Chương 16
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 16: Quỳ gối

Phong Hà Uyển tuy được dựng giữa núi rừng, nhìn bề ngoài chẳng lấy gì làm uy nghi tráng lệ nhưng bước qua cửa viện mới thấy bên trong rộng lớn vô cùng, hành lang quanh co uốn lượn, cảnh trí tinh xảo còn hơn cả vườn cảnh Tô Hàng. Không hề thấy vàng son tô điểm, vậy mà từng nét từng chỗ lại toát ra khí chất trầm ổn của nhà thế gia. Mà nơi này, bất quá chỉ là biệt viện trú riêng của nhị công tử Tề gia.

Thẩm Tây Linh được một tiểu đồng dẫn đường, theo lối hành lang quanh co, qua từng nhịp cầu từng sân nhỏ trong Phong Hà Uyển, rốt cuộc cũng đến được chốn cần đến. Đó là một tòa lầu hai tầng, thoạt nhìn tựa như thư phòng. Nàng ngẩng đầu trông lên, thấy trên khung cửa có đề hai chữ ‘Vong Thất’, nét bút cùng một kiểu với ‘Phong Hà Uyển’ ngoài cổng lớn.

Nàng nghe tiểu đồng áo xanh nói: “Cô nương vào đi, công tử đang đợi.”

Thẩm Tây Linh cảm tạ, sau đó bước lên từng bậc thềm, đẩy cửa tiến vào.

Bên trong Vong Thất, ấm áp như tiết xuân. Bốn phía là giá sách cao ngất, bày biện la liệt những thư tịch quý giá của chủ nhân. Lúc nàng bước vào, ánh sáng trong phòng sáng rõ như ban ngày. Người ấy, nam tử mà nàng chỉ từng gặp một lần đang ngồi sau thư án đọc công văn. Nghe tiếng nàng, chàng khẽ ngẩng đầu lên nhìn, ánh mắt lạnh nhạt xa cách, giống hệt ánh nhìn trong đêm tuyết ấy khi nàng lần đầu gặp chàng.

Thẩm Tây Linh thấy chàng đặt bút xuống, vẫn ngồi sau thư án, nói với nàng: “Ta từng bảo, phụ thân ngươi vì cứu ngươi mà đã trả giá rất nhiều. Ta nhận lời ông giúp ngươi, cũng dốc chẳng ít công sức.”

Lông mày chàng nhíu lại: “Nhưng nay, ngươi lại quay về.”

Đêm hôm ấy trong rừng tuyết sáng, nhưng cũng không sáng bằng ánh nến trong Vong Thất lúc này. Dưới ánh sáng rõ ràng ấy, thần sắc chàng càng thêm rõ nét. Lúc không cau mày, chỉ khiến người ta cảm thấy lạnh nhạt, nhưng khi nhíu mày lại mang theo vẻ nghiêm nghị khiến người nhìn cũng phải sợ.

Song Thẩm Tây Linh lúc này đã không còn sợ nữa, bởi nàng cũng chẳng còn gì để mất, ngược lại trở nên trấn tĩnh. Nàng quỳ xuống trước thư án, hành lễ thật nghiêm chỉnh với Tề Anh, sau đó ngồi ngay ngắn, nói: “Tấm lòng thương yêu của phụ thân, ta vô cùng trân trọng. Ân cứu mạng của công tử, ta cũng xin khắc ghi trong lòng. Chỉ là mẫu thân đã mất, Lang Gia lại chẳng phải nơi người có thể an nghỉ, phụ thân nay cũng chẳng biết thi thể ở đâu. Ta phận làm con cái, không thể không tận hiếu, phải tìm cách hợp táng song thân, không dám sống an nhàn một mình.”

