Chương 17
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 17: Dự cảm chẳng lành

Khóe miệng Lục Lẫm khẽ nhếch lên, bị cảm xúc dâng trào của cô lây lan, nỗi u ám trong lòng anh cũng tan đi vài phần.

Tin tức chân Lục Lẫm có thể chữa khỏi nhanh chóng truyền đến tai mọi người trong nhà họ Lục.

Lục Trạch đến nhà xách theo hai con vịt quay: “Anh cả, làm em trai chẳng có gì hiếu kính anh, anh em mình ăn hai con vịt quay để ăn mừng nhé.”

Tất nhiên, quan trọng nhất là hy vọng anh cả đại nhân đại lượng, quên hết chuyện xảy ra hôm đó đi.

Ngày hôm đó trở về nhà, Lục Trạch hối hận vô cùng còn bị bố mẹ mắng cho một trận té tát.

Mấy hôm nay hắn phải cụp đuôi làm người, đành phải tém lại cái vẻ lêu lổng thường ngày.

Lần này đến nhà, hắn mặc áo sơ mi trắng quần tây đen đơn giản, Cố Minh Nguyệt nhìn thêm vài lần, không ngờ con công lòe loẹt biến thành nam sinh viên thanh thuần trông cũng khá bảnh bao.

Lục Lẫm nhìn Lục Trạch với ánh mắt càng thêm thiếu thiện cảm: “Bớt lượn lờ trước mặt anh đi.”

“Đừng mà anh cả, em là đứa em trai anh thương yêu nhất mà, sao anh nỡ đối xử với em như vậy?”

Một tiếng kêu cầu xin thảm thiết vang vọng khắp phòng khách, Cố Minh Nguyệt đang ngồi trên ghế sô pha không khỏi rùng mình một cái.

Đây là giọng điệu yếu đuối mà một người đàn ông to khỏe nên phát ra sao?

Sao nghe có vẻ hơi “b**n th**” thế này?

Ánh mắt Cố Minh Nguyệt lập tức thay đổi, cô lẳng lặng ngồi dịch ra xa Lục Trạch nhất có thể để tránh bị lây bệnh.

Lục Trạch không nhận được sự hồi đáp của anh cả, ỷ vào da mặt dày, tiếng kêu gào thảm thiết cứ thế vang vọng khắp ngóc ngách, đằng nào trong nhà cũng không có ai, hắn chẳng sợ bị cười chê.

Cố Minh Nguyệt đứng dậy, không ổn rồi, cô không chịu nổi nữa, phải rút lui trước thôi.

Trước khi đi, cô không quên kéo theo Lục Lẫm đang đi lại bất tiện cùng nhau “đào tẩu” khỏi chiến trường.

Hôm qua Lục Uyển Uyển gặp ác mộng nên dậy rất sớm, giờ này đang ngủ bù trên lầu.

Trong giấc mơ, cô bé nghe thấy một âm thanh kỳ quái nào đó, tức giận bò dậy khỏi giường, vò đầu bứt tai với vẻ bực bội, hùng hổ đi xuống lầu với bộ dạng muốn giết người.

Cô bé muốn xem xem kẻ nào đang tác oai tác quái, giữa ban ngày ban mặt mà dám phá hỏng giấc ngủ của người khác.

“Anh hai! Anh đang làm cái trò gì đấy!”

Tiếng gào của Lục Trạch im bặt, hắn ngơ ngác nhìn cô em họ đang đứng trên cầu thang rồi nói với vẻ đương nhiên: “Anh đang cầu xin anh cả tha thứ mà, em nghe không hiểu à?”

Lục Uyển Uyển nghiến răng ken két, nắm đấm siết chặt, giọng nói đầy châm chọc: “Em thấy anh có thể gào to hơn nữa đấy.”

Một lát sau, trong phòng khách vang lên tiếng kêu thất thanh như lợn bị chọc tiết của Lục Trạch.

