Chương 189
Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng

Chương 189

Nghĩ đến đây, Hoài Lân gần như phản xạ có điều kiện mà thốt ra:

“Không, chúng tôi sẽ không gia nhập.”

Đối với những chuyện khác, Hoài Lân đã không còn quá để tâm – dù sao cậu cũng là người từng sống sót qua mạt thế. Nhưng chỉ riêng Lục Tinh Triệu, cậu tuyệt đối không muốn để anh phải chịu dù chỉ là một chút nguy hiểm.

“Tiền kiếp” của anh ấy – con chim ưng biển đôi mắt xám kia – mỗi khi nhớ lại, vẫn khiến lòng cậu đau nhói.

Bạch Như An nghe ra quyết tâm trong giọng Hoài Lân, nhưng vẫn không nỡ buông tay, tiếp tục khuyên:

“Tiểu Quỳ, việc này không thể để cảm xúc lấn át lý trí. Con phải nghĩ cho kỹ. Ở lại trái đất thì ‘lần trời sáng thứ bảy’ sớm muộn gì cũng đến – đến lúc đó, không ai có thể sống sót; nhưng nếu dám đánh cược một phen, biết đâu lại có thể tự tay giành lấy cơ hội sống sót từ tay tận thế…”

“Tôi không phải không muốn giành lấy hy vọng này, nhưng…” – Hoài Lân nói một cách uyển chuyển – “Tôi không tin những người này lắm.”

“Một công trình lớn thế này cần tất cả mọi người đồng lòng, mà lực lượng của các ông hiện giờ… còn quá ít.”

Bạch Như An khẽ thở dài, đáp:

“Cho nên chúng tôi mới đến tìm con”

“Hoài Lân, con là người mang theo tiên tri, là biểu tượng niềm tin. Con xuất hiện, mới có thể thu phục lòng người.”

“Còn Lục Tinh Triệu, là mấu chốt trong khâu kỹ thuật. Năng lực của cậu ấy sẽ rút ngắn ít nhất một phần ba thời gian thi công, thậm chí còn có thể cứu cả kế hoạch nếu phát sinh sự cố.”

“Có hai người , kế hoạch mới thực sự có thể bước vào giai đoạn khả thi.”

Hoài Lân không đáp, chỉ trầm mặc nhìn viên “dị năng thạch” trong tay – ánh sáng từ viên đá trong suốt phản chiếu lên gương mặt cậu, như một dòng nước đang âm thầm dâng lên trong lòng.

Một lúc sau, cậu mới chậm rãi hỏi:

“Nếu cuối cùng… con tàu đó không thể rời khỏi Trái Đất thì sao?”

“Nếu đến phút cuối vẫn thất bại, mọi người chết hết, còn người sống thì cũng không thể cứu được ai – vậy thì, có đáng không?”

“Ai sẽ chịu trách nhiệm vì tất cả những hy sinh đó?”

Câu hỏi rơi xuống, toàn bộ phòng họp bỗng chốc trở nên nặng nề.

Bạch Như An nhìn cậu rất lâu, rồi khẽ nói:

“Nếu thật sự đến bước đường cùng…”

“Vậy thì, người đầu tiên chịu phán xét – là ta”

“Cho nên chúng tôi cần thêm người giúp đỡ. Vì thế ta mới hợp tác với Hội Giới Luật, với Tháp Ngà, thậm chí không tiếc cả việc qua lại với Giáo hội Phán Xét—bởi vì mỗi một phần sức mạnh đều vô cùng quý giá, đều liên quan đến vận mệnh tương lai của tất cả mọi người.”

Bạch Như An nói, giọng nặng nề mà trang nghiêm:

“Đồng lòng hợp sức, trong thời đại đen tối này, thực sự quá khó. Trong những tấm lòng mà ta dốc toàn lực để giành lấy, có cả con, Tiểu Quỳ.”

Hoài Lân rối loạn trong lòng.

Cậu nên tin Bạch Như An sao?

Tin vào những sự thật đẫm máu trong quá khứ…

Hay tin vào dáng vẻ chân thành trước mắt của ông ta?

Lần đầu tiên, cậu gặp phải một phán đoán khó đến vậy.

Không kìm được, cậu ngẩng đầu nhìn về phía Lục Tinh Triệu, khẽ hỏi:

“Anh… em thật sự không biết phải làm thế nào. Anh nghĩ sao?”

Lục Tinh Triệu trầm mặc một lúc rồi đáp:

“Hoài Lân, nếu kế hoạch này có một tia hy vọng thôi, anh cũng sẵn sàng góp chút sức lực—dù chỉ là chút ít.”

“Có thể năng lực của anh chẳng đáng là bao, có thể cả thời đại này đều là bọn ích kỷ như Giáo hội Phán Xét, có thể đến cuối cùng chẳng còn gì để mong đợi nữa.”

“Nhưng… ừm, cho dù bọn mình không gom đủ ánh sáng để đốt lên mặt trời, thì anh vẫn có thể góp ra một cây nến, thắp lên một góc trời.”

Lục Tinh Triệu chưa bao giờ dùng phép ẩn dụ , vì để Hoài Lân biết ; anh thực sự tin vào điều đó, nên mới nói ra như thế.

Hoài Lân sớm biết với tính cách của anh, anh sẽ không đứng ngoài nhìn mãi. Nhưng lúc nghe tận tai những lời này, cậu vẫn bị chấn động sâu sắc.

“Bọn tôi có thể giúp… nhưng là với tư cách ‘đồng minh hợp tác’, do bọn tôi tự lựa chọn nội dung cụ thể. Ông không có quyền ra lệnh.”

Cuối cùng, Hoài Lân nói với Bạch Như An như vậy.

Ánh mắt Bạch Như An trong khoảnh khắc ấy bỗng sáng bừng lên, như thể phản chiếu cả bầu trời sao. Ông không giấu được vẻ mừng rỡ:

“Chỉ cần có thêm một phần trợ lực, đã là một bước tiến rồi.”

Hoài Lân khẽ thở dài:

“Hy vọng con thuyền Noah này, sẽ không giống như cái gọi là ‘Thánh Tử’ của Giáo hội Phán Xét . Trên thế giới này, lòng tin và tình thương còn lại đã quá ít, không thể chịu thêm bất kỳ dối lừa hay phản bội nào nữa.”

Bạch Như An trầm giọng:

“Trong quá khứ, chúng ta từng dùng đủ loại thủ đoạn… Ta biết con rất khinh thường.”

“Tiểu Quỳ, ta sẽ không ngụy biện rằng ‘bất đắc dĩ’. Có thể sau này ta vẫn sẽ làm vài chuyện quá khích—chúng ta không còn nhiều thời gian nữa…”

Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt mơ hồ như đọng lại giữa một vệt thời gian kéo dài — trong đó có cay đắng của ngày cũ, cũng có một chút hy vọng của tương lai.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (225)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225