Chương 18
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!

Chương 18

Theo lời của Thẩm Hoan Hoan, sau khi trở thành quỷ, những vật thể mà quỷ thể hiện ra đều là những gì thuộc về bản chất của linh hồn.

Râu nhân sâm trong bánh mì không phải là giả.

Nhất định có một loại dược liệu nào đó đã thành tinh. Nhưng Thẩm Hoan Hoan cũng đã xác nhận, trong thôn không hề có dấu vết tồn tại của loại dược liệu ranh ma quỷ quái nào cả.

Cô thật sự không thể hiểu được.

Cuốn gia phả dày được Khương Yếm lật lại từ đầu đến cuối, từ họ tộc đến quy tắc của tộc, quy tắc của thôn Tằm, ngoài những câu nói kỳ quái ở những trang đầu, những mục phía sau đều khá phổ biến, khi lật đến trang cuối cùng, trước mắt cô bỗng xuất hiện một tờ giấy.

Tờ giấy này được gấp đôi, kẹp ở giữa trang cuối cùng và trang gần cuối.

Khương Yếm nheo mắt lại.

Cô không hề do dự mà mở tờ giấy ra.

"Ơ?" Thẩm Tiếu Tiếu liếc nhìn thấy động tác của Khương Yếm, em nghiêng đầu hỏi: "Đây là cái gì?"

Khương Yếm không trả lời, cô đọc nội dung trên tờ giấy.

Thẩm Hoan Hoan cũng không bị cảm xúc ảnh hưởng đến công việc, cô nàng xem xong tờ giấy, nói: "Đây có lẽ là lời cầu phúc."

"Tự nhận thấy từ khi có quy tắc của tộc đến nay, con cháu đời sau nhiều bệnh, con cái ít ỏi, dung mạo biến dạng, ngày ngày lo sợ. Nhiều năm suy nghĩ, một sớm tỉnh ngộ, hết lòng hết sức, khổ tâm trình lên, xin chọn ngày hôm nay lập một bàn thờ cầu phúc trong nhà thờ tổ, mong Dược Vương thương xót con cháu thành tâm, phù hộ cho hậu nhân."

Sau câu này là một chuỗi những vật phẩm cúng tế, có những thứ thông thường như cam thảo, kỷ tử, cũng có những thứ quý hiếm như linh chi, lộc nhung.

Đoạn cuối là vật chủ cúng tế, cũng chính là bốn vật phẩm chính đặt trên bàn thờ.

Có thể là theo tập tục của thôn này, tên của bốn vật phẩm cúng tế đã bị bụi hương che khuất, không thể nhìn rõ ràng là đồ gì, Khương Yếm suy nghĩ một chút, cô dùng móng tay cào bụi hương, cô cào từng cái, cho đến khi móng tay đau nhức, cũng chỉ có thể nhìn mờ mờ ra tên của vật phẩm cuối cùng.

Nhân sâm.

Lúc này bên ngoài nhà thờ tổ mưa to như trút, vừa rồi mọi người đều chỉ tập trung vào xem gia phả, hoàn toàn không nhận ra ngoài trời mưa to như vậy, tiếng gió rít xuyên qua cửa sổ của nhà thờ, từ trong nhà thờ tổ nhìn ra bên ngoài, một mảng tối đen, không thấy trời đất.

"Dùng đèn của điện thoại có thể sẽ tốt hơn một chút." Thẩm Hoan Hoan suy nghĩ rồi nói. Dù không biết tại sao Khương Yếm lại quan tâm đến vật phẩm cúng tế như vậy, những cô nàng vẫn bật đèn pin của điện thoại, chiếu thẳng vào tờ giấy.

Ba vật cúng còn lại vẫn không thể nhìn rõ nhưng vật cúng thứ hai có một chữ "共" mờ nhòe và hai nét chấm đối xứng.

Cảm xúc dưới đáy mắt Khương Yếm mờ mịt không rõ.

Cuối cùng, cô chặc lưỡi, cất tờ giấy vào túi.

"Quay về thôi," Cô nói: "Chị hiểu rồi."

Thẩm Tiếu Tiếu: "???"

Khương Yếm cầm lấy chiếc ô ở bên cạnh cửa: "Quay về thôi, đã ra ngoài khá lâu rồi."

Vẻ mặt của Thẩm Tiếu Tiếu đầy thắc mắc, em chớp mắt, quay đầu nhìn chị gái mình.

Mặc dù mới chỉ quen biết ba ngày, nhưng không hiểu sao Thẩm Hoan Hoan lại tin tưởng vào phán đoán của Khương Yếm, bọn họ đã đi ra ngoài rất lâu rồi, những thông tin ở nhà thờ tổ cũng biết được gần hết, bây giờ nghe Khương Yếm phân tích cũng sẽ mất thêm thời gian, thật sự không bằng quay trở về rồi nói tiếp.

