Chương 174
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử

Chương 174

Trương Linh Dược nhìn Cố Tiêu, “Cố cô nương? Cô……”

Cố Tiêu lấy lại tinh thần, cho dù sinh nhật giống thì có thể chứng minh điều gì chứ, nguyên chủ đã không còn nữa rồi. “Ta có thể đi qua đó, nhưng mà Trương cô nương chắc hẳn cũng biết, nhà ta ở Tương Thành Quảng Ninh, mặc dù bị bán đi, nhưng mà cha mẹ thân nhân vẫn còn.”

Cố Tiêu đã quên trong sách còn có đoạn cốt truyện như vậy nữa, tuyến tình cảm trong sách rất ít, chỉ chủ yếu viết về Thẩm Hi Hòa làm thế nào từng bước trở thành quyền thần.

Cô còn nghĩ Trương Linh Dược là tiểu thư chân chính của Quốc công phủ, thì vì sao phải đi theo Thẩm Hi Hòa chịu khổ bảy tám năm trời chứ, có lẽ là bởi vì không gả vào thế gia không gả cho người quyền quý.

Trương Linh Dược nói: “Ta biết…… Cố cô nương, mong cô nhanh một chút.”

Thế sự khó lường, không thể đoán trước được tương lai sẽ xảy ra chuyện gì không phải sao.

Cố Tiêu nhờ gã sai vặt của Đa Bảo Các chuyển lời cho Thẩm gia, sau đó bước lên xe ngựa của phủ Quốc công, trên đường đi, Trương Linh Dược nói rất nhiều chuyện quá khứ, phần lớn là về Từ thị.

Từ thị là một người mẫu thân tốt.

Nhưng mà có đôi khi, Trương Linh Dược cũng sẽ nghĩ, Từ thị nói chuyện với nàng, vẫy tay với nàng, có phải là đang nghĩ về……

Sau năm tám tuổi ấy, nàng đã suy nghĩ rất nhiều, khi còn nhỏ không hiểu chuyện, cũng đã từng nghĩ nếu như cái cô Tiểu Tiểu đó không về nữa thì tốt rồi, cũng đã từng sợ hãi,nếu như Từ thị không cần nàng nữa thì phải làm sao bây giờ.

Sau đó nàng mới hiểu ra, Từ thị nhìn cô chính là đang nhìn cô, mẫu thân phân biệt rõ nàng là ai.

Đời này của nàng, giống như tên vậy, làm một viên thuốc.

Nếu như đã hưởng được phúc mà người khác không hưởng được, thì phải làm những chuyện mà người khác không làm được, Trương Linh Dược không muốn thành thân, nếu một hai phải gả, thì gả cho một người đơn giản là được.

Xe ngựa lắc lư, rốt cuộc cũng tới phủ Quốc công, Trương Linh Dược xuống xe ngựa trước, sau đó đưa tay về phía Cố Tiêu.

Cố Tiêu mỉm cười, đặt tay mình vào, “Ta trực tiếp đi gặp Từ phu nhân sao?”

Trương Linh Dược gật đầu, đỡ Cố Tiêu xuống, “Gặp xong thì ta sẽ đưa cô về, Cố cô nương, mời đi bên này.”

Quốc công phủ rất rộng, đi một lúc lâu mới tới nội viện, Cố Tiêu ngửi thấy mùi thuốc.

Mùi thuốc trong chính viện càng đậm hơn, trong phòng thắp đèn, Trương Linh Dược hỏi nha hoàn, “Phu nhân có tỉnh lại lần nào không?”

“Tiểu thư, phu nhân vừa mới tỉnh, đang chuẩn bị dùng thuốc.”

Từ phu nhân tỉnh dậy thì phải uống thuốc, những thứ thuốc đó, trị ngọn không thể trị gốc, đã uống lâu như vậy mà cũng vô dụng.

Trương Linh Dược nói: “Thuốc cứ để đó trước đi, Cố cô nương, mời vào.”

Cố Tiêu: “Ừ.”

Cửa sổ trong phòng đang mở, mùi thuốc không nồng nặc giống như bên ngoài, buồng trong và gian ngoài được ngăn cách bằng bình phong, sau khi Cố Tiêu đi vào, nha hoàn hầu hạ bên trong liền lui ra ngoài, cô đi đến mép giường, gọi một tiếng phu nhân.