Đầu mày, đôi mắt nàng bình thản, thần sắc khác hẳn vài ngày trước. Khi ấy nàng vẫn chỉ là một tiểu cô nương mười một tuổi, mà nay chỉ mấy hôm đã như biến thành người khác, hẳn là do trải qua sinh tử. Lời nàng nói, dáng vẻ nàng lúc này, dù là ai nghe cũng khó tránh khỏi xúc động. Thế nhưng thần sắc Tề Anh vẫn thản nhiên, trong mắt còn thấp thoáng vẻ khinh miệt: “Chữ ‘hiếu’ không thể dễ dàng buông lời. Ngươi hôm nay, chẳng qua chỉ là sợ sống, không cần nói quanh co trước mặt ta.”

“Sợ sống”. Chỉ hai chữ ấy thôi, đã khiến Thẩm Tây Linh cảm thấy xấu hổ và hụt hẫng đến tột cùng. Thân hình gầy nhỏ của nàng khẽ run lên dưới mũi nhọn của lời chàng, rồi cúi thấp đầu xuống.

Tề Anh không nhìn nàng nữa, lại cầm bút, tiếp tục phê duyệt công văn còn dang dở. Không hề ngẩng đầu, chỉ lạnh nhạt nói: “Ta với phụ thân ngươi chỉ là quen biết sơ giao, hộ tống ngươi đến Lang Gia đã là tận tình. Nay ngươi tự chọn quay về, sống chết từ đây không liên can đến ta. Cũng xem như ta không phụ lòng ông ấy ký thác.”

Móng tay Thẩm Tây Linh siết chặt vào lòng bàn tay, không đáp một lời, đầu vẫn cúi thấp. Nàng chỉ nghe Tề Anh nói tiếp: “Nhưng ta quả thực đã giúp phụ thân ngươi liệm xác. Di nguyện trước khi mất của ông là muốn được an táng tại tiểu viện mà ông và mẫu thân ngươi từng sống. Ta đã cho người đưa ông về đó, ngươi muốn tìm, cứ đến nơi ấy.”

Thẩm Tây Linh nghe đến đây, sống mũi cay xè.

Trong lòng nàng vụt qua vô số ký ức, bóng dáng cao lớn của phụ thân, dung mạo dịu dàng của mẫu thân, mấy cây trúc nhỏ không ra hình dáng trong viện, con châu chấu làm bằng cỏ mà nàng cuối cùng cũng chẳng có được. Mọi suy nghĩ ấy đều tan biến, chỉ còn đọng lại duy nhất một điều, di nguyện của phụ thân là được chôn tại tiểu viện ấy, một nơi chẳng hề quý phái, cũng chẳng chút thể diện.

Nàng âm thầm bấu chặt tay, nuốt nước mắt trở lại, gắng gượng đè nén bi thương, dập đầu một cái thật sâu: “Đa tạ… công tử.”

Tề Anh vẫn không ngẩng đầu, chỉ phẩy tay giữa đống công văn, lạnh nhạt nói: “Đi đi.”

Thẩm Tây Linh dập đầu thêm một lần nữa, rồi đứng dậy lui ra.

Đêm ấy, người đưa nàng về tiểu viện cuối cùng vẫn là Bạch Tùng. Lúc hắn đến, sắc mặt không khác thường, nhưng hành động lại có chút cứng nhắc. Thẩm Tây Linh hỏi lý do, hắn chỉ lạnh nhạt nói không có gì. Nhưng tên gác cổng Phong Hà Uyển lại là người hay chuyện, liền kể: Bạch Tùng vì trái lệnh Tề Anh, tự ý đưa Thẩm Tây Linh về Kiến Khang nên bị phạt một trăm roi. Khi nàng đang nói chuyện với Tề Anh, Bạch Tùng đã bị đánh ba mươi roi, Tề Anh còn dặn, đợi sau khi chôn cất song thân nàng xong, trở về nhận nốt bảy mươi roi còn lại.

Thẩm Tây Linh quay nhìn Bạch Tùng. Trong gió tuyết, hắn vẫn giữ bộ mặt lạnh tanh, chẳng chút thiện cảm. Thế nhưng dọc đường đi, nàng nhờ hắn mà tránh được biết bao nguy hiểm. Vết sẹo mờ nơi chân mày trái, vốn là tướng mạo dữ tợn, lúc này lại khiến nàng cảm thấy rất gần gũi.

