Chương 16
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Chương 16

Mạnh Đường khẽ giải thích một lượt, có chút ngượng ngùng nép sát vào tay vịn bên cạnh.

Ngụy Xuyên “ồ” một tiếng: “Cậu cứ ngồi đi, chỉ là cái ghế này thật sự khiến người ta khó chịu.”

Mạnh Đường liếc nhìn khoảng trống ở giữa, cả người không tự chủ được mà trượt xuống.

Trông cô cứ như một khúc gỗ thẳng đuột, Ngụy Xuyên quay đầu cười thầm, cơn buồn ngủ vơi đi quá nửa.

“Cái này…” Mạnh Đường bám chặt lấy tay vịn, “Sao cứ trượt vào giữa thế nhỉ?”

“Ở giữa chịu lực nhiều nên đệm ngồi bị xẹp xuống rồi,” Ngụy Xuyên cũng tự mình trượt xuống, “Lại còn là chất liệu da, trượt là phải.”

Mạnh Đường hì hục chống tay giữ người, người ngồi ghế thương gia phía trước bực bội nói một câu: “Có thể yên lặng chút được không?”

Ngụy Xuyên vốn đã đang nén giận vì thiết kế ghế ngồi bất hợp lý, nghe vậy liền phản bác:

“Anh trai à, tiếng hai đứa tôi còn chưa lớn bằng tiếng video anh đang lướt đâu.”

Người kia khinh thường nói: “Không có tiền thì lần sau cứ ngoan ngoãn mà ngồi ghế hạng hai.”

“Có mỗi cái ghế rách mà anh cũng phân chia cao thấp sang hèn à?” Tính khí Ngụy Xuyên hoàn toàn bùng nổ, “Anh có tiền sao còn ngồi ghế thương gia chịu đựng chúng tôi làm gì? Dòng máy bay chủ lực hiện tại của Gulfstream cũng đâu có đắt, vài trăm triệu thôi, anh không có sao?”

Người phía trước thẹn quá hóa giận đứng phắt dậy, Ngụy Xuyên cũng chưa từng ngán mấy kẻ này, liền đứng lên theo.

Tầm mắt của gã đàn ông kia chuyển từ nhìn xuống thành nhìn ngang, rồi lại phải ngước lên, ánh mắt cũng từ kiêu ngạo chuyển sang e dè.

“Thấy… thấy cậu là sinh viên, tôi không thèm chấp nhặt.”

Gã đàn ông tự tìm cho mình một cái cớ, sau khi ngồi xuống, tiếng lướt video ngắn cũng giảm đi hai phần.

Ngụy Xuyên hừ lạnh ngồi xuống, vừa liếc mắt sang đã chạm phải đôi mắt sáng lấp lánh.

“Cậu lợi hại thật đấy!” Mạnh Đường không tiếc lời khen ngợi.

Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Học tập đi, đừng có ngốc nghếch nữa, lần sau gặp phải loại người này thì phải dùng lời lẽ chặn họng hắn lại.”

“Không phải là tôi không so đo,” Mạnh Đường cười nhạt nói, “Mà là tôi không để tâm, hơn nữa tôi là con gái, đôi co với đàn ông sẽ làm tăng tỷ lệ nguy hiểm.”

“Cậu nói vậy cũng đúng,” Ngụy Xuyên nở nụ cười chân thành đầu tiên từ lúc lên xe, “Lùi một bước trời cao biển rộng.”

Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Ông nội tôi từng nói, lùi một bước trời cao biển rộng là không sai, nhưng chỉ được lùi một bước thôi, phải dùng kỹ thuật, dùng lý lẽ để thu phục người khác.”

Trò chuyện một hồi, hai người lại vì chất liệu trơn trượt của ghế mà sát lại gần nhau.

Ngụy Xuyên tò mò hỏi tới: “Nếu đối phương không biết điều lại còn được đằng chân lân đằng đầu thì sao?”

Mạnh Đường nhìn vào mắt cậu nói: “Khi điêu khắc, nếu dao khắc và gỗ cứng đối cứng, cả hai đều sẽ không có kết cục tốt, nhưng nếu xoay dao mượn lực, vụn gỗ sẽ rào rào rơi xuống.”