Từ phu nhân còn nhớ rõ giọng nói này, bà duỗi tay s* s**ng mép giường hai cái, rồi mới mở miệng,“Là cô nương sao, sao cô nương lại tới đây, có phải là có người nói gì đó với cô nương hay không……”

Cố Tiêu còn muốn hỏi ngày ấy ở Tường Duyên Các đã gặp qua, không biết phu nhân có còn nhớ hay không, xem ra là không cần hỏi nữa, “Ngày ấy đã quấy nhiễu đến phu nhân rồi.”

Từ phu nhân muốn ngồi dậy, nhưng mà một chuyện đơn giản như vậy đối với bà mà nói là điều không dễ dàng, bà lắc đầu nói: “Ta không sao, tiểu…… Cố cô nương, cô ở đâu vậy?”

Cố Tiêu tiến lên nắm lấy tay Từ thị, “Ta ở chỗ này.”

Từ phu nhân nhìn Cố Tiêu, mặc dù nhìn không rõ, nhưng mà có thể nhìn thấy cô đang mặc quần áo màu gì, màu vàng nhạt, chắc là do có ánh đèn, nên nhìn rất ấm áp.

Bà không nỡ chớp mắt, nhìn thấy Cố Tiêu thì chuyện gì cũng quên hết, mày lá liễu mắt hạnh, lớn lên hẳn là rất đẹp, “Bọn họ có phải là đã nói gì đó với cô nương hay không, cô nương đừng sợ.”

Cố Tiêu lắc đầu, “Không nói gì cả, chỉ là ta muốn đến thăm ngài mà thôi.”

Từ thị nắm lấy tay Cố Tiêu, “Cô nương có thể tới ta thật sự rất vui, cô nương đã ăn chưa, có đói bụng không, trong phòng có điểm tâm, cô nương nếu đói bụng thì ăn hai miếng điểm tâm đi.”

“Ta đã ăn rồi,” Cố Tiêu nhìn Từ thị, rồi nghĩ tới lưu li, giống như chỉ cần chạm nhẹ vào một cái, thì đã vỡ tan rồi.

Từ thị nói: “Đã ăn rồi thì tốt, cô nương phải ráng ăn cơm vào, Cố cô nương…… Ta có thể gọi cô nương là Tiểu Tiểu không?”

Cố Tiêu không biết tên này có ý nghĩa sâu xa gì, cô gật đầu, “Ngài cứ gọi đi.”

Từ thị nở một nụ cười, bà khi còn trẻ quả thật rất đẹp, nhưng mà năm tháng và bệnh tật đã mài mòn con người đi rồi, “Tiểu Tiểu.”

“Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu,” Từ thị gọi mấy tiếng liên tiếp, bà muốn hỏi Cố Tiêu xem trước đây sống có tốt không, có phải chịu khổ hay không, nhưng mà không cần hỏi thì bà cũng biết, nhất định là không tốt rồi.

Cố Tiêu mỉm cười, “Ngài đang sinh bệnh, cần phải uống thuốc và ăn cơm đều đặn, có như vậy thì cơ thể mới tốt lên được.”

Từ thị biết, bà phải dưỡng bệnh cho tốt mới được, bà còn có rất nhiều chuyện phải làm nữa, “Tiểu Tiểu nói đúng, ta sẽ cố gắng dưỡng bệnh.”

Từ thị ho hai tiếng, “Tiểu Tiểu, có phải là cô nương phải đi rồi không……”

Cố Tiêu là đến nhìn Từ thị, cô phải đi rồi, “Ngài phải uống thuốc rồi, ta ra ngoài xem thuốc đã xong chưa.”

Từ thị gật đầu, “Tiểu Tiểu, cô nương còn tới nữa không?”

Cố Tiêu vỗ vỗ vào tay bà, “Ta có thời gian sẽ lại đến thăm ngài.”

Từ thị nhìn hư ảnh màu vàng nhạt ngừng ở mép giường một lát, sau đó thì đi ra khỏi phòng, còn câu mấy năm nay sống có tốt không, bà vẫn chưa thể hỏi ra khỏi miệng được.

