Chương 161
Quỷ Bí Chi Chủ - Q5: Tư Tế Đỏ

Chương 161: Ung dung

Là một "Thợ Săn", lại có "Áo Choàng Bóng Đen", năng lực lẩn trốn và theo dõi của Danitz khá tốt, lúc trước còn từng giúp Gehrman Sparrow mai phục "Sắt Thép" Maveti. Lúc này hắn không hề để lộ dấu vết, chỉ cảm thấy hơi nhàm chán, rất mong Anderson nhanh chóng tới thay phiên.

'Cuộc sống thế này khi nào mới kết thúc đây, "Trung Tướng Bệnh Tật" mau xuất hiện đi. Không, không được, không phải là lúc này, vẫn nên đợi Anderson tới rồi tính...' Danitz tự soi xét bản thân, kết thúc "cầu nguyện" một cách lý trí.

Hắn lo tướng quân hải tặc có cấp bậc như "Trung Tướng Bệnh Tật" Tracy có thể phát hiện ra chỗ mình đang trốn, mà hắn lại không đủ dũng khí và tự tin khi đối mặt với cô ta.

Đương nhiên, nếu hắn đeo găng tay quyền anh, thì mọi chuyện đều không phải là vấn đề.

Chỉ cần tốc độ đưa ra quyết định đủ nhanh, thì nỗi khiếp đảm và sợ hãi không đuổi kịp hắn!

"Hình như anh đang rất buồn rầu?" Đột nhiên, một giọng nói vang lên bên tai Danitz.

Danitz giật bắn mình, vọt ra khỏi chỗ tối, trong tay nhanh chóng hình thành một ngọn lửa cam.

Cùng lúc đó, hắn chuyển ánh mắt về nơi phát ra âm thanh, phát hiện Anderson đang trốn trong bụi cây, trên đầu cắm đầy cành lá màu xanh, gần như hòa làm một thể với quang cảnh xung quanh.

"... Cứt chó!" Cũng không biết Danitz đang mắng Anderson hay đang mắng chính mình, sau khi trút ra một câu thì nói: "Anh đến đây từ lúc nào?"

"Hai phút trước." Anderson mỉm cười đáp lại: "Trốn kỹ đấy, tôi cũng không tìm ra anh ngay đâu, phải dựa theo thói quen ẩn náu của anh rồi đến bên cạnh nói bừa một câu."

Danitz nhất thời không biết nên tự hào hay là nên tức giận, hỏi lại với vẻ hơi phức tạp:

"Nếu vừa rồi tôi giữ được bình tĩnh, thì anh sẽ không phát hiện ra tôi?"

"Trên lý thuyết thì là thế." Anderson dửng dưng cười nói: "Nhưng là một "Thợ Săn" lão luyện, thì không chỉ có một cách thôi đâu."

Danitz đang định hỏi còn cách nào nữa, thì bỗng thấy nến trong phòng Bartz bị thổi tắt, hắn định đi ngủ.

Qua mấy chục giây, trong bóng đêm, bóng dáng lờ mờ của tên buôn bán tin tức xuất hiện ở bên cửa sổ, khẽ nhảy ra ngoài, đáp xuống nơi không có ánh sáng ngoài phòng.

Chính là chỗ mà Danitz đang trốn, hắn một lần nữa hòa vào bóng đen, thiếu chút nữa bị mục tiêu giẫm trúng.

Bartz men theo những nơi khuất bóng, bước về phía bờ biển.

"... Cứt chó!" Danitz bấy giờ mới xuất hiện, dựng ngón giữa về phía lưng mục tiêu.

Anderson cũng rời khỏi bụi cây, vừa nhổ cành cây cắm trên đầu, vừa cười nói với Danitz:

"Đêm nay hình như sẽ có thu hoạch."

Danitz nhìn thợ săn mạnh nhất Biển Sương Mù đối diện, gật mạnh đầu:

"Hi vọng là "Trung Tướng Bệnh Tật"."