Dù biết ân tình ấy chẳng thể báo đáp chỉ bằng một câu cảm ơn, nhưng nàng vẫn muốn nói. Chỉ là khi ấy, Bạch Tùng đã xoay người đi xuống núi. Thẩm Tây Linh nhìn theo bóng dáng có chút cứng nhắc của hắn, cắn môi rồi đuổi theo.

Tiểu viện ấy, vẫn như ngày nào. Tuyết phủ lên cánh cửa gỗ, y hệt như ngày phụ thân rời đi lần cuối. Mọi thứ trong nhà đều được dọn sạch sẽ. Giường ngủ của mẫu thân gọn gàng tinh tươm, chăn màn xếp ngay ngắn. Dụng cụ bếp núc vẫn ở nguyên vị trí, sách phụ thân để lại cùng tập chữ của nàng trên án thư vẫn còn nguyên vẹn. Tựa như chủ nhân của ngôi nhà chỉ vừa mới rời đi, chẳng bao lâu nữa sẽ trở về, sống những ngày như cũ.

Kỳ thực hôm quan binh tới đã làm nhà cửa tan hoang, chẳng còn lại được như bây giờ. Bạch Tùng nói, là Tề Anh sai người đến dọn dẹp, để phụ thân nàng an nghỉ nơi thanh tịnh.

Tề Anh cho người an táng phụ thân nàng cạnh khóm trúc xanh do chính ông trồng. Trước mộ, chỉ là một tấm bia không tên, không rõ có phải cũng là di nguyện của phụ thân. Thẩm Tây Linh vốn định hợp táng phụ mẫu, nhưng phụ thân đã yên nghỉ, nàng cũng không nỡ quấy rầy, bèn cùng Bạch Tùng mai táng mẫu thân bên cạnh. Dù không cùng huyệt, nhưng cũng là kề cận, có lẽ còn vững bền hơn khi họ còn sống…

Thẩm Tây Linh khi từ Lang Gia trở lại Kiến Khang từng nghĩ, nên lập một tấm bia trước mộ phụ mẫu. Hoặc khắc đôi dòng ‘tử khảo từ bi’ hoặc ghi rõ ‘thê tử của Thẩm Khiêm’. Mẫu thân lúc sinh thời tuy chưa từng nói ra nhưng Thẩm Tây Linh hiểu, bà vẫn luôn muốn được yên nghỉ bên phụ thân. Không hẳn vì danh phận, chỉ là bà không muốn rời xa ông mà thôi.

Thế nhưng lúc này, nàng đứng trước phần mộ của phụ mẫu, đứng trong tiểu viện nơi họ từng sống cùng nhau một quãng ngắn ngủi, nhìn hai nấm mồ nằm kề nhau, lại nhớ tới dáng hình thuở sinh thời của họ, tình thâm ý nồng, ánh mắt nhìn nhau chan chứa nụ cười bỗng cảm thấy những dòng chữ kia thật không cần thiết nữa. Ngược lại, nếu khắc lên, e lại là sự mạo phạm đối với thứ tình cảm sâu nặng giữa phụ mẫu.

Thẩm Tây Linh giơ tay lau nước mắt, quỳ xuống trước phần mộ, dập đầu ba cái thật trang trọng. Bạch Tùng đứng bên cạnh, lặng lẽ cúi người hành lễ.

Hắn nhìn Thẩm Tây Linh quỳ ở đó, lại ngẩng đầu nhìn sắc trời tối đen như mực, nói với nàng: “Ta chỉ đưa ngươi đến đây thôi. Việc sau này… tự ngươi phải tính lấy.”

Giọng điệu hắn vẫn lạnh nhạt như thường, tay ôm kiếm, thần sắc hờ hững như chẳng liên quan, nhưng Thẩm Tây Linh ở cùng hắn mấy ngày đã hiểu phần nào tính nết. Biết lời ấy thật ra là đang lo cho nàng, có lẽ là thương cảm nàng mồ côi đơn chiếc, e rằng chẳng biết sống ra sao.

