Chương 16
Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy

Chương 16

“Có gì mà tiếc?” Thiệu Dã dửng dưng đáp, vẫn chẳng ưa nổi cái bộ đồ đó.
“Thế cậu định mặc gì?” Tịch Quan Minh quan tâm hỏi.
Thiệu Dã gãi đầu, “Áo choàng pháp sư đi, lớp trưởng bảo mấy pháp sư khác mặc trắng, em mặc đen.”
“Cũng không tệ.” Tịch Quan Minh cười, “Vậy bộ đồ này cứ để ở chỗ tôi nhé.”
Thiệu Dã gật đầu, chẳng thấy có gì sai sai. Lúc ra cửa, thấy Tịch Quan Minh vẫn đang ngồi đọc sách, cậu tò mò hỏi thêm, “Hội trưởng không đi học à?”
“Chút nữa đi.”
Thiệu Dã vào lớp, chuông chưa reo, lớp trưởng đang cùng các bạn phàn nàn về cái thông báo sáng nay của trường. Cả bọn đồng lòng nghi ngờ lớp bên cạnh vì gato với ý tưởng sáng tạo của họ nên đã mách lẻo lên trên.
Thiệu Dã nghe được hai câu thì chán, lôi sách tiếng Anh ra đọc, chưa hết nửa trang đã ngáp dài rồi gục xuống ngủ tiếp.
Lịch học hôm nay khá căng. Hội thể thao sắp tới, Thiệu Dã đăng ký ba nội dung, chạy ngắn, tiếp sức và đẩy tạ. Tiết thể dục duy nhất buổi chiều, cậu phải xác định thứ tự chạy cùng đội, rồi nhờ thầy hướng dẫn kỹ thuật đẩy tạ xem có tiến bộ gì không. Buổi tối lại còn phải tập diễn kịch.
Mà không chỉ hôm nay, từ giờ đến hết hội nghệ thuật và hội thể thao, ngày nào cũng kín lịch như vậy.
Vai diễn của Thiệu Dã là một gã pháp sư lạnh lùng, thù dai, nhưng cực kỳ si tình. Cậu không có nhiều lời thoại, ngoài một tràng nguyền rủa trong tiệc sinh nhật công chúa, rồi đến giữa truyện tặng nàng một bài tỏ tình kiểu Shakespeare. Xong rồi cậu… lăn ra ngủ.
Nửa sau của vở kịch chủ yếu là hành trình trưởng thành của công chúa. Thiệu Dã chỉ cần ngoan ngoãn ngủ trên sân khấu, chờ đến lúc nàng tìm thấy tình yêu đích thực của mình. Lúc đó, tổ đạo cụ sẽ điều khiển để một nhúm cỏ xanh mơn mởn mọc lên trên đầu cậu, đánh dấu màn trình diễn của cậu đã kết thúc. Sau đó, bạn tổ đạo cụ sẽ nhẹ nhàng đẩy cậu xuống sân khấu bằng một chiếc xe đẩy.
Diễn xuất của Thiệu Dã không thể gọi là đỉnh cao, chỉ có thể nói là thảm họa. Màn trình diễn tốt nhất của cậu chính là lúc… ngủ trên sân khấu. Lớp trưởng nhận xét đầy khách quan, Thiệu Dã không bước chân vào làng diễn xuất đúng là một tổn thất to lớn cho giới tấu hài.
Nữ sinh đóng vai công chúa ban đầu còn áy náy về cái kết của pháp sư. Nhưng sau khi diễn chung với Thiệu Dã hai lần, cảm giác tội lỗi của cô nàng bay sạch.
Không quăng thêm hai xẻng đất lên mộ cậu đã là nhân từ lắm rồi.
Lúc pháp sư ngã xuống sau khi nguyền rủa, nét nhẹ nhõm trên mặt công chúa không giống diễn chút nào. Khiến khán giả khó mà không nghi ngờ đây là một âm mưu có tính toán từ trước của công chúa.
Dù lôm côm nhưng cuối cùng bọn họ cũng tập xong vở kịch. Lớp bên cạnh còn lén qua nghe ngóng tình hình. Kết quả, vừa thấy cảnh pháp sư mọc cỏ trên đầu, cả đám cười sấp mặt ngay cửa.
