Chương 156
Nô Lệ Bóng Tối - Q6: Mọi Ác Quỷ Đều Ở Đây

Chương 156: Bỏ chạy

'Cứt, cứt, cứt...'

Sunny không biết chính xác sinh vật mà đang đuổi theo họ là gì. Cậu đã hi vọng rằng những cái xác bị chiếm lấy không phải vật chứa của một tồn tại duy nhất, mà là những sinh vật riêng biệt, giống như đám thủ hạ của một Bạo Chúa... nhưng mà kể cả nếu là vậy, thì rõ ràng là có cách để chúng có thể chia sẻ thông tin.

Cậu biết là như vậy bởi vì hi vọng của cậu đang bị bóp nát ngay trước mắt.

Nếu như không có cách nào để đám con rối của Hộ Vệ Cổng chia sẻ kiến thức, thì cậu đã có thể giả vờ không biết đến sự hiện diện của chúng để tranh thủ thêm chút thời gian. Nhưng mà bảy vị Bậc Thầy đã bị chiếm hữu đều có vẻ biết được Sunny có thể nhìn ra chúng.

Chúng chậm rãi di chuyển. Ban đầu thì động tác của chúng có vẻ không có gì đáng nghi ngờ, nhưng mà nhanh chóng có thể nhìn ra chúng đang bao vây lấy những Bậc Thầy còn lại.

Chúng có những nụ cười nhân loại đến ghê rợn thắp sáng gương mặt chúng.

Ở một bên, là bảy cái xác bị chiếm hữu bởi năng lực của một sinh vật Vĩ Đại.

Bên còn lại, có Sunny, Nephis, Kai, Effie, Jet, Seishan, Morgan, và mười một Bậc Thầy khác không bị ảnh hưởng.

Morgan còn lại ba Tiếng Vang Siêu Việt. Seishan có một.

Sunny có Thánh và Ác Mộng.

...Và Tiểu Yêu.

Thật ra thì, con quỷ nhỏ gầy gò kia là đóng vai trò mấu chốt trong khả năng sống sót của họ.

[Mang mọi người đến gần hơn.]

Sunny đã giải thích tình hình với Morgan và phối hợp hành động với những đồng minh khác của mình. Cơ hội sống sót duy nhất của họ là chạy... nhưng mà thoát khỏi vòng cái xác bị chiếm lấy kia có vẻ là bất khả thi.

Cho dù là vậy, họ vẫn phải thử.

Biết nên làm gì, Morgan bình tĩnh nhìn mười một Người Thăng Hoa mà chưa bị Hộ Vể Cổng chiếm lấy và gọi:

"Người bên kia! Đến đây. Tôi có vài câu hỏi về vấn đề lương thực và nước dự trữ... cậu kia nữa. Chúng ta có thể làm bao nhiêu cái lều từ đống da đó?"

Những Bậc Thầy để lại thứ họ đang làm và đi qua. Đến lúc đó, ngay cả họ cũng bắt đầu nhận ra có gì đó kì lạ đang xảy ra.

Một nhóm người đang đứng ở trung tâm của tòa tháp rỗng. Nhóm còn lại thì tỏa ra, vây quanh lấy họ.

Thép cổ đại r*n r* trong lúc bị gió tấn công.

'Chỉ có nhiêu đó. Cũng có ba Người Thăng Hoa ở bên ngoài... nhưng mà chỉ có hai trong số đó là nhân loại.'

"Tiểu Thư Morgan? Chuyện, ờ...chuyện gì đang xảy ra?"

Những Bậc Thầy nhân loại có vẻ mơ hồ.

Trong lúc đó, những người còn lại đang chậm rãi nhúc nhích, hình thành một đội hình chiến đấu lỏng lẻo. Vũ khí trên tay.

Sunny là người duy nhất bất động.

Cố gắng chiến đấu với bảy sinh vật Vĩ Đại thì được gì chứ? 'Gần đến lúc rồi...mình chỉ cần vài giây nữa thôi!'

Morgan nặng nề nhìn thủ hạ của mình, rồi nói bằng phẳng:

"Đến gần hơn."

Họ liếc nhìn lẫn nhau, rồi chần chừ tiến lên vài bước nữa.

Cùng lúc...

