Chương 15
Sổ Tay An Toàn Lao Động

Chương 15: Hạ táng

“Đêm nay xác định là không ngủ được rồi đây.” Tề Danh khẽ thở dài. 

Lâm Chiếu Hạc gật đầu: “Chúng ta ráng ngủ một đêm trong phòng khách đi, đề phòng có chuyện.” 

“Cũng được.” Trang Lạc đồng ý. 

Thế là ba người quyết định qua đêm ở đây, quan tài của cha mẹ Từ Uyên được đặt ở chính giữa phòng khách, bên ngoài cửa sổ có rèm che mưa và ánh đèn mờ, bầu không khí rất kỳ lạ. Ngay cả một người kỳ cựu như Tề Danh cũng có chút không vững dạ, cậu ấy muốn nói chuyện cho trong phòng sinh động hơn một chút, nói: “Lâm Chiếu Hạc, cậu vào công ty bao lâu rồi?” 

Lâm Chiếu Hạc nói: “Ba năm”. 

Tề Minh nói: “Vừa mới tận thế là vào à?”

Lâm Chiếu Hạc nói: “Ừ, vừa mới tận tận thế thì tôi đã thất nghiệp mà tôi phải tìm một công việc để nuôi sống bản thân.” Cậu chớp mắt nhìn bóng đêm bên ngoài, giống như đang trầm tư suy nghĩ. 

Tề Danh: “Làm chuyện này mà không sợ à?” 

“Sợ?” Lâm Chiếu Hạc nói, “Đương nhiên là sợ, ai mà không sợ chứ. Thật ra mấy ngày nay tôi sợ đến mức không ngủ được.”

Tề Danh im lặng, thực ra trong công ty Lâm Chiếu Hạc khá nổi tiếng, hiền lành ít nói nhưng làm việc thì cũng rất tàn nhẫn. Tề Danh nhớ tới một vài rắc rối với khách hàng nhưng tất cả đều được cậu giải quyết. Cậu ấy không biết nghị lực của chàng trai trẻ đẹp trai này đến từ đâu. Khi đến ngày tận thế cậu cứ coi như về với sân nhà của mình, điều gì đã khiến cậu tràn đầy dũng khí và sức mạnh như vậy? 

Tề Danh nói: “Cậu nói ngày mai có thuận lợi không?” 

Lâm Chiếu Hạc không nói gì. 

Tề Danh: “Lâm Chiếu Hạc?” 

Lâm Chiếu Hạc vẫn không nói lời nào, mà Trang Lạc đang im lặng nãy giờ bỗng nhẹ giọng nói: “Cậu ấy ngủ rồi.” 

Tề Danh quay đầu lại, phát hiện Lâm Chiếu Hạc bên cạnh đã nằm ngửa ra ghế ngủ thiếp đi, vẻ mặt thanh thản khiến người ta không khỏi thắc mắc có phải cậu đang mơ được nằm trên chiếc giường êm ái dài hai mét ngủ hay không. 

Tề Danh: “…” Đây là kiểu mấy ngày nay sợ tới mức không ngủ được đấy à?

Trang Lạc chống cằm cười: “Có muốn ngủ một lát không?” 

“… Cảm ơn sếp nhưng mà không cần đâu.” Tề Danh dở khóc dở cười. 

Đêm dài thật dài, mưa gió phả vào mặt Tề Danh, rõ ràng là tháng tám, nhưng trời cực kỳ lạnh, nhất là buổi tối hôm nay. Tề Danh mơ hồ cảm giác được sắp xảy ra chuyện gì đó, hơi bất an thay đổi tư thế, chu môi ngập ngừng nói: “Sếp, anh có ngửi thấy mùi gì lạ không?” 

Trang Lạc lắc đầu. 

Tề Danh nuốt nước bọt, anh ấy biết ông chủ của mình không phải là người lắm lời nên đành im lặng. Một tia sét rạch ngang bầu trời, chiếu sáng hai quan tài trước đại sảnh, Tề Dành đành tự nhủ rằng không có ma quỷ nào ở đây hết – khi bạn đang nhìn chằm chằm vào vực thẳm, vực thẳm cũng đang nhìn chằm chằm vào bạn, anh ấy xem quá nhiều phim ma nên bị ảnh hưởng quá sâu. 

