Chương 167
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa

Chương 167

Chương 167: Ngạo kiều và trung khuyển

 

Cố Thanh Yến cũng không thật sự tức giận, chỉ cảm thấy mọi chuyện đã vượt quá dự đoán của cậu, loại cảm giác không xác định này làm một người có thói quen khống chế tất cả như cậu cảm thấy không tốt lắm.

 

Cậu chờ mong Tạ Vô Diễn mang đến bất ngờ cho cậu, nhưng cho tới bây giờ, tất cả đều giống như bị Tạ Vô Diễn dắt đi.

 

Cậu dám khẳng định nam nhân này cực kỳ quen thuộc với bí cảnh này, Tạ Vô Diễn vì sao có thể làm lơ hệ thống mà xâm nhập thế giới này, điểm này làm cậu rất tò mò, nhưng cũng khá lo lắng nếu Tạ Vô Diễn nói ra sẽ bị hệ thống phát hiện, có chút do dự không biết nên mở lời hay không.

 

"Lâu chủ, ngài nếm thử xem." Tạ Vô Diễn đem tiên lộ được điều chế từ linh dịch trong cánh hoa Nguyệt Kiến Thảo hứng lúc mặt trời mới mọc dâng lên trước mặt Cố Thanh Yến.

 

Y giữ thái độ khiêm tốn, dáng vẻ cúi đầu mặc người phân phó, nào giống lão tổ sâu không lường được gì đó?

 

Thích hầu hạ cậu như vậy à?

 

Cố Thanh Yến nhướng mày, nhận chén rượu lưu li trong tay y, "Đi, đi hái đào tiên về đây cho bổn tọa."

 

Bên trong khe nứt dưới vách đá, có mọc một cây đào tiên, lá cây xanh biếc bên dưới treo đầy đào tiên đỏ mọng, đào tiên cực lớn mọng nước làm người ch** n**c dãi ba thước.

 

"Được." Tạ Vô Diễn lập tức đồng ý đi đến bên mép vách đá.

 

Triệu Tiến Thạch há miệng, muốn nói gì đó, nhưng khi đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của Tạ Vô Diễn rất có mắt nhìn mà ngậm miệng.

 

Hiện tại hắn có chút không hiểu rõ quan hệ giữa Lâu chủ và Tạ sư đệ, cảm giác không giống như quan hệ bình thường giữa đệ tử và chưởng môn, nhưng cũng không giống Văn Vũ chân nhân nói hai người đã song tu với nhau, hai người ở chung thoạt nhìn không có loại cảm giác thân mật ấy.

 

Dùng một đầu dây thừng buộc vào một gốc cây đại thụ, một đầu khác buộc lên eo mình, Tạ Vô Diễn thả người, không chút do dự nhảy xuống vách đá.

 

Cố Thanh Yến đảo mắt, chậc một tiếng.

 

Từ độ cao này, thân thể phàm thai nào dám trực tiếp nhảy xuống? Đến lúc này, còn giả bộ làm phàm nhân cái gì? Thật không biết Tạ Vô Diễn diễn đến bao giờ mới xong.

 

Tạ Vô Diễn không tiếp tục đi xuống, y bắt được một nhánh cây khác, sau đó đu từ cây này sang cây đào tiên.

 

Thân thủ nam nhân nhanh nhẹn, rất nhanh đã hái đào tiên bỏ vào túi, lại bắt lấy dây thừng bò lên trên.

 

Cố Thanh Yến ngồi ở ghế thái sư to rộng, dù bận vẫn ung dung chờ.

 

Tạ Vô Diễn chọn một quả đào tiên lớn nhất đỏ nhất, dùng linh tuyền rửa sạch sẽ, lại gọt vỏ đào tiên, cắt thành từng miếng nhỏ vừa ăn, bày lên đĩa ngọc, dùng lá xanh điểm xuyết rồi mới đưa đến trước mặt Cố Thanh Yến.

 

Cố Thanh Yến ăn một miếng, thịt quả đào vừa ngọt vừa giòn, quả thực chính là đào trong mộng.

 

Đôi mắt phượng xinh đẹp của cậu hơi nheo lại, dáng vẻ rất hưởng thụ, thấy vậy đôi mày sắc bén của Tạ Vô Diễn cũng vô thức giãn ra.

 

Phát hiện ánh mắt nóng bỏng của y vẫn dừng trên đôi môi hồng hào ướt át vì nước đào của mình, Cố Thanh Yến nhướng mày hỏi, "Muốn ăn?"

 

Tạ Vô Diễn không đáp lời, chỉ dùng đôi mắt đen láy như muốn hút người lẳng lặng nhìn thẳng vào cậu.

