Chương 174
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!

Chương 174

Trường Trung học cơ sở Vụ Hải có giờ nghỉ trưa.

Sau khi ăn cơm trưa xong, mọi người lần lượt trở về phòng học. Vân Minh Nguyệt vừa ngồi xuống đã bắt chéo chân, ánh mắt nhìn mọi người như thể đang nhìn một đám người hầu.

Hạ Hoa liếc cô ta một cái rồi nằm xuống bàn bắt đầu ngủ. Phồn Tinh chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngô Mai lấy một quyển thơ ra đọc, có lẽ là đọc đến câu cô ấy thích, lông mày cô ấy vô thức nhướn lên.

Từ Hành ngáp một cái rồi chăm chỉ vẽ sơ đồ dòng nước, sau khi vẽ xong sông trên mặt đất thì bắt đầu vẽ trời sao. Hàn Huỳnh Hỏa nhanh chóng dùng tay đánh vào không khí, động tác giống như là đang chặt thịt cũng giống như là đang đánh trống.

Diệp Điềm không có sở thích gì, cô ấy lấy cốc nước để trên bàn học ra rồi cho một thìa đường vào và lắc mạnh cốc đến khi đường tan ra, cô ấy vui vẻ ngửa đầu uống một ngụm.

Thẩm Tiếu Tiếu nhìn thấy hơi thèm, muốn đổi bánh bao lấy nước đường của cô ấy. Diệp Điềm không cần bánh bao, hào phòng đưa nửa cốc nước đường còn lại cho Thẩm Tiếu Tiếu.

"Cho cậu."

Thẩm Tiếu Tiếu cười hỏi cô ấy: "Vậy cậu còn đủ uống không?"

Diệp Điềm: "Đương nhiên đủ rồi." Cô ấy vỗ vào bàn học của mình, cười lộ ra hai má lúm đồng tiền: "Trước khi rời khỏi nhà, tớ đã lén lấy mười mấy lọ đường rồi. Ba tớ cả ngày mới làm ra được ba lọ đường, tháng này nhất định không đủ cung cấp cho các đơn đặt hàng của thôn dân rồi."

Trên mặt Diệp Điềm hiện lên vẻ tự mãn ngây thơ như một đứa trẻ, cô ấy rất vui vẻ vì làm ba mình mất đi uy tín.

Tuy nhiên, ba cô ấy mất đi chỉ là uy tín, còn sinh mệnh của cô ấy thì đang ngàn cân treo sợi tóc. Cho dù cô ấy làm ầm ĩ và đáng ghét đến mức nào cũng có thể được thông cảm.

Thẩm Tiếu Tiếu chuyển ghế đến bên cạnh Diệp Điềm, hai người nằm trên bàn học thì thầm.

"Nhà cậu có phải là rất giàu có không?"

Năng lực của Thẩm Tiếu Tiếu thuộc về loại chỉ có thể sử dụng ở giai đoạn sau, em không có chút ưu thế nào trong việc tìm kiếm manh mối cũng như phân tích và phán đoán ở giai đoạn đầu. Cho nên đêm qua em nghĩ đi nghĩ lại cảm thấy rằng mình có thể làm gì đó, cho nên em có lý tưởng lớn lao muốn giúp đỡ nghe ngóng một số tin tức.

Em hỏi Diệp Điềm: "Tớ vừa mới xem qua, đồng phục học sinh của cậu rất mới, có phải là nhà các cậu đều giàu hơn nhà Minh Nguyệt không?"

Diệp Điềm lắc đầu: "Không có đâu, Vân Minh Nguyệt là nhà giàu nhất thôn. Tớ mua năm bộ đồng phục học sinh còn cậu ấy hình như đã mua bảy tám bộ, chỉ cần tuột chỉ ở đâu đó là cậu ấy sẽ ném đi ngay."

"Nhưng vẫn là đồng phục học sinh của Phồn Tinh nhiều nhất, tuy điều kiện gia đình cậu ấy không tốt nhưng mẹ cậu ấy không nỡ để cho cậu ấy giặt quần áo. Cho nên đã mua rất nhiều bộ quần áo."

Thẩm Tiếu Tiếu lại nhìn quanh phòng học, cuối cùng dừng lại trên người Ngô Mai.

