Chương 168
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!

Chương 168

Vừa rồi, sau khi Khương Yếm giám sát con nghé cuối cùng ăn xong, chín manh mối xuất hiện trong phòng đại diện cho chín người thuận lợi tốt nghiệp lớp chăn nuôi. 

Trong số đó có bà nội Trang và chú Vương. 

Trời đang mưa nhẹ, Thẩm Tiếu Tiếu bất chấp mưa chạy ra hỏi Khương Yếm: "Chị Khương Yếm, sao chị đi lâu vậy?"

"Chúng em lo chết mất!" 

Khương Yếm giải thích: "Những thứ này đám nghé không nhai kỹ được, phải nuốt chửng toàn bộ thức ăn cho nên chúng không ăn những con quá lớn." 

"Tốn thời gian thật." 

Thẩm Hoan Hoan lo lắng nói: "Rốt cuộc là như thế nào…"

Khương Yếm nhẹ nhàng nói: "Không có gì, chị chỉ dạy cho chúng một bài học thôi." 

Ngu Nhân Vãn hiếu kỳ nói: "Dạy bằng cách nào?" 

Khương Yếm không muốn trả lời câu hỏi này, cô lui về tòa chính lấy lại cây dù trong tay, đây là của công trong tòa nhà, trên cán dù có ghi rõ ai cũng có thể mượn nó nên Khương Yếm cầm không có bất kỳ gánh nặng nào. 

Có một nhà ngoại cảm vừa bước vào phòng phát livestream đã sốt ruột muốn chết, liên tục hỏi mình có bỏ lỡ điều gì không. 

Phòng phát livestream: Hahahahahahaha. 

Chị Yếm đã áp dụng những gì đã học, thao túng trâu cường tráng, chị ấy nói rằng chỉ có chị ấy mới thích trâu cường tráng không có cơ cắn, nó sẽ không bao giờ nhận được tình yêu chân thành của những tín đồ khác trong đời mình đâu.

Mặt trâu cường tráng ngay lúc đó thật là hahaha, tuy trống rỗng không một biểu cảm nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự sợ hãi của nó đó nghe.

Trâu cường tráng: Lo lắng quá, chết mất, cơ cắn là gì vậy, tại sao nó lại không có loại cơ bắp này?

Khương Yếm: Nào, để tôi dạy ngài cách rèn luyện cơ.

Tôi đã phải bật cười khi nhớ đến giọng điệu dụ dỗ của chị Yếm đó. 

Các nghé ngốc nghếch ngọt ngào quá đi!

Tuy rằng quá trình này thoạt nhìn có vẻ đơn giản nhưng tất cả sự đơn giản này đều dựa trên việc phân tích các yêu cầu để tốt nghiệp khóa học chăn nuôi và đạt được "Quy tắc giáo viên". - -

Hơn nữa lúc nuôi nấng nghé cũng không thoải mái, tất cả các con nghé đều có sự kháng cự mạnh mẽ đối với gà và dê do chú Vương nuôi, thời gian cho ăn bị hạn chế. Là "tín đồ", Khương Yếm không thể bắt buộc chúng ăn, cuối cùng chỉ có thể dựa vào h*m m**n của trâu cường tráng, nắm bắt sở thích của nó để lừa nó. 

Trong lúc này để dạy trâu cường tráng cách nhai kỹ, Khương Yếm đã nhặt một cọng rơm sạch cho vào miệng nó để làm mẫu. Không biết có phải là trùng hợp ngẫu nhiên hay không, ngay lúc Khương Yếm đang làm mẫu cẩn thận, nhóm nghé đột nhiên mọc lên một hai con mắt, con mắt thứ ba nhanh chóng dài ra, Khương Yếm phải mất rất nhiều thời gian ca hát để giúp chúng trở lại bình thường. 

Nói tóm lại, tiết tấu của toàn bộ quá trình thực sự rất căng thẳng, nhìn qua không có gì thoải mái hay thuận lợi.

Nhưng Khương Yếm không nhiều lời, sau khi trả lại cây dù màu đen trên giá đỡ, cô dẫn mọi người lên tầng năm, tòa nhà chính được dùng làm nơi giảng dạy, văn phòng và chỗ ở, tầng năm có cả văn phòng và ký túc xá học sinh. 

Lam Lâm hất mái tóc ngắn chỉ đến mang tai, sau khi ra khỏi chuồng bò, mái tóc xanh lam của cô ấy đã ướt đẫm, bây giờ sau khi bước vào tòa chính, toàn bộ sợi tóc gãy trên trán dính chặt vào mặt, trông hơi chật vật. 

