Chương 17
Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy

Chương 17

Thiệu Dã “ồ” lên một tiếng, cả người thiểu não như một miếng bánh mì bơ sắp mốc.
Cậu vẫn không thể hiểu nổi, rõ ràng cậu đã giúp Hội trưởng dọn dẹp chướng ngại vật trên con đường tình yêu, vậy mắc gì Hội trưởng còn muốn phạt cậu?
Vô lý quá đi mất!
Suy nghĩ nát óc cũng không ra đáp án, cậu lò dò bước ra khỏi văn phòng được vài bước, lại quay lại, bám lấy khung cửa, thò đầu vào hỏi, “Hội trưởng, anh phạt em thật à?”
Cậu chắp tay cầu xin, dáng vẻ như đang năn nỉ Hội trưởng tha mạng. Có điều cái thân hình to cao vạm vỡ của cậu mà làm động tác này thì trông có chút không hợp lắm.
Tịch Quan Minh cầm điện thoại trên bàn lên, liếc mắt nhìn tin nhắn, rồi mới ngước lên, hờ hững nói, “Còn không đi thì phạt luôn bây giờ.”
Thiệu Dã hít một hơi, lập tức rụt đầu lại, đóng cửa văn phòng.
Cậu không đi ngay mà lượn qua lượn lại ngoài hành lang, suy đoán xem Hội trưởng định phạt cái gì đây?
Bắt chạy quanh sân vận động? Hay đứng phạt ngoài hành lang ký túc xá? Chắc không đến mức bắt cậu đứng trước toàn trường đọc bài kiểm điểm ba nghìn chữ đâu nhỉ?
Lần gần nhất cậu phải viết kiểm điểm là hồi lớp 6, do trèo tường trốn học mà bị hiệu trưởng tóm gọn. Giờ bao nhiêu năm trôi qua, cậu còn chả nhớ nổi cái mẫu viết kiểm điểm nó ra làm sao.
Thật ra mấy hình phạt này với cậu cũng chẳng thành vấn đề. Điều làm cậu lo sốt vó chính là liệu Hội trưởng có vì chuyện này mà ghét cậu không. Nếu thế thì đại nghiệp vĩ đại của cậu chắc cũng tiêu luôn rồi.
Nghĩ đi nghĩ lại, cậu chỉ có thể kết luận Hội trưởng không muốn trong trường xảy ra thêm vụ đánh nhau nào nữa. Dù lần này chỉ là va chạm nhỏ, không ai bị thương nghiêm trọng, lại còn giúp Hội trưởng gián tiếp thu lợi, nhưng Hội trưởng vẫn kiên quyết không bao che cậu.
Đúng là một con người chính trực không tì vết! Nhưng mà cậu mong Hội trưởng có thể vì cậu mà phá lệ một tí cũng được mà, nhỉ? Xem ra, cân nặng của cậu trong lòng Hội trưởng vẫn còn nhẹ quá, phải cố gắng thêm.
Phân tích kỹ lại, lỗi của cậu thực ra cũng không lớn lắm. Dù sao cậu không phải người bày ra cái bẫy này, địa điểm cũng không phải do cậu chọn, cuối cùng lại còn chủ động chạy đến tự thú với Hội trưởng, dù rằng đấy không phải mục đích ban đầu của cậu.
Hay là bảo Khương Nghiên nói đỡ cho mình nhỉ? Dù gì cậu cũng giúp Hội trưởng đá bay đối thủ cạnh tranh, đồng thời giúp cô nàng xử lý mấy tên ruồi nhặng phiền phức. Khương Nghiên chắc sẽ nể mặt cậu thôi!
Thiệu Dã trong lòng tự tặng mình một cái like, lén lút lách người đến trước cửa, khẽ khàng mở ra một khe nhỏ, thăm dò, “Hội trưởng, hay là để em hẹn Khương Nghiên giùm anh nhé? Anh đi ăn với cô ấy một bữa được không?”
Tịch Quan Minh rời mắt khỏi màn hình điện thoại, liếc nhìn khuôn mặt cười nịnh bợ củaThiệu Dã qua khe cửa. Khóe môi anh hơi nhếch lên, cười nhẹ một tiếng, lặp lại lời cậu, “Ăn cơm?”
Thiệu Dã gật đầu cái rụp như gà mổ thóc, “Đúng đúng! Hôm nay là thứ sáu, Khương Nghiên chắc chắn rảnh!”
