Chương 17
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 17: Thương Quân, tôi thích anh.

Câu này của cô vừa thốt ra chẳng khác gì một lời tỏ tình.

Cuộc trò chuyện bỗng nhiên đi theo hướng này, Thương Quân không khỏi bất ngờ.

Bây giờ trả lời cô thì không ổn.

Không trả lời cũng không xong.

Cũng không thể để bầu không khí rơi vào ngượng ngùng, anh vừa chuẩn bị nói tiếp hai câu đã thấy cô thở dài sau đó nói tiếp: “Có lẽ chẳng ai thảm hơn tôi cả, chưa kịp tỏ tình đã bị anh cho một cái bạt tai điếng người.”

“…..”

Thương Quân không nhịn được cười.

Vừa rồi anh còn lo lắng nếu như không nói chuyện tiếp cô sẽ ngượng ngùng, xem ra là anh nghĩ nhiều.

Chuyện có thể khiến cô ngượng ngùng hoàn toàn không có khả năng.

Anh nói: “Không tỏ tình cũng chẳng cần tiếc nuối, kết quả cũng như nhau cả thôi.”

Sầm Tô vẫn luôn mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt anh nói: “Anh còn chưa nghe tôi tỏ tình, chưa biết tôi nói gì, làm sao anh biết chắc kết quả nhất định sẽ giống nhau?”

Thương Quân rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Chính anh cũng biết rõ tình huống hôm nay là do anh đã nuông chiều mà ra.

Trừ chuyện yêu đương ra, anh không nỡ từ chối bất cứ yêu cầu nào của cô.

Cho đến giờ phút này vẫn là vậy.

Hai người nhìn nhau.

Bầu không khí xung quanh không có bất cứ sóng ngầm dâng trào nào, chỉ có mùi nước hoa thoang thoảng từ người cô tỏa ra.

Thương Quân nói: “Chắc chắn vẫn muốn tỏ tình?”

Sầm Tô hỏi ngược lại: “Anh không muốn thử với tôi sao? Yêu đương cũng là một bài học quan trọng của đời người mà tôi lại là học sinh xuất sắc của môn học này, kinh nghiệm rất phong phú đấy.”

“…..”

Thương Quân cầm cốc nước ở trên bàn lên.

Rất ít khi anh rơi vào tình huống bị động như này.

Dừng một lát.

Anh hỏi: “Tỏ tình cũng có kinh nghiệm đặc biệt phong phú?”

“Cái này thì không, đây là lần đầu tiên tôi tỏ tình với người khác.”

Vừa đúng lúc Thương Quân đưa cốc nước đến bên môi, chưa nghĩ ra nên đáp lại như nào nên dứt khoát nhấp một ngụm nước.

Bầu không khí đã được đẩy lên cao như vậy, nhân lúc đồ ăn chưa được mang lên Sầm Tô quyết định chính thức tỏ tình.

Lúc anh đặt cốc nước xuống nhìn về phía cô, cô mở lời: “Thương Quân, tôi thích anh.”

“Từ lần đầu tiên nhìn thấy anh.”

Thương Quân không né tránh cô, anh thẳng thắn đón nhận ánh mắt trực diện đó của cô.

Lời tỏ tình trực tiếp và nồng nhiệt như vậy, bất cứ ai nghe được cũng khó tránh khỏi những rung động trong lòng.

Ngay cả một người lạnh lùng như anh cũng không có cách nào tránh khỏi điều đó, không kiểm soát được nhịp tim đập mạnh mẽ trong khoảnh khắc đó.

Anh không ngắt lời, Sầm Tô tiếp tục: “Tuy bị anh từ chối nhưng tôi vẫn trân trọng mỗi lần ở cùng anh.”

Cô không hề chuẩn bị trước, nghĩ gì nói đó.

“Sự chân thành của tôi thật sự không nhiều, nhưng tôi sẵn lòng trao hết cho anh.”

Sự chân thành có thể lay động người khác bất cứ lúc nào.

Vẻ mặt của Thương Quân vẫn bình thản như thường nhưng ánh mắt khẽ rung động.