Cô ấy đi về phía Khương Yếm: 

"Cảm ơn cô." 

"Sau khi rời khỏi đây đoàn đội chúng tôi sẽ chuyển tất cả phần thưởng cho cô." 

Khương Yếm không bao giờ từ chối quà được giao tới cửa nhà mình, vì vậy gật đầu: "Được." 

Lam Lâm cười rộ lên. 

Cô ấy cũng tò mò hỏi: "Cô làm thế nào đút đàn nghé ăn vậy?"

Bởi vì là người chăn nuôi, bọn họ không thể chủ động giết gà dê, cũng như không thể ép bọn nghé ăn cùng nhau, tức là bọn họ không thể chủ động nhét gà và dê vào miệng nghé, nên Lam Lâm vẫn còn tò mò.

Khương Yếm: "Chuyện này không làm khó được tôi." 

"Những con gà, dê đó nhận ra cuối cùng mình cũng sẽ chết, cả một đám chủ động nhảy vào miệng trâu nghé, động tác nhanh đến mức tôi không làm sao ngăn chúng lại được." 

Thẩm Tiếu Tiếu ở bên không nhịn được cười lớn, cảm xúc của mọi người cũng được khơi dậy bởi nụ cười này, lần lượt nở nụ cười. 

Nhờ nụ cười này, mối quan hệ của mọi người dường như được cải thiện rất nhiều. 

"Đi thôi." Khương Yếm nói.

Sau khi đến tầng năm, vì chú Vương và Trương Độ là con trai, cho nên cũng không phù hợp tiêu chuẩn tuyển sinh của "Trường nữ sinh", nhưng nếu thông qua lớp chăn nuôi, linh hồn phía sau không thể khiến bọn họ chết vì giới tính nên họ đã bố trí ký túc xá riêng. 

Tên của hai người được dán trên cửa ký túc xá.

Trương Độ dẫn đầu đẩy cửa bước vào, sau khi tìm kiếm một vòng không tìm thấy quy tắc nào, cậu ấy mở tủ quần áo ra. 

Trong tủ quần áo cũng không có quy tắc nào. 

Nhưng trong tủ lại treo hai bộ đồng phục học sinh nữ, xét về kiểu dáng quá lớn thì có lẽ là chuẩn bị sẵn cho hai người. 

Chú Vương cầm chiếc váy đen dài khoa tay múa chân: "Thứ này, thứ này, tôi vì con gái tôi nên mới mặc… Tôi cũng gần năm mươi rồi…" 

Trương Độ thi thoải mái chấp nhận, cậu ấy cao một mét bảy tư, khá gầy và trắng trẻo, cầm lấy bộ quần áo bước thẳng vào nhà vệ sinh. 

Một lúc sau, cậu ấy vén váy bước ra, xoay mấy vòng: "Thế nào?" Cậu ấy nhìn vào gương, tiếc nuối nói: "Hình như thiếu thiếu gì đó…"

Ngu Nhân Vãn do dự nói: "…Thiếu tóc giả?"

Trương Độ vỗ tay một cái: "Cô nói đúng."

Thẩm Tiếu Tiếu trợn mắt há hốc mồm.

Kẹo Bạc Hà ghé vào tai em lén lút nói: "Bạn cùng phòng thời đại học của cậu ấy siêu thích mặc quần áo nữ, cậu ấy nhìn nhiều quá nên thấy ngứa ngáy. Cậu ấy từng nói với tôi và chị Lam mấy lần rằng muốn thử xem, lần này chắc là cơ hội của cậu ấy rồi."

"Đừng nhìn cậu ấy bình thường không thích nói chuyện, biểu cảm khô khan, thành thật ra là do cậu ấy còn chưa quen thân với cô thôi, nếu đã quen rồi thì cậu ấy sẽ nói rất nhiều." 

Thẩm Tiếu Tiếu cảm thấy bản thân đã được học một khóa học. 

Đời này chú Vương chưa từng nghĩ tới chuyện mặc váy, huống chi là muốn mặc váy. Chú ấy đứng trước gương rối rắm với chiếc váy hồi lâu, cầm lên lại đặt xuống, cuối cùng mím môi: "Tôi sẽ xây dựng lại tâm lý, ngày mai nhất định sẽ mặc." 

Hẳn là không có vấn đề, trong phòng không có dán quy tắc nào, trên radio cũng không có thông báo nào về việc bây giờ mọi người phải mặc đồng phục học sinh. 

