Chương 18
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 18: Không muốn anh đi ngay bây giờ.

Sự yêu thích của cô đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, không ai có thể là ngoại lệ của cô. Giang Minh Kỳ từng nếm trải điều đó, vì vậy việc cô chuyển tình cảm sang Thương Quân anh ta không hề ghen tị, phần nhiều là bất lực.

Anh ta chỉ hy vọng cô đừng lãng phí thời gian vào một người không có kết quả, quay đầu lại nhìn anh ta.

“Sầm Tô, em thích điểm gì ở Thương Quân?”

Thương Quân có, anh ta cũng không thiếu.

Sầm Tô nói: “Tôi thích anh ấy yêu đọc sách.”

Đột nhiên Giang Minh Kỳ không nói gì, im lặng uống nước.

Dù là ngoại hình hay khí chất, Giang Minh Kỳ đều vô cùng nổi bật, nếu không, trước đây Sầm Tô cũng chẳng thích anh ta.

Nhưng về khoản đọc sách này quả thật không thể nào so với Thương Quân.

Từ khi tốt nghiệp đại học, anh ta chưa từng lật một trang sách nào.

Anh ta chậm rãi uống nước, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt rực rỡ đó của cô: “Sầm Tô, em đang bắt nạt anh.”

Những lời trêu ghẹo kiểu này bây giờ Sầm Tô không đáp lại nữa, có đáp lại cũng là với Thương Quân.

“Uống xong nhanh chóng —” về đi.

Còn chưa nói xong giọng nói đột nhiên dừng lại.

Giang Minh Kỳ chỉ thấy cô đi về phía sau lưng mình, nụ cười nơi khóe môi lan ra. Mỗi cái liếc nhìn đều vô cùng rạng rỡ, so với vừa rồi như hai người khác nhau.

Theo ánh mắt của cô, anh ta vội vàng quay người lại.

Giang Minh Kỳ kinh ngạc nhìn người đi tới, nếu như là Thương Uẩn đi lên anh ta sẽ không hề bất ngờ. Nhưng người với tác phong luôn điềm tĩnh và chu toàn như Thương Quân, rõ ràng biết anh ta ở trên này thì không thể nào hành động đường đột như vậy.

Tuy nhiên người đàn ông mặc áo khoác đen trước mặt lại chính là Thương Quân.

Đối phương không khác gì so với mọi khi, vẻ mặt điềm tĩnh khiến người khác không thể nhìn thấu suy nghĩ.

Giống như Giang Minh Kỳ, lúc đầu Sầm Tô cũng không dám tin người bước từ thang máy ra là Thương Quân.

So với sự ngạc nhiên của Giang Minh Kỳ, cô càng cảm thấy bất ngờ hơn.

Cô không hỏi Thương Quân sao anh lại lên đây?

Có một số cảm xúc sợ ngay cả chính anh cũng không nói rõ được.

Giang Minh Kỳ mỉm cười, hỏi người đi đến: “Anh cũng lên đây xin nước uống à?”

“Trong xe tôi có nước.”

Trong lúc nói chuyện, Thương Quân đã đi đến gần, anh và Sầm Tô nhìn nhau một lát sau đó anh quay đầu liếc nhìn chiếc cốc trong tay Giang Minh Kỳ. Nước trong cốc chỉ còn một nửa: “Mau uống đi, uống hết tôi đi xuống cùng cậu.”

Hai người đều đứng đó, chỉ có Giang Minh Kỳ ngồi.

Rõ ràng bị áp đảo về khí thế, anh ta đứng dậy: “Không phải anh lên tìm Sầm Tô à?”

Thương Quân: “Không phải, tìm cậu.”

Giang Minh Kỳ cười một cách khó hiểu: “Không phải anh muốn gặp em càng ít càng tốt sao?”

Thương Quân: “Thế nên tôi mới dành mấy phút ở dưới đó chuẩn bị tâm lý, miễn cưỡng lắm mới lên đây tìm cậu.”

“…..”

Chưa từng thấy ai ghét bỏ người khác mà lại thẳng thắn như vậy.