Hắn lập tức dẫn theo Anderson, dựa vào những bóng đen khuất sáng có rất nhiều trong đêm tối, theo dõi tên buôn bán tin tức kia, giữ một khoảng cách cực kỳ thích hợp.

"Không ngu lắm đâu..." Anderson quan sát một lúc, chẹp miệng cười nói.

Danitz cười khẩy một tiếng trong lòng, không đáp lại.

Hắn không đeo găng tay quyền anh, biết rõ đây không phải là trường hợp nên chế giễu và khiêu khích lẫn nhau!

15 phút sau, Bartz đi tới bờ biển, đứng trên bãi cát, nhìn về phía đại dương xanh thẫm được rải một lớp ánh trăng đỏ rực.

Hắn không cần đợi quá lâu, ở phía xa xa ngoài đại dương, một bóng dáng khổng lồ từ trong đêm tối chợt hiện ra, dần dần phác họa thành hình một con thuyền màu đen tuyền, bên trên có cờ hiệu đang tung bay.

Phía trên cờ hiệu vẽ hình hai ngọn lửa màu lam thẫm đang "thiêu đốt" một cái đầu lâu đen kịt.

Tàu "Cái Chết Đen"!

Kỳ hạm "Cái Chết Đen" của "Trung Tướng Bệnh Tật" Tracy!

Danitz chợt trở nên phấn khởi, nếu không phải đã hóa thành bóng đen, thì đồng tử của hắn chắc chắn đã phóng rất to, mong lấy được nhiều ánh sáng hơn, thấy rõ từng chi tiết trên con thuyền kia.

Hắn không tự chủ lén đi lên phía trước thêm một đoạn, muốn thực sự xác nhận "Trung Tướng Bệnh Tật" Tracy có ở trên thuyền hay không.

Chiếc thuyền buồm rất lớn kia ngày càng đến gần, hai người ẩn trong bóng tối dần dần nhìn thấy nhiều thủy thủ trên khoang thuyền đang làm việc.

'Bên này có bến tàu để neo đậu sao? Hay là cho Bartz một con thuyền nhỏ, tự mình chèo qua đó?' Danitz vừa nảy ra suy nghĩ này, chợt nghe thấy Anderson nhỏ giọng nói:

"Rời khỏi nơi này."

'Hả?' Ưu điểm lớn nhất của Danitz là rất ngoan ngoãn nghe theo mệnh lệnh của người có quyền uy, bất kể đối diện với Edwina Edwards hay là Gehrman Sparrow, hắn cùng lắm là càu nhàu hai câu, còn về hành động không hề chậm chạp. Lúc này, tuy ngoài mặt hắn tỏ ra ngạc nhiên, định phản bác hai câu, giữ nguyên ý định của mình, nhưng vẫn dựa vào bóng đen lặng lẽ rời xa khỏi bờ biển.

Đợi đến khi không còn nhìn thấy tàu "Cái Chết Đen", chỉ lờ mờ nghe được tiếng sóng vỗ, Danitz mới thoát ra khỏi bóng đen, hiện thân trong rừng, vội vàng hỏi:

"Không xác nhận xem có "Trung Tướng Bệnh Tật" hay không à?"

Anderson quan sát Danitz từ trên xuống dưới hai lượt, bật cười nói:

"Đừng bao giờ coi thường loại người phi phàm cực kỳ nổi tiếng trên biển mà vẫn có thể sống yên lành cho đến ngày hôm nay. Mỗi một tướng quân hải tặc đều là mục tiêu cần phải cư xử thận trọng, tuyệt đối không được sơ ý."

Danitz đáp lại theo bản năng:

""Thượng Tướng Đẫm Máu" Senor, "Thượng Tướng Địa Ngục" Ludwell..."

Họ đều là tướng quân hải tặc bị một nhà thám hiểm điên cuồng nào đó dễ dàng giải quyết.

