Chương 18
Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 18: Cơ hội khác

Lục Cần Minh không báo tin này cho gia đình mà lập tức cho người đi tìm kiếm gấp.

Giấu được nhất thời chứ không giấu được cả đời.

Việc ông có thể làm lúc này là nắm bắt thời gian vàng, tìm ra người càng sớm càng tốt.

Để người nhà không quá lo lắng, ông bịa ra một lý do, nói dối rằng cao nhân trên đường đi gặp hai mẹ con đáng thương nên quyết định chữa trị cho họ trước rồi mới đến xem bệnh cho con trai ông.

Chung Dục Tú cũng không có ý kiến gì, ngoại trừ ngày đầu tiên có chút lo lắng thì mấy ngày sau bà đã bình tâm trở lại. Đã đợi cả một năm rồi, đợi thêm vài ngày nữa cũng chẳng sao.

Lục Lẫm nhạy bén nhận ra điều bất thường nhưng lại không nói rõ được là ở đâu.

Anh trực tiếp đi tìm cha để hỏi cho ra lẽ.

Nhìn ánh mắt kiên quyết của con trai, Lục Cần Minh thở dài, cuối cùng vẫn không qua mắt được anh.

Ông nói ra tin tức cao nhân mất tích, đồng tử Lục Lẫm co rút lại.

Khóe miệng anh mím chặt thành một đường thẳng, khí lạnh tỏa ra quanh người, trong mắt nổi lên cơn bão tố.

Anh khẳng định chắc chắn rằng đằng sau chuyện này có một bàn tay vô hình đang thao túng tất cả.

Từ lúc nhận được tin tức về vị cao nhân này, đến khi được dẫn dắt tìm ra người sau đó giờ người lại đột nhiên biến mất.

Đối phương như đang trêu đùa anh vậy, ban cho anh chút hy vọng sống rồi lại tàn nhẫn cướp đi ngay khi anh sắp chạm tay vào nó.

Quả là rút củi dưới đáy nồi, triệt đường sống của người ta.

“Tiểu Lẫm con yên tâm, cha đã cho người đẩy nhanh tiến độ tìm kiếm rồi, chắc chắn sẽ sớm có tin tốt thôi.”

Lục Lẫm cụp mắt xuống, giọng khàn khàn: “Còn tìm lại được không ạ?”

Đối phương đã cố tình giấu người thì Lục Lẫm không muốn vì vết thương của mình mà làm chuyện vô ích nữa.

Nhỡ các chiến sĩ ra ngoài tìm kiếm gặp nguy hiểm thì nửa đời sau anh cũng chẳng thể sống yên ổn.

Tình huống này không phải Lục Cần Minh chưa từng nghĩ đến nhưng hy vọng đang ở ngay trước mắt, nhỡ đâu là thật thì sao? Đã đến nước này rồi, thử một lần cũng chẳng mất gì.

Nhà họ Lục lại trở về sự yên tĩnh vốn có, thậm chí còn u ám hơn trước.

Cố Minh Nguyệt vốn vô tư lự cũng nhận ra sự khác thường, Lục Lẫm đã nhốt mình trong phòng cả ngày nay rồi, chuyện này rất không bình thường.

Cô đến trước cửa phòng Lục Lẫm, gõ nhẹ: “Lục Lẫm, anh có trong đó không?”

Trong phòng, rèm cửa kéo kín mít, chỉ lọt vào chút ánh sáng le lói ở góc, Lục Lẫm ngồi bệt dưới đất, lưng tựa vào giường, đôi mắt cụp xuống trông vô cùng đáng thương.

Tiếng gõ cửa bên ngoài vẫn vang lên không ngớt, Lục Lẫm nhìn đôi chân mình, hận không thể đứng dậy ngay lập tức mà véo mạnh một cái. Rõ ràng đã có cảm giác đau, tại sao vẫn không đứng lên được chứ?

Chẳng lẽ anh phải kéo lê đôi chân tàn phế này sống với Cố Minh Nguyệt cả đời sao?

Dù cha mẹ nói sẽ giúp đỡ nhưng khi họ già yếu, anh không những không thể báo hiếu mà còn trở thành gánh nặng hút máu họ.

Lòng tự trọng của Lục Lẫm không cho phép anh làm như vậy.

Vốn dĩ qua thời gian tiếp xúc này, tình cảm anh dành cho Cố Minh Nguyệt đã tăng lên vùn vụt, thậm chí anh còn từng mơ một giấc mơ, trong mơ anh và Cố Minh Nguyệt nắm tay nhau đi hết cuộc đời còn sinh được hai đứa con.

Khi tỉnh dậy, khóe miệng anh vẫn còn vương nụ cười.

Nhưng giờ đây, mọi thứ đã chấm dứt.