Thẩm Tây Linh đứng dậy từ trước mộ, hỏi hắn: “Ngài trở về rồi còn phải chịu phạt nữa không?”

Bạch Tùng hừ nhẹ một tiếng, xoay người đi ra ngoài viện, nói: “Không liên quan đến ngươi.”

Thẩm Tây Linh vội bước theo, nói: “Nhưng ta còn chưa báo đáp ngài…”

Bạch Tùng dừng bước, liếc nàng một cái, lại hừ khẽ: “Ngươi lấy gì báo đáp ta?”

Thẩm Tây Linh cắn môi, ngẫm nghĩ rồi đáp: “Ta… ta có thể thay ngài chịu phần roi còn lại.”

“Ngươi thay ta chịu?” Bạch Tùng nghe xong liền bật cười. “Bảy mươi roi, ngươi chịu nổi mấy roi? Chưa đến hai mươi roi là đủ lấy mạng rồi.”

Thẩm Tây Linh cúi đầu không nói. Bạch Tùng liếc nàng, ánh mắt dường như dịu đi đôi chút, rồi bước thẳng đến bên xe ngựa. Khi ngoái đầu lại, hắn nói: “Tiểu nha đầu, có muốn thử vận khí một phen không?”

Thẩm Tây Linh ngẩng đầu nhìn hắn, không hiểu ý. Bạch Tùng giơ tay vuốt dọc bờm ngựa, nói: “Đi cùng ta về lại Phong Hà Uyển, xem công tử có chịu giữ lại ngươi không.”

Tề Anh sao… Thẩm Tây Linh thoáng nghĩ đến ánh mắt hờ hững pha chút khinh miệt mà chàng nhìn nàng trong Vong Thất đêm nay, liền mím môi, không đáp.

Ngựa khẽ rít lên dưới bàn tay của Bạch Tùng. Thẩm Tây Linh nghe hắn cười nói: “Tiện thể, ngươi cũng thử thay ta cầu xin một lần xem. Nói thật, giờ ta cũng có chút hối hận, chẳng đáng vì ngươi mà chịu trận đòn ấy.”

Khi ấy Thẩm Tây Linh thầm nghĩ, nàng cầu tình ắt hẳn vô dụng. Tề nhị công tử vốn chẳng thân quen, đã giúp hai lần là quá đủ, nàng đã khiến người ta phiền lòng, lại đi cầu xin ư? Nhưng Bạch Tùng là vì nàng mà bị vạ, tình lý đều không thể làm ngơ. Dù không thể xin Tề Anh tha cho, nếu may ra tâm trạng chàng tốt, biết đâu chấp thuận để nàng chịu thay phần nào, cũng hơn là đứng nhìn không làm gì.

Nàng tuy chẳng có gì trong tay, nhưng cũng không thể mang ơn lớn đến vậy mà chẳng đền đáp được chút nào. Vì thế nàng khẽ cười, nói: “Được.”

Đêm ấy, Thẩm Tây Linh lại theo Bạch Tùng trở về Phong Hà Uyển. Dĩ nhiên, lần này nàng vẫn bị chặn lại ngoài cửa.

Bạch Tùng đi vào một mình, cửa lớn lập tức khép lại. Chẳng bao lâu sau, người gác cổng ló đầu ra nói: “Công tử nghe nói cô nương cũng tới, chỉ nói một câu: sự việc không thể quá ba lần, đã giúp cô nương hai lần sẽ không có lần thứ ba, bảo cô nương quay về đi.”

Nói xong, vì tuyết đêm giá rét, gã gác cổng cũng chịu không nổi, vội vàng khép cửa lại, lùi vào trong sưởi ấm. Còn lại một mình Thẩm Tây Linh đứng ngoài trong tuyết.