Những cái xác mỉm cười cũng tiến lên một bước.

"Kai, bây giờ!"

Tiếng hét của Sunny bị nhấn chìm bởi tiếng r*n r* của kim loại vặn vẹo.

Và rồi, tiếng r*n r* đó bị nhấn chìm bởi giọng nói của Kai.

Cung thủ đẹp trai chỉ nói một từ, nhưng mà bao bọc hoàn toàn không gian trong tòa tháp rỗng, vang vọng trong không gian tăm tối này:

"Ngừng."

'Argh...địa ngục à...'

Sunny chưa từng hứng chịu Khả Năng Thăng Hoa của Kai - hay nên nói là cậu chưa từng bị nó ảnh hưởng tiêu cực. Bạn cậu thường dùng năng lực giọng nói của hắn để tăng tinh thần cho binh lính và thắp lên khát vọng chiến đấu, chiến thắng và sống sót.

Nhưng mà đó không phải việc duy nhất hắn có thể làm.

Sức mạnh đích thực của Nightingale là thôi thúc những sinh vật phải bẻ cong theo ý chí của hắn.

Khi Kai ra lệnh cho mọi người ngừng lại, có vẻ như cả thế giới đông cứng.

Sunny vẫn có thể di chuyển nhờ vào phòng ngự tâm trí cao đến đáng nể, nhưng mà cảm giác giống như có một ngọn núi đang đè lên cậu... nhưng mà gánh nặng đó không phải vật chất. Mà nên nói là nó cực kì khó để nhớ tại sao cậu vốn lại muốn di chuyển.

Với chút nỗ lực, cậu đã làm được.

Những người khác cũng bị ảnh hưởng tương tự, chống lại mệnh lệnh đó với mức độ thành công khác nhau.

Ngay cả bảy cái xác cũng bước hụt chân. Tuy nhiên, chúng rũ bỏ hiệu quả của mệnh lệnh kia gần như ngay tức thì...dù vậy, nó đã tranh thủ cho Sunny vài giây mà cậu cần.

Bởi vì vào lúc đó, cả tòa tháp đột nhiên run rẩy...

Và ngã xuống.

Có một âm thanh kim loại xé rách r*n r* thật trầm thấp, một âm thanh ken két chói tai, và rồi gió và ánh sáng tràn vào bên trong ngón tay thép.

Đương nhiên đó là vì Tiểu Yêu đã gặm xuyên qua những lớp bên ngoài của tòa tháp, đi gần hết chu vi của nó.

Sunny đã triệu hồi con quỷ nhỏ tham ăn ngay khi phát hiện những người canh gác của nhóm sống sót. Trong lúc chào Effie, nói chuyện với Morgan, cho cô ta biết về mối nguy hiểm, và quan sát bảy vật chứa của Hộ Vệ Cổng chậm rãi bao vây họ, Quỷ Háu Ăn đã bận rộn lén lút ăn lớp bên ngoài của ngón tay thép.

Và ngay lúc đó, tòa tháp cuối cùng không thể chịu đựng trọng lượng của bản thân và sụp đổ.

Bóng râm mát mẻ bên trong ngay lập tức bị xé toạc bởi ánh mặt trời chói lòa.

...Nhưng mà vẫn còn rất nhiều cái bóng.

Kêu gọi chúng, Sunny ngay lập tức hiện hữu vài chục xúc tu hắc ám. Vài cái quấn quanh cơ thể những cái xác mà đã không bị chôn vùi dưới vô số tấn thép, chỉ để ngay lập tức bị phá hủy.

Nhưng đó chỉ là một sự phân tán.

Những cái xúc tu bóng còn lại nắm lấy những nhân loại, và cứ vậy vứt họ ra khỏi đống kim loại đang ngã xuống, vào nhiệt độ tàn nhẫn của sa mạc.

Cùng lúc, một cơn lốc tia sáng hình thành những Tiếng Vang Siêu Việt, chúng ném bản thân về phía đám sinh vật kia. Mọi người dùng biện pháp của bản thân để khiến kẻ địch chậm lại.

Có tiếng hét, có ồn ào. Có một vụ nổ ngọn lửa trắng, và âm thanh sắc bén của không khí bị cắt bởi vô số lưỡi kiếm. Máu đổ ra.