Giang Minh Kỳ chỉ vào cái ghế nhựa: “Anh ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đi. Nước có hơi nóng, em không uống hết ngay được.”

Đương nhiên Thương Quân sẽ không ngồi.

Giang Minh Kỳ nói: “Không ngồi chỉ có thể đứng thôi. Cô ấy chỉ cho bạn trai vào nhà, hai chúng ta không có đãi ngộ này.”

“Anh uống nước không?” Cuối cùng Sầm Tô cũng nói chuyện, hỏi Thương Quân.

Trước khi rời nhà hàng còn uống hồng trà, không khát nên Thương Quân nói không cần.

Anh nghiêng mặt nhìn người đang chậm rãi uống nước: “Vừa đi vừa uống?”

Giang Minh Kỳ còn có thể nói gì đây?

Thời gian có hơi muộn, tiếp tục ở lại quả thật không thích hợp.

Anh ta giơ chiếc cốc trong tay về phía Sầm Tô: “Cái này anh mang đi nhé.”

Trong nhà cô không thiếu nhất chính là cốc. Cô thích uống sữa chua nên mỗi lần gặp đợt khuyến mãi tặng thêm cốc sẽ mua nhiều hơn một chút.

Nói rồi Giang Minh Kỳ quay đầu ra hiệu với Thương Quân: “Đi thôi, em mời anh đi ăn đêm.”

Sầm Tô xen vào: “Anh xuống nhà trước đi, tôi có lời muốn nói với Thương Quân.”

Giang Minh Kỳ không khỏi hoài niệm khoảng thời gian hai người mới yêu nhau, khi đó cô cũng từng nghiêm túc với anh ta.

Chỉ đáng tiếc khi đó anh ta đã quen với việc lướt qua các mối quan hệ tình cảm, chưa từng thật lòng rung động với ai.

Đến khi anh ta muốn nghiêm túc với cô đã muộn.

Trước khi đi, anh ta hết lòng khuyên nhủ: “Quả dưa bé xíu trước khi chín cũng đắng chát, đừng ép buộc hái.”

Sầm Tô: “…..”

Ánh mắt của Thương Quân dừng lại một lát giữa hai người họ, đại khái hiểu “quả dưa bé xíu” đang ám chỉ điều gì.

Sau đó tiếng bước chân dần xa, hành lang chợt yên tĩnh lại.

Thương Quân cao hơn Sầm Tô một cái đầu, ánh mắt anh lướt qua đỉnh đầu cô quét qua phòng khách căn nhà thuê. Trong đó trống rỗng, gần như không có đồ đạc gì.

Anh lập tức thu hồi ánh mắt, nhìn trở lại khuôn mặt cô.

Buổi tối lúc ăn cơm cô vẫn còn xõa tóc ngang vai, bây giờ đã được búi lỏng. Có vài lọn tóc không được buộc kỹ rơi ra, làm tăng thêm mấy phần lười biếng.

Khoảng cách gần, Sầm Tô buộc phải ngẩng đầu nhìn anh.

“Anh lên đây tìm tôi đúng không?” Anh thật sự không có lý do, cũng không có lập trường đến tìm Giang Minh Kỳ.

Thương Quân nói: “Lên đã lên rồi, tìm ai chẳng như nhau.”

Anh không phủ nhận vậy là đúng rồi.

Mắt Sầm Tô mang theo ý cười: “Đương nhiên không giống nhau rồi.” Điều cô tò mò là: “Anh lên đây chắc chắn có lời muốn nói với tôi, vì sao lại không nói?”

Chẳng có điều gì qua được ánh mắt cô.

Thương Quân liền thẳng thắn: “Từ lúc thêm wechat của em, tôi đã từ chối tất cả các buổi xem mắt, ngay cả những buổi chỉ mang tính hình thức. Làm như vậy chỉ là không muốn em cảm thấy khó xử, không cần lo lắng lúc liên lạc với tôi thì lại phát hiện tôi đã có đối tượng kết hôn.”

Hóa ra hôm đó anh từ chối đi xem mắt thật sự bởi vì cô.