Rất nhanh sau đó Trương Linh Dược đã bước vào, nàng bưng khay, bên trong có một chén nước thuốc đen như mực. “Nương, người uống thuốc nhân lúc còn nóng đi.”

Từ thị gian nan ngồi dậy, rồi uống chén thuốc trên tay Trương Linh Dược, “Linh Dược,con nói xem mắt ta còn có thể chữa khỏi được không?”

“Chắc chắn có thể, nhưng mà đại phu nói phải châm cứu, người đừng có sợ đau đấy.” Trương Linh Dược lau khóe miệng dính thuốc của Từ thị, “Chờ mắt của người tốt hơn rồi, thì có thể ra ngoài nhiều hơn, cái gì cũng có thể nhìn thấy rồi.”

Từ thị không sợ, chắc là trong lòng đã có động lực, nên một đêm này bà ngủ rất say, sáng hôm sau cũng dùng thêm nửa chén cơm.

Cố Tiêu về đến nhà, giấu đi những suy đoán về thân thế của mình, chỉ là kể lại chuyện này cho Chu thị, Chu thị liền nói câu đáng thương, “Đúng là đồ tạo nghiệt mà, ngay cả đứa nhỏ mà cũng bắt cóc! Xứng đáng bị thiên lôi đánh mà!”

Cố Tiêu không nhịn được cười,chuyện bắt cóc trẻ con là chuyện thường gặp, Linh Đang cũng là bị bắt cóc, còn có nguyên chủ nữa.

Ngày mười bảy tháng ba, vận mệnh chú định chắc là ý trời để cô tới nơi này, nhưng mà nguyên chủ sống đến mười ba tuổi, cũng chưa được trải qua một ngày tốt lành nào. “Nương, nghe nói chùa Bảo Hoa rất linh nghiệm, mùng một chúng ta đi tới đó thắp nén nhang đi.”

Chu thị vốn dĩ rất mong nhi tử của mình sẽ đậu tam nguyên,bây giờ Thẩm Hi Hòa đã thi đậu rồi, bà chỉ còn lại một nguyện vọng duy nhất, đó chính là gả Cố Tiêu vào Thẩm gia một cách vẻ vang mà thôi.

May mắn Trạng Nguyên lang là nhi tử của bà.

Chu thị sờ đầu Cố Tiêu, “Vậy thì mùng một chúng ta đi dâng hương đi, nương còn chưa đi chùa miếu bao giờ đâu, cần phải chuẩn bị những gì?”

Cố Tiêu muốn thắp một ngọn minh đăng cho nguyên chủ, “Chỉ cần chuẩn bị một ít nhang đèn là được, chúng ta đi cầu nguyện, nhất định sẽ thành hiện thực.”

Ngày mùng một tháng tư.

Chùa Bảo Hoa tiếng người ồn ào, bên ngoài chùa miếu có bán kẹo hồ lô đồ ăn vặt, trong và ngoài chùa đều là nữ quyến tới dâng hương.

Chùa Bảo Hoa hương khói hưng thịnh, Cố Tiêu đi thắp hương với Chu thị, sau đó nói với Chu thị một tiếng, rồi đi tới thiên điện đốt đèn minh đăng.

Trong đại điện có rất nhiều ngọn đèn minh đăng, bấc đèn leo lét, đứng ở chỗ này cảm thấy thật yên bình.

Tiểu sa di cầm đèn tới hỏi: “Cô nương vì ai mà đốt đèn?”

Cố Tiêu: “Một vị cố nhân.”

Cố Tiêu hy vọng Cố Tiểu có thể sống tốt, nàng ấy hơn một tuổi đã đi lạc, trên đường chịu mọi tra tấn. Nàng ấy ở Cố gia cũng không được sống tốt, tới Thẩm gia rồi cũng vậy, cuối cùng bởi vì trộm tiền mà bị đuổi ra ngoài, c.h.ế.t rồi thì đến một người tưởng nhớ về nàng ấy cũng không có.

Tiểu sa di không hề hỏi nhiều,sau khi đốt đèn minh đăng xong liền ra ngoài cửa canh giữ.