Ngã lên cát trắng, Sunny lăn đi và nhảy đứng dậy.

"Chạy!"

Đa số họ đã ra khỏi tòa tháp, nhưng mà năm trong số mười một Người Thăng Hoa mà Morgan đã gọi đến không thấy đâu nữa.

Những đồi cát trắng quanh họ run rẩy, và rồi nổ tung, và một đám mây cát bao la che phủ mọi thứ trong tầm mắt.

Kai nắm lấy tay Effie trong lúc bay cao vào bầu trời.

Ác Mộng xuất hiện từ bóng tối, lao về phía Jet.

Morgan có thú cưỡi của riêng cô, trông giống như một con chiến mã có sừng làm từ thép.

...Sunny thấy bản thân ở gần Nephis.

Không suy nghĩ về việc bản thân đang làm, cậu nắm chặt lấy cô...Và bước xuyên bóng tối.

Ngay sau đó, hai người họ xuất hiện cách đó vài cây số, trong bóng tối của một đồi cát cao.

Cậu đã kéo cô với mình vào Bước Bóng Tối.

Sunny nhìn chăm chú Nephis với biểu hiện giật mình, và cô cũng mở to mắt nhìn cậu.

"Đó...đó là gì vậy?"

Cậu mở miệng, rồi đứng hình một giây.

"Đó, ờ...tôi chỉ cho rằng có thể có hiệu quả. Và ngạc nhiên chưa? Đúng là vậy."

Sunny không thể mang những sinh vật khác cùng mình khi cậu bước qua bóng tối, nhưng mà Phân Loại của cậu đã cho thấy nó xem Nephis là một phần của cậu trong những tình huống nhất định. Hay nói đúng hơn...nó xem Sunny là một phần của Nephis.

Họ được liên kết bởi Liên Kết Bóng Tối, có nghĩa là linh hồn của họ bị trói buộc vào nhau. Sunny không cần phải thích nó...

Nhưng mà sẽ rất ngu ngục nếu không dùng đến nó.

Nephis nhìn cậu một giây, rồi gật đầu.

"Ừm."

Cô nhìn cậu chút nữa và nói thêm:

"Cậu có thể thả tôi ra rồi."

Sunny mỉm cười méo xệch.

"Ồ, nhưng mà tôi thật ra không thể."

Ngay lúc đó, một con ngựa đen nhảy qua đồi cát và lao xuống dốc. Jet hét lên từ trên lưng Ác Mộng trong lúc chạy ngang qua họ:

"Di chuyển! Chúng đang đuổi đến!"