Sầm Tô khẽ rung động, cũng hiểu vì sao anh lại lên đây tìm cô — Anh hy vọng cô có thể đối xử với anh giống như anh đối xử với cô, không để anh rơi vào tình huống khó xử bất cứ lúc nào.

Cô hỏi lại một lần nữa: “Vậy tại sao cuối cùng lại không nói nữa?”

Nếu như không phải cô truy hỏi, anh đã đi xuống dưới cùng Giang Minh Kỳ rồi.

Thương Quân giải thích vì sao cuối cùng không nói: “Không đi xem mắt là tôi tự nguyện, không phải em ép buộc tôi. Tôi không thể nào ép buộc em phải làm theo suy nghĩ của tôi được.”

Bước vào thang máy anh mới nhận ra điều này.

Nhưng lên cũng lên rồi.

Hiếm khi Sầm Tô giải thích: “Đây là lần đầu tiên tôi và Giang Minh Kỳ gặp nhau sau khi chia tay. Anh ta nghe nói tôi từ chức nên qua đây nói tạm biệt. Tôi sẽ không vừa nói chuyện với anh lại vừa nghĩ đến chuyện quay lại với người yêu cũ.”

Thương Quân hất cằm về phía cánh cửa: “Đi vào đi, nghỉ ngơi sớm. Tôi về đây.”

Anh vừa quay người bước đi một bước, áo khoác đã bị người ta nhẹ nhàng kéo lại.

Ngón tay của Sầm Tô móc vào túi áo khoác của anh, kéo anh lại.

Gần đây cô rảnh rỗi nhàn nhã nên tối nào cũng cẩn thận chăm sóc, dưỡng tay.

Dưới sự tương phản của chiếc áo khoác đen, những ngón tay thon dài trắng muốt của cô vừa ấm áp vừa mềm mại.

Lực kéo từ mấy ngón tay gần như không đáng kể nhưng Thương Quân vẫn chiều theo cô, lùi lại hai bước: “Sao thế?”

Sầm Tô: “Không muốn anh đi ngay bây giờ.”

Hai người đứng gần sát nhau, hương thơm thoang thoảng trên người cô càng lúc càng rõ.

Nhất thời Thương Quân không biết làm thế nào để đối phó với sự làm nũng bất ngờ này của cô.

Anh không thể duy trì ánh mắt đối diện nhau lâu, ánh mắt hơi liếc sang một bên quét qua phòng khách trong nhà. Không nhìn rõ thứ gì, ánh mắt lại rơi xuống khuôn mặt cô: “Không đi thì phải làm thế nào? Giang Minh Kỳ vẫn đang ở dưới kia đợi tôi.”

Sầm Tô cười, ánh mắt rạng rỡ: “Bảo anh ta lên đây lần nữa.”

“…..”

Sầm Tô không nói đùa nữa, yêu cầu: “Ở thêm ba mươi giây nữa.”

Ba mươi giây không dài, Thương Quân không từ chối được nên chiều theo cô.

Chẳng ai nghiêm túc đếm xem ba mươi giây đã trôi qua hay chưa.

Ngón tay Sầm Tô xoa nhẹ theo mép viền túi áo khoác của anh, chất liệu vải mang lại cảm giác mềm như nhung.

Khoảnh khắc anh quyết định đi lên nhà, trong lòng ít nhiều cũng ghen nhỉ.

Thời gian tương đối, cô chỉ buông một ngón tay ra, đầu ngón tay trỏ vẫn móc vào túi áo khoác của anh.

Thương Quân chỉ im lặng nhìn cô, không nói gì.

Anh biết rõ mỗi lần cô được nước lấn tới không thể tách rời khỏi sự dung túng của anh.

Sầm Tô cũng có chừng mực.

Khoảng hai, ba mươi giây nữa trôi qua, cô buông anh ra, cười hỏi: “Vừa rồi có sợ không?”

“…..”

Thương Quân bật cười.

Anh lại ra hiệu bảo cô vào nhà.

Sầm Tô xách ghế đẩu vào trong nhà, vẫy tay với anh. Vừa định đóng cửa đột nhiên lại nhớ ra gì đó, gọi anh lại: “Thương Quân, anh đợi chút.”