Nghe thấy tiếng ồn ào, Cố Minh Nguyệt và Lục Lẫm đều đi ra xem kịch vui, Lục Trạch bị Lục Uyển Uyển đánh cho chạy tán loạn, ôm đầu xin tha.

Vừa hay vợ chồng ông Lục Cần Minh và vợ chồng bác cả Lục Cần Đức về đến nhà: “...”

Mấy đứa trẻ ranh này đang làm cái trò gì thế không biết!

Sau một hồi gà bay chó sủa, Lục Uyển Uyển và Lục Trạch cuối cùng cũng chịu yên tĩnh lại.

Lục Uyển Uyển dính chặt lấy chị dâu, không ngừng kể khổ: “Anh hai quá đáng lắm chị ơi, sau này anh ấy mà còn như thế, em gặp lần nào đánh lần đó.”

Lời Lục Uyển Uyển nói không phải là nói đùa.

Gen nhà họ Lục rất tốt, ai nấy đều cao ráo chân dài.

Lục Uyển Uyển hồi nhỏ ăn khỏe, cơ thể phát triển cường tráng lại bị bố ném vào quân đội huấn luyện một thời gian nên thể chất không phải dạng vừa.

Lục Trạch tuy cũng đi tập tành vài buổi nhưng hắn thường xuyên trốn tập, cứ hễ trời mưa gió là rú rú ở nhà không chịu ra đường lại còn hay ốm vặt.

Bao nhiêu năm nay, Lục Uyển Uyển chỉ cần một tay cũng có thể quật ngã hắn.

Chung Dục Tú đang bóc trứng gà luộc đưa cho cháu trai, nghe thấy lời tuyên bố hùng hồn của con gái thì vỗ nhẹ vào vai cô bé với vẻ dở khóc dở cười.

“Con còn tự hào lắm đấy, nhìn xem con đánh anh hai ra nông nỗi nào rồi kìa.”

Trên mặt Lục Trạch hiện rõ hai quầng thâm đen sì, đối xứng nhau một cách hoàn hảo, hắn cầm quả trứng gà lăn nhẹ quanh mắt.

Nếu không phải Lục Uyển Uyển đang ở đây, chắc chắn hắn lại ăn vạ nữa cho xem.

Con bé này ra tay độc thật đấy, sau này không biết người đàn ông nào dám rước nó về nữa.

Bác gái kéo em dâu ngồi xuống:

“Dục Tú, thằng nhóc này đáng bị dạy dỗ lắm, em cứ kệ nó, nếu không phải nó hú hét om sòm làm phiền Uyển Uyển ngủ thì đâu đến nỗi bị đánh. Chuyện của bọn trẻ con cứ để chúng nó tự giải quyết đi.”

Lục Trạch: Vậy là tình yêu sẽ biến mất đúng không?

Hắn không còn là cây hài của mọi người nữa rồi, địa vị “đoàn sủng” tụt dốc không phanh.

Lần này vợ chồng bác cả qua đây là vì nghe Chung Dục Tú nói đã tìm được cao nhân.

“Người đó có nói khi nào đến không? Để chúng ta cùng đi với Tiểu Lẫm xem sao.”

Chung Dục Tú lắc đầu: “Chưa có thời gian cụ thể nhưng bên đó nói sẽ cố gắng đến sớm nhất có thể.”

Nghe nói vị cao nhân đó đang ở Nam Thị, tính khoảng cách từ Nam Thị đến Bắc Kinh thì ít nhất cũng phải mất hai ba ngày.

Dù sao đi nữa, đây cũng là tin tức vô cùng tốt lành đối với nhà họ Lục.

Chuyện tìm thấy cao nhân cũng chỉ được lưu truyền trong nội bộ gia đình, ra ngoài ai nấy đều kín như bưng.

Lục Trạch - cái loa phát thanh của cả nhà - bị nhắc nhở đặc biệt, cấm hắn bép xép làm lộ chuyện.