“Trong chuyện thích anh, tôi cảm thấy mình vẫn khá chung thủy đấy. Thích từ năm ngoái đến bây giờ, và vẫn đang tiếp tục thích.”

“Không biết còn có thể thích anh bao lâu, nhưng chỉ cần tôi không quá bận có lẽ sẽ mãi thích anh.”

Cô nhấn mạnh: “Chữ “mãi” này chắc chắn sẽ lớn hơn hoặc bằng 58 ngày.”

Nói rồi chính cô cũng bật cười.

Thương Quân cũng cười theo.

Cô thật lòng nói rõ cho anh biết, tiền đề cho việc cô có thể mãi thích anh chính là “không quá bận”.

Đối mặt với lời tỏ tình nồng nhiệt như vậy của cô, nếu như nói anh không có bất cứ suy nghĩ nào chính là tự lừa dối bản thân.

Nhưng hà cớ gì phải có một mối tình có kết cục giống Giang Minh Kỳ.

Sầm Tô tỏ tình xong cũng coi như gỡ được một nỗi niềm.

Cô không phải người chỉ quan trọng kết quả, tỏ tình là lựa chọn của cô, có chấp nhận hay không lại là chuyện của người khác.

Nhân viên phục vụ mang rượu khai vị lên. Hai ly champagne, đúng với màu váy của cô.

Thương Quân cụng ly với cô: “Cảm ơn.”

“Cảm ơn vì sự yêu thích của một người theo đuổi xuất sắc như tôi sao?”

Thương Quân nuốt rượu xuống, gật đầu rồi nói: “Đó là vinh hạnh của tôi.”

Sầm Tô mỉm cười, nâng ly đáp lại: “Tôi cũng vậy.”

Cô bắt đầu nói về cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng mua mấy hôm trước, đã đọc được một nửa, phần mở đầu khá thú vị.

Giữa hai người không hề trở nên ngượng ngùng, khó xử vì lời tỏ tình của cô, mọi thứ vẫn như bình thường.

Cô hỏi anh: “Bình thường anh đọc sách là đọc bản cứng hay bản điện tử?”

Thương Quân: “Chỉ đọc bản cứng.”

“Anh giữ thói quen đọc sách này bao nhiêu lâu rồi?”

“Khoảng hai mươi năm.”

Từ nhỏ anh đã đọc nhiều sách, một kỳ nghỉ hè có thể đọc mấy chục cuốn.

Sau này đi làm quá bận, có lúc bận đến mức một tháng chỉ đọc được một, hai cuốn.

“Vậy nhà anh là một thư viện thu nhỏ rồi.”

“Không khoa trương đến thế, nhiều lắm chỉ hơn hai, ba nghìn cuốn.”

Đối với người chỉ có một cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng như Sầm Tô mà nói hai, ba nghìn này đã là một số lượng khổng lồ.

Cô nói: “Đợi tôi đọc xong cuốn đang đọc dở này lại mua thêm mấy cuốn nữa.”

Thương Quân nhìn cô một lát, sợ cô giống như Thương Thấm chỉ nhiệt huyết được ba phút, mua sách về rồi chỉ lật đọc được vài trang sau để đó bám bụi.

“Muốn đọc sách gì? Có thể chọn trước mấy cuốn ở chỗ tôi, đọc xong trả lại cho tôi là được. Sau khi chắc chắn bản thân có thể thật sự kiên trì đọc sách, đến lúc mua cũng chưa muộn.”

Anh chủ động cho cô mượn sách, Sầm Tô không khỏi ngạc nhiên: “Đến chỗ anh chọn có làm phiền anh không?”

Thương Quân nói: “Quen rồi.”

Sầm Tô cười, không khách sáo nữa: “Nếu anh đã nói như vậy, chắc chắn tôi phải làm phiền anh rồi.”

Vậy nên tỏ tình vẫn có ích, mặc dù không có kết quả nhưng có thể khiến mối quan hệ của hai người tiến gần thêm một bước.

Thời gian đi chọn sách là chiều thứ bảy tuần sau, trước khi cô rời đi một ngày, vừa hay hôm đó anh cũng được nghỉ.