Hai tay Tề Danh ôm ngực muốn truyền cho mình chút ấm áp nhưng cũng không có lợi ích gì. Cậu ấy nuốt nước bọt, trầm giọng nói: “Sếp ơi, trời hơi lạnh. Tôi lên tầng trên lấy chăn nha.” 

Trang Lạc nhìn cậu ấy: “Để tôi đi cho.” 

Tề Danh nói: “Không, không cần…” So với việc ở dưới đây ở cùng hai cái quan tài thì lên trên vẫn tốt hơn. 

Trang Lạc không ép buộc liền gật đầu. 

Tề Danh hít sâu một hơi, chạy lên phòng mình định túm lấy chăn rồi vội vàng đi xuống. Nhưng khi tay vừa chạm vào chăn liền cảm thấy như vừa chạm phải thứ gì đó không mịn màng giống chăn lắm mà giống như da động vật. 

Không, có lẽ đó thậm chí còn không phải là da động vật. Nghĩ đến những gì đêm đó Trương Tiêu Tiêu nói, Tề Danh không ngừng tự nhủ rằng đó là đồ giả nhưng khi nhìn vào cái chăn, cậu ấy vẫn thấy nỗi sợ hãi khủng khiếp nhất trong trái tim mình. 

Thực ra không có cái chăn nào hết, chính là một tấm da người còn đang vặn vẹo, hơn nữa khuôn mặt cũng bị l*t s*ch, thoạt nhìn còn có chút quen mắt, khiến cậu ấy nhớ tới Trương Tiêu Tiêu đang mất tích… 

Không, không thể nào, đồng tử của Tề Danh co rút lại, cậu ấy nhìn thấy tấm da người bò về phía mình, thân thể hoàn toàn không nhúc nhích được, đành phải để cho nó chậm rãi bao phủ bản thân. 

Tầm mắt tối sầm lại, Tề Danh bất tỉnh.

Tề Danh vẫn chưa đi xuống, Trang Lạc cũng không có ý định đi lên tìm. Hai tay hắn chống cằm, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn vu vơ màn mưa vô tận, vẻ mặt có chút lãnh đạm và không hứng thú. 

Một lúc sau, Tề Danh đi xuống mà trong tay không cầm chăn, dáng vẻ có chút thê thảm. 

“Trời sắp sáng rồi.” Trang Lạc nói, “Trưởng thôn đang đến.” 

“Vâng.” Tề Danh hốt hoảng, “Đến rồi.” 

Tề Danh: “Cậu đã thấy gì?” 

Tề Danh: “Không…”

Trang Lạc: “Tin?”

Tề Danh cười khổ: “Không hẳn.”

Trang Lạc cười: “Ừ.”

Tề Danh thôi không nói nữa, cậu ấy không thích thảo luận những chuyện này với ông chủ của mình, đôi khi Trang Lạc khiến cậu ấy cảm thấy khó chịu mà cậu ấy không thể mô tả nó khó chịu như thế nào. 

Thời gian trôi qua thật nhanh, trong nháy mắt, trưởng thôn đã dẫn người đi tới. Đọc Full Tại Truyenfull.vison

Tất cả mọi người đều mặc đồ đen, đội mũ mặc áo tơi dày cộp, như những bóng ma đi trong đêm, lặng lẽ đến trước cửa. 

Trưởng thôn vào nhà đã thấy ba người trong nhà. Trên mặt Trang Lạc và Tề Danh lộ vẻ mệt mỏi, mà Lâm Chiếu Hạc vẫn không ngừng nghiêng đầu, giống như đang sợ hãi điều gì đó. Trạng thái của họ khiến trưởng thôn rất hài lòng, như thể chỉ khi có trạng thái như vậy mới có thể đáp ứng một yêu cầu nào đó. 

“Tiểu Lâm sao thế?” Trưởng thôn hỏi. 