Mà cậu không để ý, cúc áo sơ mi lại bung ra từ lúc nào, để lộ một mảng ngực rộng. Đôi mắt của Tịch Quan Minh thoáng dừng lại ở đó, cảm giác đói bụng càng dâng lên mãnh liệt.
Cơm thì chắc chắn phải ăn rồi. Nhưng Khương Nghiên có rảnh hay không thì liên quan gì đến anh?
Cậu thấy môi Tịch Quan Minh mấp máy, nhưng lại không nghe được tiếng. cậu ngơ ngác, “Hội trưởng, anh nói gì cơ?”
“Không có gì.” Tịch Quan Minh phất tay, thúc giục, “Cài lại cúc áo rồi mau về đi, còn không thì khỏi gặp tôi luôn.”
“Em đi ngay đây!” Thiệu Dã phập một cái đóng sập cửa, chạy biến.
Tịch Quan Minh đặt điện thoại xuống, day nhẹ thái dương. Đúng là ngốc quá mà. Nghe được nửa câu sau thì nửa câu trước coi như bốc hơi.
Thiệu Dã vừa đi, Tư Húc đã đùng đùng xông vào văn phòng, đập bàn rầm một cái, tức giận quát, “Tịch Quan Minh! Cái tên Thiệu Dã đó là người của cậu đúng không?!”
Tịch Quan Minh ngước lên nhìn hắn. Đối phương rõ ràng đã thay một bộ quần áo mới, tóc cũng chải chuốt lại. Nhưng khóe môi và đuôi mắt vẫn còn vết bầm chưa tan. Có vẻ lúc đánh,Thiệu Dã chẳng hề nể mặt cậu thiếu gia nhà tài phiệt này tí nào.
Một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ lan tràn trong lồng ngực của Tịch Quan Minh. Cái loại tê dại, ngưa ngứa, sướng âm ỉ này cũng không tệ lắm.
Nói chung, trận đòn của Tư Húc coi như không phí công nhận.
“Người của tôi?” Tịch Quan Minh cười khẽ, giống như cái cách anh lịch sự chào hỏi từng thầy cô và học sinh vào mỗi buổi sáng. Anh sửa lại câu từ cho đúng chuẩn, “Bạn học Tư Húc, trong trường Kim Tước này, mỗi học sinh đều là chủ nhân của chính mình.”
Tư Húc phát điên vì cái giọng điệu nửa vời này của Tịch Quan Minh. Mỗi lần hắn nói chuyện với tên này đều cảm thấy như đang bị cà khịa.
“Hội trưởng, bớt xàm đi! Tôi không cần biết cậu ta có phải người của cậu hay không, nhưng tôi nói cho cậu biết, tôi nhất định sẽ đá cậu ta ra khỏi Kim Tước Hoa!”
Tông Tinh Trạch và Cận Phong theo sau Tư Húc cũng bước vào văn phòng. Tuy không nói gì, nhưng việc bọn họ đến đây cùng đã đủ thể hiện thái độ.
Tịch Quan Minh mở ngăn kéo dưới cùng bên trái, lấy ra một cuốn 《 Quy tắc ứng xử của học sinh Kim Tước Hoa 》, đặt trước mặt Tư Húc, mỉm cười, “Muốn đuổi học một học sinh chăm chỉ, yêu thương bạn bè, chí ít cũng phải có một lý do chính đáng chứ nhỉ?”
Học tập chăm chỉ? Đoàn kết yêu thương? Hội trưởng nói ai vậy trời?
Tư Húc suýt thì bật cười vì tức. Hắn dám cá luôn, vụ tối nay nhất định là do Tịch Quan Minh đứng sau giật dây. Tạm thời hắn chưa động được đến Tịch Quan Minh, nhưng xử lý Thiệu Dã thì vẫn nằm trong khả năng.
Hắn chống hai tay lên bàn, người đổ về phía trước, ánh mắt dán chặt vào Tịch Quan Minh, từng từ từng chữ nhấn mạnh, “Nhà họ Thiệu phá sản, không có tiền đóng học phí, cậu ta tự nguyện nghỉ học. Lý do vậy đủ chưa?”
Tịch Quan Minh nghe xong, nụ cười trên môi không hề suy suyển, còn rất nhẫn nại phân tích giúp Tề Tư Húc, “Muốn khiến một chuỗi nhà hàng nổi tiếng trên cả nước sập tiệm trong thời gian ngắn, e rằng hơi khó. Hơn nữa, chỉ cần có nguồn vốn, doanh nghiệp sẽ hồi sinh thôi. Mà kể cả có thật sự phá sản như ý bạn học Tư Húc đây mong muốn, nếu lúc đó có một vị mạnh thường quân tốt bụng nào đó sẵn sàng tài trợ học phí, thì tôi nghĩ, bạn học Thiệu Dã vẫn có thể tiếp tục theo học ở Kim Tước Hoa một cách bình thường.”