Từ khi món khai vị bắt đầu hai người không nói chuyện phiếm nữa, vừa thưởng thức đồ ăn ngon vừa nghe bếp trưởng nhiệt tình giới thiệu món ăn.

Món tráng miệng cô muốn ăn là bánh St. Honoré, đội ngũ bếp trưởng cũng đáp ứng nguyện vọng của cô.

Dùng xong món tráng miệng, vì hai người đều không thích cà phê nên chọn hồng trà.

“Anh là người theo chủ nghĩa không kết hôn sao?” Sầm Tô tò mò nên hỏi thẳng.

“Không phải.”

Không phải theo chủ nghĩa không kết hôn, lại chê yêu đương phiền phức có lẽ sẽ chọn hôn nhân thương mại.

Sầm Tô nhấp một ngụm trà: “Hôn nhân thương mại cũng có cái hay của nó, mặc dù chưa chắc có tình cảm nhưng môn đăng hộ đối, quan điểm sống, giá trị sống cũng dễ hòa hợp hơn. Đến lúc đó chắc có lẽ tôi cũng không còn thích anh nữa, anh kết hôn tôi sẽ đến ăn cỗ.”

“…..”

Mãi mãi không đoán được câu nói của cô sẽ kết thúc ở đâu.

Nếu như không nói chuyện tình cảm, ở chung với cô là một chuyện rất thoải mái và thú vị.

Bây giờ anh có thể hiểu được vì sao ngay cả người không bao giờ để tâm như Giang Minh Kỳ cũng bị cô thu hút.

Thương Quân nói: “Đợi cô không thích tôi nữa, cô sẽ cảm thấy đến ăn cỗ lãng phí tiền.”

Sầm Tô ngược lại bị chọc cười.

Điều này đúng là cô chưa bao giờ nghĩ tới.

Có lẽ vậy.

Đợi đến lúc thật sự không còn thích anh nữa, cô sẽ không thường xuyên nhớ tới anh, cũng không còn muốn ánh trăng chỉ chiếu rọi mình anh. Có lẽ ngay cả việc thả tim trong vòng bạn bè cũng cảm thấy lãng phí pin điện thoại.

Giống như lúc còn nhỏ, tận đáy lòng cô vẫn luôn mong ngóng có ngày bố sẽ đến thăm cô.

Sau này cô không còn nhớ đến người đó nữa.

Uống hồng trà xong Thương Quân hỏi cô có muốn dùng thêm chút rượu sau bữa ăn không.

Sầm Tô đặt cốc trà xuống: “Không cần, không uống nổi nữa.”

Bữa tiệc chia tay tối nay đã vượt xa mong đợi của Sầm Tô.

Thương Quân không chỉ dùng bữa tối ba tiếng rưỡi cùng cô mà cô còn có thể tỏ tình trực tiếp.

Điều bất ngờ hơn chính là cô có thể đến chỗ anh chọn sách mình thích.

Đây là bữa cơm kéo dài lâu nhất Thương Quân từng ăn. Trước đây, anh chưa từng nghĩ mình lại có kiên nhẫn như vậy, dùng ba tiếng rưỡi chỉ để ăn cơm cùng một người.

Anh nhìn đồng hồ: “Ngồi thêm nửa tiếng nữa?”

Không uống rượu sau bữa ăn có thể ngồi thêm một lúc nữa, tránh để sau này lúc nghĩ lại cô lại cảm thấy tiếc nuối, không ăn đủ bốn tiếng.

Sầm Tô đã cảm thấy hài lòng, nói không cần: “Anh về nhà còn phải xử lý công việc nữa, không cần thiết phải ngồi thêm nửa tiếng.”

Ra khỏi nhà hàng, chỉ có chiếc Phantom đón cô đến nhà hàng đậu sẵn ở cửa.

Sầm Tô quay đầu lại hỏi: “Xe của anh đâu?”

Thương Quân hất cằm về chiếc Phantom: “Tôi cũng ngồi chiếc này.”

Hai người lên xe, chiếc xe lăn bánh êm ái vào màn đêm.

Người bên cạnh rút điện thoại ra nên Sầm Tô không làm phiền nữa, cô quay đầu nhìn cảnh đường phố đang lướt qua bên ngoài cửa sổ.

