Chương 17
Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 17: Lâu đài

Tòa thành của Fisher tọa lạc ở vùng ngoại ô Đa Luân. Công trình kiến trúc Gothic cô độc sừng sững trên sườn đồi bằng phẳng, xa xa bị ngăn cách bởi những dãy núi trọc trơ, toát lên vẻ hoang vắng lạnh lẽo.

Nolan và Luke để bắt kịp hành trình nên không ngồi xe ngựa, mỗi người tự cưỡi một con ngựa. Amp cưỡi con ngựa chân ngắn của mình, lặng lẽ tụt lại phía cuối đoàn, thầm cầu nguyện lát nữa họ đừng bị từ chối ngay ngoài cửa.

Điều Amp lo lắng rốt cuộc đã không xảy ra. Đã có người đứng chờ sẵn trước cổng sắt, như thể đã biết hôm nay sẽ có khách ghé thăm.

Quản gia khom người chào ba người: "Ngài Fisher nói mấy ngày nay sẽ có người tới điều tra vụ án của tiểu thư Waldorf, nên đã dặn tôi chờ các ngài ở đây. Xin mời đi theo tôi, ngài ấy sẽ tới ngay."

Luke nhướng mày, theo phản xạ liếc nhìn Nolan một cái. Thế nhưng Nolan chẳng tỏ ra ngạc nhiên chút nào, chỉ phối hợp đưa dây cương cho thị tùng, rồi theo quản gia bước vào trong thành.

Bên trong lâu đài không xa hoa lộng lẫy như Luke tưởng. Đại sảnh hầu như không có đồ trang trí cầu kỳ, chỉ có tấm thảm dưới chân là loại nhung Boro thượng hạng. Dù đang là ban ngày, rèm cửa vẫn khép chặt, cả gian phòng chìm trong u tối. Thị tùng dẫn họ bước lên bậc thang ở chính giữa đại sảnh. Blackberry bay xuống khỏi vai Nolan, nhảy lóc chóc vài cái trên thảm bậc thang rồi lại đậu về vai hắn.

Nó dùng giọng nói chỉ mình Nolan nghe được: "Mùi máu tanh nặng lắm."

Nolan không đáp, chỉ đưa tay ấn nhẹ lên đầu Blackberry.

"Ồ? Thứ này là gì vậy?" Ánh mắt Luke dừng lại nơi tủ trưng bày ngoài hành lang.

Cuối bậc thang là hành lang tầng hai. Sát tường đặt vài tủ kính trưng bày, loại này trong các gia đình quý tộc rất thường thấy, bên trong hoặc là chân dung gia tộc, hoặc là thư từ, bản thảo. Luke để ý thấy trong tủ trước mắt là một thanh kim loại dài mảnh, một đầu được mài thành mũi nhọn đa diện, đầu kia chạm khắc hình hoa hồng, nhỏ nhắn mà tinh xảo.

"À, đó là trâm cài." Quản gia nói.

"Trâm cài?" Luke vuốt cằm hỏi, "Dùng để làm gì?"

Blackberry nhảy nhót trên vai Nolan, rất muốn tranh trả lời, nhưng vì Nolan ở đó nên đành ngoan ngoãn im lặng.

"Đây là đồ trang sức của phụ nữ phương Đông, dùng để cố định búi tóc." Quản gia giải thích. "Đó là món quà ngài ấy chuẩn bị cho sinh nhật mười tám tuổi của tiểu thư Waldorf. Chỉ tiếc là ngày ấy còn chưa tới, thì đã xảy ra thảm án kia."

Luke sững người. Cậu không ngờ thứ này lại là đồ trang sức của phụ nữ, càng không ngờ nó vốn là quà dành cho tiểu thư Waldorf. Sở dĩ cậu chú ý tới cây trâm này là vì hình dạng một đầu của nó trùng khớp đáng kinh ngạc với vết thương trên bụng bảy nạn nhân trước đó. Thứ hung khí tên đồ tể dùng chính là loại lưỡi sắc đa cạnh như vậy.

Nolan trầm ngâm hỏi: "Ở Đa Luân có thể mua được thứ như thế này ở đâu?"

"Mua không được." Quản gia mỉm cười, "Đây là do chính tay ngài ấy làm ra."

Câu nói nhẹ bẫng ấy lại khiến Luke và Amp nhìn nhau sững sờ. Rốt cuộc là người thế nào mới có thể khiến ngài Fisher tự tay làm quà tặng cho? Quan hệ giữa tiểu thư Waldorf và Fisher thực sự là gì?

