Chương 173
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa

Chương 173

Chương 173

 

Hơi thở ấm áp phả vào lỗ tai, Cố Thanh Yến rụt cổ. Cậu quay đầu lại liếc Tạ Vô Diễn, lười biếng "ưm" một tiếng, rồi thả lỏng thân thể dựa gần vào lồng ngực ấm áp của nam nhân.

 

"Thiên Huyền bí cảnh thế nào rồi?" Không còn nội hạch bí cảnh sẽ sụp đổ chứ? Tạ Vô Diễn xử lý Tạ Triều Sinh thế nào?

 

"Nghỉ ngơi lấy lại sức đi." Tạ Vô Diễn đặt môi hôn lên chiếc cổ thon dài của cậu, hơi thở dần trở nên nặng nề.

 

Cố Thanh Yến duỗi tay ôm lấy đầu nam nhân, nghiêng đầu hỏi: "Rốt cuộc ngươi có tu vi gì?" Tạ Vô Diễn xem như tìm được lỗ hổng của thế giới này mới có thể chạy ra ngoài, nhưng giới hạn tu luyện cao nhất của Kính Linh nằm ở đâu? Có giống như người, yêu, quỷ ma phải độ kiếp thăng tiên không?

 

"Lâu chủ thật sự muốn biết?" Tay Tạ Vô Diễn ch*m r** v**t v* bên hông cậu, nhanh nhẹn cởi bỏ đai lưng, đai lưng vàng kim nạm ngọc rơi xuống nước, áo tơ vàng giao sa rớt xuống, giống như một đóa sen vàng nở trên mặt nước.

 

"Ưm......"

 

Bạch ngọc trì sương khói bay lượn, toàn bộ nước trong hồ đều đang nhộn nhạo, gợn sóng một đợt lại một đợt kịch liệt lan ra, phảng phất như nước ao bị quấy thành một cơn bão. Lưng Cố Thanh Yến đè lên thềm bạch ngọc, da thịt nhanh chóng ửng lên một màu hồng nhạt. Cậu nức nở một tiếng, bàn tay thon dài duyên dáng siết chặt bả vai Tạ Vô Diễn, móng tay dùng sức bấm vào thịt, nhưng nam nhân không chút đau đớn, thân hình cao lớn bao phủ lấy cậu.

 

Thấy chống đối không có kết quả, cậu hiện tại lại đánh không lại nam nhân này, Cố Thanh Yến hơi buồn bực cắn y một ngụm.

 

Tạ Vô Diễn kêu lên một tiếng, âm thanh khàn khàn gợi cảm, không chờ Cố Thanh Yến phục hồi, đôi tay đã bị nam nhân bắt lấy đè lên thềm Bạch Ngọc......

 

Thế giới tu chân tốt hơn so với các thế giới khác chính là khả năng khôi phục của cơ thể, Cố Thanh Yến có tu vi kỳ Hóa Thần, thân thể khác so với phàm nhân, dù lăn lộn như thế nào ngày hôm sau là có thể khôi phục thành dáng vẻ ban đầu, cho nên có thể hưởng thụ vui sướng nhiều hơn sâu sắc hơn so với thế giới khác.

 

Thế giới ABO có thể giao thoa tin tức tố, thế giới tu chân lại có thể giao lưu hồn thể.

 

Cố Thanh Yến vẫn chưa rõ Tạ Vô Diễn có tu vi gì, nhưng Tạ Vô Diễn đã biến ra một tiểu kỳ Nguyên Anh giống hệt y, quấn lấy Nguyên Anh xinh đẹp tinh xảo của Cố Thanh Yến cùng nhau song tu.

 

Khi đồng tử Cố Thanh Yến hơi giãn ra, bàn tay với khớp xương rõ ràng của Tạ Vô Diễn x** n*n gò má nóng bỏng của cậu, không biết từ đâu lấy ra một viên đan dược màu đỏ kỳ lạ, nhét vào đôi môi sưng đỏ ướt át của cậu.

 

Một mùi thuốc đánh úp đến, đắng quá, Cố Thanh Yến dùng đầu lưỡi đẩy ra, Tạ Vô Diễn dỗ dành: "Lâu chủ, ăn xong là ngài có thể cảm nhận được cảnh giới của đệ tử."

 

Cố Thanh Yến chớp chớp bọt nước treo trên lông mi, rất hoài nghi lời này của y.