Mộng đẹp đã tan, anh cũng nên tỉnh lại để đối diện với hiện thực phũ phàng.

“Tôi không sao, chỉ là dạo này mệt quá nên muốn nghỉ ngơi một chút thôi.”

Tiếng gõ cửa cứ vang lên mãi, Cố Minh Nguyệt thậm chí đã chuẩn bị sẵn sàng để phá cửa xông vào thì bất ngờ nghe thấy tiếng anh trả lời, cô thở phào nhẹ nhõm, may quá anh không sao.

“Vậy tôi về phòng trước đây, có chuyện gì anh cứ gọi tôi nhé.”

Đợi đến khi tiếng bước chân bên ngoài hoàn toàn biến mất, Lục Lẫm bất lực vuốt mặt.

Chuyện đã đến nước này cũng chỉ có thể nghe theo mệnh trời.

Cuối cùng Cố Minh Nguyệt cũng biết được đầu đuôi câu chuyện qua lời kể của Chung Dục Tú.

Những thắc mắc trong đầu dần được sáng tỏ, thảo nào mấy ngày nay Lục Lẫm lại lạ lùng đến thế.

Lúc có tin tìm được cao nhân, thái độ của Lục Lẫm đối với cô cũng không còn né tránh như trước, thậm chí còn dám nhìn thẳng vào mắt cô.

Điều này khiến Cố Minh Nguyệt cảm thấy có hy vọng.

Phải biết rằng trước đây, đối diện với sự tấn công chủ động của cô, Lục Lẫm luôn giữ vững phong thái “mắt điếc tai ngơ”.

Để ôm chặt cái đùi vàng này, Cố Minh Nguyệt thỉnh thoảng lại tặng quà nhỏ cho anh, đôi khi Lục Lẫm cũng tặng lại quà đáp lễ.

Hai người cứ như đôi tình nhân đang trong giai đoạn mập mờ vậy.

Nhưng giờ mọi chuyện đã thay đổi, Lục Lẫm như con rùa rụt cổ, trốn tiệt vào trong cái mai của mình.

Cố Minh Nguyệt cảm thấy người này lại chui vào ngõ cụt rồi.

Cứ đà này, dù có tìm được cao nhân thì ý chí của anh cũng tiêu tan hết.

Cố Minh Nguyệt cuống lên, nhỡ Lục Lẫm có mệnh hệ gì thì kim chủ của cô chẳng phải đi tong sao?

Bao nhiêu linh tuyền cô cho anh uống chẳng lẽ đổ sông đổ biển hết à?

Dù là vì lý do gì thì Cố Minh Nguyệt cũng cảm thấy mình không thể khoanh tay đứng nhìn.

Thế là Cố Minh Nguyệt năm lần bảy lượt đến quấy rầy Lục Lẫm, cho đến khi anh không chịu nổi nữa phải mở cửa.

“Sao thế?”

Trong mắt Lục Lẫm vằn lên những tia máu đỏ, tinh thần sa sút trầm trọng.

Nếu Chung Dục Tú ở đây chắc chắn sẽ bật khóc nức nở, tình trạng hiện tại của Lục Lẫm y hệt như lúc anh mới bị thương.

Cố Minh Nguyệt nhìn chằm chằm vào anh, ánh mắt dò xét từ đầu đến chân, thấy trên tay anh không có vết thương nào mới yên tâm, may mà đứa trẻ ngốc này không làm chuyện dại dột.

“Tôi có chuẩn bị một món quà cho anh này, anh xem giúp tôi có được không?”

Cố Minh Nguyệt ra vẻ thần bí: “Là thứ anh thích nhất đấy.”

Ánh mắt cô tràn đầy mong chờ, sự nhiệt tình trong đó khiến Lục Lẫm không dám nhìn thẳng.

Môi anh mấp máy hồi lâu, cuối cùng nhắm mắt lại, quyết tâm nói: “Minh Nguyệt, đừng lãng phí thời gian vào tôi nữa.”

Anh không đáng cũng không xứng.

Một cô gái rực rỡ, tỏa sáng như Minh Nguyệt xứng đáng có được người tốt hơn, chứ không phải một kẻ tàn phế ngồi xe lăn như anh, ngay cả tư cách đứng bên cạnh cô cũng không có.

Nói xong câu này, Lục Lẫm nhắm nghiền mắt, không dám nhìn cô, thậm chí chuẩn bị sẵn tinh thần bị ăn đánh. Chỉ cần Minh Nguyệt hả giận, anh có bị đánh cũng chẳng sao.

“Ai nói là lãng phí thời gian chứ? Bổn tiểu thư làm việc xưa nay đều tùy hứng. Anh thấy tôi lãng phí thời gian bao giờ? Hơn nữa tôi cái gì cũng thiếu, chỉ có thời gian là nhiều thôi.