 

Đầu ngón tay trắng nõn của Cố Thanh Yến bóc một miếng đào tiên, khóe miệng mỉm cười đưa lên đôi môi mỏng của y, ngay khi Tạ Vô Diễn hé miệng muốn cắn, trong nháy mắt liền rút nhanh về, rồi nhét vào trong miệng mình.

 

Đầu lưỡi đỏ tươi l**m l**m dư vị còn sót lại trên ngón tay, Cố Thanh Yến dưới cái nhìn âm trầm của Tạ Vô Diễn ý tứ sâu xa nói: "Quả đào lão tổ hái đúng là không giống người thường, khiến người cả đời khó quên."

 

Hầu kết Tạ Vô Diễn lăn lăn, bàn tay thon dài của thanh niên với những khớp xương rõ ràng, móng tay màu hồng phấn, trên ngón áp út mang một chiếc nhẫn Tinh Nguyệt Kim Sắc, dây xích nhỏ rơi trên mu bàn tay trắng nõn, nối liền với vòng tay ngọc hoàn nạm vàng, cả bàn tay trông càng hoa mỹ cao quý, thật không dám tưởng tượng một bàn tay như vậy lần mò trên người mình, hoặc là nắm chặt, hoặc là dùng sức chống đẩy sẽ có bao nhiêu xinh đẹp......

 

Thấy nam nhân nhìn mình bằng ánh mắt bỗng nhiên trở nên đen tối thâm trầm, Cố Thanh Yến nhẹ nhàng cười rộ lên, ánh mắt đi xuống, dừng lại ở nửa người dưới của nam nhân, vải dệt che đậy không nhìn ra được gì, nhưng Cố Thanh Yến liền biết cẩu nam nhân này đang suy nghĩ cái gì.

 

"Khinh, sư, phạm, thượng......"

 

Bốn chữ thoát ra từ đôi môi đỏ khẽ nhếch, Tạ Vô Diễn rũ mắt, quỳ một gối, giọng khàn khàn: "Đệ tử biết tội, xin Lâu chủ trách phạt."

 

Ôi Ôi Ôi, không nói đệ tử không dám, mà là nói đệ tử biết tội, xin Lâu chủ trách phạt? Thật là có tiền đồ!

 

"Vậy phạt ngươi cách xa bổn tọa một chút, làm được không?"

 

Tạ Vô Diễn chậm rãi siết chặt nắm tay dưới tay áo, giương mắt đối diện với đôi mắt trêu chọc của Cố Thanh Yến, thành thật nói: "Làm không được."

 

"Vậy ngươi có thể làm được cái gì?" Cố Thanh Yến cúi người, nâng chiếc cằm có đường cong sắc sảo lên.

 

Tạ Vô Diễn nhìn thẳng Cố Thanh Yến, "Phụng dưỡng Lâu chủ."

 

Lòng bàn tay trắng nõn v**t v* cằm nam nhân, Cố Thanh Yến nhướng mày, "Thích làm trâu làm ngựa cho bổn tọa như vậy sao?"

 

"Vô Diễn sống là người của Lâu chủ, chết là ma của Lâu chủ." Tạ Vô Diễn trịnh trọng mà chân thành nói, đôi mắt đen hiện lên một mảnh chân tình.

 

Cố Thanh Yến không ngờ Tạ Vô Diễn thích loại này, còn tự xem mình là trung khuyển.

 

Ngày ấy trên núi tuyết, cậu chỉ là thuận miệng nói "Phải biết ngươi hiện tại là đệ tử Kim Nguyệt Lâu ta, cả người ngươi đều là của Kim Nguyệt Lâu ta, không được bổn tọa cho phép, không được bị thương", sau đó giúp y bôi thuốc, không ngờ Tạ Vô Diễn luôn ghi tạc trong lòng, lúc này lại mượn cớ bị thương, muốn cậu giúp bôi thuốc?

 

Được rồi, trung khuyển và ngạo kiều, cũng rất phù hợp với thiết lập nhân cách hiện tại của cậu, cậu đương nhiên sẽ đáp ứng y.

 

Sau vài giây trao đổi ánh mắt với Tạ Vô Diễn, Cố Thanh Yến bất mãn hừ một tiếng: "Nếu ngươi có giác ngộ này, vậy sao còn dám tự làm mình bị thương khi chưa có sự đồng ý của bổn tọa?"

 

Ngón tay cậu v**t v* vết thương nhỏ bị nhánh cây quẹt trúng trên má của Tạ Vô Diễn, dùng giọng điệu cao cao tại thượng nói: "Nhớ kỹ, cả người ngươi đều thuộc về bổn tọa, lần sau lại tự cho là thông minh, bổn tọa đành phải tìm người khác hầu hạ."