Không chờ anh trả lời cô đã quay người đi vào trong nhà.

Chưa đến hai phút cô bưng một cốc nước nóng đầy hơn nửa ra.

Cũng là cốc quà tặng, nhưng là cốc mới.

Thương Quân nhận lấy chiếc cốc sứ: “Đây là định không phân biệt đối xử sao?”

Sầm Tô: “Không phải để anh uống, để anh làm ấm tay.”

Anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi bên trong áo khoác, hành lang không so được với nhà hàng, càng không so được với trong xe.

Đến cô cũng cảm thấy lạnh, chắc chắn anh cũng chẳng ấm áp hơn được bao nhiêu.

Cô vẫy tay chào lần nữa, đóng cửa lại.

Lúc Thương Quân từ trong tòa nhà đi ra, Giang Minh Kỳ đang dựa vào xe thể thao đợi anh.

Thấy trong tay anh cũng bê một chiếc cốc sứ, còn bốc hơi nóng.

Giang Minh Kỳ cười: “Cô ấy mua nhiều sữa chua như vậy, hóa ra là muốn tặng mỗi người yêu cũ một chiếc cốc khuyến mãi.”

Thương Quân đính chính: “Tôi không phải.”

“Cho dù chưa yêu nhưng theo một nghĩa nào đó, sớm muộn gì cũng có ngày anh trở thành người yêu cũ.”

Giang Minh Kỳ thẳng thắn: “Tìm em muốn nói gì? Khuyên em đừng bám riết không buông à?”

“Đó là chuyện của cậu, không đến lượt tôi khuyên.” Thương Quân lại nói: “Nếu như muốn ăn đêm nhà hàng tùy cậu chọn, tính hóa đơn cho tôi. Tôi về còn có công việc phải xử lý.”

Ăn tối cùng Sầm Tô cả buổi, công việc còn chất đống chưa giải quyết.

Tài xế thấy sếp nhà mình bê cốc trở về thì ngây người một lúc.

Thương Quân ngồi lên xe, trước tiên đặt chiếc cốc sứ vào chỗ cố định để cốc sau đó mới cởi áo khoác ra cầm cốc lên uống mấy ngụm.

Một số chuyện xảy ra hôm nay hiển nhiên đã đi lệch khỏi quỹ đạo, đi theo hướng mà anh không thể nào kiểm soát được.

Sáng sớm hôm sau, Thương Quân vừa ngồi vào bàn ăn thì nhận được tin nhắn của bạn thân.

Sáng sớm hôm qua Ngu Thệ Thương về đến nhà, quản gia nói nhận được hai hũ trà hoa hồng. Do quá muộn nên anh ta không làm phiền Thương Quân.

【Cách pha trà là do Sầm Tô viết hay thư ký của cậu viết?】

Thương Quân:【Không phải anh nên quan tâm trà uống có ngon hay không trước sao?】

Ngu Thệ Thương:【Vẫn chưa pha. Nếu như là Sầm Tô viết, tôi sẽ pha theo cách của cô ấy. Nếu như là thư ký của cậu tìm trên mạng vậy thì chưa chắc đã tốt hơn cách quản gia nhà tôi tự mày mò.】

Thương Quân:【Là mẹ Sầm Tô viết, cứ yên tâm pha.】

Ngu Thệ Thương:【Cảm ơn Sầm Tô và mẹ cô ấy giúp tôi.】

Ngu Thệ Thương:【Khi nào rảnh dẫn theo Sầm Tô đến nhà tôi thử trà do quản gia nhà tôi pha.】

Thương Quân:【Thương Uẩn cho anh lợi ích gì?】

Ngu Thệ Thương:【?】

Một lúc sau Ngu Thệ Thương mới phản ứng lại, bật cười.

