Chương 155
Nữ Phụ Có Bệnh - Quan Tây Chử

Chương 155: Thế giới thứ bảy: Nữ phụ nơi tu tiên giới.

Mặt trời mọc, tiếng chuông ngân vang.

Tiếng chuông trầm hùng vang vọng hai hồi, như ngân vang khắp cả trời đất.

Đây chính là tiếng chuông Thái Cổ Nguyên Văn của Huyền Thanh Tông.

Huyền Thanh Tông ẩn mình giữa vạn sơn đã tồn tại hàng trăm năm, là môn phái tu tiên lớn nhất hiện nay. Chính vì vậy, mỗi năm đều có vô số người muốn gia nhập, nhưng Huyền Thanh Tông không phải ai cũng thu nhận, chỉ những ai vượt qua được bậc thang đá mới có thể vào cửa.

Mặc dù gọi là bậc thang đá nghe có vẻ rất bình thường, nhưng thực tế lại không hề đơn giản. Bậc thang bằng đá xanh có tới chín vạn bậc, trên mỗi bậc đều có pháp lực áp chế, không thể dựa vào ngoại lực mà chỉ có thể dựa vào sức lực bản thân để leo lên.

Giờ đây, tiếng chuông Thái Cổ Nguyên Văn đã vang lên hai hồi, tức là đã qua hai ngày, chỉ còn lại một ngày cuối cùng. Thời gian vừa hết, cửa sơn môn một năm một lần lại đóng cửa.

Trong đại điện.

Tông chủ nhìn Thư Thanh Thiển, nói: “Trác Quang Phong chủ, đứa trẻ này nhìn qua có vẻ tư chất cũng khá tốt, không biết ngươi nghĩ sao?”

Thư Thanh Thiển chỉ liếc nhìn người bên ngoài một cái rồi thu hồi ánh mắt, “Không ra sao.”

Liễu Mặc Vũ, Phong chủ Thúy Vân Phong, đang định thu nhận người này làm đệ tử, kết quả lại nghe thấy Thư Thanh Thiển đánh giá như vậy. Liễu Mặc Vũ cố nén cơn tức trong lòng, mỉm cười nói: “Trác Quang Phong chủ mắt nhìn thật cao, có vẻ năm nay lại không định thu đệ tử rồi.”

Thư Thanh Thiển khẽ ừ một tiếng.

Thấy Thư Thanh Thiển như vậy, trong lòng Liễu Mặc Vũ càng thêm tức giận. Huyền Thanh Tông có tổng cộng mười vị phong chủ, trong đó có cô ta và Thư Thanh Thiển là hai nữ phong chủ. Thư Thanh Thiển vốn kiêu ngạo, tài năng và dung mạo đều xuất chúng, được thế nhân xưng là Thanh Thiển tiên tử, tuổi còn trẻ đã là Nguyên Anh, lại trở thành phong chủ Trác Quang Phong của Huyền Thanh Tông.

Liễu Mặc Vũ hơn Thư Thanh Thiển đến cả trăm tuổi mà giờ mới vào giai đoạn Nguyên Anh, từ trước đến nay luôn thấy Thư Thanh Thiển không vừa mắt. “Trác Quang Phong có mỗi mình ngươi ở đó cũng yên tĩnh thật, nhưng có khi quá vắng vẻ cũng không tốt, hay là ngươi nên tìm thêm ai đó hợp mắt đi.”

Thư Thanh Thiển không nói gì, dù bề ngoài rất điềm tĩnh, nhưng trong lòng cũng hơi bồn chồn. May mà nàng luôn biết cách kiểm soát biểu cảm, không ai phát hiện được suy nghĩ thật của nàng.

Nàng xuyên không đến thế giới này đã gần một tháng. Dù không nhớ gì về quá khứ, nàng cũng chắc chắn mình không phải người của thế giới này, vì nàng cảm thấy xa lạ với mọi thứ xung quanh.

Cứ như thể nàng đã trải qua những chuyện tương tự rất nhiều lần, nên Thư Thanh Thiển nhanh chóng thích nghi với vai trò mới, đảm bảo không bị ai phát hiện dị thường. Nếu bị người ta cho là đoạt xá thì không hay chút nào.

Nguyên chủ là phong chủ của Huyền Thanh Tông, tu vi cao thâm khó lường, nhưng hiện tại Thư Thanh Thiển chưa kiểm soát được sức mạnh của mình nên nàng luôn trốn trong phòng tu luyện. May mà trên Trác Quang Phong thường ngày chỉ có một mình nàng, ít tiếp xúc với người ngoài nên không ai phát hiện ra.

Liễu Mặc Vũ định nói thêm nhưng bị tông chủ ngăn lại, “Lại có thêm một người nữa rồi, xem ra năm nay không tồi, đến giờ đã có hơn sáu mươi người.”

Thư Thanh Thiển không định thu đồ đệ, xem một lúc thấy chán bèn tự hành rời đi, ngự kiếm bay về Trác Quang Phong.

***

Tiếng chuông bất ngờ vang lên làm chim chóc bay tán loạn, cũng đánh thức một cô gái đang nằm dưới đất.

An Nguyệt mở mắt ra thấy mình nằm trên đất, vội vàng đứng dậy phủi bụi trên người.

Cơ thể nhỏ gầy, trông chừng mới mười hai, mười ba tuổi. Môi Tr**ng X* lạ này, chắc hẳn cô lại đến một thế giới mới rồi, chỉ không biết đây là thế giới gì.