“Cậu ấy không cẩn thận đụng đầu.” Tề Danh đáp qua loa.

“Sao lại không cẩn thận mà để đụng đầu?” Trưởng thôn dường như rất quan tâm đến Lâm Chiếu Hạc. 

“Cậu ấy nói cậu ấy nhìn thấy những thứ bẩn thỉu.” Tề Danh đưa ra một câu trả lời. 

Câu trả lời này dường như khiến trưởng thôn khá hài lòng, ông ta còn nở một nụ cười nhìn cậu ấy. Sau đó, ông ta nhìn quanh nhà, phát hiện có người mất tích: “Cậu nhóc nhà họ Từ đâu?” 

Từ Uyên ra ngoài từ hôm qua đến giờ vẫn chưa về, bố mẹ anh sẽ sớm hạ táng, sao lừa được?

Lâm Chiếu Hạc đang suy nghĩ về câu hỏi này, nhưng lại nghe thấy Tề Danh nói: “Không biết đã chạy đến nơi nào. Tôi vừa đi lên gọi thì phát hiện anh ấy không có ở trong nhà.” 

Lúc mà bố mẹ hạ táng mà con trai lại không ở đó, theo lý thuyết thì trưởng thôn hẳn phải gấp gáp, nhưng sau khi nghe xong, ông ta không có chút phản ứng nào,  ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo trong phòng: “Thời gian hạ táng không thể chậm trễ, mấy cậu vốn là là bạn bè của nó, thôi thì thay cậu ấy đưa tiễn bố me nó một đoạn đường đi.”

Nói xong chỉ chỉ áo tang và áo tơi trong góc.      

Thái độ của ông ta khiến Lâm Chiếu Hạc cảm thấy nhóm người này không quan tâm Từ Uyên có tham gia tang lễ hay không – chỉ cần có người thay mặt anh trải qua toàn bộ quá trình là đủ. 

Lâm Chiếu Hạc muốn hỏi vài câu nhưng thấy Tề Danh và Trang Lạc tự nhiên cầm áo đen trong góc lên, thế là đành phải nuốt nghi ngờ vào miệng. Giờ cậu đang rất hối hận, đêm qua nằm ở đó ngủ thiếp đi, tư thế không tốt khiến cổ bị tê cứng, lúc bị Tề Danh thức dậy cậu tê đến mức rụng rời.

Nghiêng đầu thay quần áo như một đứa trẻ ngốc nghếch, Lâm Chiếu Hạc khó khăn mặc cái áo tơi. 

“Đi thôi.” Xem lại thời gian, vừa đến năm giờ, theo lệnh của trưởng thôn đoàn tang lễ khởi hành đúng giờ. 

Sau khi rời khỏi sân nhỏ, Lâm Chiếu Hạc nhận ra có rất nhiều người tới đưa tang, gần như toàn bộ thôn dân đều tới. 

Người mặc áo đen đứng kín hai bên đường, người nào cũng run rẩy cầm đèn lồng đỏ.

Mấy người cường tráng khiêng quan tài đi tới trước mặt đám người, tiếp theo là đám người Lâm Chiếu Hạc. Sau họ là trưởng thôn và một vài người chơi nhạc cụ. Nhạc cụ là kèn Suona, chiêng, trống chúng vốn là những nhạc cụ tạo nên bầu không khí sôi nổi nhưng lại đã mang đến một âm thanh quái dị lạ lùng. 

Gió hòa với mưa đã giội rửa bóng dáng của Lâm Chiếu Hạc, chân cậu dẫm trên con đường núi lầy lội, thậm chí còn không nhìn rõ con đường mình sẽ đi. Đã năm giờ rồi mà ngoại trừ nguồn sáng yếu ớt từ chiếc đèn lồng trong tay thì toàn bộ thế giới đều tối tăm, bọn họ giống như đang lạc bước vào địa ngục… 

“Chúng ta còn phải đi bao lâu đây?” Lâm Chiếu Hạc nhỏ giọng hỏi, “Chúng ta thật sự phải lên núi à? Sao tôi cứ cảm thấy kỳ quái, cốt truyện phát triển đến đâu rồi?”

