Chương 183
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!

Chương 183

Trước khi trả lời câu hỏi, Khương Yếm ngừng viết và nhìn sang dòng sông dập dềnh.

Bên bờ sông có rất nhiều người, đám đông chen chúc trong bóng tối. Bọn họ cùng nhóm các cô gái đều mặc áo dài màu trắng như ánh trăng, trong mắt họ không hề có oán hận, cũng không có sự sợ hãi khi đối mặt với thứ không biết rõ. Mỗi người bọn họ đều vô cùng bình tĩnh, âm thầm hy vọng, cầu nguyện điều kì diệu sẽ xảy ra.

Thôn dân Đào Nguyên có cảm giác thần tính của riêng họ.

Mà loại thần tính này không thể nào tu luyện được, nó chỉ có thể được di truyền bẩm sinh, từ truyền thừa của Ngưu Tiên.

Bởi vì từ nhỏ mỗi người đều có sẵn thần tính, nên phẩm chất họ thanh cao. Họ sẽ không oán hận vì con mình không được chọn, cũng sẽ không vì để một đứa trẻ không bị lựa chọn mà âm mưu bí mật. Cho dù vô tình biết được sự thật thì theo bản năng họ cũng sẽ chọn cách che giấu nó.

Họ không vì người thân của mình mà cảm thấy không cam lòng, cũng không phẫn nộ vì đã sinh ra ở ngôi làng này, họ là con người nhưng lại không giống con người…

Phẩm chất của họ vĩ đại, lớn lao, thế nhưng lại không chân thật, bởi lẽ họ chưa bao giờ thực sự hòa nhập vào thế giới này.

Thẩm Hoan Hoan khẽ thở dài: "Nơi này giống như ở trong mơ vậy."

"Gửi vua Nghiêu, vua Thuấn, xin hãy làm cho các phong tục này trở nên trong sạch…"

Trương Độ xòe tay: "Có lẽ thứ mà người xưa đang tìm kiếm chính là ngôi làng như thế này, cổ xưa và mộc mạc, không có chút tâm cơ xảo trá gì."

Ngu Nhân Vãn thì thầm: "Em nghĩ tính cách của những cô gái đó rất chân thực."

Thẩm Hoan Hoan gật đầu: "Xiềng xích thần tính trên người bọn họ đã bị phá bỏ. Càng phẫn nộ, càng chân thật thì lại càng giống người."

Thẩm Hoan Hoan nói xong, trầm mặc một lát rồi thở dài.

Cô nàng này luôn giỏi đồng cảm, không chỉ với một người nào đó mà còn với cả một thôn làng.

Cô nàng bày tỏ lý lẽ: "Em nghĩ… Có lẽ không cần phải đợi thêm mười tám năm đâu."

Mọi người nhìn cô nàng bằng ánh mắt đầy hoang mang.

Thẩm Hoan Hoan cười khổ: "Không cần đợi đến lúc Ngưu Tiên chết đi, thôn Đào Nguyên này hẳn là cũng đã bị diệt vong luôn rồi."

"Lúc đứa trẻ đầu tiên rời khỏi thôn Đào Nguyên, khi ngôi làng này chính thức kết nối với thế giới thật, ngôi làng này sẽ bị xóa sổ khỏi thế giới vì nó vượt trội hơn tất cả các ngôi làng khác trên thế giới." - -

Khương Yếm không phủ nhận lời nói của Thẩm Hoan Hoan.

Bởi đây cũng là phán đoán của cô.

Thôn Đào Nguyên ẩn mình trong không gian, tồn tại như một ngôi làng của các vị thần. Khi xuất hiện trên thế giới, nó liền trở thành ngôi làng của con người. Tuy nhiên, dù ở trong thế giới này nhưng nó lại không hề tuân theo bất cứ quy luật phức tạp nào của nhân loại. Cho nên, đương nhiên nó sẽ bị trực tiếp xóa bỏ bởi ý thức của thế giới này.

Ngôi làng này quá vị tha và có tinh thần hy sinh.

Điều này thật xấu xí làm sao!

Con thuyền hiến tế sẽ sớm đi vào hang động, thời gian không chờ đợi ai, Khương Yếm vung bút lên và viết xong câu trả lời lên mảnh giấy.

Sau khi rời khỏi thôn Đào Nguyên này, cô đã dệt lên cho mình một giấc mộng, một giấc mộng nơi mà mọi người đều thấy có lỗi với cô.

Đúng là chỉ có bé gái mới có thể bị hiến tế, ngôi làng này thực sự thích bé trai hơn bé gái. Cô thật sự bị bạn thân bỏ rơi vì thế cô sẽ không bị cảm giác tội lỗi lấn át.

Sau khi Chu Hạ Hoa chết, h*m m**n của cô ấy mở rộng vô tận, cuối cùng hình thành nên Trường Năng Lượng này.

Vì vậy, nếu không chú ý đến chi tiết, bạn sẽ chỉ nhìn thấy những cô gái hy sinh, những người dân làng vô cảm, sự áp bức và lạm dụng, sự phản bội của bạn bè, sự bỏ rơi của anh chị em, ảo tưởng rằng mọi thứ đều không đẹp đẽ và bạn sẽ không bao giờ nhìn thấy được sự thật.

Chu Hạ Hoa là người giống người nhất thôn Đào Nguyên này.