Thiêu đốt tinh túy, Sunny thở dài, rồi lại kéo Nephis vào bóng tối.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (170)
Chương 1: Chương 1: Tình huống éo le Chương 2: Chương 2: Đi câu cá Chương 3: Chương 3: Cái xác sống động Chương 4: Chương 4: Đông Nam Cực Chương 5: Chương 5: Kẻ Gặt Chương 6: Chương 6: Bắt chước trung thành Chương 7: Chương 7: Với khiên Chương 8: Chương 8: Một người thay đổi Chương 9: Chương 9: Bí mật của đảo Chương 10: Chương 10: Thành Trì không hoạt động Chương 11: Chương 11: Vai trò quen thuộc Chương 12: Chương 12: Thoáng khuây khỏa Chương 13: Chương 13: Bước thứ tư Chương 14: Chương 14: Quyền uy Chương 15: Chương 15: Biết địch Chương 16: Chương 16: Biết ta Chương 17: Chương 17: Mặt trời nửa đêm Chương 18: Chương 18: Quân Trinh Sát Chương 19: Chương 19: Tiểu Yêu Chương 20: Chương 20: Ác quỷ phi thường Chương 21: Chương 21: Hồ đổ nát Chương 22: Chương 22: Ống khói cổ đại Chương 23: Chương 23: Trinh sát Chương 24: Chương 24: Theo đuôi Bạo Chúa Chương 25: Chương 25: Đội quân Bầy Sói Chương 26: Chương 26: Chia sẻ đau đớn Chương 27: Chương 27: Các bậc thầy chiến tranh Chương 28: Chương 28: Nhân lên lực lượng Chương 29: Chương 29: Ngôi sao rơi xuống Chương 30: Chương 30: Bạo Chúa Chương 31: Chương 31: Bóng thứ năm Chương 32: Chương 32: Rút lui nhanh chóng Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Theo Gót Đổ Nát Chương 35: Chương 35: Đánh giá cao Chương 36: Chương 36: Bầy quạ Chương 37: Chương 37: Đặc sứ Chương 38: Chương 38: Lời nguyền kinh khủng Chương 39: Chương 39: Tiên phong Chương 40: Chương 40: Tích lũy Chương 41: Chương 41: Những kẻ cùng giường kì lạ Chương 42: Chương 42: Lực lượng đối địch Chương 43: Chương 43: Những quái vật xinh đẹp Chương 44: Chương 44: Kháng biện viên Chương 45: Chương 45: Từng bước một Chương 46: Chương 46: Hiện trạng Chương 47: Chương 47: Nghề gián điệp Chương 48: Chương 48: Thu thập thông tin Chương 49: Chương 49: Trận chiến khổng lồ Chương 50: Chương 50: Bảy Thánh Chương 51: Chương 51: Trò chơi chiến tranh Chương 52: Chương 52: Một loại dối trá khác Chương 53: Chương 53: Bóng Chủng hung hãn Chương 54: Chương 54: Cực kỳ đẫm máu Chương 55: Chương 55: Sinh vật ánh sáng và bóng tối Chương 56: Chương 56: Thì thầm điềm tĩnh Chương 57: Chương 57: Titan ngã xuống Chương 58: Chương 58: Hoàn toàn tình cờ Chương 59: Chương 59: Chuỗi Ác Mộng Chương 60: Chương 60: Đánh giá hiệu suất Chương 61: Chương 61: Khen không ngớt Chương 62: Chương 62: Gương Sự Thật Chương 63: Chương 63: An ủi quên lãng Chương 64: Chương 64: Linh hồn tinh khôi Chương 65: Chương 65: Những cuộc nói chuyện riêng Chương 66: Chương 66: Tiết lộ bất ngờ Chương 67: Chương 67: Leo thang Chương 68: Chương 68: Mâu thuẫn Chương 69: Chương 69: Đám cướp và bầy sói Chương 70: Chương 70: Gần gũi Chương 71: Chương 71: Nhìn trước Chương 72: Chương 72: Mai phục Chương 73: Chương 73: Thông điệp ớn lạnh Chương 74: Chương 74: Buổi sáng yên bình Chương 75: Chương 75: Tái đấu Chương 76: Chương 76: Đấu tập giao hữu Chương 77: Chương 77: Trò chơi của kẻ thua cuộc Chương 78: Chương 78: Khổ sở vì thành công Chương 79: Chương 79: Đánh giá biểu hiện Chương 80: Chương 80: Nhìn chăm chú bức tường Chương 81: Chương 81: Thể hiện bản thân Chương 82: Chương 82: Dạng bóng tối vật chất Chương 83: Chương 83: Thiệt hại ngoài ý muốn Chương 84: Chương 84: Nhà hát bóng tối Chương 85: Chương 85: Tia sợ hãi Chương 86: Chương 86: Mưa máu Chương 87: Chương 87: Khúc ca tàn sát Chương 88: Chương 88: Giải pháp Chương 89: Chương 89: Ra khỏi chuồng Chương 90: Chương 90: Tàng