Chương 18
Cưng Chiều Tiểu Phu Lang Ngoan Ngoãn

Chương 18: Thuê người, thu mua

Chương 18: Thuê người, thu mua

 

Cảnh Đường Vân hỏi hắn: “Vậy mình có thể thuê người đi hái ớt và mè, rồi mình bỏ tiền ra thu mua, có được không?”

 

Thừa Tuyển Doãn lập tức cúi đầu nhìn cậu, hôn mạnh một cái lên mặt cậu: “Đường ca nhi, sao em thông minh thế hả?”

 

Hắn đang lo phải đối phó với đám người nhà họ Thừa ra sao, không ngờ Đường ca nhi lại đưa ra một phương án tuyệt vời như thế.

 

Cảnh Đường Vân lấy tay che mặt, chôn đầu vào ngực hắn, giọng nhỏ nhẹ đầy trách móc: “Phu quân, đang ở bên ngoài đó!”

 

Thừa Tuyển Doãn nhân cơ hội vuốt vuốt mái tóc cậu, an ủi: “Không ai nhìn thấy đâu.”

 

“Thật chứ?” Cảnh Đường Vân ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, thấy xung quanh trống trải không một bóng người, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Thừa Tuyển Doãn thấy dáng vẻ căng thẳng của cậu đáng yêu không chịu nổi, bật cười.

 

“Phu quân, có gì buồn cười sao?” Cảnh Đường Vân nheo mắt lại, vẻ mặt không mấy tốt lành.

 

Tim Thừa Tuyển Doãn khẽ giật một cái, giây tiếp theo liền cảm thấy một cái nhéo đau nhói nơi thắt lưng làm hắn phải hít một ngụm khí lạnh.

 

Xe bò chậm rãi tiến vào làng, ông lão ngồi ở đầu thôn nheo mắt nhìn hồi lâu, bỗng dưng đứng bật dậy, chống gậy đi vào trong, vừa đi vừa hô lớn: “Xe bò! Xe bò! Tiểu tử nhà họ Thừa mua xe bò rồi! Thôn mình có xe bò rồi!”

 

“Xe bò hả?”

 

“Thật sao?”

 

Nghe tiếng xôn xao, dân làng lục tục kéo đến, chẳng mấy chốc đã vây chặt lấy xe bò.

 

“Chà! Con bò này trông oai ghê!”

 

“Thừa Nhị, này tốn bao nhiêu bạc vậy?”

 

“Thừa Nhị đúng là có tiền đồ thật, mới tách ra được bao lâu chứ? Lương thị kia chắc đang hối hận đến xanh ruột.”

 

Thừa Tuyển Doãn không ngờ chỉ một chiếc xe bò lại khiến dân làng nhiệt tình như vậy, xe bò bị buộc phải dừng lại giữa đường, không nhúc nhích được, con bò cũng bực bội phì ra một hơi bằng lỗ mũi.

 

“Ối, còn mua nhiều thứ quá ta?"

 

Mục thị đưa tay định vén tấm vải bố che trên xe lên: “Mua gì thế, để ta coi thử.”

 

Cảnh Đường Vân phản ứng cực nhanh, đè chặt tấm vải xuống: “Không có gì đâu.”

 

Mục thị bất mãn rụt tay lại, nói giọng chua ngoa: “Mua gì quý báu đến mức nhìn cũng không cho nhìn?”

 

Cảnh Đường Vân không thèm để ý đến bà ta, còn Thừa Tuyển Doãn vừa hô vừa đánh xe, cố gắng lắm mới đưa được xe bò len qua đám đông.

 

Mười lăm phút sau, cuối cùng cũng đưa được xe bò về đến sân nhà.

 

Ngoài sân vẫn còn vài người lén nhìn vào, ánh mắt dán chặt vào con bò, đầy thèm muốn.

 

Thừa Tuyển Doãn vác sọt từ xe bò vào trong căn nhà tranh, đặt cẩn thận rồi đóng cửa, sau đó vội vã đi đến nhà lý chính.

