Chương 175
Quy Tắc Chân Chó – Lâu Bất Nguy

Chương 175

Nửa tiếng trước khi vụ bắt cóc tồi tệ này xảy ra, Thiệu Dã vẫn còn hồn nhiên mời Bùi Quan Độ đi nghe hội thảo tại Bảo tàng Tưởng niệm Vụ Nổ 954 ở trung tâm Đế đô. Đương nhiên là cậu bị từ chối. Bùi Quan Độ nói rằng y còn chuyện quan trọng hơn phải làm, chờ y cho nổ tung cả Belladmo xong——
Y kịp thời ngậm miệng lại, vừa nhìn vừa cười nhạt với Thiệu Dã đang trợn tròn mắt sốc nặng.
Một lát sau, y còn cố tình ác ý nói thêm: “Sắp tới cậu có thể xem tin tức về Belladmo trên tinh võng rồi.”
“…Tôi không muốn xem đâu!”
Và thế là Bùi Quan Độ bị Thiệu Dã bắt cóc lôi về nhà.
Bùi Quan Độ vốn luôn có người âm thầm bảo vệ bên cạnh. Chỉ cần y ra hiệu một cái  Thiệu Dã sẽ lập tức bị bắn gục ngay tại chỗ. Nhưng mà y tò mò quá. Tò mò xem thanh niên này định giở trò gì tiếp theo.
Lúc này, Thiệu Dã đang ngồi xổm trên sàn, ngẩng đầu nhìn người đàn ông mà mình vừa trói gô vào ghế. Kỳ lạ thay, đối phương chẳng có chút giận dữ nào trên mặt. Đôi mắt y, một đôi mắt màu xanh lam tựa như mặt hồ phản chiếu bầu trời trong trẻo buổi sớm mai, chỉ nhẹ nhàng cụp xuống, nhìn Thiệu Dã bằng ánh mắt dịu dàng?
Bị nhìn đến mức không chịu nổi, Thiệu Dã né tránh ánh mắt y, đưa tay vò mặt mình, hối hận, hối hận tột độ! Chuyện không đúng kế hoạch! Rõ ràng mục tiêu là đưa Bùi Quan Độ đến sở cảnh sát, vậy mà không hiểu kiểu gì, vừa lên xe cái là đầu óc nóng lên, rồi cứ thế lôi y về nhà luôn?!
Trời ạ! Nếu Bùi Quan Độ gọi cảnh sát ngay bây giờ, thì cả đời này cậu đừng mơ vào được Cận Vệ Quân nữa!
Nhưng nghĩ lại thì tên này còn định đánh bom cả thành phố kìa! Hẳn là không rảnh để báo cảnh sát đâu nhỉ?
Cũng không chắc.
Lấy tư duy bình thường mà suy đoán Bùi Quan Độ là một sai lầm chết người.
Nghĩ đến đau cả đầu, chẳng lẽ giờ đem y đi nộp cảnh sát vẫn còn kịp?
Thiệu Dã ngẩng lên, vừa vặn đối diện với ánh mắt của Bùi Quan Độ, một ánh nhìn bao dung lạ kỳ.
…Không chỉ đau đầu, mà còn có chút chóng mặt nữa. Có khi nào là di chứng sau trận đánh nhau hôm trước không nhỉ? Thôi, cứ để y ở lại quan sát thêm đã. Dù sao cũng không giống kiểu người sẽ báo cảnh sát. Nhưng nhìn cũng chẳng giống kiểu người sẽ đánh bom mà?!
Sắc mặt Thiệu Dã trong vòng 30 giây đã đổi tới 5 lần, nhìn còn ngơ ngác hơn cả lúc trước. Bùi Quan Độ thấy thế, bỗng dưng cảm thấy thú vị hơn hẳn. Y khẽ nhếch môi cười, sau đó đảo mắt nhìn quanh căn phòng nhỏ bé của thanh niên. Một chiếc giường, một cái bàn, một cái ghế. Ngoài ra, chẳng còn đồ đạc nào khác. Nhưng trên bốn bức tường, lại dán đầy báo chí. Bùi Quan Độ híp mắt nhìn lướt qua, phát hiện tất cả đều là tin tức về chính mình.
Ghét mình đến mức này luôn á?
Bùi Quan Độ thu ánh mắt lại, nhìn Thiệu Dã và hỏi: “Thiệu Dã, cậu định làm gì thế? Chúng ta không phải bạn bè sao?”
Thiệu Dã gào thét trong lòng, cậu cũng muốn biết chính mình đang làm cái quái gì đây!
Hít sâu một hơi, cậu đứng bật dậy, bước đến trước mặt Bùi Quan Độ. Bóng cậu phủ trùm lên người đàn ông bị trói, khiến y phải ngước mắt lên nhìn.
