Chương 171
Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn

Chương 171

Lâm Thanh Thạch cùng bọn họ dọn đồ, nhìn hai ngăn đầy ắp, nhíu mày:
"Lại tiêu tiền phung phí rồi. Ở nhà cái gì cũng có nên không cần phải mua. Giữ tiền lại cho bọn nhỏ ăn học, thoả mãn sở thích của chúng.'.
Hiểu Hiểu:
"Con không phung phí mà, đây đều là những thứ cần thiết cả. Cha à, con cũng mua rượu dưỡng sinh. Mẹ và cha cứ cách vài ngày lại uống một chén nhỏ trước khi đi ngủ nhé."
"Các con thật là...
Cùng hai cái cháu gái đáng yêu hôn đủ, Vệ Hỉ Nhạc cuối cùng cũng có chú ý đến bọn họ.
"Các con về cũng đói bụng rồi, mẹ đã nấu xong đồ ăn cả rồi, đợi mọi người về ăn đây."
Chiếc bàn tròn lớn trong phòng khách gần như bày đầy đĩa. Thường thì chỉ có hai người ăn hai món là đủ, nhưng khi bọn họ về liền cảm thấy dọn một bàn đồ ăn cũng không đủ. ...
Tào Phi Yến khó thở chỉ vào Lâm Tú Hồng:
"Mày còn mặt mũi nào về nhà, duỗi tay đòi tiền tao, không quản hắn sao? Tao kiếp trước đã tạo nghiệp gì mà sinh ra mày như thế? Mày có biết không, anh họ của mày về rồi họ lái hai chiếc ô tô, không biết họ đã chở về bao nhiêu thứ hay ho, tao cũng không trông cậy mày xây cho tao một căn biệt thự ba tầng, cũng không cần phải trả hiếu một ít vào mỗi dịp Tết Nguyên Đán, kết quả là mày xin tiền tao, tao không có tiền, trong nhà này không cần ăn uống à? Vừa lúc mày qua đó xem thử đi, có thể người ta sẽ rủ lòng búng ngón tay cho mày thứ gì đó, đủ để mày sống thêm khoảng thời gian đấy."
Vừa dứt lời, Tào Phi Yến tức giận bỏ đi.
Chương Chi nhìn thoáng qua cô em chồng rồi cũng bỏ đi.
Lâm Hướng Quân cũng không nói gì nhiều, hắn thấy mọi người đều bỏ đi, từ trong túi móc ra một chút tiền lẻ, đây đều là tiên anh tích góp, trên người anh cũng không có nhiều tiền.
"Ở đây anh có một chút, em cầm đỡ đi."
Bị Tào Phi Yến mắng một trận, trên mặt Lâm Tú Hồng không có chút biểu cảm nào, vẻ mặt chết lặng. Chỉ khi nhận tiền từ anh trai, cô mới như sực tỉnh, hốc mắt đỏ bừng lên.
Cuộc sống của cô sao có thể như thế này?
Lâm Hướng Quân thấy cô như vậy thì thở dài:
"Em à, sao không ly hôn đi, em cũng không quá già, con còn nhỏ, chỗ này của anh trai cũng không thiếu tới nỗi không chứa thêm một miệng ăn."
Lâm Tú Hồng bướng bỉnh, nói:
"Không được đâu, em không thể ly hôn được, anh ấy sẽ sửa đổi trở nên tốt hơn."
"Đã bao lâu rồi, em xem hắn sửa đổi được bao nhiêu chứ."
Lâm Hướng Quân không tin.
Em rể thoạt nhìn thì còn được nhưng sau đó trở nên chơi bời lêu lổng, đều giao toàn bộ mọi chuyện cho em gái, thường không đi làm, lại còn thích đánh bài với người ta.
Cá độ không lớn nhưng trong nhà không có tiên để hắn ta đánh bạc.
Nhà không có tiên, đây cũng không phải lần đầu tiên về nhà mẹ đẻ mượn gấp, hơn nữa hắn đánh bạc còn đánh cả người.
Cho dù bị bọn họ chửi mắng cũng như cũ không thay đổi.