 

Cảnh Đường Vân thì thả lũ gà vịt ra sân, cho nước vào máng. Con bò dường như khát lắm, uống nước ừng ực, vừa uống vừa vẫy đuôi đuổi muỗi.

 

Ngưu thẩm cũng ghé sang xem náo nhiệt, mặt mày tươi rói: “Con bò này trông đẹp ghê, từ nay chắc hai đứa đỡ vất vả rồi.”

 

Bà ngừng lại, như nhớ ra điều gì, hỏi: “Giờ mấy đứa chỉ có một mẫu ruộng nhỏ thôi đúng không?”

 

Cảnh Đường Vân gật đầu. Ngưu thẩm trầm mặc một lúc rồi nói: “Mua bò là chuyện tốt, nhưng ruộng mới là gốc rễ của nông dân mình.”

 

Nếu bà có tiền dư thì nhất định sẽ ưu tiên mua đất.

 

Chỉ khi nào ruộng nhiều đến mức làm không xuể, lúc đó mới nghĩ đến chuyện mua bò giúp sức. Đường ca nhi và Thừa Tuyển Doãn này, vẫn là còn trẻ người non dạ quá.

 

Cảnh Đường Vân nghĩ một lúc, hiểu được ý Ngưu thẩm, đồng tình nói: “Thẩm nói phải ạ.”

 

Phải bàn với phu quân chuyện mua ruộng mới được.

 

Lý chính vừa nghe nói Thừa Nhị mua bò, còn chưa kịp ra cửa thì đã thấy hắn bước đến, ngoái đầu nhìn sau lưng hắn không thấy bò đâu, ông có hơi thất vọng, nhưng nhìn thấy Thừa Tuyển Doãn vẫn tỏ vẻ hài lòng.

 

Thôn Thiên Trùng vì không có bò mà bị các thôn khác cười nhạo bao lâu nay, đến chính ông, làm lý chính, cũng bị tụi lý chính thôn khác chèn ép một bậc.

 

Giờ thì thôn mình cũng có bò rồi, xem ai còn dám cười nhạo nữa!

 

Lý chính họ Thừa, tên Xương Bố, là họ hàng xa của Thừa Tuyển Doãn, tính theo vai vế thì hắn phải gọi là thúc gia. Nhưng từ khi ông làm lý chính, dân làng đều gọi là lý chính hay Thừa lý chính, Thừa Tuyển Doãn cũng gọi theo.

 

“Lý chính, tiểu bối có việc muốn nhờ.”

 

Thừa Xương Bố vuốt chòm râu trắng hỏi: “Liên quan đến con bò của con sao?”

 

Thừa Tuyển Doãn không ngờ tin lan nhanh như vậy, lắc đầu nói: “Con muốn thuê người.”

 

Thừa Xương Bố khựng tay vuốt râu, hỏi dồn: “Thuê người? Làm việc gì? Có bao ăn không?”

 

Thừa Tuyển Doãn lần lượt trả lời rõ ràng từng câu. Thừa Xương Bố nghe xong lại hỏi tiếp: “Tiền công thế nào? Có yêu cầu gì không? Cần mấy người?”

 

“Mỗi ngày mười văn, chỉ thuê nữ nhân và ca nhi có đức hạnh tốt, tuyển năm người.”

 

Tay ông lão run lên.

 

Một ngày mười văn! Mà chỉ cần ngồi nấu ăn, điều kiện tốt thế này, sợ rằng cả thôn ai cũng muốn giành!

 

“Nếu Lương thị cũng muốn xin làm thì sao?”

 

Dù Lương thị là con dâu họ Thừa, nhưng ông cũng không thể trái lương tâm mà nói bà ta “có đức hạnh tốt”.

 

Nhưng Lương thị lại là mẹ ruột của Thừa Nhị, nếu bà ta thật sự muốn làm mà Thừa Nhị không đồng ý, vậy thì sẽ bị mang tiếng bất hiếu.