Sau vài giây suy nghĩ, Thẩm Hoan Hoan liền đặt sổ gia phả vào lại chỗ cũ, dùng gạch che lại, đảm bảo không có vấn đề gì, sau đó cô nàng kéo Thẩm Tiếu Tiếu đi theo Khương Yếm bước ra ngoài. Mái tóc dài của Khương Yếm bị gió thổi bay, quất vào mặt Thẩm Hoan Hoan, Thẩm Hoan Hoan duỗi tay lấy chiếc mũ đội lên cho cô.

"Đi thôi."

Trên đường đi không một bóng người, ba người chịu đựng trận mưa to quay về, những cây non mới được trồng của thôn bị bật gốc, nằm ngổn ngang trên đường, dây điện lắc lư lủng lẳng trên đầu ba người, giống như dây ruột bị treo lên. Thẩm Tiếu Tiếu hơi sợ, em cắn răng bước qua cây cản trên đường, nhưng sự tò mò vẫn chiếm ưu thế, em không giấu được suy nghĩ trong lòng, em liên tục đưa mắt nhìn Khương Yếm, ánh mắt đầy hy vọng.

Khương Yếm nhạy cảm với ánh nhìn, cô liếc nhìn Thẩm Tiếu Tiếu một cái, Thẩm Tiếu Tiếu lập tức cười ranh mãnh, để lộ chiếc răng nanh nhỏ: "Chị Khương Yếm."

"Chị Khương Yếm xinh đẹp dịu dàng ơi."

Ngôi nhà của trưởng thôn xuất hiện trong tầm mắt của ba người, Khương Yếm bước qua vũng nước bẩn, cô mở miệng nói: "Còn nhớ con trai của Vương Bảo Dân không?"

"Còn nhớ, còn nhớ," Thẩm Tiếu Tiếu đắc ý lấy lòng, nhưng vừa mở miệng thì bị một trận gió to táp tới, em chịu đựng gió lớn thổi nói: "Con trai của anh ta là bắt cóc về, không phải là con ruột, rất đáng thương, đã chết đuối vài tháng trước, tên là Vương Tôn!"

"Theo như chị biết." Khương Yếm nhìn về phía trước: "Vương Tôn là một loại thảo dược."

Thẩm Tiếu Tiếu cảm thấy có vẻ như mình đã nghe nhầm, em hỏi lại lần nữa: "Cái gì?"

"Vương Tôn là thảo dược."

Thẩm Tiếu Tiếu đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo, em rùng mình run rẩy, tiếng nước mưa không ngừng đập lên cổ tay của em, đến nỗi tay em không thể nắm chặt chiếc ô. Thẩm Hoan Hoan bước chầm chậm rồi cũng dừng bước lại, đứng bên cạnh em gái, cô nàng sửng sốt nhìn theo bóng lưng của Khương Yếm.

"Có năm người chết đuối." Cô nói.

"Là anh trai của Hà Diệu Diệu, chị gái của Hoàng Nhị Tráng, Vương Tôn, một bé gái tên Niểu Niểu, một giáo viên tình nguyện tên Hạ Tình."

"Trước đó chị không biết tên của hai người lúc trước, bây giờ đại khái biết rồi."

"Là Hà Thủ Ô và Hoàng Tinh."

Khương Yếm dừng bước, quay đầu nhìn hai người, cô không có biểu cảm gì khác, chỉ đơn giản nói ra suy đoán và sự thật.

"Bây giờ trong bốn vật cúng tế, còn thiếu một."

"Các em đoán xem, nhân sâm sẽ là ai, người nào sẽ bị liên lụy ngoài ý muốn?"

*

Màn mưa quá dày, Thẩm Hoan Hoan không nhìn rõ Khương Yếm cho lắm.

Nước mưa lạnh buốt không ngừng đập vào mu bàn tay, cảm giác mỗi lỗ chân lông đau như bị châm kim, Thẩm Hoan Hoan dùng tay che mắt, nhìn qua màn như sợi dây liên kết, cô nàng nhìn thấy khuôn mặt bình tĩnh như nước của Khương Yếm.

Rất bình tĩnh, không phải đang nói đùa.

Lúc này tâm trạng của Thẩm Hoan Hoan hơi rối loạn, định thần lại, cô nàng nhớ lại chữ "共" trên tờ giấy vừa nãy, cùng với hai nét chấm đối xứng. Phải rồi, cô nàng nghĩ, nếu đối chiếu với tên thảo dược, không phải là hai chữ "Hoàng Tinh" sao? Vương Tôn là người, được đặt tên theo thảo dược, cuối cùng chết đuối cùng một ngày với một bé gái cùng tuổi họ "Hoàng", vậy thì… Vì sao bé gái đó không thể tên là Hoàng Tinh? 