Tuyết rơi ào ạt. Đây là trận tuyết lớn trăm năm hiếm gặp ở thành Kiến Khang. Bậc đá núi đã bị phủ dày, gió rét cắt da, như thể có thể đông cứng cả bàn tay. Thẩm Tây Linh nhìn cánh cửa khép chặt, trong lòng nghĩ tới giờ phút này Bạch Tùng đang chịu phạt. Hắn vì nàng mới chịu tội ấy, mà suy cho cùng, giữa nàng và hắn vốn chẳng có quan hệ gì. Dù hôm ấy nàng chết bên đường ở Lang Gia, cũng chẳng liên can đến hắn. Hắn vốn có thể mặc kệ nàng mà bỏ đi, vậy mà cuối cùng lại đưa nàng xuôi nam, giúp nàng chôn cất song thân, giờ còn vì nàng mà bị phạt roi.

Thẩm Tây Linh mím môi, quỳ gối trước cửa Phong Hà Uyển. Nàng không thể thay Bạch Tùng chịu đòn, chí ít cũng nên chịu chút khổ để lòng được yên. Tuy biết mình làm gì cũng chẳng có ý nghĩa gì với Bạch Tùng, nhưng nếu nàng cứ thế quay lưng bỏ đi, cả đời này cũng sẽ không thể tha thứ cho bản thân, nàng bỗng thấy khinh ghét chính mình. Ngươi xem, Thẩm Tây Linh, miệng nói muốn báo đáp người ta, kỳ thật cũng chỉ là muốn khiến bản thân bớt áy náy mà thôi.

Nàng quỳ rất lâu, là bao lâu thì chẳng rõ. Chỉ biết lúc tên gác cổng đổi ca, người mới mở cửa ra trông thấy nàng vẫn quỳ đó thì giật nảy mình: “Sao cô nương còn quỳ ở đây? Tên gác cổng trước đó chẳng phải nói với cô nương rồi sao?”

Gã khuyên mấy câu, nhưng thấy tiểu cô nương kia như chẳng nghe lọt, sắc mặt tái nhợt, vẫn quỳ bất động trong tuyết. Nơi nàng quỳ, tuyết đã thành một hố lõm sâu. Gã không khuyên được, đành lắc đầu đóng cửa lại.

Tuyết rơi trắng trời trắng đất. Trong núi, những bụi trúc non bị tuyết đè đến gãy, vang lên từng tiếng rắc lạnh buốt. Dưới ánh đèn lồng treo trước cổng Phong Hà Uyển, bóng dáng Thẩm Tây Linh bị kéo dài thật dài, song thực ra nàng chỉ là một tiểu cô nương mười một tuổi, thân hình nhỏ bé co quắp trong màn tuyết. Tuyết rơi trắng cả người, hàn khí như muốn nuốt chửng nàng. Cơn rét và hoa mắt làm thân thể nàng đau đớn vô cùng, nhưng nàng vẫn cứ quỳ mãi nơi ấy, cho đến khi không gắng gượng nổi nữa mà lịm đi.

Khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất tri giác, trong đầu nàng hiện lên ánh mắt của Tề Anh trong Vong Thất, ánh mắt lạnh nhạt ấy từ trên cao nhìn xuống nàng.

Nàng bỗng thấy có chút nhẹ nhõm, nghĩ: Quả nhiên chàng không nhìn lầm… nàng thật sự…