Bởi vì cô ấy đã từng rất phẫn nộ. 

Thanh tiến độ trên phiếu trả lời đã đạt 100%.

Bên tai mọi người đều vang lên một tiếng "ding dong". Cảnh tượng trước mắt họ dần dần mơ hồ, sau đó lại trở nên rõ ràng hơn, cảnh tượng rõ ràng ở rất xa nhưng dường như lại đang ở ngay trước mắt.

Pháp sư đứng trên tảng đá bên bờ sông chơi đàn huyên, loại nhạc cụ cổ xưa phát ra âm thanh đơn giản và trong trẻo nhất. Cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao ngồi trên hang động, nhìn bản thân trôi theo dòng sông tới hang động cách đây hàng chục năm.

Chu Hạ Hoa ở trên con thuyền thứ năm. Sau khi cởi trói dây thừng, cô ấy ngồi dậy. Vân Minh Nguyệt và Diệp Điềm hát ngắt quãng, Ngô Mai liếc mắt nhìn Hạ Hoa.

Từ Hành rút chiếc quạt xếp từ trong tay ra, mở ra như thể một du khách hoang dã, rồi đóng chiếc quạt lại và vỗ nhẹ vào lòng bàn tay như một người kể chuyện.

"Vậy có nghĩa là…" Cô ấy lắc đầu.

Vân Phồn Tình đang ở trên con thuyền đầu tiên quay lại và hỏi: "Có chuyện gì thế?"

Ngay khi Từ Hành đang định trả lời thì mũi thuyền của Vân Phồn Tinh đã tiến vào trong hang động. Sau đó một tiếng kêu thảm thiết liền vang lên, Vân Phồn Tinh vừa nãy mới cười nói, thế nhưng một giây sau đã biến mất trên thuyền. Cùng với đó là những thanh âm cọt kẹt rùng rợn vàng lên, dòng máu đỏ tươi bắn tung tóe…

Cô ấy qua đời quá đột ngột, linh hồn tan thành mây khói, hình ảnh cuối cùng cô ấy để lại cho thế giới này là nụ cười ngoảnh lại.

*

Vân Phồn Tinh biết được cô ấy luôn được yêu thương từ khi còn nhỏ.

Cô ấy hồi tưởng lại quá khứ, bản thân học đi và nói chậm hơn nhiều so với những đứa trẻ cùng trang lứa. Cô ấy chỉ có thể nhớ được những sự việc sau sáu, bảy tuổi.

Thời điểm đó, cô ấy luôn ho, có lúc mắt cô ấy thâm đen, khó chịu đến ngất xỉu, liên tục ngã xuống sân. Tỉnh dậy liền nằm trên chiếc giường êm ái, ba mẹ sẽ nhìn cô ấy với ánh mắt phức tạp. Khi đó, mẹ cô ấy sẽ đi tới với vẻ mặt lạnh lùng và đặt thuốc giảm đau xuống trước mắt cô ấy một cách mạnh bạo.

Cô ấy không muốn uống, cho nên mẹ liền véo mũi cô rồi đổ thuốc vào miệng.

"Thật sự không bớt lo lắng tí nào mà." Mẹ nói.

"Đời này mẹ xui xẻo nhất chính là sinh ra một cái ấm thuốc như mày!"

Vân Phồn Tinh cũng cảm thấy mẹ mình thật xui xẻo. Cô ấy nằm trên giường, vì quá gầy nên chỉ chiếm một góc nhỏ trên giường. Bất cứ khi nào nhìn mẹ bằng ánh mắt lo lắng, mẹ liền sẽ quay người bỏ đi, giống như một ấm thuốc như cô ấy chính là cái thứ tai họa.

Tinh thần cô ấy luôn trong tình trạng mệt mỏi. Anh trai cô ấy sẽ mang theo những thứ mà mẹ mua cho mình vào phòng, cô ấy không thể không cảm thấy ghen tị, cô ghen tị với anh trai mình vì có thể chạy nhảy thoải mái. Cô ấy biết rất rõ, rằng thuốc của cô ấy là cần tiền, chính nó đã tiêu gần hết số tiền tiết kiệm của gia đình, nhiêu đó đủ để cho mẹ mua cho cô ấy rất nhiều thứ ngon lành, vui nhộn rồi.

Đã uống thuốc rồi thì không thể đòi hỏi gì thêm nữa…

Phồn Tinh có thể cố được thì sẽ không đòi hỏi. 

Vào sinh nhật lần thứ tám của anh trai, mẹ đã mua cho anh ấy một chiếc bánh quế. Có lẽ vì muốn lan tỏa niềm vui, anh trai đã xé một miếng bánh nhỏ nhét vào miệng Phồn Tinh, Phồn Tinh miễn cưỡng nuốt xuống, nhai rất lâu, cho đến khi không còn mùi vị nữa, cô ấy nắm tay anh trai mình và áp mặt vào đó, anh trai cô ấy sợ hãi bỏ chạy trước sự gần gũi đột ngột của cô ấy.

Giống như cách mẹ cô ấy ôm bát thuốc bỏ chạy.

  

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (267)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266 Chương 267: Chương 267: Hoàn chính văn Chương 268: Chương 268: Ngoại truyện 1 Chương 269: Chương 269: Ngoại truyện 2