"Đến rồi." Quản gia nói.

Họ dừng lại trước một cánh cửa gỗ đỏ. Sau cánh cửa ấy chính là căn phòng nơi tiểu thư Waldorf bỏ mạng.

Quản gia xoay người lại, cúi đầu hành lễ rồi chậm rãi nói: "Tôi biết bên ngoài đã gán cái chết của tiểu thư Waldorf cho chủ nhân nhà chúng tôi, cũng biết có không ít lời đồn đại khó nghe. Nhưng tôi mong các vị hiểu rằng, ngài Fisher vô cùng yêu quý tiểu thư Waldorf, tuyệt đối không thể lấy đi mạng sống của cô ấy. Cái chết của tiểu thư đến quá đột ngột, ngài ấy chịu đả kích nặng nề, cho tới nay vẫn chưa thể gượng dậy."

Ông tiếp lời: "Còn về những lời đồn vô căn cứ kia, tôi nghĩ pháp y của sở cảnh sát là người có tiếng nói nhất. Các vị hẳn đã kiểm tra và biết rằng tiểu thư Waldorf vẫn còn giữ được trinh tiết, vì thế những lời đồn ấy đã tự tan biến."

Luke bĩu môi, không đáp. Bản báo cáo khám nghiệm ban đầu đã bị sửa đổi đến mức không còn nhận ra, những con số ghi trong đó, cậu không hề tin.

"Xin mời." Quản gia mở cửa phòng.

Ngoài dự liệu của Luke, căn phòng vẫn giữ nguyên trạng như lúc xảy ra án mạng. Cậu vốn nghĩ sau ngần ấy ngày, Fisher đã cho người tu sửa lại rồi, nhưng hóa ra hắn ta không hề làm vậy.

"Các sĩ quan của đồn cảnh sát phố Nhiếp Lam đã tới kiểm tra một lần." Quản gia nói.

Amp đưa hai đôi bao giày tới. Nolan và Luke lần lượt mang vào, rồi mới bước vào phòng. Không khó để nhận ra đây từng là một căn phòng được bày trí vô cùng dụng tâm, từng chi tiết đều được cân nhắc kỹ lưỡng để đạt đến sự thoải mái và mỹ quan tối đa. Chỉ tiếc rằng lúc này, cả gian phòng hỗn độn tan hoang, chẳng còn chút đẹp đẽ nào.

Giữa tấm thảm trong phòng là một vệt máu đỏ sẫm loang ra, đó chính là nơi tiểu thư Waldorf trút hơi thở cuối cùng.

Nolan đeo găng tay, quỳ gối xuống, đưa tay sờ lên thảm quanh vết máu. Ngay bên cạnh hắn là một chiếc đồng hồ tròn dạng đứng bị đổ, mặt đồng hồ sạch sẽ, kim đã ngừng chạy từ lâu. Hắn nhấc nó lên xem xét một lát rồi đặt lại chỗ cũ.

Luke đi một vòng quanh phòng, hỏi quản gia: "Vật quý bị mất của các ông là gì?"

Quản gia đáp ngay: "Mất một chiếc lồng chim bằng vàng."

"Lồng chim?" Luke ngạc nhiên, "Trông như thế nào?"

Quản gia dùng tay ước chừng: "Mạ vàng, cỡ chừng này, trang trí bằng họa tiết dây leo ba lá."

Luke bất lực: "Không có hình vẽ sao?"

Quản gia áy náy lắc đầu: "Không có."
Luke bực bội gãi đầu. Ngay cả hình dạng của vật bị mất cũng không xác định được thì tìm kiểu gì? Nhưng rất nhanh cậu cũng đã thôi không cáu gắt, cậu đến đây đâu phải để tìm đồ thất lạc, mà là để bắt kẻ đồ tể.

Đúng lúc ấy, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân. Nhịp bước chậm rãi, nặng nề, nghe dày và đầm, tựa như vó ngựa đóng móng sắt.

Cạch, cạch.

Blackberry cảnh giác ngẩng đầu nhìn về phía cửa, lông vũ khắp toàn thân vô thức căng cứng.

Nolan đứng thẳng dậy, quay người nhìn ra ngoài. Từ trong bóng tối ngoài cửa, một dáng người cao lớn chậm rãi bước vào. Người đó khoác chiếc áo lông cáo dày nặng, đi đôi bốt Martin ống sơn đen bóng. Gương mặt tái nhợt lộ vẻ mệt mỏi u uất, chỉ có đôi mắt nâu đỏ lạnh lẽo sắc bén như mắt kền kền.