 

Ánh mắt Thừa Tuyển Doãn khẽ lóe lên: “Lý chính, trước khi tuyển người, con muốn thu mua ớt và mè trong thôn, hai thứ này đều có thể tìm được ở ngoài núi, mỗi cân trả ba văn.”

 

(*) 1 cân = 0.5968 kg

 

“Ba văn?!” Lý chính trợn tròn mắt.

 

Ba văn nghe thì không nhiều, nhưng cây cỏ thì một người lên núi hái một chuyến cũng được vài chục cân, vậy là một ngày có thể kiếm được cả trăm văn, đây không phải là khoản nhỏ đâu.

 

Ông nghiêm mặt lại: “Không đúng, Thừa Nhị, con còn chưa trả lời câu hỏi của ta.”

 

Suýt nữa bị hắn lái sang chuyện khác.

 

“Ớt và mè trong núi có hạn, ai đến trước thì được. Ngày đầu tiên, con chỉ thu hàng của người trong tộc.”

 

Lương thị đi làm mỗi ngày được bao nhiêu tiền? Nếu nhà Thừa Đại Tài nắm bắt được cơ hội hôm nay, ít nhất có thể kiếm trăm văn.

 

Nhưng tiền này nhìn thì dễ kiếm, thật ra không nhẹ nhàng. Thừa Đại Tài ham ăn biếng làm, Thừa Uông và Lương thị càng chẳng chịu nổi khổ, dù có cho họ cơ hội một ngày cũng chưa chắc kiếm nổi bao nhiêu.

 

Nhưng trong mắt người ngoài, việc hắn đem cơ hội tốt thế này cho người trong tộc, dù đã phân gia nhưng vẫn còn nhớ đến người nhà, không ai có thể chỉ trích hắn được.

 

Lý chính hừ nhẹ một tiếng: “Thằng nhóc này tính toán cả rồi nhỉ?”

 

Với kiểu người thiển cận như Lương thị, chỉ cần thấy giá thu mua ba văn một cân là chắc chắn sẽ chẳng còn tâm trí đâu mà để ý chuyện tuyển người nữa. Đợi đến khi Lương thị phản ứng kịp thì người cũng đã tuyển xong rồi, đến lúc đó dù bà ta có muốn chen chân vào, cũng còn phải xem những người đã được tuyển có chịu nhường chỗ hay không. Dù sao thì cũng chỉ có năm suất, điều kiện tuyển dụng lại tốt như vậy, ai nỡ nhường cho Lương thị?

 

Thừa Tuyển Doãn biết lý chính là người hiểu chuyện, nên cũng chẳng giấu giếm, chỉ hỏi: “Tam Tự có ở nhà không ạ?”

 

Lý chính nhướng mày: “Nó lên huyện làm việc rồi. Con tìm nó có chuyện gì à?”

 

Hắn đáp thẳng: “Con muốn nhờ cậu ấy giúp thu mua ớt và mè. Dù gì đồ mọc trên núi có tốt có xấu, đã bỏ tiền ra mua thì con muốn mua loại tốt.”

 

“Được.” Lý chính bật cười, “Ta thay nó đồng ý rồi, mai ta bảo nó tới tìm con.”

 

Ông vừa vuốt râu vừa nói: “Tiểu tử này tính toán cũng khéo thật đấy.”

 

Thừa Tam Tự là con trai ông. Giao cho cậu ấy phụ trách việc thu mua, người trong thôn dù là ai cũng chẳng dám giở trò, kể cả là mấy người nhà Thừa Uông.

 

Thừa Tuyển Doãn nhướng mày cười, “Vậy phải làm phiền người rồi.”

 

Việc nhờ lý chính giúp đỡ, dĩ nhiên phải đưa chút lợi ích. Mời Thừa Tam Tự thu mua đồ là thật lòng muốn đề phòng Thừa Uông, nhưng cũng thật lòng muốn dành cho Thừa Tam Tự một công việc kiếm tiền tốt.

