Chương 156
Ý Xuân Chẳng Muộn - Huyền Cửu Chu

Chương 156

Tiếng nước Lục Mậu tắm rửa dừng lại, tiếp đó là tiếng xột xoạt mặc quần áo, nghe thấy tiếng chân hắn bước ra, Ngô Cẩm Họa lập tức chui vào trong chăn gấm thêu uyên ương chỉ vàng đỏ tươi mà tránh.

Hắn cười khẽ một tiếng, bước lên giường, nằm bên cạnh nàng.

Hơi thở của Ngô Cẩm Họa đang trốn trong chăn ngừng lại đột ngột, tim suýt chút nữa lỡ mất một nhịp.

Hắn cũng đắp chăn uyên ương lên, nhưng nằm im lặng, không phát ra một tiếng động nào. Trong phòng yên tĩnh không tiếng động, chỉ có tiếng nến hỷ long phượng bật tim đèn “bốc” nhỏ nhẹ.

Ngô Cẩm Họa tránh trong chăn khẽ nhíu mày, hai tay nắm chặt chăn, chầm chậm hé lộ đôi mắt trong như nước, tò mò thăm dò sang bên cạnh, nhưng lập tức bị đôi mắt ẩn chứa sắc thâm thúy kia tóm gọn.

Hắn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nàng đang nắm chăn, kéo nàng đến trước người hắn mà nằm sấp, bàn tay to lớn dày dặn khẽ v**t v* lưng nàng, rồi ch*m r** v**t v* tấm xương bướm của nàng, ánh mắt hắn nhìn nàng sâu thẳm nóng bỏng như lửa đốt: “Diệu Diệu…”.

Cơ thể nhỏ nhắn tinh xảo của nàng khẽ run rẩy, tiếng th* d*c căng thẳng, xấu hổ truyền vào tai hắn. Hắn giơ tay lật người nàng lại, áp lên trên, nhìn thẳng nàng từ trên xuống, v**t v* má nàng trắng trẻo, trong mắt chảy xuôi vô tận dịu dàng, hắn khẽ nói: “Đừng sợ, phu quân ở đây.”

Hắn cắn mở cúc áo trước ngực nàng, lộ ra yếm cành liên lí màu hồng nhạt…

Uyên ương ngủ dưới màn lụa đỏ, một vệt hồng đào nửa nở.

Nến đỏ long phượng lay động, cháy rực suốt một đêm, mãi đến canh tư, sáp nến nhỏ giọt chất đống dưới chân nến, tim nến cháy hết mà tắt, nhưng tiếng động trong phòng vẫn chưa dừng. Đám nha hoàn, bà tử không dám ngủ yên, đứng chờ ngoài tẩm thất ngủ gật, mãi đến một lúc lâu sau, mới nghe thấy tiếng Lục Mậu khàn đục gọi bà tử khiêng nước ấm.

Cửa phòng ngủ được mở ra, màn lụa đỏ dệt chỉ vàng trăm con nghìn cháu trên giường gỗ lim bạt bộ đã được kéo xuống kín mít, chỉ lờ mờ thấy làn da trắng nõn được ánh sáng hắt qua màn lụa đỏ làm nền.

Thanh Âm cùng đám nha hoàn mặt đỏ ửng dẫn theo mấy bà tử khiêng nước nóng vào phòng tắm ấm áp, trong bồn tắm đổ đầy nước ấm nóng, rắc cánh hoa tươi, hơi nước mỏng bao phủ.

Lục Mậu phất tay bảo bọn họ rút lui hết, hắn tự mình vén màn lụa lên, bế Ngô Cẩm Họa đã mềm yếu không còn sức lực, khẽ thì thầm bên tai: “Diệu Diệu, tắm rửa xong rồi ngủ tiếp, được không?”

Nàng hờn dỗi khẽ mở đôi mắt mơ hồ mông lung, hai hàng mi như cánh quạt khép hờ, vô thức khẽ gọi một tiếng: “Phu quân…” Đây là tiếng “phu quân” mà nàng bị hắn dỗ dành, ép buộc, khóc lóc, th* d*c gọi suốt cả đêm.