"Đến rồi sao?" Fisher bước vào phòng, đảo mắt nhìn quanh một vòng. "Có phát hiện gì không?"

Lần đầu gặp nhân vật lớn trong lời đồn, tim Luke đập thình thịch, mãi một lúc mới hoàn hồn: "Ờ... nếu có hình vẽ của chiếc lồng chim bằng vàng, khả năng tìm được sẽ cao hơn nhiều..."

Luke còn chưa nói hết câu thì đã bị Fisher cắt ngang. Fisher quay sang nhìn Nolan, khẽ gật đầu: "Lâu rồi không gặp, ngài Sethbin."

"Quả thực đã lâu." Nolan chống gậy, cũng gật đầu đáp lễ.

Fisher trông vô cùng mệt mỏi, giọng nói uể oải: "Chiếc lồng chim có tìm được hay không cũng chẳng quan trọng. Xin nhất định phải giúp tôi tìm ra kẻ đã giết Tiểu Vi."

"Sau khi tìm được hung thủ, xin hãy giao cho tôi xử lý."

Dùng giọng điệu hờ hững đến vậy để thốt ra một yêu cầu vượt quyền, khiến cơn giận trong lồng ngực Luke bốc lên ào ào. Cậu cố nén bất mãn, nói: "Hiện giờ nghi phạm còn chưa xác định, nói đến chuyện giao cho ngài xử trí thì e là vẫn còn quá sớm."

Fisher liếc Luke một cái: "Cậu đang nghi ngờ tôi?"

Luke khựng lại.

Fisher bật cười khe khẽ: "Nếu là tôi làm, vậy vì sao tôi lại chọn giết người ngay trong lâu đài của mình?"

Câu nói vừa dứt, cả căn phòng rơi vào im lặng.

Fisher tiếp tục: "Nếu tôi thực sự ngu xuẩn đến mức chọn giết người trong chính nơi ở của mình, vậy vì sao tôi lại chủ động báo cảnh sát? Tôi có vô số cách khiến một người chết sạch sẽ, lặng lẽ không một tiếng động, sao lại đến lượt mấy viên cảnh sát nhỏ của đồn phố Nhiếp Lam tới đây chỉ trỏ?"

Luke đỏ bừng mặt, nhưng cũng không thể không thừa nhận lời Fisher nói không phải không có lý.

"Dù người không phải do tôi giết, nhưng hễ có chuyện xảy ra trên địa bàn của tôi, tôi cũng sẽ không để cảnh sát nhúng tay vào." Fisher chậm rãi nói. "Vậy vì sao các cậu lại biết được vụ án của Tiểu Vi? Là vì hôm đó đúng lúc tôi có khách, động tĩnh trong phòng Tiểu Vi quá lớn, không thể che giấu, nên mới để lộ tin tức tới sở cảnh sát của các cậu."

"Các cậu không thấy rất trùng hợp sao?" Fisher cười lạnh. "Hung thủ cố tình chọn đúng ngày đó, đúng thời khắc đó để ra tay, chính là để tôi không thể che giấu sự thật rằng có người chết trong nhà mình, buộc tôi trở thành đối tượng bị cảnh sát nghi ngờ."

"Các cậu nói xem, chuyện này có giống bị vu oan giá họa không?"

*

Lần lấy chứng cứ hiện trường này hoàn toàn khác xa dự liệu của Luke. Sau khi Fisher nói ra một tràng như thế, Luke còn tưởng họ sẽ bị đuổi khỏi lâu đài. Nào ngờ trong những khâu tiếp theo, Fisher lại phối hợp đến mức đáng ngạc nhiên — có cầu tất ứng, có hỏi tất đáp, thậm chí sau khi kết thúc việc lấy chứng cứ còn sai quản gia tiễn họ ra tận cổng, lễ số chu toàn đến cực điểm.

"Giả dối! Đạn bọc đường!" Luke ngồi trên lưng ngựa, vẫn hậm hực không thôi. "Đừng tưởng làm vậy là có thể qua mắt tôi."

Amp chỉ cảm thấy đau cả đầu: "Này, anh như vậy là không nói lý rồi."

