Chương 182
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử

Chương 182

Thẩm Hi Hòa bước xuống xe ngựa, chắp tay về phía hai người rồi nói: “Tống huynh, Chúc huynh.”

Tống Chiêu Thanh: “Chu đại nhân ở trong xe ngựa,lát nữa sẽ xuất phát.”

Thẩm Hi Hòa đi tới bên cạnh xe ngựa, “Chu đại nhân.”

Mành cửa sổ xe ngựa được vén lên, lộ ra khuôn mặt chữ điền của Chu Mục Chi, Chu Mục Chi đánh giá Thẩm Hi Hòa một lượt, rồi nói: “Nếu đã tới rồi thì nhanh chóng lên xe ngựa đi.”

Hắn buông mành xuống, vỗ đùi, mới sáng sớm Thẩm Hi Hòa đã tới phủ hắn, rồi cho hắn nhìn một đoạn văn chương.

Là phần viết chi tiết hơn của bài sách luận trong thi đình, không chỉ viết về vùng địa thế sơn thủy của Tấn Dương, mà còn viết về các nhánh sông khác nhau, và lý do tại sao lại có lũ lụt nữa.

Mặc dù văn chương còn nhiều thiếu sót, nhưng mà rất hữu ích.

Hoàng Thượng vì sao chọn Thẩm Hi Hòa làm Trạng Nguyên, chính là bởi vì cái này, Thẩm Hi Hòa viết bắt đầu phân lưu từ Tấn Dương, Lư Giang rồi đến huyện Thanh Miện.

Huyện Thanh Miện có địa thế cao, quả thật có thể đào kênh phân lưu, triều đình hàng năm đều xây đê đập, nhưng mà lũ lụt thì năm nào cũng có.

Phân lưu chống lũ, có lẽ có thể thử biện pháp này xem thế nào.

Chu Mục Chi muốn dẫn theo mấy người Thẩm Hi Hòa đến Tấn Dương, cũng không phải hoàn toàn là bởi vì nguyên nhân này, biện pháp này trong sách luận thi đình Thẩm Hi Hòa cũng đã viết rồi, nhiều bài thi như vậy,chắc chắn sẽ có cái có thể dùng được.

Hồ Cảnh Bình từng có ơn tri ngộ với hắn, chuyện của Thẩm Hi Hòa ở Hàn Lâm Viện hắn đã có nghe qua rồi, Hồ tiên sinh từng là tiên sinh của Thẩm Hi Hòa, hắn có thể giúp đỡ thì sẽ giúp một tay.

Ba người đều là đệ nhất giáp tiến sĩ, không thể mai một ở Hàn Lâm Viện được.

Chu Mục Chi nói: “Chuẩn bị xong thì bắt đầu khởi hành đi, đừng chậm trễ.”

Thẩm Hi Hòa thu ô lại rồi bước lên xe ngựa, Tống Chiêu Thanh và Chúc Tu Viễn cũng lên theo, “Chuyến đi này núi cao sông dài,sau khi trở về sẽ như thế nào,thì vẫn chưa biết được.”

Thẩm Hi Hòa nói: “Tóm lại thì sẽ tốt hơn bây giờ.”

Tống Chiêu Thanh cười nói: “Đó là tất nhiên, ngày tháng ăn không ngồi rồi ta đã chịu đủ rồi.”

————

Đến cuối tháng năm, mưa ở Thịnh Kinh dần tạnh, khắp thành giống như là được tẩy rửa qua vậy, Cố Tiêu quét dọn sân một lần, sau đó thì đi tới cửa thành.

Lưu Niệm Từ viết thư nói muốn tới Thịnh Kinh, chính là mấy ngày nay.

Cố Tiêu đi tới cửa thành dạo qua một vòng, cô ở cửa thành đợi hơn nửa canh giờ, xa xa nhìn thấy một chiếc ngựa xe đang tới gần, ngừng ở trước cửa thành, Lưu Niệm Từ từ trên xe nhảy xuống.