 

Nhưng Tạ Vô Diễn sẽ không hại cậu, Cố Thanh Yến cau mày nuốt đan dược xuống, ngay lập tức một dòng nước ấm chảy khắp kinh mạch ——

 

Loại cảm giác này Cố Thanh Yến đã không còn xa lạ! Lại là thứ đại bổ gì đó giúp cậu tăng tu vi!

 

Cố Thanh Yến hơi khó hiểu, thực lực đột nhiên bạo trướng mà cảnh giới tu vi không theo kịp cũng không phải chuyện tốt, Tạ Vô Diễn không thể không biết điều này, vì sao còn muốn làm như vậy?

 

Rất nhanh Cố Thanh Yến đã biết đáp án.

 

Tạ Vô Diễn mang theo Nguyên Anh của cậu bắt đầu bế quan tu luyện!

 

Y hạ một cấm chế rất mạnh lên Nguyệt Các, Triệu Tiến Thạch và các đệ tử thành thành thật thật canh giữ bên ngoài.

 

Kim Nguyệt Lâu tiến vào cảnh giới phòng hộ bậc một, bên ngoài tinh phong huyết vũ, tất cả là vì khối lưu ảnh thạch của Cố Thanh Yến!

 

Bí cảnh đến giờ mở ra, tám thế lực lớn đều rút lui khỏi bí cảnh, sau khi kiểm tra số người bị tổn thất, mọi người phát hiện thiếu tông chủ Tạ Triều Sinh của Huyền Thiên Tông và đạo lữ trên danh nghĩa Văn Vũ chân nhân không ở trong đó.

 

Bí cảnh trăm năm mới mở ra một lần, nếu không thể ra ngoài trước khi bí cảnh đóng cửa thì chỉ có thể ở trong bí cảnh chờ đợi lần mở cửa tiếp theo, hai người này không thể phạm phải sai lầm đơn giản này! Đệ tử Huyền Thiên Tông nóng nảy, muốn dùng bí pháp liên hệ với Tạ Triều Sinh, nhưng không có phản ứng, cho đến khi bọn họ thấy hình chiếu trên lưu ảnh thạch —— Tạ Triều Sinh tóc dài rối tung khuôn mặt dữ tợn b*nh h**n mở ra năm ngón tay, móng tay như móng vuốt chim ưng đâm sâu vào đan điền của Văn Vũ, trong biểu tình kinh hãi của mọi người móc Nguyên Anh máu chảy đầm đìa của Văn Vũ ra, sau đó không chút do dự nhét thẳng vào trong miệng!

 

"Tạ Triều Sinh đã tẩu hỏa nhập ma!" Môn chủ Thiên Kiếm Môn sắc mặt nghiêm trọng.

 

Các chủ Phiêu Thủy Các lời lẽ chính nghĩa: "Văn Vũ chân nhân là đạo lữ, nếu không phải nhập ma, với cách sống của Tạ thiếu tông chủ sẽ không thể làm ra việc điên rồ như vậy!"

 

Các môn phái vẫn luôn bị Huyền Thiên Tông chèn ép sôi nổi phát biểu ý kiến: "1800 năm trước tổ tiên đã hy sinh thân mình mới nhốt được lũ ma quỷ trong vực sâu, sự bình yên khó khăn lắm đại lục Đông Diệu mới đổi lấy được tuyệt đối không thể để bị ma quỷ hủy diệt! Ta tuyệt đối không để yêu ma hoành hành!"

 

"Trảm yêu trừ ma quan trọng! Tạ Triều Sinh bây giờ ngươi đang ở phương nào?"

 

"Không sai! Chúng ta tuyệt đối không thể để Tạ Triều Sinh làm xằng làm bậy!"

 

Đối mặt với sự tấn công của mọi người, đệ tử Huyền Thiên Tông vừa kinh vừa giận, lập tức đem tình huống báo cáo về tông môn, những người bị Văn Vũ lừa bịp bái sư làm đệ tử môn hạ của hắn lại thở phào nhẹ nhõm một hơi.

 

Văn Vũ bị cắn nuốt Nguyên Anh biến thành phế nhân, vậy thì bọn họ mạo hiểm phản sư để rời khỏi Huyền Thiên Tông!