Luke trợn mắt: "Sao cậu biết Fisher không phải đang giả bộ, cố tình đi ngược lại để rũ bỏ hiềm nghi?" Nói rồi cậu móc từ trong ngực ra một tờ giấy lấy mẫu. "Tôi đã lấy dấu giày của Fisher. Đợi về so sánh xong là biết ngay hắn ta có phải tên đồ tể chúng ta đang tìm hay không."

Lần này đến lượt Amp trợn mắt: "Anh lấy lúc nào vậy? Sao tôi chẳng hay biết gì?"

Luke đắc ý cười hai tiếng, thúc ngựa lại gần Nolan: "Lần này sẽ sớm có kết quả thôi. Đôi bốt Martin của Fisher là hàng cao cấp trong thành Đa Luân, chẳng mấy ai dám đi trùng kiểu với hắn ta. Nếu dấu giày của hắn ta trùng khớp với dấu giày trên chiếc xe ngựa ở hiện trường vụ án, thì Fisher chính là kẻ mổ bụng, không sai vào đâu được."

Amp lại hỏi: "Thế còn vụ cướp thì giải thích thế nào? Chẳng lẽ kẻ mổ bụng tiện tay cướp luôn cả chiếc lồng chim của ngài Fisher?"

"Không có vụ cướp." Nolan nói. "Hiện trường bị cướp là giả."

"Hả?"

"Tiểu thư Waldorf chết vào lúc năm giờ bốn mươi lăm phút chiều, nhưng chiếc đồng hồ bị đập hỏng tại hiện trường lại dừng ở bảy giờ ba mươi tối. Nếu cướp và giết xảy ra cùng lúc, thì chiếc đồng hồ bị phá không thể nào hai tiếng sau mới ngừng chạy."

Luke lập tức hiểu ra: "Vậy tức là, có người đã dựng hiện trường cướp bóc sau khi án mạng xảy ra hai tiếng!"

Nolan gật đầu: "Xét theo hiện trường, khả năng này rất lớn."

"Giết người xong còn có thể nấn ná tại hiện trường suốt hai tiếng đồng hồ, kiểu hung thủ như vậy tôi đúng là lần đầu gặp." Luke hừ lạnh một tiếng. "Ngoài chủ nhân của lâu đài này là Fisher ra, tôi thật sự không nghĩ ra ai còn có bản lĩnh như thế."

*

Tiễn Nolan và những người kia rời đi xong, Fisher một mình đi về căn phòng ở phía bên kia hành lang. Cửa phòng không khóa, hắn đẩy cửa bước vào.

Bên trong có một người đang ngồi. Thấy Fisher, người đó lập tức hoảng hốt đứng bật dậy.

"Thưa ngài, những thứ ngài cần tôi đều mang đến rồi." Phu nhân Bella lúng túng vội vã cầm lấy bọc đồ đặt dưới chân ghế. "Những thứ trong quan tài, đều ở cả đây."

Fisher đặt bọc đồ lên bàn rồi tùy ý tháo dây buộc. Bên trong đều là những món đồ lặt vặt của thiếu nữ, quần áo, trang sức đủ loại, chẳng đáng giá bao nhiêu. Ánh mắt Fisher dừng lại trên một con dao găm chạm hoa văn. Hắn cầm con dao lên xem, rồi v**t v* phần chuôi dưới. Chỉ khẽ dùng lực, chốt lò xo ở đáy bật mở, từ trong chuôi dao rơi ra một cây trâm dài chừng bảy inch.

Cây trâm không rõ làm từ chất liệu gì, tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo u sầu. Một đầu trâm chạm khắc hình con mèo đang trong tư thế chực vồ mồi, đầu kia nhọn hoắt như mũi tên, mũi nhọn ấy không biết đã bị thứ gì nhuộm thành màu đỏ sẫm.

Phu nhân Bella kinh hãi nhìn vệt đỏ sẫm nơi mũi trâm, lưng đã sớm ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Không biết qua bao lâu, Fisher hờ hững phẩy tay một cái. Phu nhân Bella như được đại xá, vội vàng hành lễ rồi hoảng loạn rút khỏi căn phòng.

Fisher cầm cây trâm, quay trở về phòng ngủ của mình.

Rèm cửa trong phòng ngủ rộng rãi vẫn khép kín như cũ. Hắn đi tới bức tường đối diện giường, kéo tấm rèm che tường ra. Trên tường là một bức tranh sơn dầu khổng lồ, vẽ một thiếu nữ đang độ xuân thì.