Xương cốt của Lưu Niệm Từ cũng sắp tan thành từng mảnh rồi, lúc bọn họ xuất phát thì trời không có mưa, cách Thịnh Kinh càng gần thì mưa càng nhiều.

Bọn họ ở trên đường dừng lại mấy ngày, đợi mưa tạnh mới tiếp tục khởi hành.

Lưu Niệm Từ hô một tiếng vào trong xe ngựa, “Cha, nương, mau xuống xe nha!”

Ông chủ Lưu xuống xe trước, sau đó đưa tay cho Lưu phu nhân vịn lấy,“Con ổn trọng chút đi, đừng có kêu lớn như vậy……”

Lưu phu nhân ngẩng đầu nhìn lên bức tường thành, cũng thật là cao, “Đây là Thịnh Kinh sao…… Niệm Từ, con xem đó có phải là Cố cô nương hay không!”

Lưu Niệm Từ nhìn theo ánh mắt của Lưu phu nhân, kinh hỉ đan xen, “Tiểu Tiểu, cô đến rồi!”

Cuối tháng hai tới đây, bây giờ đã là cuối tháng 5 rồi, Cố Tiêu đã hơn ba tháng không gặp được Lưu Niệm Từ, cô chạy chậm qua đó, “Ta đoán là mọi người mấy ngày nay sẽ tới, qua cổng thành trước đi, lát nữa đi tới khách đ**m.”

Lưu Niệm Từ lôi kéo tay của Cố Tiêu, đưa công văn đi đường cho người gác cổng thành nhìn qua, rồi đi tới khách đ**m sắp xếp đồ đạc.

Thời gian này ông chủ Lưu phải bận rộn chuyện của cửa hàng đồ sứ,vì vậy liền để cho Lưu Niệm Từ đi theo Cố Tiêu chơi hai ngày.

Nếu như là trước đây, Lưu Niệm Từ tuyệt đối sẽ rất vui khi được đi chơi, nhưng mà bây giờ thì khác, nàng muốn giúp đỡ, “Cha, con cũng là đại cô nương rồi,sao cứ nghĩ đến chơi được chứ!”

Ông chủ Lưu vuốt râu, “Đúng đúng đúng, Niệm Từ là đại cô nương, không lâu nữa là phải gả chồng rồi.”

Lưu Niệm Từ bị trêu chọc, cũng không cảm thấy xấu hổ buồn bực lắm, trai lớn cưới vợ gái lớn gả chồng, có cái gì đáng để bực chứ.

Cố Tiêu lặng lẽ hỏi nàng ấy, “Khương công tử tới cửa cầu hôn rồi sao?”

Lưu Niệm Từ lắc đầu lại gật đầu, “Hắn ở Thịnh Kinh, làm gì có thời gian tới Tương Thành chứ, là cha mẹ hắn tới.”

Cha mẹ Khương Minh Hiên mang theo sính lễ tới Lưu gia cầu hôn, ông chủ Lưu quan sát mấy ngày, Khương gia mặc dù không phải đại phú đại quý gì, nhưng mà Khương lão gia và Khương phu nhân làm người khiêm tốn hiền lành,rất dễ ở chung.

Cho nên liền định xuống hôn kỳ, là tháng ba năm sau, là thời điểm thuận lợi xuân về hoa nở.

Bây giờ Lưu Niệm Từ chỉ nghĩ phải học làm buôn bán cho thật tốt, sau này không cần làm cho cha mẹ lo lắng.

“Còn cô thì sao! Tiểu Tiểu, Thẩm công tử hắn đã cầu hôn chưa?” Lưu Niệm Từ biết Thẩm Hi Hòa đã thi đậu Trạng Nguyên, vậy thì Cố Tiêu chẳng phải là Trạng Nguyên phu nhân rồi sao.