Cảnh đêm ở Bắc Kinh khác với Thâm Quyến.

Nhưng cụ thể khác ở chỗ nào cô cũng không nói rõ được.

Cả tối Thương Quân không xem điện thoại, tin nhắn chưa đọc đã chất đầy.

Tin nhắn trên cùng là của em trai.

Thương Uẩn:【Cuối tuần sau Sầm Tô đến Thâm Quyến, không có chuyện gì sẽ không quay lại nữa.】

Thương Quân trả lời:【Biết rồi.】

Thương Uẩn:【Ngày mai anh ở nhà hay đến công ty?】

Thương Quân:【Chuyện gì?】

Thương Uẩn:【Còn có thể là chuyện gì? Em nói thẳng một lần với anh, nếu như anh không nghe em cũng lười quản nữa, cũng đỡ phải khó xử ở chỗ Giang Minh Kỳ. Cậu ta biết em giới thiệu anh cho Sầm Tô, nói em làm tan nát cõi lòng cậu ta. 】

Thương Quân:【Nếu như khuyên anh hẹn hò, thế thì em không cần đến.】

Thương Uẩn:【Đi thì vẫn phải đi, làm chuyện gì cũng phải có đầu có cuối. Cho dù không vì anh, em cũng phải cho Sầm Tô một lời giải thích. Tuần sau cô ấy đi rồi, anh không biết sao?】

Thương Uẩn:【Anh, trước khi em đến, anh tự hỏi rõ lòng mình trước đi. Đối với Sầm Tô, anh thật sự có thể thờ ơ được không? Có hay không anh cũng nói cho em biết câu trả lời. 】

Thương Quân:【Nếu như có thì sao?】

Thương Uẩn:【Có thể hay không thể, chỉ là ngày mai cách em khuyên anh sẽ khác thôi.】

Thương Quân: “…..”

Anh không trả lời nữa, thoát khỏi khung trò chuyện, bắt đầu xử lý tin nhắn trong nhóm chat công việc.

Sắp đến khu nhà Sầm Tô thuê, cô thu hồi ánh mắt đang nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nhìn người đàn ông bên cạnh.

Ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại chiếu lên khuôn mặt góc cạnh của anh, anh đang tập trung trả lời tin nhắn nên không nhận ra cô đang nhìn anh.

Còn một tuần nữa sẽ rời khỏi nơi đã sống mấy năm, nhưng nghĩ đến việc trước khi đi một ngày có thể đến chỗ anh chọn mấy cuốn sách thì việc đếm ngược không còn trở nên buồn bã nữa.

Xe dừng hẳn, Thương Quân ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại.

“Anh không cần xuống xe đâu.” Sầm Tô mặc xong áo khoác, vẫy tay với anh: “Tuần sau gặp.”

Cô cầm túi, đẩy cửa xuống xe.

Cô đi vào cửa tòa nhà, chiếc xe quay đầu rời đi.

Vừa lái đi được hơn mười mét, một chiếc xe thể thao chạy ngược chiều lao tới.

Chưa kịp đợi tài xế nhìn rõ mẫu xe, đối phương đã nháy đèn pha.

Giây sau lại đổi về đèn chiếu gần.

Lúc hai xe chạy ngang nhau, đối phương từ từ đạp phanh xe hạ cửa sổ xuống.

Nhìn rõ là Giang Minh Kỳ, Thương Quân cũng hạ cửa kính sau xe xuống.

Hơn mười giờ tối gặp Thương Quân ở dưới tòa nhà của Sầm Tô, đột nhiên Giang Minh Kỳ không chắc chắn mối quan hệ hiện tại của hai người.

“Có chuyện gì thế? Hình như em đến không đúng lúc.”

Thương Quân: “Tổ chức tiệc chia tay cho Sầm Tô, tiện đường đưa cô ấy về.”

Chưa bên nhau là được.

Nửa tiếng trước Giang Minh Kỳ vừa nghe được tin Sầm Tô đến Thâm Quyến phát triển, sau này không quay lại nữa.

Khoảnh khắc đó anh ta sững người.