【Cậu tưởng tôi đang giúp Thương Uẩn gán ghép cậu và Sầm Tô sao? Không ai mời nổi tôi bao gồm cả cậu, trừ khi tự tôi thấy vui.】

【Tôi và Sầm Tô khá hợp nhau, có thể nói chuyện được với nhau, không cần giải thích nhiều cô ấy đã hiểu ý của tôi. Muốn nói chuyện với một hậu bối thông minh như vậy chẳng lẽ phải vòng qua cậu sao? Thế thì ra thể thống gì?】

Ngu Thệ Thương lại nói:【Cầu tôi đã bắc cho hai người rồi, còn lại tôi không hứng thú xen vào. Còn tưởng tôi ba mươi tuổi sao, tôi sắp ngoài năm mươi rồi đấy.】

Thương Quân:【Bị gì k*ch th*ch à? Mới sáng sớm đã cảm thán.】

Trước mặt bạn thân Ngu Thệ Thương không bao giờ che giấu:【Bây giờ là 8 giờ 15 phút, nhưng tôi đã dậy từ ba tiếng trước. Không ngờ cũng có ngày tôi không ngủ được, tôi mới bốn mươi sáu tuổi thôi.】

Thương Quân:【Có người mãn kinh sớm, bình thường.】

Ngu Thệ Thương: “…..”

Thương Quân:【Đúng là nên ở cùng người trẻ nhiều hơn. Tuần sau Sầm Tô đến Thâm Quyến, đến lúc đó tôi dẫn cô ấy đến chỗ anh uống trà.】

Đặt điện thoại xuống, anh bưng bát cháo yến mạch lên.

Chưa ăn được mấy miếng chuông cửa kêu, dì đi mở cửa.

Một giây sau, giọng của Thương Uẩn từ huyền quan truyền tới.

Dì nhiệt tình hỏi: “Cháu ăn sáng chưa?”

“Vẫn chưa ạ.”

“Muốn ăn gì? Bây giờ dì đi làm cho cháu.”

Dì đã nhìn hai anh em lớn lên, tình cảm không hề tầm thường.

Thương Uẩn nói không cần: “Có gì cháu ăn tạm nấy là được.”

Bữa sáng dù có ngon đến mấy mà phải ăn dưới sắc mặt của anh cả cũng chẳng có khẩu vị gì, dứt khoát ăn tạm gì đó cho xong.

Sợ hôm nay anh cả bận, đến lúc đó lại tìm lý do thoái thác không gặp, chi bằng đến sớm còn hơn.

Ngồi xuống đối diện anh cả, anh ta cầm khăn nóng từ tốn lau tay.

Thương Quân ngước mắt nhìn: “Cho em ba phút, cũng là lần cuối cùng.”

Nói rồi anh tính bấm đồng hồ đếm ngược.

Thương Uẩn nói không cần đếm ngược: “Anh còn muốn em khuyên anh ba phút sao? Em đâu có nhiều lời để khuyên anh đâu.”

“…..”

Thương Quân nghẹn lời, không thể phản bác.

“Một phút là đủ rồi.” Tối qua Thương Uẩn đã nghĩ xong nên nói gì.

Với người như anh cả, càng nói nhiều ngược lại sẽ phản tác dụng.

“Nghe Thương Thấm nói tối qua anh đi ăn với Sầm Tô. Anh có từng nghĩ vì sao anh cứ chiều theo cô ấy hết lần này đến lần khác chưa?”

“Anh đừng nói với em, trong lòng anh cô ấy không đặc biệt.”

“Nếu như đặc biệt, khác với những người khác thế vì sao anh không thử xem?”

“Đến cả Ngu Thệ Thương, anh cũng có thể thuyết phục được người ta gia nhập Tinh Hải Toán Lực, em không tin nếu anh thật sự muốn sẽ không thể duy trì tốt mối quan hệ tình cảm với Sầm Tô.”

“Nói đi nói lại, nếu như anh không có một chút tình cảm nam nữ nào với Sầm Tô thế anh càng không cần phải sợ hẹn hò với cô ấy. Dù sao đến lúc đó cô ấy đá anh, anh cũng chẳng có bất cứ cảm giác gì. Sau khi yêu Sầm Tô không còn gì hối tiếc, anh có thêm kinh nghiệm tình trường, đôi bên cùng có lợi. Anh còn là sếp nữa, sao không biết tính toán thế?”