Việc kín thì mới thành, lời hở thì dễ bại.

Khi mọi chuyện chưa ngã ngũ thì càng ít người biết càng tốt.

Lục Trạch rất không phục, mọi người nhắc nhở lộ liễu quá, làm như hắn không đáng tin cậy lắm vậy.

Hắn thầm quyết tâm phải chứng minh cho mọi người thấy mình là người kín miệng như bình, nhất định phải xóa bỏ định kiến của mọi người về mình.

Có tin vui này, cả nhà họ Lục quây quần bên nhau ăn một bữa cơm đoàn viên thịnh soạn.

Vợ chồng ông Lục Lợi Dân tinh thần phấn chấn hơn hẳn, ngày nào cũng ở nhà nghiên cứu cách tẩm bổ cho cháu trai để anh có trạng thái tinh thần tốt nhất mà điều trị.

Cố Minh Nguyệt rảnh rỗi không có việc gì làm cũng tham gia vào công cuộc này, cô tự tay làm cho Lục Lẫm một bộ đệm tựa lưng.

Trong thời gian hồi phục, có thể Lục Lẫm sẽ phải ngồi hoặc dựa lưng lâu, có bộ đệm này chắc sẽ đỡ mỏi hơn.

Cố Minh Nguyệt đặc biệt hỏi xem Lục Lẫm thích hoa văn gì, chọn loại bông mới thu hoạch, từng đường kim mũi chỉ đều được khâu tỉ mỉ.

Nhận được quà, Lục Lẫm vui lắm. Anh biết với một tiểu thư như Cố Minh Nguyệt, việc nữ công gia chánh không khó, cái khó là ở tấm lòng của cô.

Hai ba ngày nay, Lục Lẫm cứ như đi trên mây, cảm giác mọi thứ không chân thực chút nào.

Khác với sự mong chờ hiện rõ trên mặt của người nhà, sự mong chờ của Lục Lẫm kín đáo hơn.

Tuy anh không nói ra nhưng thỉnh thoảng lại nhìn xuống đôi chân mình với vẻ háo hức.

Mấy hôm nay anh thấy tinh thần ngày càng tốt lên, đôi chân thậm chí còn có cảm giác đau nhức truyền đến.

Mọi thứ đều đang tiến triển theo chiều hướng tốt đẹp.

Trong sự mong mỏi của cả nhà họ Lục, vị cao nhân cuối cùng cũng đến Bắc Kinh.

Lục Cần Minh từ sớm đã cử cảnh vệ ra ga tàu đón người, họ đã hẹn trước là sẽ mời cao nhân đi ăn cơm rồi mới đến bệnh viện hội chẩn.

Thời gian hẹn là mười giờ sáng, cảnh vệ đứng đợi ở cửa ga tàu cả buổi trời mà vẫn không thấy người như thủ trưởng miêu tả, trong lòng cậu dấy lên dự cảm chẳng lành.

Nhận được điện thoại, Lục Cần Minh bật dậy khỏi ghế, ông không dám tin hỏi lại người đầu dây bên kia: “Cậu chắc chắn chứ?”