Cố Tiêu nhìn khắp điện đều là đèn, thầm nghĩ: “Cố Tiểu, ta đã tới đây, vậy thì cô đã đi đâu rồi, có phải là đã tới quê của ta hay không. Ta đã gặp được mẹ ruột của cô rồi, chắc chắn đó là mẹ ruột của cô, sinh nhật của cô là ngày mười bảy tháng ba, chúng ta giống nhau.

Bà ấy vẫn luôn nhớ đến cô, vẫn luôn tìm cô, cô không còn nữa,thì bà ấy là người thương tâm khổ sở nhất.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (253)
Chương 1: Chương 1: Trộm Tiền Ta Nhất Định Phải Tích Góp Đủ Quà Nhập Học Cho Tướng Công!……1 Chương 2: Chương 2: Trộm Tiền Ta Nhất Định Phải Tích Góp Đủ Quà Nhập Học Cho Tướng Công!……2 Chương 3: Chương 3: Trộm Tiền Ta Nhất Định Phải Tích Góp Đủ Quà Nhập Học Cho Tướng Công!……3 Chương 4: Chương 4: Muội Muội Ta Là Muội Muội Của Huynh Ấy 1 Chương 5: Chương 5: Muội Muội Ta Là Muội Muội Của Huynh Ấy 2 Chương 6: Chương 6: Muội Muội Ta Là Muội Muội Của Huynh Ấy 3 Chương 7: Chương 7: Chia Thịt Cố Tiêu Giả Vờ “tướng Công……1 Chương 8: Chương 8: Chia Thịt Cố Tiêu Giả Vờ “tướng Công……2 Chương 9: Chương 9: Chia Thịt Cố Tiêu Giả Vờ “tướng Công……3 Chương 10: Chương 10: Chia Thịt Cố Tiêu Giả Vờ “tướng Công……4 Chương 11: Chương 11: Đi Ngủ 1 Chương 12: Chương 12: Đi Ngủ 2 Chương 13: Chương 13: Đi Ngủ 3 Chương 14: Chương 14: Hiểu Chuyện 1 Chương 15: Chương 15: Hiểu Chuyện 2 Chương 16: Chương 16: Hiểu Chuyện 3 Chương 17: Chương 17: Gieo Trồng Vụ Xuân 1 Chương 18: Chương 18: Gieo Trồng Vụ Xuân 2 Chương 19: Chương 19: Gieo Trồng Vụ Xuân 3 Chương 20: Chương 20: Thiên Vị 1 Chương 21: Chương 21: Thiên Vị 2 Chương 22: Chương 22: Thiên Vị 3 Chương 23: Chương 23: Tâm Loạn 1 Chương 24: Chương 24: Tâm Loạn 2 Chương 25: Chương 25: Tâm Loạn 3 Chương 26: Chương 26: Thẩm Hi Hòa Trở Về 1 Chương 27: Chương 27: Thẩm Hi Hòa Trở Về 2 Chương 28: Chương 28: Thẩm Hi Hòa Trở Về 3 Chương 29: Chương 29: Lo Lắng Ăn Gì Bổ Nấy 1 Chương 30: Chương 30: Lo Lắng Ăn Gì Bổ Nấy 2 Chương 31: Chương 31: Lo Lắng Ăn Gì Bổ Nấy 3 Chương 32: Chương 32: Cùng Nhau 1 Chương 33: Chương 33: Cùng Nhau 2 Chương 34: Chương 34: Cùng Nhau 3 Chương 35: Chương 35: Đổi Người 1 Chương 36: Chương 36: Đổi Người 2 Chương 37: Chương 37: Đổi Người 3 Chương 38: Chương 38: Bánh Cuốn 1 Chương 39: Chương 39: Bánh Cuốn 2 Chương 40: Chương 40: Bánh Cuốn 3 Chương 41: Chương 41: Đưa Cơm 1 Chương 42: Chương 42: Đưa Cơm 2 Chương 43: Chương 43: Đưa Cơm 3 Chương 44: Chương 44: Tiểu Cô 1 Chương 45: Chương 45: Tiểu Cô 2 Chương 46: Chương 46: Tiểu Cô 3 Chương 47: Chương 47: Nghe Lén 1 Chương 48: Chương 48: Nghe Lén 2 Chương 49: Chương 49: Nghe Lén 3 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253