"..." Anderson nhất thời không tìm ra lời lẽ nào để phản bác Danitz, cách mấy giây mới nói: "Cho nên, "Trung Tướng Bệnh Tật" Tracy cũng từng bị Gehrman Sparrow tập kích mà vẫn còn có thể sống sót chẳng phải càng đáng để coi trọng sao?"

Danitz cẩn thận nghĩ lại, không hiểu sao lại thấy câu này của Anderson khá có lý, hắn đang muốn lên tiếng, thì yết hầu chợt ngứa ngáy, phải ho khan mấy tiếng.

Sau khi ho xong, yết hầu hắn bắt đầu sưng đau, còn nếm được mùi rỉ sắt.

"Anh xem, tôi đã nói phải cẩn thận mà." Anderson cũng nắm tay lại đặt lên miệng, khẽ ho hai tiếng, nhưng phản ứng không mạnh như Danitz: "Chắc chắn Tracy đang phát tán các loại bệnh tật ra xung quanh khu vực con thuyền, một khi có ai tới gần sẽ bị lây nhiễm rất nhanh, từ đó bị lộ ra. À, năng lực này được sử dụng trong phạm vi lớn chứng tỏ cô ta đã hoàn toàn tiêu hóa xong ma dược danh sách 5, có hi vọng tấn thăng lên danh sách 4."

"Vì sao không phải là đã tấn thăng lên danh sách 4." Bởi vì rời xa phạm vi lây nhiễm, nên Danitz nhanh chóng trở lại bình thường, theo bản năng phản bác một câu.

"Vậy thì anh bây giờ không phải đang ở trên tàu "Cái Chết Đen", mà là bị "Bệnh dịch đen" lây nhiễm sắp chết rồi." Anderson hơi xoay người, chuyển ánh mắt về phía bờ biển mình vốn không nhìn thấy: "Vừa rồi Tracy sử dụng năng lực có chút thủ đoạn, hẳn là chỉ duy trì bệnh tật ở khu vực trước mặt, mặc kệ ba hướng khác, sau đó lại dùng gió để gieo rắc ra xa, mới ảnh hưởng đến người trên bờ biển."

Nói tới đây, Anderson khẽ vỗ tay một cái, lại nở nụ cười:

"Những gì chúng ta gặp phải, chẳng phải đang chứng minh "Trung Tướng Bệnh Tật" kia quả thực đang ở trên thuyền sao? Anh có thể thông báo cho Gehrman Sparrow."

'...' Danitz không do dự, lập tức bố trí nghi thức, triệu hồi tín sứ, Anderson đề phòng việc bất trắc, kiếm cớ đi ra ngoài rừng cây.

...

Hơn 3h sáng, ở khu Đông Backlund, ngoại trừ ánh sáng từ trăng sao, thì tất cả đều chìm trong bóng tối.

Klein mặc áo ngủ vải bông, đội mũ giữ kiểu tóc, ngồi trên giường, không hề hỏi Reinette Tinekerr nhận được thư từ ai.

Mở thư ra xem xong, anh bình tĩnh rời giường, lấy một chiếc bút máy trong túi áo, viết lên mặt trái bức thư:

"Quay về thành phố cảng, tiếp tục đợi lệnh."

Sau khi nhìn tiểu thư tín sứ rời đi, Klein không hề hoang mang, thay áo sơ mi, mặc gile lên, thắt nơ, khoác thêm áo gió.

Sau đó, anh đi ngược bốn bước, tiến vào phía trên sương mù xám, dùng con lắc thạch anh bói xem mức độ nguy hiểm của hành động lần này, gần như không nhận được gợi ý gì.

Klein không do dự thêm, quay về thế giới hiện thực, đứng trước gương, cầm mũ dạ tơ lụa hơi cao, đội nó lên đầu.

...

Trên tàu "Cái Chết Đen", trong một căn phòng vắng vẻ, một bóng người nhanh chóng phác họa ra, chính là Gehrman Sparrow tóc đen mắt nâu, đường nét lạnh lùng.