hình Chương 91: Chương 91: Không nhìn điều ác Chương 92: Chương 92: Chuyến dã ngoại Chương 93: Chương 93: Làn đường kí ức Chương 94: Chương 94: Huy hoàng ngày xưa Chương 95: Chương 95: Chờ đợi trong tương lai Chương 96: Chương 96: Trở lại Đảo Thuyền Đắm Chương 97: Chương 97: Rễ hấp thụ máu Chương 98: Chương 98: Bữa tối sẵn sàng Chương 99: Chương 99: CPLPTVNKCKKNCAHKMSTHALLVĐSCĐD Chương 100: Chương 100: Những ngày rảnh rỗi Chương 101: Chương 101: Thép ban phước Chương 102: Chương 102: Ám ảnh cũ Chương 103: Chương 103: Vùng đất tan vỡ Chương 104: Chương 104: Ngày hè tươi đẹp Chương 105: Chương 105: Ấm áp yêu thương Chương 106: Chương 106: Trở về nhà Chương 107: Chương 107: Quần áo mới của Hoàng Tử Chương 108: Chương 108: Những gương mặt quen thuộc Chương 109: Chương 109: Chiến trường của các vị thần Chương 110: Chương 110: Ngày và đêm Chương 111: Chương 111: Kế hoạch của chính hắn Chương 112: Chương 112: Bề ngoài không tồi Chương 113: Chương 113: Đánh lạc hướng Chương 114: Chương 114: Hộp quà sơn mài Chương 115: Chương 115: Ác ma hỗn mang Chương 116: Chương 116: Cảm giác đắng chát Chương 117: Chương 117: Tiếng trống xung trận Chương 118: Chương 118: Chặng đường dài Chương 119: Chương 119: Đo lường sự tiến bộ Chương 120: Chương 120: Logic lạnh lẽo Chương 121: Chương 121: Ba quân đội Chương 122: Chương 122: Chương trình hấp dẫn Chương 123: Chương 123: Một từ ngắn ngủi Chương 124: Chương 124: Tranh luận cuối cùng Chương 125: Chương 125: Trước khi trận chiến bắt đầu  Chương 126: Chương 126: Những bước chuẩn bị cuối cùng  Chương 127: Chương 127: Trận chiến Đầu Lâu Đen (1) Chương 128: Chương 128: Trận chiến Đầu Lâu Đen (2) Chương 129: Chương 129: Trận chiến Đầu Lâu Đen (3) Chương 130: Chương 130: Trận chiến Đầu Lâu Đen (4) Chương 131: Chương 131: Trận chiến Đầu Lâu Đen (5) Chương 132: Chương 132: Trận chiến Đầu Lâu Đen (6) Chương 133: Chương 133: Trận chiến Đầu Lâu Đen (7) Chương 134: Chương 134: Trận chiến Đầu Lâu Đen (8) Chương 135: Chương 135: Trận chiến Đầu Lâu Đen (9) Chương 136: Chương 136: Trận chiến Đầu Lâu Đen (10) Chương 137: Chương 137: Trận chiến Đầu Lâu Đen (11) Chương 138: Chương 138: Trận chiến Đầu Lâu Đen (12) Chương 139: Chương 139: Trận chiến Đầu Lâu Đen (13) Chương 140: Chương 140: Trận chiến Đầu Lâu Đen (14) Chương 141: Chương 141: Trận chiến Đầu Lâu Đen (15) Chương 142: Chương 142: Trận chiến Đầu Lâu Đen (16) Chương 143: Chương 143: Trận chiến Đầu Lâu Đen (17) Chương 144: Chương 144: Trận chiến Đầu Lâu Đen (18) Chương 145: Chương 145: Vào biển lửa Chương 146: Chương 146: Sa Mạc Ác Mộng Chương 147: Chương 147: Đêm đầu tiên Chương 148: Chương 148: Người mới đến Chương 149: Chương 149: Không lối thoát Chương 150: Chương 150: Những người lính đã chết Chương 151: Chương 151: Đến bình minh Chương 152: Chương 152: Kẻ theo sau Chương 153: Chương 153: Tìm kiếm & giải cứu Chương 154: Chương 154: Nguồn gốc của ác mộng Chương 155: Chương 155: Toà tháp thép Chương 156: Chương 156: Bỏ chạy Chương 157: Chương 157: Mệt thấu xương Chương 158: Chương 158: Bị săn Chương 159: Chương 159: Mặt trời bạc Chương 160: Chương 160: Không thể phá hủy Chương 161: Chương 161: Không thể ngăn cản Chương 162: Chương 162: Ngược lại mọi hi vọng Chương 163: Chương 163: Mục tiêu khác nhau Chương 164: Chương 164: Đêm thứ hai Chương 165: Chương 165: Nghỉ ngơi ngắn ngủi Chương 166: Chương 166: Đề nghị hấp dẫn Chương 167: Chương 167: Lời mời hữu nghị Chương 168: Chương 168: Ảo ảnh không thể đạt đến Chương 169: Chương 169: Đêm thứ bảy Chương 170: Chương 170: Địa ngục là trống rỗng