Ván bài chưa kết thúc anh ta đã rời đi trước, mua đồ ăn đêm xong phi thẳng đến đây.

“Không làm phiền anh về nữa.” Anh ta chỉ lên tầng, “Em mang đồ ăn đêm lên cho Sầm Tô, phải ăn khi còn nóng.”

Thương Quân hờ hững gật đầu, xe thể thao lái qua, anh đóng cửa sổ lại.

Trong xe tối mờ, tài xế không nhìn rõ được vẻ mặt của Thương Quân qua gương chiếu hậu, nhất thời không biết nên dừng hay đi.

Chiếc Phantom lại tiếp tục đi thêm mười mét, chỉ nghe từ hàng ghế sau truyền đến: “Tấp vào lề đường.”

Lúc này ở trên tầng.

Sầm Tô vừa cởi áo khoác, chuẩn bị đi tắm thì chuông cửa vang lên.

Phản ứng đầu tiên của cô là đồ gì đó rơi trên xe nên tài xế mang lên.

Căn nhà thuê không lớn, Sầm Tô túm lấy áo khoác mặc vào, bước nhanh đến trước cửa.

“Tới đây.”

Trước khi mở cửa cô ghé mắt nhìn vào ô mắt mèo.

Người đến không phải tài xế, là Giang Minh Kỳ đã lâu không gặp.

Vẫn là đôi mắt đào hoa đa tình, cũng bạc tình kia.

Anh ta biết cô ở sau cửa.

“Nhìn lâu như vậy vẫn chưa nhận ra sao?”

Vừa dứt lời cửa từ bên trong đẩy ra.

Sầm Tô khoanh tay dựa vào khung cửa: “Muộn thế này sao anh đến đây?”

“Vừa nghe Thương Uẩn nói em từ chức sắp đến Thâm Quyến, bữa cơm tạm biệt chắc chắn em không muốn ăn cùng anh.” Giang Minh Kỳ chỉ vào hộp đồ ngọt trong tay: “Món em thích ăn nhất, coi như chút tấm lòng.”

“Cảm ơn.” Sầm Tô nhận lấy.

Giang Minh Kỳ nhìn dáng vẻ của cô, cô không định mời anh ta vào nhà.

“Muốn nói với em mấy câu, không định mời anh vào uống nước sao?”

Sầm Tô trả lời thẳng thắn: “Không. Nhà của tôi, ngoại trừ bạn trai tôi ra, tất cả những người khác giới đều không được phép bước vào.”

“Mất công đi xa như vậy mang đồ ăn đêm cho em, đến nước cũng không cho uống ngụm nào?”

“Đợi đó.”

Sầm Tô xoay người đi vào nhà, tiện tay đóng cửa lại.

Khoảng một phút sau cô xách theo một chiếc ghế đẩu, bê một cốc nước ra.

Giang Minh Kỳ nhìn chiếc ghế đẩu nhựa chân cao đó, tức đến bật cười.

Có chỗ ngồi vẫn tốt hơn là không có, anh ta chỉ có thể an ủi bản thân như vậy.

Thế là anh ta ngồi ngoài cửa uống nước, Sầm Tô vẫn giữ nguyên tư thế ban nãy, khoanh tay hơi dựa vào khung cửa.

Từ khi chia tay đến giờ, hai người chưa từng gặp lại.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi Giang Minh Kỳ gặp lại cô, cảm giác rung động vẫn như thuở nào.

“Anh gặp Thương Quân ở dưới nhà.”

Sầm Tô không cảm thấy ngạc nhiên, tính theo thời gian có lẽ hai người sẽ gặp nhau.

“Sầm Tô, Thương Quân không thích hợp với em. Chưa nói chuyện thích hay không thích, anh ấy sẽ không thể nào chịu hạ mình dỗ dành em, hà cớ gì em cứ nhất quyết không phải anh ấy thì không được. Dưa ép chín thì không ngọt đâu.”

Sầm Tô: “Đó là vì quả dưa anh ép vốn dĩ không ngọt. Quả dưa ngọt bé xíu dù có ép cũng ngọt.”

Giang Minh Kỳ: “…..”