Xét lại mà nói, là do Trương Độ có hơi vội vã. 

Bà Trang cười chú Vương: "Cậu bao nhiêu tuổi rồi còn quan tâm đến chuyện này, quần áo cũng chỉ là mấy mảnh vải, mặc cái gì cũng không cần xấu hổ!" 

Chú Vương cười gượng: "Haha, do cả nửa đời người chưa từng mặc qua mà thôi." 

Sau khi dạo một vòng ký túc xá, Khương Yếm cũng không phát hiện ra cái gì đáng chú ý cho nên bước ra khỏi phòng, những người khác cũng lần lượt đi ra. 

Chú Vương vốn muốn đi theo ra ngoài nhưng bị Thẩm Hoan Hoan ngăn lại. 

"Mấy ngày nay chú cũng mệt rồi, chú nhanh nghỉ ngơi đi." 

Chú Vương là một người bình thường vô tình đi vào nơi này, đã ở đây ba ngày, trên mặt là vẻ mệt mỏi không khỏi che giấu được. Sau khi nghe được Thẩm Hoan Hoan nói vậy, Trương Độ nhìn Lam Lâm. 

Lam Lâm gật đầu với cậu ấy, vì vậy Trương Độ cũng thu chân bước ra ngoài: "Vậy tôi ở đây với chú Vương, thuận tiện nói cho chú ấy biết tình huống cụ thể bây giờ là thế nào."

Thấy hai người cũng không đi phòng khác, Khương Yếm lôi ra từ trong túi chín manh mối vừa lấy được. 

"Đây là phần thưởng cho mỗi người được thông qua." 

"Bây giờ chúng ta xem qua đi." 

Bởi vì Khương Yếm đích thân ra tay và nhận được phần thưởng thông qua này, cho nên không có ai chủ động nhắc đến nó, lúc này Khương Yếm chủ động lấy ra, Kẹo Bạc Hà hơi ngại gãi đầu. 

"Lần này thật sự đều làm phiền đến cô…" 

Khương Yếm: "Không sao, dù sao tôi cũng cần phải tốt nghiệp khóa học." 

"Tờ giấy này viết về lịch sử của thôn Đào Nguyên, mỗi tờ giấy chỉ có mấy câu, ghép lại mới hoàn chỉnh."

Vừa nói cô vừa đặt những tờ giấy theo thứ tự lên bàn cạnh cửa.

Mọi người cùng nhau cúi đầu. 

Trên những tờ giấy này là chữ viết của Chu Hạ Hoa. 

Ở tờ giấy thứ nhất cô ấy viết: 

"Tên thôn Đào Nguyên được lấy từ "Chốn Đào Nguyên ký". Đại khái là cách đây hơn năm trăm năm, khi đó đang có chiến tranh, dân chúng không được no bụng trôi dạt khắp nơi, Ngưu Tiên vì bảo vệ chúng ta đã chuyển thôn đến một nơi non xanh nước biếc, nơi đó có phong cảnh như là tiên cảnh. Tất cả chúng ta đều có thể tự túc trong mọi việc, tổ tiên chúng ta cảm động đến rơi nước mắt, thề rằng họ sẽ yêu mến và tín ngưỡng Ngưu Tiên từ đời này sang đời khác."

Sau đó là tờ giấy thứ hai:

"Nhưng ở một chỗ lâu cũng sẽ nhàm chán, mấy thế hệ ở tiên cảnh hai trăm năm, cuối cùng cũng có người muốn đi ra khỏi những ngọn núi lớn xung quanh, nhưng đi hết ngọn núi này lại đến ngọn núi khác, những ngọn núi này trải dài không dứt, như là có đi đến hết đời cũng không hết, có người dùng lương thực khô leo núi suốt hai tháng, khát thì uống nước trên núi chảy xuống, đói bụng thì ăn trái cây trên núi, cuối cùng khi vượt qua ngọn núi cuối cùng, họ trở về thôn của chúng ta."

Tờ thứ ba: 

"Khi đó tổ tiên của chúng ta biết đời này chúng ta sẽ không bao giờ có thể ra ngoài được. Người bên ngoài không vào được, bên trong cũng không ra được, cho nên trưởng thôn đã đổi tên thôn thành "thôn Đào Nguyên"." 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (267)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266 Chương 267: Chương 267: Hoàn chính văn Chương 268: Chương 268: Ngoại truyện 1 Chương 269: Chương 269: Ngoại truyện 2