 

Ánh mắt Tạ Vô Diễn trầm xuống, "Vâng!"

 

"Còn bị thương ở đâu không?"

 

Tạ Vô Diễn nhìn vào mắt Cố Thanh Yến, vén ống tay áo lên, để lộ ra một vết thương rướm máu.

 

Có lẽ là bị đá nhọn cào xước, để tại một vết cắt sâu từ khuỷu tay đến cổ tay, trên đường lại bị cát đá cọ xát, miệng vết thương đã sưng đỏ lên.

 

Cố Thanh Yến lập tức thay đổi sắc mặt, tuy rằng biết Tạ Vô Diễn tu vi cao thâm, chỉ cần điều động linh lực, miệng vết thương lập tức có thể được chữa trị, nhưng nam nhân này cố tình không làm, chịu đựng cơn đau, bằng mọi cách cho cậu xem, muốn cậu đau lòng!

 

Tốt lắm, mục đích của y đã đạt được rồi!

 

Cố Thanh Yến mặt không cảm xúc dùng nước sạch rửa sạch sẽ miệng vết thương cho y, lại móc ra thuốc mỡ lần trước dùng.

 

Tạ Vô Diễn không rên một tiếng, yên lặng nhìn ngón tay như ngọc kia tới lui trên cánh tay mình.

 

Cảm giác ngón tay đụng vào da thịt làm người miên man bất định, mùi hương trên người thanh niên tao nhã giống như hương vị còn chưa tiêu tán trong mộng......

 

Thấy hô hấp nam nhân dần nặng nề, Cố Thanh Yến bĩu môi trong lòng.

 

Thật là vừa ham ăn vừa ham chơi.

 

Cố Thanh Yến dừng động tác, giọng điệu thản nhiên nói: "Được rồi, bản thân cẩn thận một chút, hai ngày này đừng để miệng vết thương đụng nước."

 

Nói xong Cố Thanh Yến đứng lên, bỏ lại nam nhân ngồi xổm tại chỗ phía sau, chờ d*c v*ng mãnh liệt ép xuống mới nhanh chóng đứng dậy đuổi theo Cố Thanh Yến,

 

Cố Thanh Yến nhìn nhìn sắc trời, nói: "Cách thời gian bí cảnh đóng cửa còn vài canh giờ, cùng đi dạo đi, đừng lãng phí."

 

Hiện tại sĩ khí đệ tử Kim Nguyệt Lâu tăng mạnh, lập tức đồng thanh trả lời, sau đó xuất phát dẫn đầu đi săn bảo vật.

 

Đoàn người tràn đầy tự tin, vui mừng khôn xiết, Huyền Thiên Tông bên kia lại mây đen giăng đầy.

 

Tạ Triều Sinh không kịp tận mắt thấy Cố Thanh Yến độ kiếp phải cố nén giận trong lòng!

 

Không phải hắn ghen ghét Cố Thanh Yến thiên tư cao hơn hắn, mà là ghen ghét Tạ Vô Diễn.

 

Từ trong miệng đệ tử môn hạ biết được Tạ Vô Diễn vì hộ pháp cho Cố Thanh Yến mà lộ một tay, Tạ Triều Sinh lập tức muốn nổi điên.

 

Người khác đều khen hắn kỳ tài ngút trời, nhưng Tạ Vô Diễn không có linh căn lại có thể nâng tu vi lên đến cảnh giới cao như thế, đây chẳng phải là thiên tài tuyệt thế sao?

 

Ngẫm lại lúc trước Văn Đường không màng mặt mũi khóc la muốn gặp hắn, Tạ Triều Sinh càng thêm oán hận!

 

Người hắn tự tay đẩy ra xa hóa ra lại là chưởng môn đầu tiên trong tám đại thế gia đột phá Nguyên Anh tiến vào Hóa Thần!

 

Nếu hắn và Văn Đường song tu, chẳng phải hiệu quả càng thêm rõ ràng sao?

 

Trong đầu Tạ Triều Sinh hiện lên hình ảnh đôi mắt phượng khẽ nhếch lên của Cố Thanh Yến, khóe môi hơi cong lên, dáng vẻ cao ngạo mà lạnh lùng, càng nghĩ càng cảm thấy không công bằng.

 

"Không phải ngươi đã kiểm tra Tạ Vô Diễn không có linh căn không cách nào tu luyện mới sắp xếp gã và Văn Đường bái đường thành thân sao? Vì sao Tạ Vô Diễn trong khoảng thời gian ngắn đã tu luyện được đến tận như thế, tu vi không một ai có thể nhìn thấu?"

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (227)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227: Hoàn chính văn