Lý lẽ cùn.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Không chỉ thích một người, thích rất nhiều. Chương 2: Chương 2: Muốn tìm bạn trai như nào? Tôi giới thiệu cho cô. Chương 3: Chương 3: Có tiện xin cách liên lạc không? Chương 4: Chương 4: Muốn mời anh ăn cơm, không biết anh rảnh không? Chương 5: Chương 5: Để Thương Quân yêu ai đó, e là chuyện chẳng dễ dàng gì. Chương 6: Chương 6: Chưa đến hai tháng cô ấy sẽ chán anh. Chương 7: Chương 7: Cô mở camera, tự nhiên chụp anh mấy tấm. Chương 8: Chương 8: Lỡ như anh là ngoại lệ của tôi thì sao. Chương 9: Chương 9: Điều kiện của anh tốt như vậy sao mãi chẳng yêu ai thế? Chương 10: Chương 10: Anh cố ý nhường cô. Chương 11: Chương 11: Mấy chuyện xem mắt như này, sau này không xảy ra với anh nữa. Chương 12: Chương 12: Đổi thành người khác tôi sẽ tránh gây hiểu lầm, nhưng với cô tránh hay không tránh đều như nhau. Chương 13: Chương 13: Đến gặp anh, sao có thể đến muộn được chứ. Chương 14: Chương 14: Ở chỗ tôi, anh khác với tất cả mọi người. Chương 15: Chương 15: Bữa cơm này còn ăn nữa không? Chỉ hai chúng ta. Chương 16: Chương 16: Tôi vẫn chưa tỏ tình. Chương 17: Chương 17: Thương Quân, tôi thích anh. Chương 18: Chương 18: Không muốn anh đi ngay bây giờ. Chương 19: Chương 19: Nếu như có người giữ tôi lại, tôi sẽ không rời đi ngay. Chương 20: Chương 20: Anh sẽ đến thăm tôi, đúng không? Chương 21: Chương 21: Anh nói xem tôi có dám hôn không? Chương 22: Chương 22: Anh thiên vị rõ ràng như vậy, có ai không rung động chứ. Chương 23: Chương 23: Hôm nay trên đường về nhà đột nhiên nhớ anh. Chương 24: Chương 24: Muốn mãi được nghe giọng nói của anh. Chương 25: Chương 25: Hai tay cô dường như ôm trọn lấy eo Thương Quân. Chương 26: Chương 26: Cảm nhận cái ôm của anh. Chương 27: Chương 27: Về gặp em trước rồi mới qua Hồng Kông làm việc. Lần này hài lòng rồi chứ? Chương 28: Chương 28: Đợi anh đi công tác về, chúng ta hẹn hò nhé, được không? Chương 29: Chương 29: Không phải em nói chỉ nhận quần áo bạn trai tặng sao? Hôm nay có thể nhận rồi chứ? Chương 30: Chương 30: Anh là của riêng cô, không có chút khoảng cách nào. Chương 31: Chương 31: Chẳng phải em nên cảm nhận thật tốt anh yêu một người như thế nào sao? Chương 32: Chương 32: Không chịu nổi thì anh trả lại cho em một chút ở trên giường Chương 33: Chương 33: Làm việc ở nhà tiện ôm em hơn. Chương 34: Chương 34: Khoảnh khắc đó đâm thẳng vào trái tim cô. Chương 35: Chương 35: Người đàn ông như Thương Quân khiến cô rung động điên cuồng ở mọi phương diện. Chương 36: Chương 36: Tập trung đông đủ ở Hải Thành. Chương 37: Chương 37: Sắp bị phát hiện rồi, chủ tịch Ngu đâu? Sao anh ta không ngăn mẹ em lại? Chương 38: Chương 38: Ngu Thệ Thương tự mình công khai hành động, hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của anh. Chương 39: Chương 39: Gặp phụ huynh. Chương 40: Chương 40: Biết đâu anh sẽ là người