…chỉ là sợ sống mà thôi.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (225)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Đốt trầm hương Chương 1: Kích cúc* (1) Chương 2: Chương 2: Kích cúc (2) Chương 3: Chương 3: Phía sau bức bình phong Chương 4: Chương 4: Vọng Viên Chương 5: Chương 5: Gặp giữa đường (2) Chương 6: Chương 6: Gặp giữa đường (3) Chương 7: Chương 7: Trà hội (1) Chương 8: Chương 8: Trà hội (2) Chương 9: Chương 9: Trà hội (3) Chương 10: Chương 10: Trà hội (4) Chương 11: Chương 11: Bị bệnh Chương 12: Chương 12: Quyển 2: Lời thì thầm dưới mái hiên Chương 12: Duyên khởi (1) Chương 13: Chương 13: Duyên khởi (2) Chương 14: Chương 14: Lang Gia Chương 15: Chương 15: Trở về Chương 16: Chương 16: Quỳ gối Chương 17: Chương 17: Triệu Dao (1) Chương 18: Chương 18: Triệu Dao (2) Chương 19: Chương 19: Giao phó Chương 20: Chương 20: Lễ Trừ Tịch (1) Chương 21: Chương 21: Lễ Trừ Tịch (2) Chương 22: Chương 22: Lễ Trừ Tịch (3) Chương 23: Chương 23: Thu nhận (1) Chương 24: Chương 24: Thu nhận (2) Chương 25: Chương 25: Thu nhận (3) Chương 26: Chương 26: Đổi tên (1) Chương 27: Chương 27: Đổi tên (2) Chương 28: Chương 28: Đổi tên (3) Chương 29: Chương 29: Tết Nguyên Tiêu (1) Chương 30: Chương 30: Tết Nguyên Tiêu (2) Chương 31: Chương 31: Tết Nguyên Tiêu (3) Chương 32: Chương 32: Tết Nguyên Tiêu (4) Chương 33: Chương 33: Tết Nguyên Tiêu (5) Chương 34: Chương 34: Tết Nguyên Tiêu (6) Chương 35: Chương 35: Nhập phủ (1) Chương 36: Chương 36: Nhập phủ (2) Chương 37: Chương 37: Nhập phủ (3) Chương 38: Chương 38: Bái hội (1) Chương 39: Chương 39: Bái hội (2) Chương 40: Chương 40: Bái hội (3) Chương 41: Chương 41: Khảo thí (1) Chương 42: Chương 42: Khảo thí (2) Chương 43: Chương 43: Khảo thí (3) Chương 44: Chương 44: Tháng hai (1) Chương 45: Chương 45: Tháng hai (2) Chương 46: Chương 46: Nam Lăng (1) Chương 47: Chương 47: Nam Lăng (2) Chương 48: Chương 48: Giao tranh (1) Chương 49: Chương 49: Giao tranh (2) Chương 50: Chương 50: Sinh thần (1) Chương 51: Chương 51: Sinh thần (2) Chương 52: Chương 52: Trôi dạt (1) Chương 53: Chương 53: Trôi dạt (2) Chương 54: Chương 54: Trôi dạt (3) Chương 55: Chương 55: Trở về (1) Chương 56: Chương 56: Trở về (2) Chương 57: Chương 57: Xoay sở (1) Chương 58: Chương 58: Xoay sở (2) Chương 59: Chương 59: Xoay sở (3) Chương 60: Chương 60: Xoay sở (4) Chương 61: Chương 61: Xoay sở (5) Chương 62: Chương 62: An bài (1) Chương 63: Chương 63: An bài (2) Chương 64: Chương 64: An bài (3) Chương 65: Chương 65: Hội hoa (1) Chương 66: Chương 66: Hội hoa (2) Chương 67: Chương 67: Hội hoa (3) Chương 68: Chương 68: Hội hoa (4) Chương 69: Chương 69: Hội hoa (5) Chương 70: Chương 70: Hội hoa (6) Chương 71: Chương 71: Khởi đầu (1) Chương 72: Chương 72: Khởi đầu (2) Chương 73: Chương 73: Khởi đầu (3) Chương 74: Chương 74: Mèo con (1) Chương 75: Chương 75: Mèo con (2) Chương 76: Chương 76: Mèo con (3) Chương 