Cố Tiêu nhìn về phương nam một cái, bây giờ Thẩm Hi Hòa có lẽ vẫn chưa tới Tấn Dương đâu, “Vẫn chưa cầu hôn, hắn không ở Thịnh Kinh, chuyện này phải chờ hắn về rồi mới nói.”

Lưu Niệm Từ gật đầu, rất nhanh nàng lại nở nụ cười, “Thẩm công tử rất nhanh sẽ trở về, cô đừng lo lắng.”

Cố Tiêu nói không lo lắng là giả.

Thẩm Hi Hòa làm việc chăm chỉ hơn những người khác, địa thế vùng Tấn Dương được viết rậm rạp mười mấy trang giấy, có khi hắn sẽ đi gặp Chu Mục Chi, rồi nói chuyện đến nửa đêm.

Trên người Thẩm Hi Hòa có một nguồn năng lượng, làm cho Tống Chiêu Thanh và Chúc Tu Viễn cũng nghiêm túc hơn so với trước kia rất nhiều.

Còn chưa tới Tấn Dương mà đã mệt như vậy rồi, tới rồi thì còn phải nói sao.

Tống Chiêu Thanh nói: “Thẩm huynh, huynh phải bảo trọng thân thể, đừng nên quá liều mạng.”

“Ta và mọi người không giống nhau.” Thẩm Hi Hòa buông sách xuống rồi nói: “Lần này trở về, nếu được khen thưởng, thì ta có thể đi cầu thân rồi.”

Chỉ có những lúc nghĩ tới chuyện này,thì trong mắt Thẩm Hi Hòa mới có ý cười, “Tháng tám cầu thân, tháng mười thành thân, mọi người nói xem có được không?”

Chúc Tu Viễn nói: “Được, tất nhiên là được, tháng mười có rất nhiều ngày lành.”

Tống Chiêu Thanh nói: “Không phải đã là vị hôn thê rồi sao, sao lại phải cầu thân nữa.”

Hắn nghĩ chỉ cần trực tiếp cưới là được rồi, có lẽ là vì hắn chưa thành thân qua,nên không có kinh nghiệm.

Thẩm Hi Hòa không có cách nào giải thích được chuyện con dâu nuôi từ bé,chỉ nói: “Là vị hôn thê, việc hôn nhân nương ta đã đồng ý, mặc dù muội ấy ở nhà ta, có khi cũng có thể sớm chiều ở chung, nhưng mà những gì nên có thì đều phải có.”

Tam thư lục lễ, lễ hỏi của hồi môn, không phải Cố Tiêu bị bán vào Thẩm gia rồi, thì mấy bước này có thể bỏ bớt được, hắn phải tích góp tiền.

Tống Chiêu Thanh bừng tỉnh đại ngộ, việc hôn nhân này cha mẹ Thẩm Hi Hòa đã đồng ý rồi, chỉ là vẫn chưa có đính hôn, hắn vỗ bả vai Thẩm Hi Hòa, “Đến lúc đó ta sẽ tới uống rượu mừng.”

Chúc Tu Viễn đã chọn xong ngày lành rồi, “Tháng mười có ngày ba, ngày chín, ngày mười sáu, đều là ngày hoàng đạo, thích hợp cưới gả.”

Tống Chiêu Thanh nhìn thấy trên tay Chúc Tu Viễn cũng không có lịch, biết bấm tay tính toán chắc là do sở thích rồi.

Hai người vì chuyện thành thân của Thẩm Hi Hòa mà bày mưu tính kế, sính lễ nên đưa cái gì, mở tiệc chiêu đãi nên mời những ai, ngay cả đồ ăn trong hỉ yến nên ăn cái gì cũng đã suy xét tới rồi.

“Giò heo đường phèn, gà quay, cá, làm đủ mười món ăn đi, thập toàn thập mỹ.” Tống Chiêu Thanh cười hắc hắc hai tiếng, “Chúc huynh, huynh nói xem có phải không?”