Chiều thứ Sáu, Thiệu Dã trốn học sớm chạy ra rừng sồi phía Bắc trường. Đám Tư Húc chưa đến. Để đề phòng bọn kia đánh xong lại quên thỏa thuận, cậu còn treo mấy cái camera lên cành cây để ghi lại toàn bộ sự việc. Nếu sau này Tư Húc nuốt lời mà tiếp tục dây dưa với Khương Nghiên, cậu sẽ tung video lên cho cả trường chiêm ngưỡng.
Lúc ba tên kia đến, thấy Thiệu Dã đang khởi động, mặt mày háo hức, cả bọn không hẹn mà cùng một biểu cảm thằng này bị dở người à?.
Vừa thấy cậu, Tư Húc lập tức nghĩ đến cục tức mấy hôm trước, lạnh giọng hỏi, “Mày ở đây làm gì? Không biết tối nay chỗ này bọn tao bao rồi à?”
Thiệu Dã hùng hồn đáp, “Đánh nhau với mấy ông chứ gì nữa.”
Tông Tinh Trạch nhíu mày, “Là Hội trưởng bảo cậu đến?”
“Không.”
Hội trưởng còn chưa biết chuyện này. Cậu đang định cho Hội trưởng một bất ngờ lớn.
Cận Phong vì trước đó thấy Thiệu Dã cứ bám theo Khương Nghiên nên cũng có chút hiểu biết, liền hỏi, “Vậy cậu cũng định theo đuổi Khương Nghiên à?”
Thiệu Dã nhìn hắn như nhìn thằng đần, “Tôi theo đuổi làm gì?”
“Vậy rốt cuộc mày đến đây làm gì?” Tư Húc tức điên.
“Đánh nhau chứ còn gì nữa. Chẳng phải đã giao kèo rồi à? Ai thắng thì những người còn lại không được đeo bám Khương Nghiên nữa.”
Giao kèo hồi nào?!
Tư Húc không nhịn được chửi thề, “Mày còn bảo không phải Tịch Quan Minh sai mày đến!”
Thiệu Dã thật thà, “Thật sự không phải mà.”
Đáng tiếc, cả ba người có mặt đều tỏ ra không tin lời cậu. Tông Tinh Trạch suy tư một lúc, móc điện thoại ra nhắn tin, còn Cận Phong thì ánh mắt có chút dè chừng.
Tư Húc nhếch môi cười lạnh, “Đừng tưởng mày là người của Tịch Quan Minh thì tao không dám động vào. Hôm nay dù Tịch Quan Minh có ở đây, tao vẫn đánh như thường!”
Thiệu Dã mất kiên nhẫn, “Lắm mồm thế? Rốt cuộc có đánh không? Tôi còn phải đi tập kịch nữa đấy!”
“Mày tìm chết!” Tư Húc là người lao lên đầu tiên.
Tông Tinh Trạch và Cận Phong liếc nhau một cái rồi cũng xông vào. Cả ba ngầm hiểu với nhau đánh cái thằng ngu Thiệu Dã này bay màu trước rồi tính tiếp.
Chỉ tiếc, kết quả lại không như mong đợi. Cả ba đều có học võ, nhưng so về sức mạnh và kỹ thuật vẫn kém Thiệu Dã một bậc. Đặc biệt là Tông Tinh Trạch, tên này đánh mà như đang đi dạo, hoàn toàn không nghiêm túc.
Thiệu Dã còn tưởng ba đánh một thì cũng mất kha khá thời gian, chắc phải xin lớp trưởng nghỉ buổi tối. Ai ngờ nhanh gọn lẹ, chưa gì đã xử lý xong.
“Học thuộc lòng đi nhé, từ giờ cấm bén mảng đến gần Khương Nghiên! Đừng làm Hội trưởng của tôi khó chịu. Hội trưởng khó chịu tức là tôi khó chịu, mà tôi khó chịu thì các ông xác định!” Thiệu Dã tự thấy mình ngầu lòi khi ném lại câu này, rồi hớn hở chạy một mạch từ rừng sồi đến tòa văn phòng.