Thiếu nữ trong tranh tr*n tr**ng không một mảnh vải, mái tóc dài đen nhánh như thác đổ che trước ngực, càng làm nổi bật thân thể trắng muốt, làn da mịn màng như ngọc. Tay trái nàng xách một chiếc lồng chim bằng vàng, những nhánh dây leo ba lá trên lồng rủ xuống, quấn quanh eo nàng, lướt qua nơi kín đáo, rồi từng vòng từng vòng quấn lấy bắp chân thon thả.

Fisher nhìn bức tranh, sắc đỏ trong mắt dần dần đậm lên. Hắn tiến sát tới, áp người vào bức tường, cúi xuống hôn lên đôi mắt đen nhánh của thiếu nữ trong tranh.

"Tiểu Vi... em đang ở đâu?"

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (170)
Chương 1: Chương 1: Lời mở đầu - Thứ tám Chương 2: Chương 2: Tang lễ Chương 3: Chương 3: Lưu quan Chương 4: Chương 4: Xương cốt Chương 5: Chương 5: Ngàn mặt Chương 6: Chương 6: Nghi vấn Chương 7: Chương 7: Nội tặc Chương 8: Chương 8: Giao dịch Chương 9: Chương 9: Đôi mắt Chương 10: Chương 10: Ly tộc Chương 11: Chương 11: Từ biệt Chương 12: Chương 12: Về thành Chương 13: Chương 13: Torii Chương 14: Chương 14: Ác mộng Chương 15: Chương 15: Quỹ đạo Chương 16: Chương 16: Gã hề Chương 17: Chương 17: Lâu đài Chương 18: Chương 18: Nhập mộng Chương 19: Chương 19: Sơ ủng Chương 20: Chương 20: Dục niệm Chương 21: Chương 21: Hoa vàng Chương 22: Chương 22: Tiên tri Chương 23: Chương 23: Lồng chim Chương 24: Chương 24: Nhìn trộm Chương 25: Chương 25: Địa hoả Chương 26: Chương 26: Đinh xương Chương 27: Chương 27: Hồi kết Chương 28: Chương 28: Chú gà trống nhỏ và cô gà mái nhỏ Chương 29: Chương 29: Lời mở đầu - Giọng hát Chương 30: Chương 30: Đặt cược Chương 31: Chương 31: Hình mẫu Chương 32: Chương 32: Số 13 Chương 33: Chương 33: Cáo buộc Chương 34: Chương 34: Dò hỏi Chương 35: Chương 35: Váy đỏ Chương 36: Chương 36: Bươm bướm Chương 37: Chương 37: Gặp lại Chương 38: Chương 38: Bám theo Chương 39: Chương 39: Xe ngựa Chương 40: Chương 40: Bắt giữ Chương 41: Chương 41: Thăm dò Chương 42: Chương 42: Hẻm Nhện Chương 43: Chương 43: Tâm ý Chương 44: Chương 44: Truy nã Chương 45: Chương 45: Ca nữ Chương 46: Chương 46: Viếng thăm Chương 47: Chương 47: Moi tim Chương 48: Chương 48: Hẹn hò Chương 49: Chương 49: Công diễn Chương 50: Chương 50: Đèn tắt Chương 51: Chương 51: Đa nhãn Chương 52: Chương 52: Kén bướm Chương 53: Chương 53: Bỏ lại Chương 54: Chương 54: Mất mát Chương 55: Chương 55: Hồi kết Chương 56: Chương 56: Giáng Sinh Chương 57: Chương 57: Vĩ thanh Chương 58: Chương 58: Trận tuyết cuối cùng Chương 59: Chương 59: Lời mở đầu - Cà phê Chương 60: Chương 60: Leon Chương 61: Chương 61: Chuyện cũ Chương 62: Chương 62: Bắt giữ Chương 63: Chương 63: Thăm đêm Chương 64: Chương 64: Hành khách Chương 65: Chương 65: Ngọc trai Chương 66: Chương 66: Dây chuyền Chương 67: Chương 67: Nguỵ trang Chương 68: Chương 68: Vượt ngục Chương 69: Chương 69: Câu đố Chương 70: Chương 70: Thông cảm Chương 71: Chương 71: Điêu khắc Chương 72: Chương 72: Sát ý Chương 73: Chương 73: Truy xét Chương 74: Chương 74: Hoá đá Chương 75: Chương 75: Tiểu sử Chương 76: Chương 76: Người yêu Chương 77: Chương 77: Mao lương Chương 78: Chương 78: Chồng chéo Chương 79: Chương 79: Chém