“Đúng vậy, người đời đều tin vào thập toàn thập mỹ, tất nhiên là chín cũng được, có ý nghĩa trường trường cửu cửu.”

Tống Chiêu Thanh nhíu mày, buột miệng thốt ra, “Chín không phải là thiếu một món ăn rồi sao……”

Chúc Tu Viễn che miệng ho khan một tiếng, Tống Chiêu Thanh vội vàng nói: “Cái nào cũng được, nhưng mà ta cảm thấy số mười mới tốt.”

Thẩm Hi Hòa gật đầu, “Mấy món ăn trong hỉ yến thì để nói sau vậy, hôn kỳ cứ định vào ngày chín tháng mười đi.”

Có số mười, cũng có số chín.

Có câu nói như thế nào ấy nhỉ, là hai người dám nói, một người dám nghe.

Cứ như vậy sau mười ba ngày, cuối cùng xe ngựa cũng tới được vùng Tấn Dương.

Sắc trời u ám, ngửa đầu nhìn lên bầu trời, có thể thấy mưa bụi từ trên trời rơi xuống, Chu Mục Chi đã ngồi xe ngựa gần nửa tháng nay, lại không bì kịp với mấy người trẻ tuổi như Thẩm Hi Hòa, eo và lưng đều đau nhức.

Trời mưa đã lâu, trong không khí có một mùi rất khó ngửi, Chu Mục Chi nói: “Sao trời vẫn còn mưa nữa vậy?”

Quan viên của Tấn Dương vẻ mặt u sầu, hắn đích thân che ô cho Chu Mục Chi, “Đã mưa gần một tháng rồi, Chu đại nhân, chúng ta tới bờ sông trước đi?”

Một đường đi này Chu Mục Chi thật sự cảm thấy rất mệt mỏi, nhưng mà tình hình tai nạn cấp bách, “Đi thôi.”

Nhóm người lại mênh m.ô.n.g cuồn cuộn mà đi tới bờ sông.

Mặt sông dâng cao một thước, bùn đất ở dưới chân, dẫm xuống một bước chân là in xuống một dấu chân.

Gió bên sông rất lớn, mấy cây liễu bị thổi tới nỗi uốn cong, mưa vẫn đang rơi không ngừng, mặt sông nổi sóng dày đặc, trước đây khi nói đến cảnh mưa ở Giang Nam, thì đa số đều nghĩ đến cảnh mưa bụi mênh mông, bây giờ nhìn thấy cảnh mưa lớn như vậy, Chu Mục Chi chỉ cảm thấy đau lòng.

“Nếu mực nước lại tăng thêm, chỉ sợ bá tánh ở trung và hạ lưu sông Lư Giang sẽ phải hứng chịu hết.”

Quan viên Tấn Dương nói: “Đoạn thời gian trước đã xảy ra lũ lụt mấy lần, vài hộ gia đình trong làng đã dọn lên núi, còn đồng ruộng thì không có cách nào cứu được, chỉ cầu mong người không có việc gì là được.”

Chu Mục Chi híp mắt nhìn về nơi xa, nước sông đục ngầu, ông trời cho mưa xuống cũng quản không được, phải nghĩ biện pháp trị thủy.

Đoàn người đi dọc theo bờ sông, đi hơn mười mấy dặm đường, có nơi đã bị sạt lở, sau nửa ngày mới đến được huyện Thanh Miện.

Một đường này cũng không dễ đi, ai cũng mặc giày vải, đã bị ướt từ lâu, từ ranh giới huyện Thanh Miện hướng về phía đông, mực nước còn lớn hơn nữa.

Có câu nói người hướng chỗ cao mà đi, nước hướng nơi thấp mà chảy, nước chảy mạnh, thì địa thế nhất định phải cao.