Anh đã mấy lần thuyết phục em gái ly hôn đưa các con về nhà nuôi, anh có thể nuôi được nhưng em gái anh lại không muốn, hiện tại ly hôn thì có hơi khó nghe nhưng cũng đỡ hơn xưa rất nhiều, bây giờ là thời đại mới rồi.
Lâm Tú Hồng lại không muốn nghe nữa:
"Anh hai à trong nhà không thể thiếu em được, em về trước đây."
Cô sao có thể ly hôn được chứ.
Trên đường vội vàng rời đi, cô nhìn thấy bóng lưng quen thuộc, một gia đình ba người, nam ôm đứa nhỏ, nữ cầm tay đứa nhỏ, bóng lưng ba người ôm ấp nhau, chậm rãi đi dọc theo ven đường, thong thả bước đi.
Là Hiểu Hiểu!
Trông cô ấy vẫn như trước, sao cuộc sống lại tốt đẹp như vậy?
Ngoại hình đẹp, học hành giỏi giang, có tiền bạc, có đàn ông tốt, lâu như vậy mới có một đứa con gái thì không có gì là đáng chê cười cả.
Không giống như cô, không thể sinh con cũng không có chút tự tin nào.
Đây chính là số phận.
Lâm Tú Hồng nhanh chân rời khỏi nơi này.
Hiểu Hiểu im lặng quay đầu lại, nhưng lại không nhìn thấy ai cả, cô lại quay đầu đi, có lẽ là ảo giác.
Ôn Kim Nghiêu nghiêng đầu:
"Sao vậy?"
"Không có gì đâu ạ, Nhân Nhân à, đây là nơi ba mẹ cùng nhau lớn lên đấy."
"Trước kia ba mẹ đều được sinh ra ở đây sao?"
Ôn Kim Nghiêu:
"Không hẳn là vậy, đến năm 4 tuổi ba mới tới đây."
Nhân Nhân tự đếm ngón tay mình, hỏi mẹ:
"Vậy mẹ với ba khi nào thì quen biết nhau?”
Hai người nhìn nhau cười:
"Khi ba chuyển về đây được một năm."
Nhân Nhân kinh ngạc:
"Vậy thì quá lâu, mẹ ơi, khi nào con mới gặp được người giống ba."
Vừa nói xong, lông mày của cả hai vợ chồng đều nhăn lại: Nhân Nhân à, con đừng lo. Còn tùy duyên nữa ma.
"Nhân nhân ơi, con còn nhỏ, con không cần nghĩ tới chuyện này."
Nhân Nhân ngoan ngoãn gật đầu:
"Con có ba mẹ, ba mẹ là người tốt nhất trên thế gian này, không gặp cũng không sao, con muốn ở bên ba mẹ suốt đời."
Sao có thể có một đứa trẻ đáng yêu như vậy chứ!
Hiểu Hiểu hít một hơi thật sâu, trong lồng ngực dâng lên một hơi nóng.
Đột nhiên cảm thấy biết ơn vì sự lựa chọn quyết định của mình lúc đó.
Tuy rằng cô đã nhiều năm không thông suốt, nhưng chung quy vì thời thượng vãn, cô không có sai lầm, mới có thể có được so với phía trước quan hệ càng thân mật hơn, còn có con gái ngoan ngoãn như vậy.
Hiểu Hiểu nắm lấy tay Ôn Kim Nghiêu, cô nhìn anh, đôi mắt híp lại:
"Cảm ơn anh."
Cảm ơn anh vì đã luôn ở bên cạnh em!.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (171)
Chương 1: Chương 1: 1: Trở Về Chương 2: Chương 2: 2: Đông Đủ Chương 3: Chương 3: 3: Thiên Vị Chương 4: Chương 4: 4: Nam Phụ Chương 5: Chương 5: 5: Si Tình Chương 6: Chương 6: 6: Quà Tặng Chương 7: Chương 7: 7: Ăn Thịt Hộp Chương 8: Chương 8: 8: Ngượng Ngùng Chương 9: Chương 9: 9: Đồ Bố Thí Chương 10: Chương 10: 10: Trọng Nam Khinh Nữ Chương 11: Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38: 38: Chương 39 Chương 39: Chương 39: 39: Chương 40 Chương 40: Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171