Mặt Tư Húc sầm lại. Nhà họ Tư muốn đẩy ai xuống vực thì có đứa nào ngu dám vươn tay ra kéo lên? Hắn nheo mắt, vẻ mặt nguy hiểm, nghiến răng hỏi, “Tịch Quan Minh, cậu muốn cản tôi?”
Tông Tinh Trạch đứng bên cạnh cũng xen vào, “Hội trưởng, tên nhãi đó nói hắn là người của cậu, bọn tôi không tin đâu. Chẳng lẽ cậu thực sự muốn bao che cho hắn?”
Cận Phong cũng nhìn Tịch Quan Minh đầy nghi hoặc.
Tập hợp được nhiều kẻ thù đến vậy luôn, thật là tuyệt dzời.
Tịch Quan Minh cười cười, nhàn nhã đáp, “Tất nhiên là không rồi, ba người các cậu mà liên thủ, dù tôi có muốn ngăn cản cũng chẳng dễ.”
Tư Húc cười lạnh, “Cậu biết thế là được.”
“Có điều…” Tịch Quan Minh đột nhiên kéo dài giọng.
“Có điều cái gì?” Tề Tư Húc mặt mày khó chịu.
Tịch Quan Minh nhìn hắn, từ tốn nói, “Không có gì, có điều tôi cảm thấy môi trường học tập ở Kim Tước Hoa không thực sự phù hợp với bạn học Khương Nghiên. Dạo gần đây tôi có liên hệ với vài trường khác, họ đều rất sẵn lòng tiếp nhận cô ấy. Tôi nghĩ, Khương Nghiên chắc cũng không phản đối đâu.”
Nói đến đây, dường như cảm thấy mình lỡ lời, Tịch Quan Minh dừng lại một chút rồi bổ sung, “Xin lỗi nhé, chuyện này không liên quan đến bạn học Tư Húc, tôi không nên nói với cậu mới đúng.”
Tư Húc siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi hằn trên mu bàn tay, hơi thở nặng nề, “Cậu có ý gì? Cậu muốn chuyển trường Khương Nghiên?”
Tịch Quan Minh cười nhẹ, “Không có ý gì cả, chỉ là dựa vào tình hình học tập của Khương Nghiên ở Kim Tước Hoa hiện nay, tôi đưa ra một đề xuất nhỏ, chưa chắc đã khả thi.”
Tề Tư Húc tức đến mức gương mặt méo mó, nghiến răng nghiến lợi, “Vì cái thằng Thiệu Dã đó, cậu dùng Khương Nghiên để uy h**p tôi?”
Không phải Tịch Quan Minh thích Khương Nghiên sao? Giờ hắn đang làm cái gì vậy? Nếu Khương Nghiên thật sự bị chuyển đi, Tịch Quan Minh được lợi gì? Hắn nghĩ bọn họ không dám đánh cược bằng Khương Nghiên à?
Tịch Quan Minh tỏ ra hết sức ngạc nhiên, “Sao lại thế được? Chuyện của Thiệu Dã thì liên quan gì đến Khương Nghiên? Bạn học Tư Húc đừng nhập nhằng hai chuyện với nhau.”
Tư Húc im lặng hồi lâu, sau đó thả lỏng nắm đấm, điều chỉnh hơi thở, rồi giơ ngón tay cái về phía Tịch Quan Minh, “Tịch Quan Minh, được lắm.”
Tịch Quan Minh nghe xong, ngay lập tức rút từ ngăn kéo ra một tờ giấy A4, đẩy tới trước mặt hắn, “Cảm ơn Bạn học Tư Húc đã khen, đây là bảng đánh giá mức độ hài lòng với Hội học sinh, cậu có muốn điền không?”
“Điền cái đầu nhà cậu ấy!” Tề Tư Húc chửi thề, hậm hực quay lưng bỏ đi.
Cận Phong nhìn theo bóng lưng hắn, lại quay sang nhìn Tịch Quan Minh, cảm thấy chuyện Khương Nghiên chuyển trường có vẻ không phải nói đùa. Quả thực, Khương Nghiên ở Kim Tước Hoa chẳng hề vui vẻ gì, nếu Tịch Quan Minh tìm được trường tốt hơn, có khả năng cô ấy sẽ đồng ý. Nếu Khương Nghiên thật sự đi, bọn họ theo cùng cũng chẳng phải chuyện dễ dàng. Cận Phong không dám liều lĩnh lấy chuyện này ra đặt cược.