Rồi cậu hỏi: “Anh thực sự định đánh bom Belladmo à?”
Bùi Quan Độ khẽ ừ một tiếng, trên môi còn vương ý cười: “Cậu muốn đi cùng tôi không?”
Thiệu Dã lập tức lắc đầu như trống bỏi, ho khan một tiếng rồi nói đầy chính nghĩa: “Chính vì là bạn bè, tôi không thể đứng nhìn anh đi vào con đường lầm lạc được. Nếu anh đã quyết tâm làm chuyện này, vậy thì tôi chỉ còn một cách ——”
Bùi Quan Độ nhướng mày, ồ, cuối cùng cũng chịu ra tay rồi sao?
Nhưng mà chọn ra tay ở ngay đây, có phải hơi nghiệp dư không? Sát thủ tổ chức Hắc Đào làm nhiệm vụ mà không có tí huấn luyện nào à? Đống sách mà y kêu quản gia máy móc lấy ra hôm nọ, đúng là phải cho cậu ta học thêm thật…
Thiệu Dã lấy vẻ mặt nghiêm túc, trầm giọng nói: “Theo quy định của Bộ luật Hình sự Đế quốc, hành vi phóng hỏa, phá hoại công trình thủy lợi, đánh bom, cũng như đầu độc, phát tán chất phóng xạ, mầm bệnh truyền nhiễm…”
…Đọc đến đây, cậu bỗng nhiên quên sạch lời thoại.
Toang! Có thể quay lại đọc từ đầu được không?! Cậu hoảng loạn lục trong túi, rút ra quang não, lén lút liếc trộm.
Bùi Quan Độ: “…”
Y bình tĩnh nối tiếp câu nói còn dang dở: “…hoặc sử dụng các phương thức nguy hiểm khác gây thương vong nghiêm trọng, hoặc gây tổn thất lớn cho tài sản công tư, sẽ bị phạt từ 10 năm tù giam, tù chung thân, hoặc tử hình.”
Thiệu Dã oa một tiếng, hai mắt sáng rực lên như đèn pha, kinh ngạc nhìn Bùi Quan Độ, y đọc đúng từng chữ!
Bùi Quan Độ: “…”
Tên ngốc này.
Y thở dài, hỏi tiếp: “Rồi sao?”
Thiệu Dã đè thấp giọng, ra vẻ đầy uy nghiêm: “Anh Odren, với tư cách là một công dân Đế quốc, chúng ta cần phải tuân thủ pháp luật và giữ gìn sự ổn định xã hội.”
Một sát thủ mà đứng đây giảng đạo lý tuân thủ pháp luật á?! Bùi Quan Độ cười khẽ, hỏi: “Vậy sau đó thì sao?”
“Sau đó thì đừng phạm tội nữa chứ!” Thiệu Dã nói chắc nịch.
Bùi Quan Độ nhếch môi cười: “Tôi có nói là mình phạm tội đâu.”
Ít nhất là chưa phạm.
Định đánh bom cả một thành phố rồi mà còn bảo không phạm tội?! Thiệu Dã cảm thấy anh Odren có chút vấn đề về tư tưởng, có lẽ cậu sẽ phải mất kha khá thời gian để kéo y về lại đường ngay nẻo chính.
“Ăn cơm trước đã!” Thiệu Dã hớn hở nói với y.
Bên ngoài trời đã tối, đúng là đến giờ ăn tối rồi.
Chuyển chủ đề đột ngột như vậy có ổn không?
Bùi Quan Độ ngửa đầu nhìn chàng thanh niên mắt sáng lấp lánh, tự hỏi, hay là mình cứ bổ đầu cậu ta ra xem bên trong có gì luôn nhỉ?
“Anh muốn ăn gì?” Thiệu Dã cúi xuống hỏi.
Bùi Quan Độ thản nhiên đáp: “Gì cũng được.”
Gì cũng được? Tiếc là trong nhà cậu không có nồi niêu xoong chảo, nếu không có thể trổ tài cho Odren xem một chút. Nhưng nghĩ lại thì ngoài rau luộc ra, cậu có nấu được cái gì đâu?! Mà nếu đem mấy món khác ra cho Bùi Quan Độ ăn, có khi y lại tưởng mình đang tra tấn y mất.
Thôi gọi đồ ăn ngoài cho chắc.
Sau khi đặt hàng xong, Thiệu Dã bật quang não, chiếu màn hình lên tường đối diện, rồi rủ Bùi Quan Độ cùng xem chương trình 《 vinh quang đế quốc 》. Trên màn hình, một nữ MC xinh đẹp, giọng nói ngọt ngào, phát âm cực kỳ chuẩn chỉnh: “…Dẫn dắt Đế quốc bước vào thời kỳ phồn thịnh, bệ hạ lập pháp nghiêm minh, thi hành công lý chính trực. Trong chiến dịch 915 chống th*m nh*ng, bệ hạ đã thể hiện một tầm nhìn xuất sắc cùng năng lực thực thi phi thường…”
Đây là một kiểu tra tấn tinh thần mới sao?