Anh mà dám không ở bên tôi, ngày nào tôi cũng đến tìm anh, ám cho anh chết thì thôi.”

Cố Minh Nguyệt ánh mắt kiên định, hai tay nâng mặt Lục Lẫm lên, bắt anh phải nhìn thẳng vào mình.

Cố Minh Nguyệt không nói đùa, ngày ngày được ngắm gương mặt đẹp trai này, ai mà chẳng nằm mơ cũng cười tỉnh.

Đã thế Lục Lẫm còn rụt cổ như con rùa, vậy thì cô sẽ chủ động tấn công, nắm bắt cơ hội này.

Kiếp trước Lục Lẫm đã giúp cô để cô không phải chịu cảnh cô hồn dã quỷ. Giờ Lục Lẫm gặp nạn, cô không thể thấy chết mà không cứu.

“Cho dù không tìm được cao nhân thì chúng ta cũng đâu phải là hết cách.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (154)
Chương 1: Chương 1: Xuyên thành đại tiểu thư Thượng Hải Chương 2: Chương 2: Dọn sạch gia sản Chương 3: Chương 3: Tìm đến nơi có hôn ước Chương 4: Chương 4: Chỉ muốn gả cho anh Chương 5: Chương 5: Than phiền về anh cả Chương 6: Chương 6: Thay đổi bản thân Chương 7: Chương 7: Cải tạo Lục Uyển Uyển Chương 8: Chương 8: Giá treo quần áo di động Chương 9: Chương 9: Khá biết dọa người Chương 10: Chương 10: Đối đầu với chị em họ Chu Chương 11: Chương 11: Cơ hội cứu vãn Chương 12: Chương 12: Có chút không tin Chương 13: Chương 13: Yểu điệu thục nữ Chương 14: Chương 14: Chưa có chuyện gì xảy ra Chương 15: Chương 15: Tình hình chuyển biến tốt Chương 16: Chương 16: Mắng thẳng mặt Chương 17: Chương 17: Dự cảm chẳng lành Chương 18: Chương 18: Cơ hội khác Chương 19: Chương 19: Giải cứu thành công Chương 20: Chương 20: Điều trị Chương 21: Chương 21: Ca phẫu thuật kết thúc Chương 22: Chương 22: Nghe lén Chương 23: Chương 23: Kẻ đầu sỏ gây chuyện Chương 24: Chương 24: Cẩm nang học tập Chương 25: Chương 25: Cảm giác nguy cơ Chương 26: Chương 26: Trí tưởng tượng phong phú Chương 27: Chương 27: Bày tỏ tấm lòng Chương 28: Chương 28: Hữu duyên vô phận Chương 29: Chương 29: Đánh người Chương 30: Chương 30: Chơi không đẹp Chương 31: Chương 31: Xát muối vào tim Chương 32: Chương 32: Người có cá tính Chương 33: Chương 33: Lấy lùi làm tiến Chương 34: Chương 34: Quỳ bàn giặt Chương 35: Chương 35: Gả cho anh không thiệt Chương 36: Chương 36: Tặng quà Chương 37: Chương 37: Bước vào cửa đều là khách Chương 38: Chương 38: Sát thủ nhà bếp Chương 39: Chương 39: Tìm kiếm sự hợp tác Chương 40: Chương 40: Hiệu quả kém Chương 41: Chương 41: Ký hợp đồng Chương 42: Chương 42: Gặp cướp Chương 43: Chương 43: Tình cờ gặp gỡ ở bệnh viện Chương 44: Chương 44: Tuyên bố chủ quyền Chương 45: Chương 45: Yên tâm dưỡng thương Chương 46: Chương 46: Tại sao lại hỏi thế? Chương 47: Chương 47: Thư nặc danh Chương 48: Chương 48: Kết hôn Chương 49: Chương 49: Tổ chức hôn lễ Chương 50: Chương 50: Bảo vật gia truyền Chương 51: Chương 51: Mong đợi đã lâu Chương 52: Chương 52: Một lòng son sắt Chương 53: Chương 53: Chuẩn bị lên đường Chương 54: Chương 54: Giải cứu trên tàu hỏa Chương 55: Chương 55: Đến hải đảo Chương 56: Chương 56: Nhà mới Chương 57: Chương 57: Hàng xóm đến chơi Chương 58: Chương 58: Gọi điện về bắc kinh Chương 59: Chương 59: Nơi nào có cô ấy, nơi đó là nhà Chương 60: Chương 60: Hạnh phúc giản đơn Chương 61: Chương 61: Mua sắm ở huyện Chương 62: Chương 62: Cuộc sống điền viên Chương 63: Chương 63: Dọn dẹp sân nhỏ Chương 64: Chương 64: Sắm sửa bàn học Chương 65: Chương 65: Dọn dẹp thư phòng Chương 66: Chương 66: Thành viên mới Chương 67: Chương 67: Nhiệm vụ khẩn cấp Chương 68: Chương 68: Cứu sống cây lan Chương 69: Chương 69: Bão đổ bộ Chương 70: Chương 70: Mưa qua trời tạnh Chương 71: Chương 71: Chỉnh trang vườn hoa Chương 72: Chương 72: Mua quạt điện Chương 73: Chương 73: Ăn vạ Chương 74: Chương 74: Đến hội phụ nữ tìm việc Chương 75: Chương 75: Tặng quà Chương 76: Chương 76: Địch ý Chương 77: Chương 77: May đồ bơi Chương 78: Chương 78: Xin kinh nghiệm Chương 79: Chương 79: Tham gia tiệc liên hoan Chương 80: Chương 80: Giúp đỡ lo liệu Chương 81: Chương 81: Chiếu bóng Chương 82: Chương 82: Đến nơi Chương 83: Chương 83: An ủi Chương 84: Chương 84: Quà tặng Chương 85: Chương 85: Gọi điện thoại Chương 86: Chương 86: Đi biển bắt hải sản Chương 87: Chương 87: Lên núi Chương 88: Chương 88: Hốt hoảng Chương 89: Chương 89: Tiếp xúc Chương 90: Chương 90: Cùng nhau ăn cơm Chương 91: Chương 91: Đại hội Chương 92: Chương 92: May quần áo Chương 93: Chương 93: Rời đi Chương 94: Chương 94: Hàng xóm Chương 95: Chương 95: Cùng nhau vui đùa Chương 96: Chương 96: Cứu người Chương 97: Chương 97: Có thai Chương 98: Chương 98: Chờ đợi Chương 99: Chương 99: Trở về Chương 100: Chương 100: Đi dạo thong thả Chương 101: Chương 101: Đến nhà cảm ơn Chương 102: Chương 102: Mời cơm khách Chương 103: Chương 103: Đưa cơm Chương 104: Chương 104: Làm bánh trung thu Chương 105: Chương 105: Đi khám lại Chương 106: Chương 106: Cãi vã Chương 107: Chương 107: Tiễn khách Chương 108: Chương 108: Yên tĩnh hơn hẳn Chương 109: Chương 109: Tham gia cuộc thi Chương 110: Chương 110: Thất vọng Chương 111: Chương 111: Thi lại Chương 112: Chương 112: Bỏ phiếu Chương 113: Chương 113: Tố cáo Chương 114: Chương 114: Chia hoa hồng Chương 115: Chương 115: Chia hoa hồng -2 Chương 116: Chương 116: Đến nơi Chương 117: Chương 117: Nấu cơm Chương 118: Chương 118: Nhà mới Chương 119: Chương 119: Dọn dẹp xong xuôi Chương 120: Chương 120: Xin lỗi Chương 121: Chương 121: Cắt giấy dán cửa sổ Chương 122: Chương 122: Tráng bánh chiên rán (bánh tráng) Chương 123: Chương 123: Bất ngờ Chương 124: Chương 124: Đến nơi Chương 125: Chương 125: Nỗi nhớ Chương 126: Chương 126: Làm khách Chương 127: Chương 127: Ăn tết Chương 128: Chương 128: Biểu diễn văn nghệ Chương 129: Chương 129: Bơi mùa đông Chương 130: Chương 130: Hương vị mùa xuân Chương 131: Chương 131: Trách nhiệm Chương 132: Chương 132: Sinh nở Chương 133: Chương 133: Em bé Chương 134: Chương 134: Ấm áp Chương 135: Chương 135: Niềm vui Chương 136: Chương 136: Về nhà Chương 137: Chương 137: Kẹo hỷ Chương 138: Chương 138: Làm bố Chương 139: Chương 139: Gội đầu Chương 140: Chương 140: Đầy tháng Chương 141: Chương 141: Đi dạo Chương 142: Chương 142: Giúp chụp ảnh Chương 143: Chương 143: Hợp tác Chương 144: Chương 144: Tình cờ gặp gỡ Chương 145: Chương 145: Hôn sự Chương 146: Chương 146: Mẹ Chương 147: Chương 147: Học tập Chương 148: Chương 148: Kỳ thi Chương 149: Chương 149: Kết thúc Chương 150: Chương 150: Về đến nhà Chương 151: Chương 151: Giấy báo nhập học Chương 152: Chương 152: Khai giảng Chương 153: Chương 153: Mua nhà Chương 154: Chương 154: Đại kết cục