共: chữ trên gia phả

黄: chữ Hoàng trong "Hoàng Tinh". Chữ trên gia phả thêm 由 thì sẽ thành chữ "Hoàng"

Nếu trong số những người chết cùng ngày đó, có hai người mang tên của thảo dược, thì hai người còn lại ngoài Hạ Tình thì sao? Có lẽ cũng là trường hợp tương tự.

Bé trai họ Hà tên Hà Thủ Ô.

Họ không biết họ của Niểu Niểu là họ Nhân.

Hạ Tình bị liên lụy ngoài ý muốn, là người bị chết vô ích ở đây, suy cho cùng cô ấy mới đến thôn này dạy tình nguyện không lâu, mà trước khi cô ấy đến đây, tên của những đứa trẻ kia đã được quyết định rồi.

Thẩm Tiếu Tiếu cũng hiểu được điều này, em nhìn về phía Khương Yếm, lúc này Khương Yếm vẫn tiếp tục đi về phía trước, cách nhà trưởng thôn còn chừng mười mét, Thẩm Tiếu Tiếu đi theo vài bước rồi kéo tay chị gái, em nhỏ giọng hỏi: "Liệu có phải Khương Yếm đã nhầm không?"

"Trong trăm họ Hoa hình như không có họ "Nhân", chắc là nhầm rồi, cô bé tên Niểu Niểu đó không phải là nhân sâm, những đứa trẻ khác cũng không phải là thảo dược."

Thẩm Hoan Hoan cũng hy vọng là sai.

Khi những đứa trẻ bị bắt cóc, hãy giúp chúng trở về với gia đình, từ từ chữa lành, lớn lên một cách nghiêm, luôn có hy vọng tồn tại.

Nhưng những đứa trẻ này đã bị viết tên vào danh sách đồ cúng tế, được coi là vật cúng tế chính, không có chút hy vọng nào, cái chết của các em đã được định sẵn từ khi được đặt tên, tất cả đều không phải là tai nạn, mà là bị ép chết.

Cô nàng cụp mắt, nắm lấy lòng tay của em gái, nghiêm túc viết xuống hai chữ "nhân thân".

"Có lẽ là ý nghĩa này." Thẩm Hoan Hoan buồn bã, nhẹ giọng giải thích: "Nhân sâm, nhân thân. Không quan trọng họ gì, người chết là ai cũng được."

"Chết tiệt." Thẩm Tiếu Tiếu đá mạnh một viên đá bên chân, "Thôn này quá độc ác, đến khi giải quyết xong chuyện ma quỷ, chúng ta sẽ báo cảnh sát bắt hết bọn họ!"

Thẩm Hoan Hoan gật đầu, không nói thêm gì nữa, cô nàng kéo Thẩm Tiếu Tiếu nhanh chóng theo kịp Khương Yếm.

Không bao lâu sau, cả ba người đã đứng dưới bức tường bên ngoài nhà của trưởng thôn. Thẩm Hoan Hoan nhắm mắt cảm nhận một lúc: "Em nghe được từ người giấy, nhà chính bị dột, thôn trưởng và Vương Quế Lan đang dọn nước dột trong nhà, chúng ta có thể tranh thủ đi vào khi họ đi vào trong phòng thay chậu nước."

Tiếng gió to đủ để che lấp tiếng đóng cửa, lại thêm chỗ ở của ba người ở ngay bên cạnh cổng lớn nên tất cả hành động đều không có nguy hiểm gì, ba người ướt từ đầu đến chân về đến căn phòng chật hẹp.

Thẩm Hoan Hoan đọc thần chú thu lại người giấy, cô nàng tựa người vào cửa, thở phào.

"Thay quần áo trước."Khương Yếm nói.

"Vâng."

Sau khi dọn dẹp xong, Thẩm Tiếu Tiếu lấy ra vài gói bánh mì nhân thịt và ném cho hai người, Khương Yếm tiện tay đặt gói bánh lên giường, thế nên chiếc ga trải giường nhanh chóng bị thấm một vết dầu nhỏ.

Thẩm Tiếu Tiếu ngượng ngùng gãi đầu: "Ôi, chất lượng bao bì có vẻ không được tốt lắm…"

"Không sao," Khương Yếm nói: "Dù sao hôm nay cũng sẽ rời khỏi nơi này."

Khương Yếm nói nhẹ nhàng, nhưng Thẩm Tiếu Tiếu nghe rất nghiêm túc, đồng thời cảm thấy rất đáng tin cậy.

"Câu này nghe ngầu quá." Em nhỏ giọng thì thầm.