 

"Trước đó ta còn thấy kỳ lạ rõ ràng nhìn thấy lôi kiếp đánh xuống, vì sao tiên quả lại không thấy tung tích, sau đó nước trong Linh Tê Hồ lại khô cạn khó hiểu, linh khí bị hút cạn, đáy hồ chỉ còn lại sỏi cát màu đen, thì ra là ma quỷ quấy phá!"

 

"Nếu thật sự là người tâm tư thuần khiết, ma khí sẽ không thể nào lây nhiễm! Người có tâm tư càng dơ bẩn, tàn nhẫn độc ác càng dễ dàng thu hút ma quỷ! Tạ Triều Sinh nhìn ôn tồn lễ độ, không ngờ lại dễ bị ma hóa như thế, xem ra là một kẻ lòng dạ đen tối, làm không ít việc thương thiên hại lí!"

 

Tường đổ người đẩy, Tạ Triều Sinh từ đấy bị dán nhãn ma đầu, tin tức nhanh chóng truyền khắp đại lục Đông Diệu, trưởng lão Huyền Thiên Tông cũng không cách nào ngăn lại, thanh danh Huyền Thiên Tông vì vậy mà tuột dốc không phanh.

 

Tông chủ Huyền Thiên Tông nổi trận lôi đình, tiêu hao tài của khí lực bồi dưỡng người nối nghiệp lại biến thành ma đầu, còn không biết tung tích, Huyền Thiên Tông tổn thất trầm trọng!

 

Quá tức giận Huyền Thiên Tông chỉ có thể đem mũi giáo chĩa vào Kim Nguyệt Lâu nơi đã phát tán tin tức ra ngoài, lập tức mang theo người ngựa nổi giận đùng đùng tới tìm Cố Thanh Yến vấn tội.

 

"Văn Đường ngươi lăn ra đây cho ta!"

 

Một âm thanh hùng hồn, tràn đầy ngang ngược dưới sự hỗ trợ của linh lực vang vọng khắp Kim Nguyệt Lâu, một số đệ tử tu vi thấp bị linh lực làm cho chấn động, hộc máu ngã xuống đất.

 

Triệu Tiến Thạch ra sức ngăn người lại: "Lâu chủ đang bế quan, Tạ tông chủ mời trở về cho!"

 

"Cút ngay!" Tạ tông chủ sắc mặt âm trầm một chưởng đánh bay Triệu Tiến Thạch.

 

Triệu Tiến Thạch vừa hộc máu vừa ôm ngực bò dậy: "Tạ tông chủ nếu ngươi thật sự muốn xông vào Kim Nguyệt Lâu ta, vậy Kim Nguyệt Lâu ta và Huyền Thiên Tông quyết chiến không ngừng!"

 

"Hừ! Một Kim Nguyệt Lâu nhỏ nhoi bản tông chủ còn không để vào mắt!" Tạ tông chủ cười nhạo nói, hướng về phía lầu các nơi Cố Thanh Yến ở gầm lên, "Họ Văn ngươi nếu còn làm rùa rút đầu, vậy bản tông chủ sẽ giết sạch toàn bộ đệ tử của ngươi!"

 

Âm thanh phóng ra, truyền khắp từng ngóc ngách của Kim Nguyệt Lâu.

 

"Đường đường là Huyền Thiên Tông, không ngờ lại đê tiện như thế! Không biết còn tưởng rằng thượng bất chính hạ tắc loạn, tâm địa Huyền Thiên Tông trên dưới đều đen tối!"

 

Triệu Tiến Thạch còn chưa nói xong, đã bị Tạ tông chủ hút lại bóp chặt cổ, "Ngươi muốn chết!"

 

Khi Triệu Tiến Thạch liều mạng giãy giụa, một luồng sát khí cực kỳ kh*ng b* quét ngang đến, nếu không phải Tạ tông chủ nhanh chóng buông tay, cổ tay bóp chặt cổ Triệu Tiến Thạch e rằng đã bị cắt đứt!

 

Tạ tông chủ kinh giận đan xen: "Ai?!"

 

"Uy phong Tạ tông chủ thật lớn, dám can đảm chạy tới ra oai với Kim Nguyệt Lâu của bổn tọa?!"

 

Âm thanh lạnh băng mà tràn đầy uy lực liên tiếp truyền đến, linh lực ẩn chứa trong đó giống một tòa núi lớn đè lên đám người Huyền Thiên Tông.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (227)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227: Hoàn chính văn