Cậu nói xong quay đầu nhìn Tề Danh liền thấy sắc mặt Tề Danh trắng bệch như ma, tựa hồ sắp ngất đi lúc nào không hay, ngọn lửa trong đèn lồng trong tay Tề Danh cũng lóe lên vài cái, giống như sắp vụt tắt. 

“Tề Danh, cậu không sao chứ?!” Lâm Chiếu Hạc sợ cậu ấy ngất đi nên nhanh chóng vươn tay đến đỡ, cầm lấy chiếc đèn lồng trong tay cậu ấy. 

Tề Danh ngã vào trong vòng tay của Lâm Chiếu Hạc, Lâm Chiếu Hạc tưởng cậu ấy đã thực sự ngất đi, nhưng lại nghe thấy tiếng thì thào: “Nói cho bọn họ biết đèn lồng của tôi đã tắt rồi.” 

Lâm Chiếu Hạc đang không hiểu chuyện gì thì có người kéo Tề Danh ra khỏi vòng tay cậu, lúc này cậu mới để ý bản thân đã bị dân làng vây quanh. Bọn họ vòng thành một vòng vây quanh Lâm Chiếu Hạc, trời tối đến mức không nhìn rõ mặt ai, bọn họ không ngừng xì xào bàn tán nhưng Lâm Chiếu Hạc không hiểu chữ nào.

“Đèn lồng của cậu tắt rồi?” Có người đứng trong đám đông hỏi, đám dân làng cứ lặp đi lặp lại câu hỏi này, “Đèn lồng của cậu tắt rồi?” 

Lâm Chiếu Hạc nhìn xuống và nhận ra đèn lồng của Tề Danh đang nằm trong tay mình. Theo lời dặn của trưởng thôn, rõ ràng khi đèn lồng tắt chắc chắn không phải là chuyện tốt, Lâm Chiếu Hạc nhớ tới lời của Tề Danh, cậu đang định trả lời nhưng dường như trưởng thôn đã biết đáp án, ông ta phất tay bảo dân làng đưa Tề Danh đi. 

Lâm Chiếu Hạc trợn to mắt: “Mấy người định làm gì, lồng đèn của tôi mới tắt mà.” 

Cậu sợ nhóm người này sẽ trực tiếp g**t ch*t Tề Danh.

“Không sao đâu.” Trưởng thôn khẽ nói, “Đi đi, bạn của cậu không được khỏe, chúng tôi sẽ đưa cậu ấy trở về.” 

Lâm Chiếu Hạc chưa kịp phản ứng thì đã thấy Tề Danh bị một nhóm người kéo lên đưa ra ngoài. Khi anh ấy bị khiêng đi còn bất lực quay đầu nhìn Lâm Chiếu Hạc, giống như đang hỏi Lâm Chiếu Hạc đang làm gì vậy. 

Vẻ mặt Lâm Chiếu Hạc đau khổ, thầm nghĩ sao cậu lại có thể như vậy, tôi sợ cậu xảy ra chuyện nên mới vậy mà cậu lại trừng mắt nhìn tôi oa oa oa. Sau khi đưa Tề Danh đi, đám người lại tiếp tục di chuyển, vây quanh người không rõ danh tính Lâm Chiếu Hạc đi sâu vào ngọn núi.

————————————-

Tác giả có chuyện muốn nói: 

Lâm Chiếu Hạc: Điều kinh hãi nhất khi đi mai táng là… 

Trang Lạc: Sao? 