Tiếng “phu quân” khẽ hờn dỗi này lại khiến ánh mắt Lục Mậu tối sầm đi lần nữa, nhưng dù sao vẫn thương tiếc, nên hắn chỉ ôm chặt Ngô Cẩm Họa đang được bọc trong chăn mỏng: “Phu quân ở đây.”

Nàng được bế vào phòng tắm noãn các, nước ấm đã chuẩn bị sẵn để tắm rửa hơi nước mờ ảo như khói, chiếc khăn ướt ấm áp nhẹ nhàng đắp lên mặt nàng, nhưng nàng say sưa, mơ màng thực sự không thể chống đỡ nổi, buồn ngủ đến mức không thể mở mắt: “Phu quân, ta buồn ngủ…”.

Ánh mắt âu yếm, dịu dàng của hắn như nước tràn ra trong chốc lát: “Được, tắm rửa xong dể nàng đi ngủ, có được không?”

“Ừm…được.”

Một lát sau, Ngô Cẩm Họa được nhẹ nhàng đặt vào chăn ấm áp, nàng mệt mỏi đến mức lập tức có thể ngủ thiếp đi. Trong ý thức uể oải nàng chỉ nhớ rằng, sáng mai còn phải dậy sớm, vào từ đường tế tổ hành lễ miếu kiến, bái kiến cô cữu và chuẩn bị cho việc lại mặt về mẫu gia, tất cả đều cần nàng làm từng việc một…chuẩn bị.

Trong lúc mơ màng, nàng dường như vô thức đã lẩm bẩm từng việc đó ra, chỉ là sau lưng có một bàn tay ấm áp khẽ vỗ, nàng lờ mờ nghe thấy một giọng nói dịu dàng dỗ dành mình: “Không cần lo lắng, có phu quân ở đây, ngủ đi.”

Thế là nàng mắt tối sầm lại, chìm vào giấc mộng sâu lắng, ngọt ngào.

Ngày hôm sau.

Vào giờ Mão ba khắc, cửa phòng ngủ Đông chính viện bị khẽ gõ, một cánh tay trắng nõn như ngọc ló ra khỏi màn lụa đỏ, Ngô Cẩm Họa đang ngái ngủ mơ màng bị Ngô ma ma ngoài cửa khẽ gọi tỉnh, nàng bỗng nhiên ngồi bật dậy, hoàn toàn tỉnh táo: “Đã giờ nào rồi?”

Lục Mậu đang ngủ bên cạnh nàng, cười khẽ nói: “Đừng sợ, mới giờ Mão ba khắc thôi, từ từ cũng được, không sao.”

Ngô Cẩm Họa thấy vẻ mặt tỉnh táo của hắn, hẳn là đã tỉnh giấc từ lâu rồi, cũng không biết hắn tỉnh từ lúc nào, rồi lặng lẽ nhìn nàng ngủ được bao lâu, lại không chịu gọi nàng dậy sớm, nàng tức giận vỗ vỗ vào ngực hắn đang mở rộng vạt áo, hờn dỗi nói: “Sao chàng không gọi ta dậy sớm!”

Hắn lại lười biếng ôm nàng, ánh mắt như nước, khóe môi nở nụ cười rõ ràng, sự dịu dàng cũng tràn ra từ khóe mắt: “Nàng là Quốc công phu nhân, trên dưới phủ Quốc công chỉ có phần chờ lệnh của nàng mà làm việc, đâu có lý nào lại bảo nàng phải phối hợp.”

Lễ chế quy củ tồn tại vì con người, không phải để con người tuân theo!

Ngô Cẩm Họa khẽ cười với hắn, đẩy hắn ra, rồi nghiêng người kéo vạt áo cho hắn ngay ngắn, sau đó bước xuống giường với đôi chân mềm yếu không chút sức lực, hướng ra ngoài gọi: “Các ngươi vào đi.”

Rèm nội thất noãn các được vén lên, Ngô ma ma bước vào, đại nha hoàn thân cận Thanh Âm và Nguyệt Lung dẫn theo một nhóm nha hoàn bưng đồ dùng tắm rửa lần lượt đi vào phòng ngủ.

Ngô ma ma và các nha hoàn, bà tử đều khom lưng khẽ thưa vấn an: “Thỉnh an Quốc công gia, Quốc công phu nhân!”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (170)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170: Hoàn