Vừa mở cửa ra, cậu đã hào hứng gọi, “Hội trưởng, hội trưởng!”
Tịch Quan Minh ngẩng đầu từ đống sách vở, thấy cậu đứng ngay cửa, cười tít mắt, mà người thì lấm lem bùn đất, trên áo sơ mi trắng còn dính đầy lá khô. Tịch Quan Minh gỡ kính xuống, hỏi, “Sao lại đến đây? Không phải sắp tập kịch rồi à?”
Thiệu Dã phóng thẳng tới bàn làm việc, mặt đầy phấn khích, “Hội trưởng, em mang tin động trời cho anh đây!”
Tịch Quan Minh vẫn chưa nhận ra vấn đề, đan tay trước ngực, cười cười hỏi, “Tin gì?”
Thiệu Dã phấn khởi, “Em vừa đánh nhau với Tư Húc, Tông Tinh Trạch và Cận Phong ở rừng sồi. Em thắng!”
Tịch Quan Minh: “……”
Nụ cười trên mặt anh dần cứng lại. Anh nhìn Thiệu Dã, im lặng hồi lâu không nói gì.
Thiệu Dã vẫn hớn hở, khoe hàm răng trắng sáng, đôi mắt lấp lánh mong chờ được khen.
Bầu không khí trong phòng chìm vào im lặng. Cơn gió thu len lỏi qua cửa sổ, lay động những chiếc lá trên bậu. Bóng lá kéo dài đến tận cổ tay Tịch Quan Minh. Anh đợi mãi mà không thấy Thiệu Dã nói tiếp, đành chủ động lên tiếng, “Tôi đoán tin tốt thì chắc chắn phải đi kèm tin xấu đúng không?”
Tin xấu? Thiệu Dã suy nghĩ một chút, hơi lưỡng lự, “Nếu phải nói tin xấu thì chắc là… Tông Tinh Trạch đánh được nửa chừng thì chạy mất, em không đuổi kịp. Có tính không?”
Tịch Quan Minh hít sâu một hơi, đưa tay day trán, nhẹ giọng, “…Cũng đủ xấu rồi đấy.”
Thiệu Dã chưa kịp hiểu sao chuyện đó lại là tin xấu, nhưng đã là Hội trưởng nói thì chắc chắn có vấn đề. c** nh* giọng đề nghị, “Vậy để em đi tìm hắn rồi đánh thêm trận nữa?”
Tịch Quan Minh buông tay xuống, nói, “Cậu kể từ đầu đi, tại sao lại đánh nhau với bọn họ?”
Thế là Thiệu Dã kể hết mọi chuyện. Từ giao kèo mà Tư Húc đặt ra ở vũ hội, đến việc cả ba người bị cậu đánh bại.
“Bọn họ chắc chắn không dám dây dưa với Khương Nghiên nữa đâu. Em còn có cả video, Hội trưởng muốn xem không?” Thiệu Dã xoa tay đầy mong chờ.
Tịch Quan Minh vừa nghe vừa tìm kiếm thứ gì đó trên điện thoại. Đến khi Thiệu Dã kể xong, anh đặt điện thoại xuống bàn, úp màn hình lại.
Anh ngẩng lên, nhìn kỹ khuôn mặt Thiệu Dã. Đôi mắt cậu vẫn sáng rực, sống mũi cao thẳng, trên môi vẫn giữ nguyên nụ cười. Trên khuôn mặt ấy, anh không tìm thấy dù chỉ một chút sợ hãi hay lo lắng.
Tịch Quan Minh đứng dậy, vòng qua bàn làm việc, tiến đến trước mặt cậu.
“Thiệu Dã.” Anh gọi.
Giọng anh trầm thấp, ánh mắt sâu thẳm như một cái giếng không thấy đáy.
Không khí trong phòng như bị đóng băng theo từng bước chân của anh. Lá cây bên cửa sổ cũng co lại. Thiệu Dã bỗng cảm thấy căng thẳng, giọng nói cũng nhỏ đi mấy phần, “Sao vậy, Hội trưởng?”