77: Chương 77: Mèo con (4) Chương 78: Chương 78: Mèo con (5) Chương 79: Chương 79: Quyển 3: Mưa đêm đã tạnh Chương 79: Năm tháng (1) Chương 80: Chương 80: Năm tháng (2) Chương 81: Chương 81: Năm tháng (3) Chương 82: Chương 82: Ngà say (1) Chương 83: Chương 83: Ngà say (2) Chương 84: Chương 84: Ngà say (3) Chương 85: Chương 85: Ngà say (4) Chương 86: Chương 86: Manh mối (1) Chương 87: Chương 87: Manh mối (2) Chương 88: Chương 88: Manh mối (3) Chương 89: Chương 89: Chùa phật (1) Chương 90: Chương 90: Chùa phật (2) Chương 91: Chương 91: Chùa phật (3) Chương 92: Chương 92: Chùa phật (4) Chương 93: Chương 93: Mỗi người (1) Chương 94: Chương 94: Mỗi người (2) Chương 95: Chương 95: Mỗi người (3) Chương 96: Chương 96: Vào đông (1) Chương 97: Chương 97: Vào đông (2) Chương 98: Chương 98: Vào đông (3) Chương 99: Chương 99: Năm mới (1) Chương 100: Chương 100: Năm mới (2) Chương 101: Chương 101: Năm mới (3) Chương 102: Chương 102: Năm mới (4) Chương 103: Chương 103: Muốn dừng lại (1) Chương 104: Chương 104: Muốn dừng lại (2) Chương 105: Chương 105: Muốn dừng lại (3) Chương 106: Chương 106: Lễ cập kê (1) Chương 107: Chương 107: Lễ cập kê (2) Chương 108: Chương 108: Lễ cập kê (3) Chương 109: Chương 109: Mưa giông (1) Chương 110: Chương 110: Mưa giông (2) Chương 111: Chương 111: Mưa giông (3) Chương 112: Chương 112: Mưa giông (4) Chương 113: Chương 113: Định tình (1) Chương 114: Chương 114: Định tình (2) Chương 115: Chương 115: Định tình (3) Chương 116: Chương 116: Định tình (4) Chương 117: Chương 117: Định tình (5) Chương 118: Chương 118: Tình đậm (1) Chương 119: Chương 119: Tình đậm (2) Chương 120: Chương 120: Tình đậm (3) Chương 121: Chương 121: Kỳ thi xuân (1) Chương 122: Chương 122: Kỳ thi xuân (2) Chương 123: Chương 123: Kỳ thi xuân (3) Chương 124: Chương 124: Nương tựa (1) Chương 125: Chương 125: Nương tựa (2) Chương 126: Chương 126: Nương tựa (3) Chương 127: Chương 127: Nương tựa (4) Chương 128: Chương 128: Triều dâng (1) Chương 129: Chương 129: Triều dâng (2) Chương 130: Chương 130: Tĩnh động (1) Chương 131: Chương 131: Tĩnh động (2) Chương 132: Chương 132: Tâm tình nhỏ nhặt (1) Chương 133: Chương 133: Tâm tình nhỏ nhặt (2) Chương 134: Chương 134: Tâm tình nhỏ nhặt (3) Chương 135: Chương 135: Phong vân (1) Chương 136: Chương 136: Phong vân (2) Chương 137: Chương 137: Phong Vân (3) Chương 138: Chương 138: Gặp lại nhau (1) Chương 139: Chương 139: Gặp lại nhau (2) Chương 140: Chương 140: Gặp lại nhau (3) Chương 141: Chương 141: Trước lúc lên đường (1) Chương 142: Chương 142: Trước lúc lên đường (2) Chương 143: Chương 143: Trước lúc lên đường (3) Chương 144: Chương 144: Bắc hành (1) Chương 145: Chương 145: Bắc hành (2) Chương 146: Chương 146: Bắc hành (3) Chương 147: Chương 147: Rối ren (1) Chương 148: Chương 148: Rối ren (2) Chương 149: Chương 149: Rối ren (3) Chương 150: Chương 150: Gió đầy (1) Chương 151: Chương 151: Gió