Dưới ánh trăng đỏ rực u ám, Klein đảo mắt, tùy ý tìm một chiếc ghế dựa ngồi xuống, thưởng thức cảnh đêm trên biển ngoài cửa sổ.

Trong phòng thuyền trưởng cách nơi này một tầng, "Trung Tướng Bệnh Tật" Tracy mặc áo sơ mi trắng và quần vàng nhạt nhìn Bartz rời phòng với vẻ ghét bỏ, kéo cổ áo lên như phản xạ có điều kiện, nét mặt dần trở nên nghiêm túc.

Vừa rồi cô ta mới biết được tin "Liệt Diễm" Danitz và thợ săn mạnh nhất Anderson gần đây vẫn luôn ở đảo Cyrus, không rõ mục đích.

'Hai người họ đều có liên quan đến Gehrman Sparrow... Tên kia đang tìm mình?' Tracy nheo mắt lại, không chút do dự đi về phía cửa sổ, chuẩn bị lệnh cho các thủy thủy trên khoang chuyển hướng thuyền, rời xa khu hải vực này.

Đúng lúc này, suy nghĩ của cô ta chợt bị kìm hãm, giống như rơi vào trạng thái biết rõ đang nằm mơ nhưng bất kể giãy dụa thế nào cũng không thoát ra được.

'Không ổn...' Xung quanh người Tracy chợt bốc lên một ngọn lửa màu đen, định thiêu đốt tất cả những ảnh hưởng từ bên ngoài có khả năng tồn tại.

Nhưng, ngọn lửa này lúc đầu còn có thể dễ dàng "lan ra", nhưng sau đó thì dần đứt quãng, không ngừng rơi xuống mặt đất, giống như những đóa hoa tàn lụi.

Trong lòng Tracy chợt xuất hiện một cảm giác tuyệt vọng mãnh liệt, suy nghĩ ngày một chậm chạp hơn.

Cô ta không màng đến điều gì nữa, vội vàng để bên ngoài cơ thể ngưng tụ ra một lớp băng tuyết trong suốt, điều khiển những sợi tơ vô hình quấn nhiều lớp xung quanh mình.

Lúc này, cửa phòng thuyền trưởng "kẹt" một tiếng mở ra, Gehrman Sparrow đội mũ dạ tơ lụa, mặc áo gió màu đen bước vào.

Sau đó, anh lịch sự đóng cửa phòng lại.

Trong tiếng động răng rắc rất nhỏ, toàn bộ phòng thuyền trưởng nhất thời trở nên cực kỳ yên tĩnh, không còn cả tiếng sóng biển vang vọng, giống như cách ly hoàn toàn với thế giới hiện thực.

Mà số tơ nhện vô hình quấn quanh Tracy dường như đã hiểu nhầm mệnh lệnh, trói "Trung Tướng Bệnh Tật" kia ngày càng chặt hơn, khiến cô ta không thể nhúc nhích, khó mà sử dụng được năng lực phi phàm.

"Vặn vẹo"!

Suy nghĩ của Tracy theo đó trở lại bình thường, đầu óc không còn cảm giác trì trệ nữa.

"Anh, anh muốn làm gì?" Cô ta khó nén được sợ hãi, nhìn Gehrman Sparrow đang từng bước đến gần, lắp bắp hỏi.

Điều mà cô ta không hiểu là vừa rồi mình rõ ràng không còn sức chống trả nữa, vì sao đối phương lại bỏ qua cơ hội rối hóa.

Sở dĩ Klein làm vậy là vì lo "Trung Tướng Bệnh Tật" và "Thánh Nữ Trắng" có quan hệ huyết thống rất gần, nếu để Tracy chết đi sẽ khiến Bán Thần am hiểu nguyền rủa kia cảm nhận được, nên tránh việc đó trước.