Diệp Điềm chú ý đến ánh mắt của Thẩm Tiếu Tiếu, nhỏ giọng hỏi: "Điều kiện của nhà Ngô Mai là tồi tệ nhất, tiền chị ấy mua đồng phục học sinh cũng là do chị ấy tự tiết kiệm. Ba chị ấy là người nghiện rượu, toàn bộ tiền trong nhà đều dùng để mua rượu, hơn nữa khi ba cô ấy say rượu sẽ đập vỡ bình rượu ở trong nhà, khắp sàn nhà đều là mảnh vỡ chai. Những lúc đó, mẹ chị ấy đều dẫn anh trai trốn đi, không quan tâm đến Ngô Mai." - -

"Ngô Mai sợ bị đánh sẽ chạy đến những nhà thôn dân khác trốn, trốn ở trong nhà Hạ Hoa là nhiều nhất."

"Trước đây mối quan hệ giữa Hạ Hoa và Phồn Tinh rất thân, nhưng bây giờ tớ thấy mối quan hệ giữa Hạ Hoa và Ngô Mai thân thiết nhất… Nhưng mà mối quan hệ của mọi người trong lớp chúng ta đều khá giống nhau, đều rất tốt!"

"Còn cậu thì sao?" Thẩm Tiếu Tiếu thêm chút đường vào cốc của mình, vừa lắc vừa hỏi Diệp Điềm.

"Cuộc sống ở nhà của cậu như thế nào?"

Diệp Điềm trầm mặc một lát, sau đó bưng nước đường lên uống cạn một cốc với Thẩm Tiếu Tiếu, không nói gì.

Một lúc lâu sau, giọng nói ngọt ngào của cô ấy vang lên:

"Thật ra cũng tốt."

"Muốn gì ba mẹ tớ đều mua cho tớ, tớ không muốn cái gì thì cái đó cũng sẽ không xuất hiện. Tớ đến cửa hàng để giúp đỡ, ba mẹ tớ đều cảm ơn tớ nhưng họ chưa bao giờ cảm ơn anh trai tớ."

"Không bị đánh, không bị mắng cũng không được yêu thương."

"Cuộc sống của Minh Nguyệt cũng gần giống như tớ, chỉ là những món đồ chơi cậu ấy có được sẽ đắt hơn chút. Nhưng dù có đắt thì cũng chỉ là đồ chơi thôi, cậu thấy đúng không?"

Thẩm Tiếu Tiếu gật đầu một cách nặng nề.

Diệp Điềm tiếp tục nói: "Hạ Hoa nói chúng ta chỉ cần rời khỏi chỗ này, đi đến một thế giới rộng lớn hơn, mới có thể không bị tình yêu thương nhỏ bé của ba mẹ bố thí cho trói buộc."

Cô ấy nhìn thẳng vào Thẩm Tiếu Tiếu: "Cho nên chúng ta nhất định phải trốn thoát khỏi thôn Đào Nguyên."

Thẩm Tiếu Tiếu nghĩ đến kết cục là cái chết của tất cả mọi người.

Ánh mắt cô ấy lảng tránh, khẽ gật đầu: "Nhất định có thể."

"Chị tớ… Bạn tớ từng nói, chỉ cần mong muốn đủ mạnh mẽ, thì nhất định cầu được ước thấy."

*

Tiết học đầu tiên buổi chiều là lớp may vá, tiết thứ hai là tiết học thơ.

Cô giáo lớp may vá đã rời đi giữa chừng vì có chuyện gì đó.

Ngô Mai tự giác trở thành cô giáo của tất cả mọi người, tuy không thể nói là thành thạo nhưng cô ấy đã may quần áo cho gia đình ở nhà nhiều năm, cũng coi như là quen tay hay việc.

"Tiết học trước đã cắt ra được hình dáng của chiếc váy cưới, nhiệm vụ hôm nay là khâu các mép lại với nhau."

Ngô Mai phân phát những mảnh vải đã cắt cho mọi người, rồi hướng dẫn mọi người cách may vá như thế nào.

Nhìn mảnh vải trong tay, Khương Yếm biết nguồn gốc của chiếc váy cưới dưới cầu thang.

Là do tất cả mọi người tự tay may khi lên lớp.

Chẳng trách lại cong queo, xấu xí đến lạ kỳ.

Mỗi một cô gái đều đã khâu xong phần của mình, nhưng bọn họ đều không dừng lại, mà lại giống như một cuộc đua chạy tiếp sức. Một người khâu mười mấy phút, sau đó lại đưa kim chỉ không bị đứt cho người tiếp theo.

Bởi vậy đi qua hơn chục người, mặt trời đã lặn về hướng tây, ánh chiều tà chiếu rọi vào phòng học.

Váy cưới trở lại tay của Hạ Hoa.

Hạ Hoa cắt đứt sợi chỉ, đưa váy cưới cho Ngô Mai.

