, vừa vặn kiếm một vạn đồng! Có bạc rồi, ruộng cũng đào thêm được mấy khoảnh.

Hắn lần đầu tiên đặt chân đến nha môn, còn chưa kịp bước qua cửa, đã bị một đám người đông như kiến bao vây lấy. Có người ôm gà, có kẻ dắt trâu, có người giơ mẫu đơn kiện lên lắc lắc trước mặt hắn.

"Yên lặng! Huyện thái gia tới rồi!" Một tên nha dịch cao giọng hô. Ai ngờ vừa hô xong, cả đám lại càng ùa về phía trước, chen lấn đến suýt nữa làm hắn thủng màng nhĩ.

Cách đó không xa, nhị bá đang đứng trong đám người nhìn sang, nhịn không được cười khẩy một tiếng: "Thân thể đã yếu nhược, lại còn cưới cái phu lang như yêu tinh, bây giờ bị người chen như vậy, không mệt c-h-ế-t mới lạ."

Lão còn chưa kịp vui bao lâu, đã nghe bang bang mấy tiếng vang dội. Cố Thanh Nam không biết giật được cái gậy từ tay ai gõ ầm ầm, "Yên lặng hết cho ta! Ai có đơn thì tự đến chỗ sư gia xếp hàng, khai rõ tình hình, tuần tự mà làm."

Đám đông ngẩn ra một thoáng rồi lại ầm ĩ, bởi thật ra đa phần đều là do nhị bá thuê đến làm loạn. Đã nhận bạc của người ta, bọn họ đương nhiên phải diễn tròn vai.

Hơn nữa bọn họ cũng biết trước Cố Thanh Nam bệnh nặng, thân thể ốm yếu, không chừng nháo một hồi liền đi.

Cố Thanh Nam lại gõ thêm mấy phát: "Còn ai dám tập kích bản quan, bắt hết!"

Mọi người nghe thấy đều sửng sốt nhưng lại thầm nghĩ đám nha dịch kia đều đã bị nhị bá mua chuộc rồi. Sau này con trai lão ta lên làm huyện lệnh, giúp Cố Thanh Nam, ngộ nhỡ bị trả thù thì sao?

Cố Thanh Nam gian nan chen ra được ngoài, bước lên thềm đá, vén tay áo, từ thắt lưng một vị bộ khoái gần đó rút ra cây đao lắc lư trong tay. Mọi người vừa thấy đao lại nhìn bắp tay rắn chắc của hắn, sắc mặt lập tức thay đổi. Cái này, sao nhìn không giống người sắp c-h-ế-t vì bệnh gì cả, không phải nhị bá lừa bọn họ chứ?

Cố Thanh Nam biết ngay trong đám nha dịch chẳng có ai là muốn giúp mình thật lòng, "Các ngươi không muốn làm? Vậy thì cởi y phục, từ giờ không cần tới nữa! Bản quan tuyển người mới!"

Cố Thanh Nam gõ gậy thêm vài cái, thu hút không ít người tới xem náo nhiệt, "Có ai muốn làm nha dịch? Mau tới đăng ký, ai đến trước thì nhận trước. Chức vị có hạn."

"Có yêu cầu gì không ạ?" Một hán tử vác bao tải dừng bước, "Ta gọi là Đại Tráng, không biết chữ, nhưng có sức khỏe."

"Được, ngươi phụ trách trượng hình, ai không nghe lời, ta cho ngươi đánh." Cố Thanh Nam gật đầu.

"Được! Ngài bảo ta đánh ai, ta đánh người đó!" Hán tử nghèo rớt mồng tơi, nhà cửa đất đai đều không có, cả nhà chen chúc trong một căn nhà thuê nát bét trong huyện thành, nếu có thể làm nha dịch thì cả nhà sau này ổn rồi.

"Mau, cởi y phục của hắn, ngươi mặc vào." Cố Thanh Nam chỉ một tên nha dịch đang đứng ngó nghiêng, "Sau này khỏi cần tới nữa."

Tên nha dịch kia mặt mũi tái mét, bỏ cả gậy mà chạy. Mấy người còn lại thấy vậy cũng không dám chậm trễ, liền tự giác đứng thẳng, ra dáng hẳn hoi.

Cố Thanh Nam càng nhìn càng rõ đám người tới kiện này, thêm thái độ của nha dịch, rõ ràng có người đứng sau giở trò.

Hắn gọi Đại Tráng đến gần, "Ngươi sức lớn, lát nữa phụ trách trượng hình, nếu ai lừa dối bản quan liền đánh. Nếu đánh c-h-ế-t, bản quan gánh."

Đại Tráng nhận gậy: "Ngài yên tâm! Ta chẳng có gì, chỉ có mỗi cái sức."

Bên kia, mấy người thưa kiện nhìn Đại Tráng múa gậy, gió thổi vù vù, sợ đến nỗi tranh nhau rút lui: "Không kiện nữa, chúng ta không có việc gì!"

"Không được. Tới rồi thì ta phải xử lý oan tình của các ngươi chứ." Cố Thanh Nam mỉm cười nhìn bọn họ, đây đều là tiền của hắn, không thể bọn họ chạy mất, "Đều vào cả đi, hôm nay không giải quyết xong, ai cũng không được đi."

Cố Thanh Nam vào huyện nha mới phát hiện, nơi này còn nát hơn cả nhà hắn, ngoài cái cổng lớn nhìn được một chút, còn lại tường thì sập, cỏ thì mọc đầy.

Nghe nói nơi này thời gian dài chưa có huyện lệnh, bên trên đều yêu cầu phải tiêu tiền mới có thể làm huyện lệnh ở đây, sau đó nguyên chủ thi đậu muốn về lại quê nhà, cuối cùng mới có huyện lệnh.

Trước mặt hắn nhảy ra nhắc nhở của của hệ thống:

【 Mở khoá cảnh tượng: Huyện nha rách nát.

Nhắc nhở: Cố gắng không dựa vào tường, nguy cơ bị đè c-h-ế-t 80%. Không nên ngồi bàn ghế, nguy cơ ngã lăn ra đất. Triều đình đã từ bỏ huyện thành này, không cần vọng tưởng xin ngân sách. Hãy tự bỏ tiền mà sửa.】

Cố Thanh Nam: "..." Cái gì cũng đòi tiêu tiền là sao hả trời!

Huyện gia không đủ nhân lực, ngay cả sư gia cũng không có, không có cách nào giúp những người này đăng ký.

Cố Thanh Nam kêu bọn họ xếp hàng, "Ta tự viết, tự thẩm vấn điều tra. Các ngươi yên tâm, ta nhất định xử lý rõ ràng, trả lại cho mọi người một công đạo."

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (105)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93: Hoàn chính văn Chương 94: Chương 94: Thế giới hiện đại 1 Chương 95: Chương 95: Thế giới hiện đại 2 Chương 96: Chương 96: Thế giới hiện đại 3 Chương 97: Chương 97: Thế giới hiện đại 4 Chương 98: Chương 98: Thế giới hiện đại 5 Chương 99: Chương 99: Tiên Nhi 01 Chương 100: Chương 100: Tiên Nhi 02 Chương 101: Chương 101: Tiên Nhi 03 Chương 102: Chương 102: Tiên Nhi 04 Chương 103: Chương 103: Tiên Nhi 05 Chương 104: Chương 104: Tiên Nhi 06 Chương 105: Chương 105: Tiên Nhi 07