Sau vài tiếng bước chân, Klein đã đứng trước mặt ma nữ này.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (204)
Chương 1: Chương 1: Đến khám Chương 2: Chương 2: Ý nghĩa tồn tại Chương 3: Chương 3: Phương hướng điều tra Chương 4: Chương 4: Giữ bí mật Chương 5: Chương 5: Rút bài Chương 6: Chương 6: Thế giới thật nhỏ Chương 7: Chương 7: Lời tiên đoán Chương 8: Chương 8: Pháo đài cổ kỳ lạ Chương 9: Chương 9: Oán linh cổ xưa Chương 10: Chương 10: Thứ phía sau cánh cửa Chương 11: Chương 11: Nhận biết một thứ Chương 12: Chương 12: Ghi chú Chương 13: Chương 13: Không phải người mới nào cũng giống nhau Chương 14: Chương 14: "Kẻ Khờ" than thở Chương 15: Chương 15: Thông báo nhắc nhở Chương 16: Chương 16: Bị biết được Chương 17: Chương 17: Vấn đề tình báo Chương 18: Chương 18: Nguyên nhân cái chết của Medici Chương 19: Chương 19: Nguy cơ ngắn ngủi Chương 20: Chương 20: Chuyến tàu Chương 21: Chương 21: "Thần dụ" Chương 22: Chương 22: "Thánh giả" hàng lâm Chương 23: Chương 23: Công tước Chương 24: Chương 24: Thiên phú quyên tiền Chương 25: Chương 25: Khắc chế Chương 26: Chương 26: Hồi ức của Nast Chương 27: Chương 27: "Thiên Sứ" mới Chương 28: Chương 28: Thế giới tâm linh Chương 29: Chương 29: Mùi vị quen thuộc Chương 30: Chương 30: Tín đồ điên cuồng  Chương 31: Chương 31: Lần đầu giảng đạo Chương 32: Chương 32: Quà tặng Chương 33: Chương 33: Niềm vui của cuộc sống  Chương 34: Chương 34: Lựa chọn đối tượng ký sinh  Chương 35: Chương 35: Quyết định của Hazel Chương 36: Chương 36: 'Pháp Sư Quỷ Dị' vs 'Kẻ Ký Sinh' Chương 37: Chương 37: Dùng tên của ngươi Chương 38: Chương 38: Câu trả lời tích cực Chương 39: Chương 39: Bề tôi của "Bí ẩn" Chương 40: Chương 40: Tính lây nhiễm của ký sinh Chương 41: Chương 41: "Dọn kho" Chương 42: Chương 42: Hành động chung Chương 43: Chương 43: "Bậc thầy" Alger Chương 44: Chương 44: Sợ hãi trong lòng Chương 45: Chương 45: Nghi thức không có "lời đáp" Chương 46: Chương 46: Lời chúc mừng của Arrodes Chương 47: Chương 47: Một khả năng khác Chương 48: Chương 48: Khúc dạo đầu Chương 49: Chương 49: "Người liên thể" Chương 50: Chương 50: Ván bài Chương 51: Chương 51: Thần bài "Dwayne" Chương 52: Chương 52: Thành lập mối quan hệ Chương 53: Chương 53: Xúi giục Chương 54: Chương 54: Nhạc dạo Chương 55: Chương 55: Chương nhạc thứ nhất Chương 56: Chương 56: Chương nhạc thứ hai Chương 57: Chương 57: Điệp khúc Chương 58: Chương 58: Chương nhạc thứ ba Chương 59: Chương 59: Chương nhạc thứ tư   Chương 60: Chương 60: Chương cuối và chương kết Chương 61: Chương 61: Giải quyết tốt hậu quả Chương 62: Chương 62: Phân phó Chương 63: Chương 63: Quà tặng luôn luôn phải trả lại Chương 64: Chương 64: Phí cố vấn Chương 65: Chương 65: Một lời nhắc nhở khác của Roselle Chương 66: Chương 66: Ngày 1 tháng 9 Chương 67: Chương 67: Sự trưởng thành của mỗi người Chương 68: Chương 68: Mỗi người đều trưởng thành Chương 69: Chương 69:  Bước chân của chiến tranh Chương 70: Chương 70: Tin tức về Linh Giáo Đoàn Chương 71: Chương 71: Trang viên Bài Ca Hoa Hồng Chương 72: Chương 72: Không ngờ tới Chương 73: Chương 73: Kiên trì Chương 74: Chương 74: Thủ đoạn của ma nữ Chương 75: Chương 75: Giá chữ thập Chương 76: Chương 76: Đáp án Chương 77: Chương 77: Cái chết của Mason Dere Chương 78: Chương 78: Nghệ thuật dịch chuyển Chương 79: Chương 79: Dị biến mang tính ngẫu nhiên Chương 80: Chương 80: Hai lần cấm đoán Chương 81: Chương 81: Lừa gạt Chương 82: Chương 82: Tự cứu Chương 83: Chương 83: Di tích số 1 Chương 84: Chương 84: Liên hợp hành động Chương 85: Chương 85: Tính khả năng Chương 86: Chương 86: Người tịnh hoá cường lực Chương 87: Chương 87: Phải có ánh sáng Chương 88: Chương 88: Thu hoạch Chương 89: Chương 89: Nhật ký đến sớm Chương 90: Chương 90: Sự phát triển của "Dự đoán" Chương 91: Chương 91: Vấn đề của Gehrman Chương 92: Chương 92: Danh sách Chương 93: Chương 93: Hy vọng Chương 94: Chương 94: Mặt biển yên lặng Chương 95: Chương 95: Nữ vương Chương 96: Chương 96: Bất đồng trong quan điểm lập kế hoạch Chương 97: Chương 97: Đều có tâm tư Chương 98: Chương 98: Đặt mình trong dòng nước xiết Chương 99: Chương 99: Hành Giả Giấc Mơ Chương 100: Chương 100: Một lần "Thử thách" Chương 101: Chương 101: Gió bão đầu não Chương 102: Chương 102: "Gián điệp" thật giả Chương 103: Chương 103: Trực giác của "Khán Giả" Chương 104: Chương 104: Giỏi dùng thôi miên Chương 105: Chương 105: Con đường khác nhau, phong cách khác nhau Chương 106: Chương 106: Ba đánh một Chương 107: Chương 107: Hội trưởng Chương 108: Chương 108: Nghi thức "đo ni đóng giày" Chương 109: Chương 109: Mạch suy nghĩ Chương 110: Chương 110: "Ma quỷ" chân chính Chương 111: Chương 111: Người siêu phàm và người bình thường Chương 112: Chương 112: Người công cụ Chương 113: Chương 113: Quyền hành của "Mặt Trăng" Chương 114: Chương 114: Bí mật bị che giấu Chương 115: Chương 115: Giấc mơ của ai Chương 116: Chương 116: "Giảng bài" online Chương 117: Chương 117: Tay trái của chúa Chương 118: Chương 118: Quan hệ gần hơn Chương 119: Chương 119: Kẻ ngao du tinh không Chương 120: Chương 120: Cái tên quen thuộc Chương 121: Chương 121: Biên niên sử Tinh Linh Chương 122: Chương 122: Chi tiết không hợp lý Chương 123: Chương 123: "Đáy biển" Chương 124: Chương 124: Có lẽ là thật Chương 125: Chương 125: Đại sảnh thành thực Chương 126: Chương 126: Tiếng la hét sau cửa Chương 127: Chương 127: Ba khả năng Chương 128: Chương 128: Đáp án của vấn đề Chương 129: Chương 129: Không có câu trả lời Chương 130: Chương 130: Yêu cầu của Dorian Chương 131: Chương 131: Bốn lựa chọn Chương 132: Chương 132: Bí mật được che giấu Chương 133: Chương 133: Người làm vườn siêng năng Chương 134: Chương 134: Suy nghĩ về nhập vai