đầy (2) Chương 152: Chương 152: Gió đầy (3) Chương 153: Chương 153: Gió đầy (4) Chương 154: Chương 154: Sơn vũ (1) Chương 155: Chương 155: Sơn vũ (2) Chương 156: Chương 156: Sơn vũ (3) Chương 157: Chương 157: Sơn vũ (4) Chương 158: Chương 158: Đối chất (1) Chương 159: Chương 159: Đối chất (2) Chương 160: Chương 160: Đối chất (3) Chương 161: Chương 161: Vô y (1) Chương 162: Chương 162: Vô y (2) Chương 163: Chương 163: Vô y (3) Chương 164: Chương 164: Gương vỡ (1) Chương 165: Chương 165: Gương vỡ (2) Chương 166: Chương 166: Gương vỡ (3) Chương 167: Chương 167: Gương vỡ (4) Chương 168: Chương 168: Quyển 4: Cố hương xa xôi Chương 168: Tỉnh mộng (1) Chương 169: Chương 169: Tỉnh mộng (2) Chương 170: Chương 170: Tỉnh mộng (3) Chương 171: Chương 171: Lễ Dục Phật (1) Chương 172: Chương 172: Lễ Dục Phật (2) Chương 173: Chương 173: Lễ Dục Phật (3) Chương 174: Chương 174: Xuân sơn (1) Chương 175: Chương 175: Xuân sơn (2) Chương 176: Chương 176: Kiên quyết (1) Chương 177: Chương 177: Kiên quyết (2) Chương 178: Chương 178: Kiên quyết (3) Chương 179: Chương 179: Gặp được chàng (1) Chương 180: Chương 180: Gặp được chàng (2) Chương 181: Chương 181: Thắp nến (1) Chương 182: Chương 182: Thắp nến (2) Chương 183: Chương 183: Thắp nến (3) Chương 184: Chương 184: Thay đổi (1) Chương 185: Chương 185: Thay đổi (2) Chương 186: Chương 186: Thay đổi (3) Chương 187: Chương 187: Tái hợp (1) Chương 188: Chương 188: Tái hợp (2) Chương 189: Chương 189: Tái hợp (3) Chương 190: Chương 190: Như xưa (1) Chương 191: Chương 191: Như xưa (2) Chương 192: Chương 192: Như xưa (3) Chương 193: Chương 193: Mây mù (1) Chương 194: Chương 194: Mây mù (2) Chương 195: Chương 195: Mây mù (3) Chương 196: Chương 196: Mây mù (4) Chương 197: Chương 197: Về phương nam (1) Chương 198: Chương 198: Về phương nam (2) Chương 199: Chương 199: Về phương nam (3) Chương 200: Chương 200: Chưa dứt (1) Chương 201: Chương 201: Chưa dứt (2) Chương 202: Chương 202: Núi Hào Sơn (1) Chương 203: Chương 203: Núi Hào Sơn (2) Chương 204: Chương 204: Núi Hào Sơn (3) Chương 205: Chương 205: Ấn định (1) Chương 206: Chương 206: Ấn định (2) Chương 207: Chương 207: Ấn định (3) Chương 208: Chương 208: Ấn định (4) Chương 209: Chương 209: Ấn định (5) Chương 210: Chương 210: Quyển 5: Liệu có nhớ về nhau? Chương 210: Về nhà (1) Chương 211: Chương 211: Về nhà (2) Chương 212: Chương 212: Về nhà (3) Chương 213: Chương 213: Về nhà (4) Chương 214: Chương 214: Hỷ nộ (1) Chương 215: Chương 215: Hỷ nộ (2) Chương 216: Chương 216: Hỷ nộ (3) Chương 217: Chương 217: Phong Hà Chương 218: Chương 218: Quyển 6: Phù dung phổ NT1: Quá khứ Chương 219: Chương 219: NT2: Mừng thọ (1) Chương 220: Chương 220: NT3: Mừng thọ (2) Chương 221: Chương 221: NT4: Mừng thọ (3) Chương 222: Chương 222: NT5: Cẩm tú Chương 223: Chương 223: NT6: Ngày u ám (1) Chương 224: Chương 224: NT7: Ngày u ám (2) Chương 225: Chương 225: NT8: Hành lộ