“…..”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Không chỉ thích một người, thích rất nhiều. Chương 2: Chương 2: Muốn tìm bạn trai như nào? Tôi giới thiệu cho cô. Chương 3: Chương 3: Có tiện xin cách liên lạc không? Chương 4: Chương 4: Muốn mời anh ăn cơm, không biết anh rảnh không? Chương 5: Chương 5: Để Thương Quân yêu ai đó, e là chuyện chẳng dễ dàng gì. Chương 6: Chương 6: Chưa đến hai tháng cô ấy sẽ chán anh. Chương 7: Chương 7: Cô mở camera, tự nhiên chụp anh mấy tấm. Chương 8: Chương 8: Lỡ như anh là ngoại lệ của tôi thì sao. Chương 9: Chương 9: Điều kiện của anh tốt như vậy sao mãi chẳng yêu ai thế? Chương 10: Chương 10: Anh cố ý nhường cô. Chương 11: Chương 11: Mấy chuyện xem mắt như này, sau này không xảy ra với anh nữa. Chương 12: Chương 12: Đổi thành người khác tôi sẽ tránh gây hiểu lầm, nhưng với cô tránh hay không tránh đều như nhau. Chương 13: Chương 13: Đến gặp anh, sao có thể đến muộn được chứ. Chương 14: Chương 14: Ở chỗ tôi, anh khác với tất cả mọi người. Chương 15: Chương 15: Bữa cơm này còn ăn nữa không? Chỉ hai chúng ta. Chương 16: Chương 16: Tôi vẫn chưa tỏ tình. Chương 17: Chương 17: Thương Quân, tôi thích anh. Chương 18: Chương 18: Không muốn anh đi ngay bây giờ. Chương 19: Chương 19: Nếu như có người giữ tôi lại, tôi sẽ không rời đi ngay. Chương 20: Chương 20: Anh sẽ đến thăm tôi, đúng không? Chương 21: Chương 21: Anh nói xem tôi có dám hôn không? Chương 22: Chương 22: Anh thiên vị rõ ràng như vậy, có ai không rung động chứ. Chương 23: Chương 23: Hôm nay trên đường về nhà đột nhiên nhớ anh. Chương 24: Chương 24: Muốn mãi được nghe giọng nói của anh. Chương 25: Chương 25: Hai tay cô dường như ôm trọn lấy eo Thương Quân. Chương 26: Chương 26: Cảm nhận cái ôm của anh. Chương 27: Chương 27: Về gặp em trước rồi mới qua Hồng Kông làm việc. Lần này hài lòng rồi chứ? Chương 28: Chương 28: Đợi anh đi công tác về, chúng ta hẹn hò nhé, được không? Chương 29: Chương 29: Không phải em nói chỉ nhận quần áo bạn trai tặng sao? Hôm nay có thể nhận rồi chứ? Chương 30: Chương 30: Anh là của riêng cô, không có chút khoảng cách nào. Chương 31: Chương 31: Chẳng phải em nên cảm nhận thật tốt anh yêu một người như thế nào sao? Chương 32: Chương 32: Không chịu nổi thì anh trả lại cho em một chút ở trên giường Chương 33: Chương 33: Làm việc ở nhà tiện ôm em hơn. Chương 34: Chương 34: Khoảnh khắc đó đâm thẳng vào trái tim cô. Chương 35: Chương 35: Người đàn ông như Thương Quân khiến cô rung động điên cuồng ở mọi phương diện. Chương 36: Chương 36: Tập trung đông đủ ở Hải Thành. Chương 37: Chương 37: Sắp bị phát hiện rồi, chủ tịch Ngu đâu? Sao anh ta không ngăn mẹ em lại? Chương 38: Chương 38: Ngu Thệ Thương tự mình công khai hành động, hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của anh. Chương 39: Chương 39: Gặp phụ huynh. Chương 40: Chương 40: Biết đâu anh sẽ là người cô