 

Lý chính vỗ vai hắn, “Được rồi, về lo việc của mình đi, chuyện này cứ để ta lo.”

 

Con ông hiếm khi có được một công việc tốt thế này, ông sao có thể làm hỏng. Ông làm cha, cũng xót con mình ngày nào cũng vất vả mà chẳng kiếm được bao nhiêu.

 

Lúc Thừa Tuyển Doãn quay về, Cảnh Đường Vân đang ngồi ngẩn người nhìn con bò, chẳng biết đang nghĩ gì, đến mức hắn đến gần cũng không hay biết. Hắn vòng tay ôm cậu từ phía sau, nhẹ giọng hỏi: “Đang nghĩ gì thế?”

 

Cảnh Đường Vân giật mình, quay đầu lại thấy là hắn thì mới thở phào nhẹ nhõm, “Lúc nãy Lương thị đến, nói là việc ngoài đồng nhiều, ầm ĩ đòi mượn bò.”

 

Sắc mặt Thừa Tuyển Doãn lập tức thay đổi, túm lấy cậu kiểm tra từ đầu đến chân: “Bà ta có đánh em không?”

 

Cảnh Đường Vân lắc đầu: “Ngưu thẩm có ở đó, bà ấy nói con bò này bà đã mượn rồi, Lương thị muốn làm loạn nhưng bị Ngưu thẩm át vía.”

 

Cậu bĩu môi, “Phu quân, em không thích Lương thị.”

 

Cậu biết nói thế là bất hiếu, nhưng Lương thị đối xử với phu quân quá tệ, đến cả tiếng “nương” cậu cũng chẳng muốn gọi.

 

“Tôi cũng không thích bà ta.” Thừa Tuyển Doãn chưa bao giờ kể chuyện thân thế của mình cho Cảnh Đường Vân nghe, nhưng cậu rất nhạy cảm, hắn không nói thì cậu vẫn nhận ra được ác ý của Lương thị.

 

Hắn không muốn cậu phải buồn vì những chuyện này, bèn cố tình cười nói: “Vậy chúng ta có được xem là tâm ý tương thông không?”

 

Cảnh Đường Vân lườm hắn một cái, lông mi khẽ run.

 

Thừa Tuyển Doãn nhìn cặp lông mi run rẩy ấy mà lòng ngứa ngáy, chỉ muốn chạm vào.

 

Hắn nghĩ vậy, rồi cũng làm thật. Đến khi Cảnh Đường Vân nghi hoặc nhìn sang thì hắn mới giật mình vì bản thân không kiểm soát được chính tay mình.

 

Hắn vội vàng thu tay lại, lảng sang chuyện khác: “Chúng ta vào nhà xem còn lại bao nhiêu tiền.”

 

Mắt Cảnh Đường Vân lập tức sáng lên, “Ừm ừm.”

 

Cậu đã cố nhịn không đếm, chỉ chờ phu quân về để cùng nhau đếm.

 

Lý chính làm việc rất hiệu quả, chưa đến nửa canh giờ đã khiến cả làng biết ngày mai Thừa Tuyển Doãn sẽ thu mua ớt và mè với giá cao.

 

Không ai biết hắn sẽ thu bao nhiêu, nhưng chuyện kiểu này thì cứ ai nhanh tay người ấy được, có tiền trong tay mới yên tâm. Chỉ là lúc này lý chính lại nói, ngày đầu tiên Thừa Tuyển Doãn chỉ thu ớt và mè của nhà Thừa Uông, bao nhiêu cũng thu hết.

 

Mọi người đỏ mắt vì ghen tị, dù sao cũng không biết ngày thứ hai hắn có còn thu nữa không, dù có thu cũng chẳng rõ thu được bao nhiêu.

 

Mà nhà Thừa Uông thì chẳng phải lo điều đó.