“Trong lòng có mưu lược ha,” Ngụy Xuyên cười, “Tôi còn tưởng cậu thực sự sẽ không phản kích.”

 

Môi Mạnh Đường cong lên một nụ cười nhẹ.

‘Đạo bất đồng bất tương vi mưu’, có một số người, chỉ cần một lần là có thể nhìn rõ bản chất.

(Đạo bất đồng bất tương vi mưu: Đường đi (chí hướng) không giống nhau thì không thể cùng nhau bàn bạc mưu kế. Ý là không cùng chí hướng thì không thể đi chung đường)

Cô có đạo của cô, kiên trì giữ vững bản thân là được.

Hai người hoàn toàn dính sát vào nhau, tháng mười quần áo mỏng manh, Mạnh Đường ngượng ngùng chống tay nhích sang bên cạnh.

Ngụy Xuyên nhét áo khoác vào giữa hai người: “Đừng động đậy nữa, cứ ngồi thế đi.”

Áo khoác tuy mỏng nhưng có còn hơn không.

Trong toa xe điều hòa mát lạnh, nhiệt độ bên đùi giống như tờ khăn giấy bị thấm ướt, không ngừng lan rộng.

Mạnh Đường cứng đờ người không dám động đậy, cảnh vật ngoài cửa sổ vùn vụt lướt qua, cô lại ngửi thấy mùi hương bạc hà lạnh lẽo thoáng qua.

Thân xe rung lắc, khoảnh khắc cánh tay chạm vào nhau cô rụt người lại.

“Cậu lạnh không?” Ngụy Xuyên cúi đầu khẽ hỏi.

Trong toa xe hoàn toàn không còn động tĩnh, người phía trước đã ngủ rồi, Mạnh Đường cũng hạ giọng nói: “Không lạnh.”

Áo khoác của cô nhét trong túi, mà túi thì để trên giá hành lý ở toa hạng nhất, lúc đổi chỗ với Hứa Hạc Thanh cô quên mang theo, định bụng khi nào gần đến trạm thì qua lấy.

Ngụy Xuyên cúi người kéo khóa ba lô lôi ra một chiếc áo khoác gió màu trắng đưa sang.

“Cái này là đồ mới, tôi vừa lấy ở nhà đi, cậu mặc tạm đi.”

“Không… không cần đâu.” Mạnh Đường nào dám mặc áo của cậu, vội vàng từ chối.

Ngụy Xuyên tưởng cô chê, giải thích: “Tôi thật sự chưa mặc lần nào, vừa mới bóc tem đấy.”

“Tôi không phải… tôi không lạnh.”

“Thật sự không lạnh?”

Mạnh Đường lắc đầu, lạnh thì đương nhiên là lạnh, nhưng Ngụy Xuyên thích Tạ Linh Âm, khoảng cách cần thiết thì phải giữ.

Áo khoác là đồ dùng riêng tư, không phải bạn trai bạn gái thì không thích hợp.

Ngụy Xuyên bị từ chối nên có chút xấu hổ, cậu vo tròn cái áo nhét lại vào túi rồi kéo khóa lên.

Hai người rơi vào trầm mặc, lúc này Ngụy Xuyên mới muộn màng nhận ra, Mạnh Đường mặc áo của cậu quả thực không thích hợp lắm.

Cậu lấy điện thoại ra gõ liên hồi: [Cậu nói xong chưa?]

Hứa Hạc Thanh: [Sao thế, hai người nói chuyện không vui à?]

Ngụy Xuyên: [Không, ghế ngồi không thoải mái, muốn đổi lại với cậu.]

Hứa Hạc Thanh: [Vẫn chưa nói xong, Tạ Linh Âm khó chiều quá, còn chưa đến 40 phút nữa, cậu nhịn chút đi.]

Ngụy Xuyên: […]

Vóc dáng cậu cao lớn, chân dài, ngồi kiểu gì cũng không thoải mái.

Dáng người Mạnh Đường nhỏ nhắn, cố gắng nhường cho cậu khoảng trống lớn hơn.

Khó khăn lắm mới chịu đựng đến lúc xuống trạm, chân tay Ngụy Xuyên đều tê rần.

Tạ Linh Âm xách túi của Mạnh Đường qua, Mạnh Đường đón lấy, mấy người cùng ra khỏi trạm bắt xe.