Tịch Quan Minh vươn tay, nhẹ nhàng phủi nửa chiếc lá còn bám trên vai trái của Thiệu Dã. Sau đó, ngón tay anh trượt xuống, chậm rãi chỉnh lại cổ áo cậu, thong thả hỏi, “Cậu đúng là cứng đầu nhỉ? Tôi đã bảo đừng dính vào chuyện của Khương Nghiên nữa rồi. Giờ cậu nói xem, tôi nên phạt cậu thế nào đây?”
“Còn phạt nữa hả?” Nụ cười hớn hở trên mặt Thiệu Dã lập tức đông cứng lại. Không đúng nha, cậu vừa giúp Hội trưởng có một cơ hội tuyệt vời thế này, chẳng lẽ không đáng được khen thưởng một trận à?
Cậu cẩn thận hỏi, “Hội trưởng… anh không vui sao?”
Tại sao thế nhở?
Tịch Quan Minh không trả lời ngay, chỉ khẽ nghịch chiếc cúc áo trên sơ mi của cậu. Qua khe hở giữa những chiếc cúc có thể thấy làn da màu mật ong bên trong.
Anh chậm rãi nói, “Thiệu Dã này, một trận này của cậu đã đắc tội cả Tư Húc, Tông Tinh Trạch và Cận Phong. Cậu tính không ở lại trường Kim Tước nữa à?”
“Không có mà.” Thiệu Dã tỉnh bơ đáp.
“Vậy sao cậu dám?” Ngón tay Tịch Quan Minh khẽ lướt qua một chiếc cúc, ánh mắt sâu thẳm.
Thiệu Dã chẳng cần suy nghĩ, b*n r* câu chắc nịch, “Tại em biết Hội trưởng nhất định sẽ che chở cho em!”
Tịch Quan Minh khựng lại. Anh hoàn toàn không nghĩ sẽ nghe được một câu trả lời như thế từ Thiệu Dã.
Tên này đúng là chẳng biết giấu diếm gì cả.
Anh bật cười.
Khuôn mặt lạnh lùng và âm trầm trong thoáng chốc như được mùa xuân gõ cửa.
Tịch Quan Minh không muốn thừa nhận rằng bản thân lại bị một câu nói vừa ngông cuồng vừa ngu ngốc này làm cho vui vẻ. Nhưng khoảnh khắc nghe thấy nó, niềm hứng thú và sự thỏa mãn ấy thực sự tràn ngập trong lòng anh.
Anh thả tay xuống, nhấm nháp lại câu nói của Thiệu Dã, không nhịn được lại bật cười một tiếng, sau đó nói, “Được rồi, giờ về ký túc xá đợi tôi. Trước khi tôi quay lại, cấm đi đâu hết.”
“Hội trưởng, anh không phạt em nữa à?” Thiệu Dã xụ mặt, chớp mắt trông cực kỳ đáng thương.
“Đương nhiên là có.” Tịch Quan Minh mỉm cười.
Có điều anh còn phải nghĩ xem, tình huống này nên phạt thế nào mới hợp lý.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (206)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (1) Chương 189: Chương 189: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (2) Chương 190: Chương 190: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (3) Chương 191: Chương 191: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (4) Chương 192: Chương 192: Ngoại truyện: Tuyến if (1) Chương 193: Chương 193: Ngoại truyện: Tuyến if (2) Chương 194: Chương 194: Ngoại truyện: Tuyến if (3) Chương 195: Chương 195: Ngoại truyện: Tuyến if (4) Chương 196: Chương 196: Ngoại truyện: Tuyến if (5) Chương 197: Chương 197: Ngoại truyện: Tuyến if (6) Chương 198: Chương 198: Ngoại truyện: Tuyến if (7) Chương 199: Chương 199: Ngoại truyện: Tuyến if (8) Chương 200: Chương 200: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! Chương 201: Chương 201: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (2) Chương 202: Chương 202: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (3) Chương 203: Chương 203: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (4) Chương 204: Chương 204: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (5) Chương 205: Chương 205: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (6) Chương 206: Chương 206: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (7)