"Này, sắp đến sinh nhật chị rồi, đây là quà sinh nhật cả lớp tặng cho chị đấy."

"Chị nói chị đã có người mình thích rồi. Mặc dù chị luôn không nói cho chúng em biết rốt cuộc là ai, nhưng chúng ta nhất định sẽ rời khỏi thôn Đào Nguyên, chị nhanh chóng dập tắt ngọn lửa tình yêu đó đi, sau khi ra ngoài rồi thích một người giỏi giang và ưu tú hơn nữa!"

Ngô Mai dở khóc dở cười nhận lấy chiếc váy cưới.

Hạ Hoa lấy từ trong ngực ra một đôi nhẫn cỏ, nhét vào trong túi áo của Ngô Mai.

Cô ấy thì thầm với Ngô Mai: "Đừng ghét bỏ nó, lễ nhẹ tình nặng."

Sau đó là tiết học thơ.

Trong tiết học này mọi người đều không gây rối. Dù trời đã chạng vạng, bụng đói cồn cào nhưng ánh mắt của tất cả mọi người đều rất sáng.

Sau giờ học, mọi người vẫn còn luyến tiếc mà tập trung thành một nhóm.

Khương Yếm đứng dậy, những nội dung này quá đơn giản với những người từ bên ngoài đến như bọn họ, cô nghe đến buồn ngủ.

Khương Yếm dựa vào cửa, lắng nghe tiếng mọi người nói chuyện.

Diệp Điềm giơ cổ tay trắng ngần, hơi ẩn ý nói: "Trong tiết học hôm nay có một câu tớ cảm thấy rất hợp với mình."

Ngô Mai tiếp lời nói: "Cổ tay sáng ngời đọng sương tuyết?"

Hạ Hoa cười lớn, cô ấy gọi Thẩm Hoan Hoan và Thẩm Tiếu Tiếu tới, chỉ vào hai người nói: "Trắng cái gì mà trắng? Phải thế này mới là thật sự trắng, là cổ tay trắng như tuyết."

Ngô Mai liếc nhìn đôi song sinh.

Dưới sự hạn chế của linh hồn phía sau, không ai quan tâm đến việc tại sao lại có một đôi song sinh cùng giới tính xuất hiện trong một thôn làng chỉ sinh ra những đôi long phụng.

Trong lúc nhất thời, Ngô Mai lắc đầu.

"Đây là hồn nhiên chẳng ngại lời đời." Cô ấy chỉ vào Thẩm Tiếu Tiếu.

Rồi nói Thẩm Hoan Hoan: "Đây là chiếc quạt nhỏ cài hoa lan trắng xinh đẹp."

Thẩm Tiếu Tiếu ngạc nhiên mà tự chỉ vào mình, vẻ mặt Thẩm Hoan Hoan cũng ngẩn ngơ.

Các cô gái cười vui vẻ mà ùa đến, nhất quyết bắt Ngô Mai nói các cô ấy là cái gì, Kẹo Bạc Hà kéo theo Lam Lâm cũng tham gia vào cuộc vui. Ngô Mai nhìn từng người một buột miệng thốt ra một câu thơ, cuối cùng cô ấy nhìn về phía Khương Yếm.

Khương Yếm đứng ở cửa nhìn mọi người.

Ngô Mai sững lại một chút, mím môi nói: "Đây là ngỡ như có tiên nữ hạ phàm."

Khương Yếm nhướng mày.

"Em thích câu này, tóc ngắn có thể trở thành tiên nữ không?" Từ Hành hỏi Ngô Mai.

"Đương nhiên là được." Ngô Mai trả lời.

Hạ Hoa hỏi Ngô Mai: "Vậy chúng ta thì sao? Tất cả chúng ta thì sao?"

Ngô Mai: "Chúng ta là tuổi trẻ tận hưởng thơ và rượu."

Hàn Huỳnh Hỏa liên tục xua tay: "Câu này không được, chúng ta không thể uống rượu, khi giết lợn mà uống rượu dễ bị đứt tay."

Cả phòng cùng cười phá lên.

"Chỉ có em nhiều chuyện." Ngô Mai suy nghĩ một lúc, cuối cùng nói bằng giọng điệu dịu dàng và trong trẻo nghiêm túc: "Không sao đâu."

"Dù sao cũng còn trẻ mà." 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (267)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266 Chương 267: Chương 267: Hoàn chính văn Chương 268: Chương 268: Ngoại truyện 1 Chương 269: Chương 269: Ngoại truyện 2