Ngụy Xuyên và Hứa Hạc Thanh đã đặt khách sạn tốt nhất thành phố Nhạn Thanh, cách nhà Mạnh Đường khá xa.

Đến địa bàn của mình, Mạnh Đường cũng ngại dẫn Tạ Linh Âm đi luôn, bèn dừng lại ở cửa ra, khách sáo nói:

“Bây giờ vẫn còn sớm, tôi có nói với ông nội là các cậu đến, hay là qua nhà tôi cùng ăn bữa cơm?”

Ngụy Xuyên lắc đầu: “Trời tối rồi, đến nhà cậu cũng không tiện lắm, hai đứa tôi đưa các cậu về trước, mai hãy nói.”

“Cũng được.” Mạnh Đường đáp, “Nhưng không cần đưa bọn tôi về đâu, tôi với Linh Âm tự bắt xe.”

Tạ Linh Âm thấy Hứa Hạc Thanh nhíu mày, trực tiếp quyết định: “Cứ thế đi, bọn tôi đi đây, các cậu cũng về khách sạn đi.”

Mạnh Đường liếc nhìn điện thoại, thấy xe đặt đã tới liền quay đầu vẫy tay với Ngụy Xuyên và Hứa Hạc Thanh.

Lên xe, Mạnh Đường hỏi: “Trông cậu có vẻ không vui? Nói chuyện với Hứa Hạc Thanh không suôn sẻ à?”

Tạ Linh Âm: “Không phải, toa xe yên tĩnh, người nhà gọi điện tớ không nghe, đang phê bình đấu tố tớ trong nhóm gia đình kia kìa.”

“Trong nhóm á?” Mạnh Đường cau mày.

Chút chuyện nhỏ này có cần thiết phải làm ầm ĩ trước mặt bao nhiêu họ hàng thân thích không?

Tạ Linh Âm dựa vào người Mạnh Đường, giọng điệu châm chọc: “Tớ cứ nghi ngờ không biết mình có phải con ruột không nữa, đối xử với cháu trai trong nhà còn tốt hơn với tớ, chỉ vì tớ là con gái.”

Mạnh Đường vỗ vỗ vai cô bạn: “Cậu nhìn bản thân cậu xem, là trai hay gái?”

Tạ Linh Âm ngồi thẳng dậy nhìn Mạnh Đường: “Giới tính không đổi được, tính cách cũng chẳng đổi được, họ xem tớ là con gái, tớ xem tớ là chính mình.”

Mạnh Đường cười cười: “Thế chẳng phải là được rồi sao.”

Tạ Linh Âm thở hắt ra một hơi bực dọc, tâm trạng thoải mái hơn nhiều, cũng có tâm trí để hóng chuyện bát quái.

Nhớ tới những gì Hứa Hạc Thanh nói với mình, cô nàng hỏi Mạnh Đường: “Tớ hỏi cậu chuyện này.”

Thấy vẻ thần bí của bạn, Mạnh Đường có chút tò mò: “Cậu hỏi đi.”

“Có phải cậu với Ngụy Xuyên quen nhau từ trước không?”

Mạnh Đường khó hiểu: “Không có mà.”

Tạ Linh Âm: “Nhưng sao tớ nghe nói hồi năm nhất cậu đã quen cậu ấy rồi?”

“Tớ quen cậu ấy lúc nào —” Mạnh Đường nói được nửa câu thì nghẹn lại, Tạ Linh Âm hỏi không phải là vụ cái vali đấy chứ?

Chuyện này cũng truyền đến tai cậu ấy rồi sao?

Tối hôm cô đi tìm Ngụy Xuyên cũng chỉ có bạn cùng phòng của cậu ấy nghe được vài câu, sao lại truyền ra ngoài được?

“Cậu đỏ mặt cái gì?” Tạ Linh Âm cảm thấy ngạc nhiên, “Cậu với Ngụy Xuyên thật sự quen nhau từ trước à?”

Mạnh Đường: “… Không phải như cậu nghĩ đâu, chỉ là gặp qua một lần.”

Tạ Linh Âm: “…”

Hứa Hạc Thanh nói hóa ra là thật, người Ngụy Xuyên thích là Mạnh Đường?

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (266)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266: Hoàn