hẹn hò trong thời gian ngắn nhất. Chương 41: Chương 41: Anh sẽ đợi em trong sự nghiệp tương lai của em. Chương 42: Chương 42: Anh sửa “Sầm Sầm” thành “Tài khoản phụ của Thương Uẩn”. Chương 43: Chương 43: Dạo này cô ấy thế nào? Chương 44: Chương 44: Tôi đâu phải thần tiên, cũng sẽ nhớ một người. Chương 45: Chương 45: Giang Minh Kỳ thật, giả. Chương 46: Chương 46: Cô nhìn thấy Thương Quân. Chương 47: Chương 47: Sau hai tuần chia tay, bọn họ cuối cùng cũng gặp nhau. Chương 48: Chương 48: Nếu như nhận rồi, sau này phải kết hôn với anh. Chương 49: Chương 49: Anh vẫn luôn đợi cô. Chương 50: Chương 50: Anh đợi em sớm gọi anh là chồng. Chương 51: Chương 51: Bà ngoại, bà thấy con được không ạ? Con thích Sầm Tô. Chương 52: Chương 52: Vậy anh đối xử với Sầm Tô tốt chút. Chương 53: Chương 53: Cháu muốn kết hôn với cô ấy, vậy cứ làm theo ý nguyện của cháu. Chương 54: Chương 54: Cô nói với Triệu Tuân: Người tôi thích là Thương Quân. Chương 55: Chương 55: Nếu cháu biết là ai gửi đến, cháu sẽ cảm thấy ngon hơn. Chương 56: Chương 56: Một bóng người lao về phía anh. Chương 57: Chương 57: Vòng tay ngang eo cô nhấc lên. Chương 58: Chương 58: Nắm tay trước mặt mọi người. Chương 59: Chương 59: Sầm Tô là con gái của tôi và Ngu Thệ Thương. Chương 60: Chương 60: Một người là bố em, một người là chồng em. Chương 61: Chương 61: Tối nay anh ngủ giường của em, em ngủ giường của anh. Chương 62: Chương 62: Người chứng hôn. Chương 63: Chương 63: Bất ngờ liên tiếp. Chương 64: Chương 64: Hồi kết (1) Chương 65: Chương 65: Hồi kết (2) Chương 66: Chương 66: (Ngoại truyện 1): Trước tiệc đính hôn, cả đại gia đình tụ họp đông đủ. Chương 67: Chương 67: (Ngoại truyện 2): Đính hôn. Chương 68: Chương 68: (Ngoại truyện 3): Ngày mai anh muốn cùng em đi đăng ký kết hôn. Phó tổng Sầm, em đồng ý không? Chương 69: Chương 69: (Ngoại truyện 4): Anh làm bố. Chương 70: Chương 70: (Ngoại truyện 5): Kỳ nghỉ ở Hải Thành (1) Chương 71: Chương 71: (Ngoại truyện 6): Kỳ nghỉ ở Hải Thành (2) Chương 72: Chương 72: (Ngoại truyện 7): Kỳ nghỉ ở Hải Thành (3) – Được như ý nguyện. Chương 73: Chương 73: (Ngoại truyện 8): Kỳ nghỉ ở Hải Thành (4) – Mỗi người đều có được hạnh phúc riêng. Chương 74: Chương 74: (Tuyến IF): Sầm Tô chào đời. Chương 75: Chương 75: (Tuyến IF): Một nhà ba người cuối cùng cũng đoàn tụ. Chương 76: Chương 76: (Tuyến IF): Ngu Thệ Thương chăm con. Chương 77: Chương 77: Ngu Thệ Thương chăm con – Em bé hai tuổi. Chương 78: Chương 78: (Tuyến IF): Đăng ký kết hôn – Quen bạn vong viên. Chương 79: Chương 79: (Tuyến IF): Bảy năm sau, Ngu Thệ Thương: Muốn giới thiệu bạn trai cho con gái tôi. Chương 80: Chương 80: (Tuyến IF): Sầm Sầm: Tôi muốn tìm người mười chín tuổi. Chương 81: Chương 81: (Tuyến IF): Sầm Sầm và Thương Quân kết hôn chớp nhoáng. Chương 82: Chương 82: (Tuyến IF): Sống chung. Chương 83: Chương 83: (Tuyến IF): Chăm em bé [Hoàn toàn văn]