Lâm Chiếu Hạc: Phải dậy lúc 5 giờ với cái cổ cứng ngắc.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (131)
Chương 1: Chương 1: Thế giới mới Chương 2: Chương 2: Khó khăn sinh tồn Chương 3: Chương 3: Nội dung công việc Chương 4: Chương 4: Lý do nên đọc một cuốn tiểu thuyết hai lần Chương 5: Chương 5: Rốt cuộc anh ta có ngoại tình hay không? Chương 6: Chương 6: Về chuyện thay đổi hành tinh Chương 7: Chương 7: Sổ ghi chép gặp ma của thiếu nữ ma pháp Chương 8: Chương 8: Người sắp chết Chương 9: Chương 9: Thôn Ngu Sơn Chương 10: Chương 10: Có tăng lương không? Chương 11: Chương 11: Chư thần rút lui Chương 12: Chương 12: Cơ thể ô uế này Chương 13: Chương 13: Bữa ăn cuối cùng Chương 14: Chương 14: Người đọc sách không nói chuyện yêu ma quỷ quái Chương 15: Chương 15: Hạ táng Chương 16: Chương 16: Tà vật Chương 17: Chương 17: Phẫn nộ Chương 18: Chương 18: Thế giới rộng lớn Chương 19: Chương 19: Mừng về nhà Chương 20: Chương 20: Tâm sự chị gái Chương 21: Chương 21: Người giết tôi Chương 22: Chương 22: Nhân sinh chính là lên xuống như vậy Chương 23: Chương 23: Thình lình bị bệnh Chương 24: Chương 24: Đúng là anh ta có tất cả Chương 25: Chương 25: Những thứ không thể từ bỏ chính là cuộc sống Chương 26: Chương 26: Biên giới Chương 27: Chương 27: Tôi đã chơi trò chơi này từ khi tôi được sinh ra Chương 28: Chương 28: Lúc đầu vào Biên Giới Chương 29: Chương 29: Có một số người một khi mất đi thì không còn nữa Chương 30: Chương 30: Cùng là con người như nhau Chương 31: Chương 31: Tầng 3 Biên Giới Chương 32: Chương 32: Giết chết đồng đội Chương 33: Chương 33: Trang nhật ký thứ 4 Chương 34: Chương 34: Giết Joseph Chương 35: Chương 35: Cố Tu Du Chương 36: Chương 36: Xảy ra chuyện gì thế? Chương 37: Chương 37: Mã số G (1) Chương 38: Chương 38: Mã số G (2) Chương 39: Chương 39: Mã số G (3) Chương 40: Chương 40: Mã số G (4) Chương 41: Chương 41: Mã số G (5) Chương 42: Chương 42: Mã số G (6) Chương 43: Chương 43: Cố Tuyệt Dục Chương 44: Chương 44: Cảm ơn món ăn tinh thần của cô Chương 45: Chương 45: Khoa học quyết đấu với huyền học Chương 46: Chương 46: Hai thái cực Chương 47: Chương 47: Thật giả Chương 48: Chương 48: Hàng xóm mới đến Chương 49: Chương 49: Luận về tính nguy hiểm của việc một chân đạp n thuyền Chương 50: Chương 50: Ngày hội trường Chương 51: Chương 51: Ở đâu có ma nữ ớ đó có chị em tốt Chương 52: Chương 52: Tầng một và tầng hai Chương 53: Chương 53: Trở thành tên ngốc Chương 54: Chương 54: Vài ba chuyện của bé cún Chương 55: Chương 55: Khu dung hợp S Chương 56: Chương 56: Tranh tài tranh tài tranh tài Chương 57: Chương 57: Không biết nấu ăn Chương 58: Chương 58: Một món ăn dự bị ưu tú Chương 59: Chương 59: Trong sơn động Chương 60: Chương 60: Thôn giả kim nhỏ Chương 61: Chương 61: Cánh bướm Mặt Trời Chương 62: Chương 62: Cướp ngục Chương 63: Chương 63: Câu đố của bướm Chương 64: Chương 64: Mua bán bằng tình yêu Chương 65: Chương 65: Những ký ức đã bị niêm phong giấu kín Chương 66: Chương 66: Người có khả năng ghi nhớ Chương 67: Chương 67: Về nhà rồi Chương 