cô hẹn hò trong thời gian ngắn nhất. Chương 41: Chương 41: Anh sẽ đợi em trong sự nghiệp tương lai của em. Chương 42: Chương 42: Anh sửa “Sầm Sầm” thành “Tài khoản phụ của Thương Uẩn”. Chương 43: Chương 43: Dạo này cô ấy thế nào? Chương 44: Chương 44: Tôi đâu phải thần tiên, cũng sẽ nhớ một người. Chương 45: Chương 45: Giang Minh Kỳ thật, giả. Chương 46: Chương 46: Cô nhìn thấy Thương Quân. Chương 47: Chương 47: Sau hai tuần chia tay, bọn họ cuối cùng cũng gặp nhau. Chương 48: Chương 48: Nếu như nhận rồi, sau này phải kết hôn với anh. Chương 49: Chương 49: Anh vẫn luôn đợi cô. Chương 50: Chương 50: Anh đợi em sớm gọi anh là chồng. Chương 51: Chương 51: Bà ngoại, bà thấy con được không ạ? Con thích Sầm Tô. Chương 52: Chương 52: Vậy anh đối xử với Sầm Tô tốt chút. Chương 53: Chương 53: Cháu muốn kết hôn với cô ấy, vậy cứ làm theo ý nguyện của cháu. Chương 54: Chương 54: Cô nói với Triệu Tuân: Người tôi thích là Thương Quân. Chương 55: Chương 55: Nếu cháu biết là ai gửi đến, cháu sẽ cảm thấy ngon hơn. Chương 56: Chương 56: Một bóng người lao về phía anh. Chương 57: Chương 57: Vòng tay ngang eo cô nhấc lên. Chương 58: Chương 58: Nắm tay trước mặt mọi người. Chương 59: Chương 59: Sầm Tô là con gái của tôi và Ngu Thệ Thương. Chương 60: Chương 60: Một người là bố em, một người là chồng em. Chương 61: Chương 61: Tối nay anh ngủ giường của em, em ngủ giường của anh. Chương 62: Chương 62: Người chứng hôn. Chương 63: Chương 63: Bất ngờ liên tiếp. Chương 64: Chương 64: Hồi kết (1) Chương 65: Chương 65: Hồi kết (2) Chương 66: Chương 66: (Ngoại truyện 1): Trước tiệc đính hôn, cả đại gia đình tụ họp đông đủ. Chương 67: Chương 67: (Ngoại truyện 2): Đính hôn. Chương 68: Chương 68: (Ngoại truyện 3): Ngày mai anh muốn cùng em đi đăng ký kết hôn. Phó tổng Sầm, em đồng ý không? Chương 69: Chương 69: (Ngoại truyện 4): Anh làm bố. Chương 70: Chương 70: (Ngoại truyện 5): Kỳ nghỉ ở Hải Thành (1) Chương 71: Chương 71: (Ngoại truyện 6): Kỳ nghỉ ở Hải Thành (2) Chương 72: Chương 72: (Ngoại truyện 7): Kỳ nghỉ ở Hải Thành (3) – Được như ý nguyện. Chương 73: Chương 73: (Ngoại truyện 8): Kỳ nghỉ ở Hải Thành (4) – Mỗi người đều có được hạnh phúc riêng. Chương 74: Chương 74: (Tuyến IF): Sầm Tô chào đời. Chương 75: Chương 75: (Tuyến IF): Một nhà ba người cuối cùng cũng đoàn tụ. Chương 76: Chương 76: (Tuyến IF): Ngu Thệ Thương chăm con. Chương 77: Chương 77: Ngu Thệ Thương chăm con – Em bé hai tuổi. Chương 78: Chương 78: (Tuyến IF): Đăng ký kết hôn – Quen bạn vong viên. Chương 79: Chương 79: (Tuyến IF): Bảy năm sau, Ngu Thệ Thương: Muốn giới thiệu bạn trai cho con gái tôi. Chương 80: Chương 80: (Tuyến IF): Sầm Sầm: Tôi muốn tìm người mười chín tuổi. Chương 81: Chương 81: (Tuyến IF): Sầm Sầm và Thương Quân kết hôn chớp nhoáng. Chương 82: Chương 82: (Tuyến IF): Sống chung. Chương 83: Chương 83: (Tuyến IF): Chăm em bé [Hoàn toàn văn]