 

Có người đã tính rồi, một cân được ba văn, nếu Thừa Đại Tài nhanh tay một chút, vất vả lên núi hai ba lần là có thể hái được cả trăm cân, vậy là ba trăm văn tiền!

 

Chẳng khác nào Thừa Tuyển Doãn đem tiền không trao cho họ!

 

Lương thị bị miếng bánh từ trên trời rơi xuống làm cho choáng váng, cười tươi như hoa chạy về gọi Thừa Uông lên núi hái ớt.

 

Thừa Uông vẫn đang tức giận vì Thừa Tuyển Doãn không cho mượn bò, vừa nghe tin tốt thì lập tức vỗ đùi cái “đét”, đắc ý nói: “Tao biết ngay cái thằng thối tha ấy không dám mặc kệ chúng ta mà!”

 

Lương thị cười đến mức không khép được miệng, “Tiền này là tính theo cân, đến lúc đó mình trộn thêm đất vào, vậy là được nhiều hơn!”

 

“Đúng rồi!” Mặt mày Thừa Uông hớn hở.

 

Lão là cha của Thừa Tuyển Doãn, đã ra mặt đi làm cho hắn là cho hắn thể diện rồi, hắn dám chê ớt với mè lẫn đất chắc?

 

Lão xách cuốc lên định ra cửa, lại quay đầu nói: “Đại Tài đang ngủ trong nhà phải không? Gọi nó dậy đi cùng luôn.”