Chương 135: Chương 135: Người trở về Chương 136: Chương 136: Đột nhiên xuất hiện Chương 137: Chương 137: Backlund hỗn loạn Chương 138: Chương 138: Người dân trong chiến tranh Chương 139: Chương 139: Xem kỹ hoàn cảnh Chương 140: Chương 140: Suy luận rất đơn giản Chương 141: Chương 141: Thái độ của Thần linh Chương 142: Chương 142: Âm thầm lẩn trốn Chương 143: Chương 143: Lựa chọn khó khăn Chương 144: Chương 144: Những câu chuyện quỷ dị Chương 145: Chương 145: Tự hỏi Chương 146: Chương 146: Người buồn cười Chương 147: Chương 147: Các thiên sứ của "Kẻ Khờ" Chương 148: Chương 148: Cửa đột phá Chương 149: Chương 149: Bản sắc diễn xuất Chương 150: Chương 150: Hợp tác Chương 151: Chương 151: Cảnh khốn cùng khác nhau Chương 152: Chương 152: Tích lũy cống hiến Chương 153: Chương 153: Năm 1368 Chương 154: Chương 154: Một quyển Chương 155: Chương 155: Thù lao đặc biệt Chương 156: Chương 156: Đuổi hổ nuốt sói Chương 157: Chương 157: Ám hiệu Chương 158: Chương 158: Chỗ mâu thuẫn Chương 159: Chương 159: Nhật ký mấu chốt Chương 160: Chương 160: Tương tác Chương 161: Chương 161: Ung dung Chương 162: Chương 162: Gia đình hỗn loạn Chương 163: Chương 163: Kiên nhẫn Chương 164: Chương 164: Thông "linh" Chương 165: Chương 165: Cao thủ "Poker" Chương 166: Chương 166: Bút ký lữ hành Chương 167: Chương 167: Người trông coi hùng mạnh Chương 168: Chương 168: Ý chí còn sót lại Chương 169: Chương 169: Bên trong Vương đình Chương 170: Chương 170: Sự theo dõi quen thuộc Chương 171: Chương 171: Tổ chức mạnh nhất Chương 172: Chương 172: Nỗi sợ của Klein Chương 173: Chương 173: Phối hợp ăn ý Chương 174: Chương 174: Người săn đuổi Vương đình Chương 175: Chương 175: Nhược điểm Chương 176: Chương 176: Chỉ thị của "Kẻ Khờ" Chương 177: Chương 177: Sau khi thăm dò Chương 178: Chương 178: Cường hoá đội ngũ Chương 179: Chương 179: Thời cơ Chương 180: Chương 180: Bất ngờ Chương 181: Chương 181: Lâu Đài Khởi Nguyên Chương 182: Chương 182: Cuối cùng cũng có thành quả Chương 183: Chương 183: Áp lực Chương 184: Chương 184: Tin tức như bão táp Chương 185: Chương 185: Giao dịch khó nói Chương 186: Chương 186: Giữa sân khấu Chương 187: Chương 187: Tụng niệm Chương 188: Chương 188: Ngài Cửa Chương 189: Chương 189: Mùi hương Chương 190: Chương 190: Lời đồn trong niên đại cổ xưa Chương 191: Chương 191: Trong lịch sử Chương 192: Chương 192: Học Giả Cổ Đại Chương 193: Chương 193: Một hình thức làm bạn khác Chương 194: Chương 194: Ý định Chương 195: Chương 195: Mùa đông Chương 196: Chương 196: Báo động trước Chương 197: Chương 197: Phát triển hợp lý Chương 198: Chương 198: Suýt chút nữa Chương 199: Chương 199: Ba mũi tên cùng bắn ra Chương 200: Chương 200: Kẻ buôn thần bán thánh thực sự Chương 201: Chương 201: Hỗn loạn Chương 202: Chương 202: Chưa muộn Chương 203: Chương 203: Trốn Chương 204: Chương 204: Chạy như điên