xương Chương 80: Chương 80: Thế tội Chương 81: Chương 81: Người giấy Chương 82: Chương 82: Gánh vác Chương 83: Chương 83: Xương giả Chương 84: Chương 84: Hồi kết Chương 85: Chương 85: Mảnh ngói trên phần mộ thiếu nữ Chương 86: Chương 86: Lời mở đầu - Hẻm nhỏ Chương 87: Chương 87: Khối vuông Chương 88: Chương 88: Lời đồn Chương 89: Chương 89: Vũ điệu Chương 90: Chương 90: Chiếc mũ Chương 91: Chương 91: Thịt người Chương 92: Chương 92: Khuê phòng Chương 93: Chương 93: Thuần thú Chương 94: Chương 94: Con ngươi Chương 95: Chương 95: Tiệc tối Chương 96: Chương 96: Sương đen Chương 97: Chương 97: Mồi nhử Chương 98: Chương 98: Bí mật Chương 99: Chương 99: Tai cụp Chương 100: Chương 100: Hình bóng Chương 101: Chương 101: Bắt cóc Chương 102: Chương 102: Rình rập Chương 103: Chương 103: Chạm trán Chương 104: Chương 104: Đồng loại Chương 105: Chương 105: Hoa hồng Chương 106: Chương 106: Chờ đợi Chương 107: Chương 107: Thời gian Chương 108: Chương 108: Lựa chọn Chương 109: Chương 109: Hồi kết Chương 110: Chương 110: Cầu vồng của thành phố mưa sương Chương 111: Chương 111: Lời mở đầu - Số nhà Chương 112: Chương 112: Giờ hạ Chương 113: Chương 113: Vật chứa Chương 114: Chương 114: Quinn Chương 115: Chương 115: Cho thuê Chương 116: Chương 116: Dấu ấn Chương 117: Chương 117: Mồi lửa Chương 118: Chương 118: Đứt đoạn Chương 119: Chương 119: Vu thuật Chương 120: Chương 120: Tách rời Chương 121: Chương 121: Hành lang Chương 122: Chương 122: Bột phấn Chương 123: Chương 123: Tiểu thuyết Chương 124: Chương 124: Nữ vu Chương 125: Chương 125: Sấm sét Chương 126: Chương 126: Dấu ấn Chương 127: Chương 127: Dịch chuyển Chương 128: Chương 128: Phản bội Chương 129: Chương 129: Bí mật Chương 130: Chương 130: Địa đạo Chương 131: Chương 131: Bùng nổ Chương 132: Chương 132: Luyện ngục Chương 133: Chương 133: Người cha Chương 134: Chương 134: Giết chủ Chương 135: Chương 135: Kết tóc Chương 136: Chương 136: Nuôi lửa Chương 137: Chương 137: Tàn dư Chương 138: Chương 138: Hồi kết Chương 139: Chương 139: Gã hề mang mặt nạ Chương 140: Chương 140: Lời mở đầu - Câu đố Chương 141: Chương 141: Mồi nhử Chương 142: Chương 142: Giải đố Chương 143: Chương 143: Cắn câu Chương 144: Chương 144: Kẻ trộm Chương 145: Chương 145: Lối vào Chương 146: Chương 146: Thiếu niên Chương 147: Chương 147: Truy bắt Chương 148: Chương 148: Hoa chim Chương 149: Chương 149: Tòa lầu Chương 150: Chương 150: Cụ thể Chương 151: Chương 151: Huyết dịch Chương 152: Chương 152: Vỡ mộng Chương 153: Chương 153: Trong tường Chương 154: Chương 154: Mưa lửa Chương 155: Chương 155: Dừng chân Chương 156: Chương 156: Nguồn cội Chương 157: Chương 157: Tập kích Chương 158: Chương 158: Thức ăn Chương 159: Chương 159: Vương hậu Chương 160: Chương 160: Thật giả Chương 161: Chương 161: Trái tim Chương 162: Chương 162: Rút lui Chương 163: Chương 163: Tạo vật Chương 164: Chương 164: Cổ tích Chương 165: Chương 165: Tái sinh Chương 166: Chương 166: Lời giải Chương 167: Chương 167: Hồi kết Chương 168: Chương 168: Ngàn người ngàn mặt Chương 169: Chương 169: Thức tỉnh Chương 170: Chương 170: Khởi hành [Hoàn toàn văn]