Quanh quẩn một màu xanh mướt của núi non trùng điệp, mây phủ mờ ảo, tiên khí lượn lờ. Giữa bao nhiêu đỉnh núi, một ngọn cao nhất vút tận mây xanh, khó ai với tới, khiến người ta vừa kính nể vừa sợ hãi. Thế mà trên đỉnh núi ấy lại có một bậc thang đá xanh dài hun hút, chẳng thấy điểm cuối.

“Không ngờ thế giới này lại có cảnh đẹp như tiên cảnh. Linh khí ở đây thật dồi dào, tiếng chuông lúc nãy nghe rất lạ, hy vọng tìm thấy Thư Thanh Thiển ở đây.”

Gãi đầu, An Nguyệt thấy trên tóc mình còn vương mấy cọng cỏ, vội vàng vứt đi. Rồi cô nghe thấy tiếng mèo kêu.

An Nguyệt quay đầu, nheo mắt nhìn.

Ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá chiếu rọi xuống, An Nguyệt mới để ý trên cây có một con mèo nhỏ màu cam. Con mèo ngồi trên cao, đôi mắt hổ phách nhìn cô chằm chằm, ánh mắt xa lạ.

An Nguyệt càng nhìn càng thấy quen mắt, cái ánh mắt này!

An Nguyệt do dự hỏi: “Chủ não hả?”

Con mèo khẽ kêu meo meo một tiếng, có vẻ hơi tức giận.

Gần đây, An Nguyệt cứ bắt nó tìm kiếm thế giới có thể tồn tại Thư Thanh Thiển, khiến nó tiêu hao rất nhiều năng lượng. Vất vả lắm mới tìm được dấu vết của linh hồn Thư Thanh Thiển, không ngờ An Nguyệt lại lôi nó theo đến thế giới này.

An Nguyệt không nhịn được cười: “Không ngờ mi lại biến thành mèo. Xem ra vận may của ta vẫn tốt hơn mi, dù biến thành trẻ con nhưng vẫn hơn là biến thành mèo.”

Con mèo kêu meo meo to hơn một chút, tỏ vẻ tức giận, nhưng trong tai An Nguyệt vẫn chỉ là tiếng kêu nhỏ xíu.

Thấy con mèo định trốn, An Nguyệt nhanh tay bắt lấy nó từ trên cây xuống: “Đừng có chạy, mau truyền cho ta cốt truyện chính của thế giới này.”

Chủ não đành phải truyền dữ liệu cho An Nguyệt.

Sau khi truyền xong, An Nguyệt thấy bộ lông của con mèo nhỏ lại nhạt màu hơn, rõ ràng là tiêu hao rất nhiều năng lượng. An Nguyệt thở dài, ôm chặt con mèo vào lòng rồi nhìn về phía dãy núi.

Cô phải nhanh chóng tìm thấy Thư Thanh Thiển, ai biết được còn bao nhiêu thế giới song song nữa, có những thế giới nguy hiểm nếu một khi lâm vào thì rất khó trở về.

Theo thông tin mà chủ não vừa truyền đến, thế giới này cực kỳ nguy hiểm. Đây là một thế giới tu tiên, linh khí tràn ngập khắp nơi, và mức độ nguy hiểm được đánh giá là cao nhất.

Chưa từng có ai đến đây trước đó, nên An Nguyệt phải cẩn trọng từng bước, nếu không sẽ không biết mình chết lúc nào.

Cơ thể này vốn là của một cô nhi, nghe nói Huyền Thanh Tông tuyển đệ tử nên một mình đi bộ đến đây. Nhưng cô ấy không biết những bậc thang đá này không phải ai cũng leo được. Huyền Thanh Tông dùng chúng để kiểm tra tư chất và tiềm năng của người muốn gia nhập môn phái, nên đã đặt lên đó nhiều loại pháp thuật phong ấn. Nguyên chủ cố gắng hết sức leo lên nhưng cuối cùng cũng chỉ ngã gục giữa đường.

An Nguyệt ôm chặt con mèo nhỏ, tiến về phía bậc thang đá xanh.

Càng lên cao, càng cảm thấy khó khăn. Một áp lực vô hình đè nặng lên chân, giống như có hàng ngàn tảng đá trói chặt. Nhưng nếu quay đầu trở lại, thì cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường.

Đúng như câu nói “tu đạo vô tình”, ai giành được cơ duyên thì người đó có. Trên đường đi, An Nguyệt thấy nhiều người không chịu nổi mà quay trở lại, thậm chí có người còn bị ngã xuống vực sâu. Không biết đã có bao nhiêu xác chết nằm dưới đó.

==========================

Hoa Hoa có lời muốn nói: Không có tag đặc biệt, nhưng sư công thuộc dạng hiếm mà nhỉ.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (176)
Chương 1: Chương 1: Thế giới thứ nhất: Nữ phụ nơi tận thế. Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15: Thế giới thứ hai: Nữ phụ nơi tổng tài ngang ngược. Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30: Thế giới thứ ba: Nữ phụ nơi trạch đấu. Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66: Thế giới thứ tư: Nữ phụ nơi thú nhân. Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104: Thế giới thứ năm: Nữ phụ nơi học đường. Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127: Thế giới thứ sáu: Nữ phụ nơi showbiz. Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155: Thế giới thứ bảy: Nữ phụ nơi tu tiên giới. Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175: Kết thúc. Chương 176: Chương 176: Hết.