68: Chương 68: Nhanh chóng lan rộng (1) Chương 69: Chương 69: Nhanh chóng lan rộng (2) Chương 70: Chương 70: Nhanh chóng lan rộng (3) Chương 71: Chương 71: Nhanh chóng lan rộng (4) Chương 72: Chương 72: Nhanh chóng lan rộng (5) Chương 73: Chương 73: Nhanh chóng lan rộng (6) Chương 74: Chương 74: Nhanh chóng lan rộng (7) Chương 75: Chương 75: Nhanh chóng lan rộng (8) Chương 76: Chương 76: Nhanh chóng lan rộng (9) Chương 77: Chương 77: Nhanh chóng lan rộng (10) Chương 78: Chương 78: Nhanh chóng lan rộng (11) Chương 79: Chương 79: Nhanh chóng lan rộng (12) Chương 80: Chương 80: Nhanh chóng lan rộng (13) Chương 81: Chương 81: Nhanh chóng lan rộng (14) Chương 82: Chương 82: Việc lớn Chương 83: Chương 83: Trò chơi độc nhất vô nhị (1) Chương 84: Chương 84: Trò chơi độc nhất vô nhị (2) Chương 85: Chương 85: Trò chơi độc nhất vô nhị (3) Chương 86: Chương 86: Trò chơi độc nhất vô nhị (4) Chương 87: Chương 87: Trò chơi độc nhất vô nhị (5) Chương 88: Chương 88: Trò chơi độc nhất vô nhị (6) Chương 89: Chương 89: Trò chơi độc nhất vô nhị (7) Chương 90: Chương 90: Trò chơi độc nhất vô nhị (8) Chương 91: Chương 91: Trò chơi độc nhất vô nhị (9) Chương 92: Chương 92: Trò chơi độc nhất vô nhị (10) Chương 93: Chương 93: rò chơi độc nhất vô nhị (11) Chương 94: Chương 94: rò chơi độc nhất vô nhị (12) Chương 95: Chương 95: Trò chơi độc nhất vô nhị (12) Chương 96: Chương 96: Bí mật vĩ đại Chương 97: Chương 97: Thành công lẻn vào Chương 98: Chương 98: Anh là ai? Chương 99: Chương 99: Những bí mật đó Chương 100: Chương 100: Chân tướng Chương 101: Chương 101: Anh vậy mà lại lừa em Chương 102: Chương 102: Nguyện vọng của thần linh Chương 103: Chương 103: Anh ấy là thần linh Chương 104: Chương 104: Cuồn cuộn như thủy triều Chương 105: Chương 105: Là ai? Chương 106: Chương 106: Thần giả Chương 107: Chương 107: Quá khứ và hiện tại Chương 108: Chương 108: Những chuyện đã qua ấy Chương 109: Chương 109: Giết thần Chương 110: Chương 110: Thăm dò ranh giới tử vong Chương 111: Chương 111: Một vụ mưu sát vô cùng nổi tiếng Chương 112: Chương 112: Cái chết hoành tráng Chương 113: Chương 113: Chúc mừng năm mới Chương 114: Chương 114: Sàn đấu khốc liệt* Chương 115: Chương 115: Đạt được mong ước Chương 116: Chương 116: Cầu được ước thấy (Hoàn chính văn) Chương 117: Chương 117: Ngoại truyện: Vị thần của thế giới ấy (1) Chương 118: Chương 118: Vị thần của thế giới ấy (2) Chương 119: Chương 119: Vị thần của thế giới ấy (3) Chương 120: Chương 120: Vị thần của thế giới ấy (4) Chương 121: Chương 121: Vị thần của thế giới ấy (5) Chương 122: Chương 122: Vị thần của thế giới ấy (6) Chương 123: Chương 123: Vị thần của thế giới ấy (7) Chương 124: Chương 124: Vị thần của thế giới ấy (8) Chương 125: Chương 125: Vị thần của thế giới ấy (9) Chương 126: Chương 126: Lâm Yên vs Lâm Yên Chương 127: Chương 127: Lâm Yên vs Lâm Yên Chương 128: Chương 128: Lâm Yên vs Lâm Yên Chương 129: Chương 129: Lâm Yên vs Lâm Yên Chương 130: Chương 130: Lâm Yên vs Lâm Yên Chương 131: Chương 131: Lâm Yên vs Lâm Yên (Hoàn toàn văn)