Bùi Quan Độ từ từ quay đầu, nhìn chằm chằm vào Thiệu Dã. Cậu thanh niên bên cạnh lại xem vô cùng say sưa, ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên khuôn mặt cậu, đôi mắt đen sáng lấp lánh. Đặc biệt, mỗi lần MC khen bệ hạ, Thiệu Dã lại nở nụ cười hạnh phúc, cứ như chính cậu vừa được khen vậy.
Bùi Quan Độ: “???”
Thiệu Dã nhận ra ánh mắt của y, liền quay sang hỏi: “Sao vậy?”
Bùi Quan Độ nhíu mày: “Cậu xem cái này làm gì?”
“Để anh xem cùng.” Thiệu Dã đáp rất tự nhiên.
“Tại sao tôi phải xem cái này?” Bùi Quan Độ hỏi tiếp.
Thiệu Dã nghiêm túc giải thích: “Để anh cảm nhận sự vĩ đại của Đế quốc và sự anh minh của bệ hạ.”
Bùi Quan Độ: “…”
Bây giờ y bắt đầu nghi ngờ, liệu chàng thanh niên này có đang cà khịa y không nhỉ? Bùi Quan Độ nhìn chằm chằm vào gương mặt Thiệu Dã lâu hơn một chút, cố tìm ra dấu hiệu của một trò đùa, nhưng hoàn toàn không có.
Đột nhiên, y nhận ra có lẽ chàng thanh niên này thực sự không biết mình là ai. Vậy thì trước đó cậu ta bám theo mình làm cái gì?!
Nhà Thiệu Dã chỉ có đúng một cái ghế, hiện giờ đã bị Bùi Quan Độ chiếm mất, nên cậu đành ngồi trên giường. Nhìn thấy Bùi Quan Độ cúi đầu như đang suy tư sâu sắc, Thiệu Dã yên tâm phần nào. Chắc chắn là lời dẫn chương trình đã khiến y xúc động! Vậy thì kế hoạch tiếp theo, bật tiếp một bộ phim tài liệu về bệ hạ, đảm bảo cảm hóa triệt để, khiến y từ bỏ hoàn toàn cái suy nghĩ đánh bom kh*ng b*!
Còn cậu? Tốt nhất là tranh thủ ôn bài! Kho tư liệu mấy trăm GB mà trợ lý gửi cho cậu học hoài không hết. Thiệu Dã ngáp dài, cảm thấy hơi buồn ngủ. Nhìn lên góc phải màn hình quang não, đúng là đến giờ lão giáo sư giảng bài rồi!
Để không làm gián đoạn khoảnh khắc Odren cảm nhận sự vĩ đại của Đế quốc, Thiệu Dã cắm tai nghe, bật bài giảng lên. Chưa đầy hai phút sau, cậu ngủ luôn.
Bùi Quan Độ liếc nhìn chàng thanh niên nằm trên giường, có chút hoài nghi. Ngủ thật à?
Y giật nhẹ cổ tay, dây trói rơi xuống. Bùi Quan Độ đứng dậy, bước đến bên giường, cúi xuống nhìn Thiệu Dã một lúc, sau đó giơ tay vẫy vẫy trước mắt cậu.
Không có phản ứng. Thật sự ngủ luôn?!
Y cúi người, nhặt chiếc quang não trong tay Thiệu Dã lên. Trong quang não, lão giáo sư vẫn đang thao thao bất tuyệt, nhưng Bùi Quan Độ không hề nghe vào tai.
Y bấm loạn xạ vài cái, mở ra toàn bộ các bài đăng trên mạng của Thiệu Dã trong thời gian gần đây.
Bên này thì tán dương giáo sư, nói rằng bài giảng hay quá, cực kỳ hữu ích. Bên kia thì lên diễn đàn than vãn, chê giọng lão già này đúng là thuốc ngủ, hiệu quả hơn cả thực phẩm chức năng. Bên này thì nói với trợ lý rằng “người đàn ông đó” nguy hiểm thế nào, gây hại cho Đế quốc ra sao. Bên kia lại đi khắp các diễn đàn để ca ngợi bệ hạ đến tận mây xanh.
Bên này thì an ủi trợ lý, bảo mất đi hai nhân tài không sao, sau này nhất định sẽ tuyển được người giỏi hơn, chẳng hạn như cậu đây này. Bên kia lại chửi thẳng mặt tổ chức Hắc Đào dưới phần bình luận của bản tin, gọi bọn họ là lũ ngu xuẩn, không biết xấu hổ, chiếm dụng biên chế nhân sự trong hoàng cung suốt bao năm trời.