Nhận được câu trả lời khẳng định, sắc mặt Lục Cần Minh sa sầm xuống, có người đã nẫng tay trên đón người đi trước họ rồi.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (154)
Chương 1: Chương 1: Xuyên thành đại tiểu thư Thượng Hải Chương 2: Chương 2: Dọn sạch gia sản Chương 3: Chương 3: Tìm đến nơi có hôn ước Chương 4: Chương 4: Chỉ muốn gả cho anh Chương 5: Chương 5: Than phiền về anh cả Chương 6: Chương 6: Thay đổi bản thân Chương 7: Chương 7: Cải tạo Lục Uyển Uyển Chương 8: Chương 8: Giá treo quần áo di động Chương 9: Chương 9: Khá biết dọa người Chương 10: Chương 10: Đối đầu với chị em họ Chu Chương 11: Chương 11: Cơ hội cứu vãn Chương 12: Chương 12: Có chút không tin Chương 13: Chương 13: Yểu điệu thục nữ Chương 14: Chương 14: Chưa có chuyện gì xảy ra Chương 15: Chương 15: Tình hình chuyển biến tốt Chương 16: Chương 16: Mắng thẳng mặt Chương 17: Chương 17: Dự cảm chẳng lành Chương 18: Chương 18: Cơ hội khác Chương 19: Chương 19: Giải cứu thành công Chương 20: Chương 20: Điều trị Chương 21: Chương 21: Ca phẫu thuật kết thúc Chương 22: Chương 22: Nghe lén Chương 23: Chương 23: Kẻ đầu sỏ gây chuyện Chương 24: Chương 24: Cẩm nang học tập Chương 25: Chương 25: Cảm giác nguy cơ Chương 26: Chương 26: Trí tưởng tượng phong phú Chương 27: Chương 27: Bày tỏ tấm lòng Chương 28: Chương 28: Hữu duyên vô phận Chương 29: Chương 29: Đánh người Chương 30: Chương 30: Chơi không đẹp Chương 31: Chương 31: Xát muối vào tim Chương 32: Chương 32: Người có cá tính Chương 33: Chương 33: Lấy lùi làm tiến Chương 34: Chương 34: Quỳ bàn giặt Chương 35: Chương 35: Gả cho anh không thiệt Chương 36: Chương 36: Tặng quà Chương 37: Chương 37: Bước vào cửa đều là khách Chương 38: Chương 38: Sát thủ nhà bếp Chương 39: Chương 39: Tìm kiếm sự hợp tác Chương 40: Chương 40: Hiệu quả kém Chương 41: Chương 41: Ký hợp đồng Chương 42: Chương 42: Gặp cướp Chương 43: Chương 43: Tình cờ gặp gỡ ở bệnh viện Chương 44: Chương 44: Tuyên bố chủ quyền Chương 45: Chương 45: Yên tâm dưỡng thương Chương 46: Chương 46: Tại sao lại hỏi thế? Chương 47: Chương 47: Thư nặc danh Chương 48: Chương 48: Kết hôn Chương 49: Chương 49: Tổ chức hôn lễ Chương 50: Chương 50: Bảo vật gia truyền Chương 51: Chương 51: Mong đợi đã lâu Chương 52: Chương 52: Một lòng son sắt Chương 53: Chương 53: Chuẩn bị lên đường Chương 54: Chương 54: Giải cứu trên tàu hỏa Chương 55: Chương 55: Đến hải đảo Chương 56: Chương 56: Nhà mới Chương 57: Chương 57: Hàng xóm đến chơi Chương 58: Chương 58: Gọi điện về bắc kinh Chương 59: Chương 59: Nơi nào có cô ấy, nơi đó là nhà Chương 60: Chương 60: Hạnh phúc giản đơn Chương 61: Chương 61: Mua sắm ở huyện Chương 62: Chương 62: Cuộc sống điền viên Chương 63: Chương 63: Dọn dẹp sân nhỏ Chương 64: Chương 64: Sắm sửa bàn học Chương 65: Chương 65: Dọn dẹp thư phòng Chương 66: Chương 66: Thành viên mới Chương 67: Chương 67: Nhiệm vụ khẩn cấp Chương 68: Chương 68: Cứu sống cây lan Chương 69: Chương 69: Bão đổ bộ Chương 70: Chương 70: Mưa qua trời tạnh Chương 71: Chương 71: Chỉnh trang vườn hoa Chương 72: Chương 72: Mua quạt điện Chương 73: Chương 73: Ăn vạ Chương 74: Chương 74: Đến hội phụ nữ tìm việc Chương 75: Chương 75: Tặng quà Chương 76: Chương 76: Địch ý Chương 77: Chương 77: May đồ bơi Chương 78: Chương 78: Xin kinh nghiệm Chương 79: Chương 79: Tham gia tiệc liên hoan Chương 80: Chương 80: Giúp đỡ lo liệu Chương 81: Chương 81: Chiếu bóng Chương 82: Chương 82: Đến nơi Chương 83: Chương 83: An ủi Chương 84: Chương 84: Quà tặng Chương 85: Chương 85: Gọi điện thoại Chương 86: Chương 86: Đi biển bắt hải sản Chương 87: Chương 87: Lên núi Chương 88: Chương 88: Hốt hoảng Chương 89: Chương 89: Tiếp xúc Chương 90: Chương 90: Cùng nhau ăn cơm Chương 91: Chương 91: Đại hội Chương 92: Chương 92: May quần áo Chương 93: Chương 93: Rời đi Chương 94: Chương 94: Hàng xóm Chương 95: Chương 95: Cùng nhau vui đùa Chương 96: Chương 96: Cứu người Chương 97: Chương 97: Có thai Chương 98: Chương 98: Chờ đợi Chương 99: Chương 99: Trở về Chương 100: Chương 100: Đi dạo thong thả Chương 101: Chương 101: Đến nhà cảm ơn Chương 102: Chương 102: Mời cơm khách Chương 103: Chương 103: Đưa cơm Chương 104: Chương 104: Làm bánh trung thu Chương 105: Chương 105: Đi khám lại Chương 106: Chương 106: Cãi vã Chương 107: Chương 107: Tiễn khách Chương 108: Chương 108: Yên tĩnh hơn hẳn Chương 109: Chương 109: Tham gia cuộc thi Chương 110: Chương 110: Thất vọng Chương 111: Chương 111: Thi lại Chương 112: Chương 112: Bỏ phiếu Chương 113: Chương 113: Tố cáo Chương 114: Chương 114: Chia hoa hồng Chương 115: Chương 115: Chia hoa hồng -2 Chương 116: Chương 116: Đến nơi Chương 117: Chương 117: Nấu cơm Chương 118: Chương 118: Nhà mới Chương 119: Chương 119: Dọn dẹp xong xuôi Chương 120: Chương 120: Xin lỗi Chương 121: Chương 121: Cắt giấy dán cửa sổ Chương 122: Chương 122: Tráng bánh chiên rán (bánh tráng) Chương 123: Chương 123: Bất ngờ Chương 124: Chương 124: Đến nơi Chương 125: Chương 125: Nỗi nhớ Chương 126: Chương 126: Làm khách Chương 127: Chương 127: Ăn tết Chương 128: Chương 128: Biểu diễn văn nghệ Chương 129: Chương 129: Bơi mùa đông Chương 130: Chương 130: Hương vị mùa xuân Chương 131: Chương 131: Trách nhiệm Chương 132: Chương 132: Sinh nở Chương 133: Chương 133: Em bé Chương 134: Chương 134: Ấm áp Chương 135: Chương 135: Niềm vui Chương 136: Chương 136: Về nhà Chương 137: Chương 137: Kẹo hỷ Chương 138: Chương 138: Làm bố Chương 139: Chương 139: Gội đầu Chương 140: Chương 140: Đầy tháng Chương 141: Chương 141: Đi dạo Chương 142: Chương 142: Giúp chụp ảnh Chương 143: Chương 143: Hợp tác Chương 144: Chương 144: Tình cờ gặp gỡ Chương 145: Chương 145: Hôn sự Chương 146: Chương 146: Mẹ Chương 147: Chương 147: Học tập Chương 148: Chương 148: Kỳ thi Chương 149: Chương 149: Kết thúc Chương 150: Chương 150: Về đến nhà Chương 151: Chương 151: Giấy báo nhập học Chương 152: Chương 152: Khai giảng Chương 153: Chương 153: Mua nhà Chương 154: Chương 154: Đại kết cục