Hắn gật đầu chào Tịch Quan Minh rồi cũng rời đi.
Trong chớp mắt, từ ba người đến đòi công lý giờ chỉ còn lại Tông Tinh Trạch. Y chớp chớp mắt, đi đến gần hỏi nhỏ, “Hội trưởng, có thể cho tôi biết, Thiệu Dã rốt cuộc là gì của cậu không?”
Tịch Quan Minh liếc y một cái, thu lại nụ cười, giọng điệu nhạt nhẽo, “Tôi chỉ đang làm tròn trách nhiệm của một Hội trưởng Hội học sinh mà thôi.”
Tông Tinh Trạch rùng mình, ôm tay ra vẻ nổi da gà, “Nghe phát ớn luôn á.”
“Muốn đi khám bác sĩ trường không?” Tịch Quan Minh ân cần hỏi han.
Tông Tinh Trạch méo miệng, “Thôi, tôi xin kiếu. Nhưng cậu nhớ trông chừng cục cưng của cậu đi, Tư Húc chắc chắn không để yên đâu.”
Tịch Quan Minh nhếch môi, “Nếu hắn cũng không bận tâm đến Khương Nghiên, thì tôi không chỉ chuyển trường cho cô ta thôi đâu.”
“Câu này cũng tính là nói với tôi à?”
“Tùy cậu thôi,” Tịch Quan Minh mỉm cười, “Cậu cũng muốn điền vào bảng đánh giá Hội học sinh không?”
“Tha cho tôi đi,” Tông Tinh Trạch giơ tay đầu hàng, sau đó bắt chước giọng điệu phim truyền hình, nheo mắt hỏi, “Hai người rốt cuộc có quan hệ gì? Sao tôi cứ thấy là lạ thế nào ấy?”
Tịch Quan Minh bật cười khẽ,” Kỳ lạ sao? Tôi thì thấy rất bình thường.”
Tông Tinh Trạch á khẩu.
Đêm khuya tĩnh lặng, mặt hồ phản chiếu ánh đèn rực rỡ như viên minh châu khổng lồ. Tịch Quan Minh thong thả bước trên con đường lát đá về ký túc xá, trong lòng nghĩ, tối nay nhất định phải vơ vét đủ lợi lộc để bù lại tổn thất.
Bên trong ký túc xá, Thiệu Dã đang ngồi trước tủ đầu giường viết kiểm điểm. Hai tiếng đồng hồ mới vắt ra được đúng năm chữ, trong đó ba chữ là tiêu đề.
Nghe thấy tiếng mở cửa, cậu lập tức vứt bút, lao đến cửa, nở nụ cười nịnh nọt, “Hội trưởng, anh về rồi?”
Tịch Quan Minh liếc cậu một cái, không nói gì, đóng cửa lại, đi thẳng vào phòng.
Thiệu Dã lập tức căng thẳng, vừa đi theo vừa muốn thăm dò tâm trạng Tịch Quan Minh, nhưng lại không biết nên nói gì.
Cậu há miệng rồi lại ngậm lại. Hay là cứ tự thú trước, may ra được xử nhẹ?
Cậu còn đang chần chừ thì Tịch Quan Minh đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn cậu, đôi mắt đen sâu thẳm đầy nguy hiểm.
“Lên giường, c** đ* ra!”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (206)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (1) Chương 189: Chương 189: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (2) Chương 190: Chương 190: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (3) Chương 191: Chương 191: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (4) Chương 192: Chương 192: Ngoại truyện: Tuyến if (1) Chương 193: Chương 193: Ngoại truyện: Tuyến if (2) Chương 194: Chương 194: Ngoại truyện: Tuyến if (3) Chương 195: Chương 195: Ngoại truyện: Tuyến if (4) Chương 196: Chương 196: Ngoại truyện: Tuyến if (5) Chương 197: Chương 197: Ngoại truyện: Tuyến if (6) Chương 198: Chương 198: Ngoại truyện: Tuyến if (7) Chương 199: Chương 199: Ngoại truyện: Tuyến if (8) Chương 200: Chương 200: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! Chương 201: Chương 201: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (2) Chương 202: Chương 202: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (3) Chương 203: Chương 203: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (4) Chương 204: Chương 204: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (5) Chương 205: Chương 205: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (6) Chương 206: Chương 206: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (7)