Bọn người Chu Mục Chi đến Tấn Dương vào buổi sáng, bây giờ đã buổi chiều,đang mưa nên nhìn trời rất âm u, hơn nữa trời cũng sắp tối, bây giờ mà về trạm dịch cũng không được, chỉ có thể ở trong mấy nhà nông hộ gần đó.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (253)
Chương 1: Chương 1: Trộm Tiền Ta Nhất Định Phải Tích Góp Đủ Quà Nhập Học Cho Tướng Công!……1 Chương 2: Chương 2: Trộm Tiền Ta Nhất Định Phải Tích Góp Đủ Quà Nhập Học Cho Tướng Công!……2 Chương 3: Chương 3: Trộm Tiền Ta Nhất Định Phải Tích Góp Đủ Quà Nhập Học Cho Tướng Công!……3 Chương 4: Chương 4: Muội Muội Ta Là Muội Muội Của Huynh Ấy 1 Chương 5: Chương 5: Muội Muội Ta Là Muội Muội Của Huynh Ấy 2 Chương 6: Chương 6: Muội Muội Ta Là Muội Muội Của Huynh Ấy 3 Chương 7: Chương 7: Chia Thịt Cố Tiêu Giả Vờ “tướng Công……1 Chương 8: Chương 8: Chia Thịt Cố Tiêu Giả Vờ “tướng Công……2 Chương 9: Chương 9: Chia Thịt Cố Tiêu Giả Vờ “tướng Công……3 Chương 10: Chương 10: Chia Thịt Cố Tiêu Giả Vờ “tướng Công……4 Chương 11: Chương 11: Đi Ngủ 1 Chương 12: Chương 12: Đi Ngủ 2 Chương 13: Chương 13: Đi Ngủ 3 Chương 14: Chương 14: Hiểu Chuyện 1 Chương 15: Chương 15: Hiểu Chuyện 2 Chương 16: Chương 16: Hiểu Chuyện 3 Chương 17: Chương 17: Gieo Trồng Vụ Xuân 1 Chương 18: Chương 18: Gieo Trồng Vụ Xuân 2 Chương 19: Chương 19: Gieo Trồng Vụ Xuân 3 Chương 20: Chương 20: Thiên Vị 1 Chương 21: Chương 21: Thiên Vị 2 Chương 22: Chương 22: Thiên Vị 3 Chương 23: Chương 23: Tâm Loạn 1 Chương 24: Chương 24: Tâm Loạn 2 Chương 25: Chương 25: Tâm Loạn 3 Chương 26: Chương 26: Thẩm Hi Hòa Trở Về 1 Chương 27: Chương 27: Thẩm Hi Hòa Trở Về 2 Chương 28: Chương 28: Thẩm Hi Hòa Trở Về 3 Chương 29: Chương 29: Lo Lắng Ăn Gì Bổ Nấy 1 Chương 30: Chương 30: Lo Lắng Ăn Gì Bổ Nấy 2 Chương 31: Chương 31: Lo Lắng Ăn Gì Bổ Nấy 3 Chương 32: Chương 32: Cùng Nhau 1 Chương 33: Chương 33: Cùng Nhau 2 Chương 34: Chương 34: Cùng Nhau 3 Chương 35: Chương 35: Đổi Người 1 Chương 36: Chương 36: Đổi Người 2 Chương 37: Chương 37: Đổi Người 3 Chương 38: Chương 38: Bánh Cuốn 1 Chương 39: Chương 39: Bánh Cuốn 2 Chương 40: Chương 40: Bánh Cuốn 3 Chương 41: Chương 41: Đưa Cơm 1 Chương 42: Chương 42: Đưa Cơm 2 Chương 43: Chương 43: Đưa Cơm 3 Chương 44: Chương 44: Tiểu Cô 1 Chương 45: Chương 45: Tiểu Cô 2 Chương 46: Chương 46: Tiểu Cô 3 Chương 47: Chương 47: Nghe Lén 1 Chương 48: Chương 48: Nghe Lén 2 Chương 49: Chương 49: Nghe Lén 3 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253