Thẩm Hoan Hoan vỗ nhẹ vào cánh tay của Thẩm Tiếu Tiếu, "Nói chuyện chính đi." Thẩm Tiếu Tiếu ngay lập tức ngồi thẳng lưng.

Thẩm Hoan Hoan hỏi Khương Yếm: "Chị Khương Yếm, chị nghĩ con quỷ bị trấn áp ở nhà thờ tổ là ai?"

Nghe đến điều này, Khương Yếm hơi nhếch chân mày.

"Hạ Tình." Cô nói.

Thẩm Tiếu Tiếu cũng nói theo: "Hạ Tình!"

"Tại sao không phải là những đứa trẻ đó?" Thẩm Hoan Hoan hỏi: "Các em đều bị coi là vật cúng tế, bị chết oan, chắc chắn các em rất hận thôn này."

Khương Yếm: "Các em ấy không hận, các em ấy đứng về phía thôn Tằm."

Đồng tử Thẩm Hoan Hoan khẽ run rẩy.

Chưa kịp hỏi lại, Khương Yếm lập tức thẳng thắn giải thích: "Theo như những gì em từng nói, trong làng không hề có dấu vết của yêu quái sinh tồn, mà linh hồn của sinh mệnh sau khi chết đi, chúng sẽ hiện ra hình dạng bản chất nhất, đến nay trong thôn này không hề có yêu quái, những gì chúng ta thấy trước đây chẳng phải là rễ sâm, mà là rễ của Hà Thủ Ô, là anh trai của Hà Diệu Diệu."

"Cơ bản có thể suy luận, những đứa trẻ này được nuôi lớn như là vật cúng tế, khi còn sống đã coi bản thân mình là thảo dược, cho nên sau khi chúng chết đi, linh hồn của chúng không còn là người, mà là một loại dược liệu. Vì vậy, dù các em ấy có hoàn cảnh ra sao, những đứa trẻ đã bị tẩy não đó đều sẽ nghĩ theo lập trường của thôn Tằm, nên bọn chúng sẽ cố gắng đuổi chúng ta đi khi phát hiện ra mục đích che giấu của chúng ta và tấn công chúng ta khi chúng ta vào nhà thờ tổ."

"Mong muốn của thôn dân chính là mong muốn của em ấy."

"Vì vậy mong muốn của những đứa trẻ đó là che giấu đi bí mật trong thôn, làm cho bản thân hữu ích và để con cháu của thôn Tằm đều khỏe mạnh sống lâu."

Làm sao một con quỷ như thế có thể bị trấn áp được? Còn chưa được cúng tế nhiều cho lắm. Khương Yếm xé bao bì của gói bánh nhân thịt, cắn một miếng. Bên trong căn phòng rất yên tĩnh, bình luận trên phòng trực tuyến không ngừng nhảy.

Sau khi chết, linh hồn sẽ bộc lộ ra hình dạng bản chất nhất của mình.

Sư phụ của tôi cũng từng nói câu này, nghĩa là sau khi chết đi, họ cảm thấy bản thân mình là bộ dạng thế nào thì sẽ hiện ra như vậy.

Mất đi sự ràng buộc của thể xác, linh hồn là tự do.

Những con quỷ này có tính là đang giúp đỡ kẻ ác không?

Chắc chắn không được xem là như thế. Chúng vẫn còn nhỏ, không được nuôi dưỡng như con người, cũng không phân biệt được thiện ác.

Thẩm Hoan Hoan im lặng rất lâu, quả quyết nói: "Các em ấy không giúp đỡ những kẻ làm chuyện ác, các em ấy là những nạn nhân." Cô nàng cúi đầu tiêu hoá tin tức, sau đó lại ngẩng lên nhìn vào Khương Yếm: "Người đang bị trấn áp chính là Hạ Tình, nhưng hiện tại thông tin chúng ta có quá ít, rất khó để xác định chấp niệm của Hạ Tình trước khi cô ấy chết."

Khương Yếm gật đầu.

Thông tin về Hạ Tình quả thật quá ít, những gì mà họ biết về cô chỉ là một giáo viên tình nguyện đã qua đời, thích cho học sinh quà vặt, ngoại hình ưa nhìn và tính tình ôn hòa.

Khương Yếm hỏi Thẩm Tiếu Tiếu: "Em dẫn quỷ nhập xác thì thì em cần thứ gì?"

Thẩm Tiếu Tiếu rất nhanh chóng trả lời: "Những vật dụng mà họ đã sử dụng khi còn sống!"

"Vậy bây giờ chúng ta sẽ đi hỏi thử." Khương Yếm nói.

"Hỏi xem Hạ Tình đã dạy học ở đâu."
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (267)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266 Chương 267: Chương 267: Hoàn chính văn Chương 268: Chương 268: Ngoại truyện 1 Chương 269: Chương 269: Ngoại truyện 2