Bùi Quan Độ: “…”
Bùi Quan Độ giơ tay, xoa xoa thái dương.
Sao có thể ngốc đến mức này chứ?
Nhưng mà, bên Hắc Đào cũng đâu có thông minh hơn bao nhiêu. Bị kéo vào cuộc nói chuyện trật lất từ đầu đến cuối thế này mà cũng không nhận ra gì sao?
Bùi Quan Độ nhét quang não trở lại vào tay Thiệu Dã, ngồi xuống ghế, hồi tưởng lại một loạt chuyện kỳ quặc vừa diễn ra, rồi phì cười.
Một tiếng sau, bài giảng của lão giáo sư cuối cùng cũng kết thúc, Thiệu Dã tỉnh dậy đúng giờ. Trước đó, Bùi Quan Độ còn nghĩ cậu nói quá khi lên diễn đàn bảo rằng bài giảng của giáo sư còn công hiệu hơn cả thuốc ngủ lẫn báo thức. Nhưng bây giờ nhìn lại có lẽ là thật.
Thiệu Dã vào nhà vệ sinh rửa mặt, vừa quay lại thì đúng lúc đồ ăn ngoài cũng được giao đến. Cậu khóa cửa phòng, rồi mới cởi trói cho Bùi Quan Độ.
Bùi Quan Độ xoa xoa cổ tay, liếc qua màn hình quang não của Thiệu Dã, thấy một loạt câu hỏi thi, bèn hỏi: “Cậu muốn làm cận vệ hoàng gia à?”
“Đúng vậy!” Thiệu Dã gật đầu chắc nịch, chuyện này có gì mà phải giấu chứ?
Bùi Quan Độ hỏi tiếp: “Tại sao?”
Thiệu Dã ưỡn ngực: “Tất nhiên là để bảo vệ bệ hạ rồi!”
Bảo vệ bệ hạ bằng cách bắt cóc người ta về nhà à? Bùi Quan Độ bất giác bật cười thành tiếng. Thiệu Dã chớp chớp mắt đầy khó hiểu, y cười cái gì vậy? Không tin rằng mình có thể bảo vệ bệ hạ sao? Được lắm, lát nữa phải cho y thấy thực lực mới được!
Bùi Quan Độ lại hỏi: “Dạo trước tại sao cậu theo dõi tôi?”
“Theo dõi cái gì chứ!” Thiệu Dã lập tức dựng lông, trừng mắt như một con mèo bị giẫm đuôi, hét lên: “Không có! Tôi làm gì mà, mà theo dõi anh chứ!”
Bùi Quan Độ chỉ nhìn cậu đầy ẩn ý, nhưng không hỏi tiếp nữa. Y cười cười, chậm rãi nói: “Học hành cho tốt nhé, cậu cận vệ hoàng gia.”
Câu này sao nghe lạ lạ thế nhỉ?
Thiệu Dã nghiêm túc suy nghĩ một lúc, rồi nheo mắt lại, cảnh giác hỏi: “Anh không định lợi dụng tôi để hại bệ hạ đấy chứ?”
Bùi Quan Độ: “…”
Thấy y không lên tiếng, Thiệu Dã mặc định là y đã ngầm thừa nhận. Cậu lập tức bày tỏ lập trường: “Tôi nói cho anh biết, không thể nào! Cho dù chúng ta là bạn, cũng không thể nào!”
Bùi Quan Độ ngước lên, nhìn gương mặt đầy chính nghĩa của Thiệu Dã, cuối cùng chậm rãi thốt ra hai chữ: “Đồ ngốc.”
Thiệu Dã: “?” Không thèm làm bạn nữa!!!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (206)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (1) Chương 189: Chương 189: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (2) Chương 190: Chương 190: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (3) Chương 191: Chương 191: Ngoại truyện : Cuộc sống hằng ngày sau khi kết hôn (4) Chương 192: Chương 192: Ngoại truyện: Tuyến if (1) Chương 193: Chương 193: Ngoại truyện: Tuyến if (2) Chương 194: Chương 194: Ngoại truyện: Tuyến if (3) Chương 195: Chương 195: Ngoại truyện: Tuyến if (4) Chương 196: Chương 196: Ngoại truyện: Tuyến if (5) Chương 197: Chương 197: Ngoại truyện: Tuyến if (6) Chương 198: Chương 198: Ngoại truyện: Tuyến if (7) Chương 199: Chương 199: Ngoại truyện: Tuyến if (8) Chương 200: Chương 200: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! Chương 201: Chương 201: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (2) Chương 202: Chương 202: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (3) Chương 203: Chương 203: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (4) Chương 204: Chương 204: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (5) Chương 205: Chương 205: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (6) Chương 206: Chương 206: Ngoại truyện: Thiếu gia làm Hoàng đế rồi! (7)