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (105)
Chương 1: Chương 1: Sống lại Chương 2: Chương 2: Nấu đồ ăn Chương 3: Chương 3: Đi mua sắm Chương 4: Chương 4: Kiếm chuyện Chương 5: Chương 5: Dầu thực vật Chương 6: Chương 6: Vạch mặt Chương 7: Chương 7: Món lương bì Chương 8: Chương 8: Lương bì bán chạy Chương 9: Chương 9: Tương mè rang Chương 10: Chương 10: Thuê người Chương 11: Chương 11: Thôn Đa Đậu Chương 12: Chương 12: Đại bá mẫu Chương 13: Chương 13: Say rượu Chương 14: Chương 14: Ghen tuông Chương 15: Chương 15: Xem bệnh Chương 16: Chương 16: Bán nhân sâm Chương 17: Chương 17: Ngọc bội Chương 18: Chương 18: Thuê người, thu mua Chương 19: Chương 19: Toan tính của nhà họ Thừa bị phá sản Chương 20: Chương 20: Cảnh cáo Chương 21: Chương 21: Uy hiếp Chương 22: Chương 22: Mỹ nhân kế Chương 23: Chương 23: Hũ tre Chương 24: Chương 24: Phu phu đánh nhau rồi à? Chương 25: Chương 25: Thanh danh Chương 26: Chương 26: Tham Ăn Chương 27: Chương 27: Tình địch xuất hiện Chương 28: Chương 28: Trần Nhiễu Bình Chương 29: Chương 29: Cảnh cáo Chương 30: Chương 30: Nghĩa lớn Chương 31: Chương 31: Bộ mặt thật của Nam thị Chương 32: Chương 32: Tầm Du tìm đến cửa Chương 33: Chương 33: Tầm Du đến xin lỗi Chương 34: Chương 34: Luyện dầu thực vật Chương 35: Chương 35: Mua đất! Chương 36: Chương 36: Nam thị bị đuổi việc Chương 37: Chương 37: Thừa Đại Tài tiêu hết tiền Chương 38: Chương 38: Tiểu Lương thị Chương 39: Chương 39: Dân làng kiếm chuyện Chương 40: Chương 40: Bị phát hiện giả xấu Chương 41: Chương 41: Mua sắm Tết Chương 42: Chương 42: Trong thuốc có độc Chương 43: Chương 43: Một phen hú vía Chương 44: Chương 44: Đường ca nhi mang thai Chương 45: Chương 45: Nam thị bị ép tái giá Chương 46: Chương 46: Mua đầu bếp Chương 47: Chương 47: Bị Thừa Đại Tài quấy rối Chương 48: Chương 48: Họ Ốc bắt người Chương 49: Chương 49: Ốc Dữ phẫn nộ Chương 50: Chương 50: Ốc Tiệm hạ lệnh bắt người Chương 51: Chương 51: Thừa Tuyển Doãn bị bắt Chương 52: Chương 52: Đường ca nhi bôn ba cứu chồng Chương 53: Chương 53: Vạn Bách Phiếm Chương 54: Chương 54: Cứu Thừa Tuyển Doãn Chương 55: Chương 55: Trần Nhiễu Bình thắng lợi trở về Chương 56: Chương 56: Thánh chỉ tới Chương 57: Chương 57: Cảnh Mỹ Hạnh bị bắt quả tang Chương 58: Chương 58: Thiên tai giáng xuống Chương 59: Chương 59: Mở kho bán lương thực Chương 60: Chương 60: Thoát chết trong gang tấc Chương 61: Chương 61: Thừa Đại Tài dẫn trộm vào thôn Chương 62: Chương 62: Tuyển người vào xưởng Chương 63: Chương 63: Thừa Đại Tài chịu khổ Chương 64: Chương 64: Mạc thị chết Chương 65: Chương 65: Thừa Đại Tài tự sát được cứu Chương 66: Chương 66: Hiệu quả của phương pháp bón ruộng Chương 67: Chương 67: Vạn Bách Phiếm tìm con Chương 68: Chương 68: Cha con tương kiến Chương 69: Chương 69: Cái chết của Lương thị và Thừa Uông Chương 70: Chương 70: Vào Kinh nhận thân Chương 71: Chương 71: Đến huyện Thuyền Thiết Chương 72: Chương 72: Trừng trị kẻ ác Chương 73: Chương 73: Than đá Chương 74: Chương 74: Người thân của Đường ca nhi? Chương 75: Chương 75: Gia đình đoàn tụ Chương 76: Chương 76: Thái tử viếng thăm Chương 77: Chương 77: Phu phu cãi nhau Chương 78: Chương 78: Không chỉ có một mỏ sắt? Chương 79: Chương 79: Bắt cóc Chương 80: Chương 80: Cứu người Chương 81: Chương 81: Phương pháp bón ruộng bị nghi ngờ Chương 82: Chương 82: Dư Vu Dương đưa Cảnh Tầm Vân trở về Chương 83: Chương 83: Mở thư viện, chiêu mộ phu tử Chương 84: Chương 84: Xưởng nước xốt mới Chương 85: Chương 85: Tiểu Trúc Tử bị bắt nạt? Chương 86: Chương 86: Thăng quan Chương 87: Chương 87: Đường ca nhi bị để mắt Chương 88: Chương 88: Hoa đào thối Chương 89: Chương 89: Thừa Tuyển Doãn nổi giận Chương 90: Chương 90: Giấc mộng hão huyền của Vu Oánh Mãn Chương 91: Chương 91: Đường ca nhi tự mình thử hiểm Chương 92: Chương 92: Làm hòa Chương 93: Chương 93: Tiểu Trúc Tử bị ám sát Chương 94: Chương 94: Tiểu Trúc Tử bị mất tiếng Chương 95: Chương 95: Bộ mặt thật của Vĩ Muội bại lộ Chương 96: Chương 96: Giặc cướp gây rối Chương 97: Chương 97: Về kinh Chương 98: Chương 98: Nhậm chức Thủ phụ Chương 99: Chương 99: Lương thảo Chương 100: Chương 100: Hồn nhiên ngốc nghếch Chương 101: Chương 101: Sự thật kinh hoàng Chương 102: Chương 102: Lập kế Chương 103: Chương 103: Hướng Tuyệt bị bắt Chương 104: Chương 104: Đại kết cục Chương 105: Chương 105: Ngoại truyện - Trở về thôn Thiên Trùng