Chương 19
Thám Hoa - Khương Đường

Chương 19: Thương tiếc

Ba ngày sau, Huyền Đế bất ngờ cử thái giám đến phủ Kỳ Lân truyền chỉ, triệu kiến Tống Lễ Khanh.

Tống Lễ Khanh cúi đầu nhận chỉ, trong lòng cảm thấy khó hiểu.

“Công công có biết, tại sao hoàng thượng lại đột nhiên muốn gặp ta không?”

Công công ngập ngừng, cuối cùng chỉ nói: “Nô tài chỉ biết, hoàng thượng giáo huấn thái tử cả một buổi sáng, mắng đến hộc máu, khi vào cung ngài cẩn thận một chút…”

“Đa tạ công công.”

Tống Lễ Khanh liếc nhìn Tiểu Địch, Tiểu Địch hiểu ý nhét cho thái giám một thỏi bạc.

Thái giám sợ hãi nói: “Cái này. . . Nô tài phụng mệnh truyền chỉ, sao dám nhận bạc của hoàng thái tử phi chứ?”

“Công công bôn ba vất vả, thời tiết hanh khô*, đi mua chén trà nhuận họng.”

(*) Thời tiết hanh khô: Nguyên văn cả câu là “Thiên can vật táo, tiểu tâm hỏa chúc” (天干物燥,小心火烛). Cái này trong phim TQ hay có mấy ông gõ mão ban đêm ấy “Thời tiết hanh khô, cẩn thận củi lửa”. 

“Dạ!”

Tống Lễ Khanh ngữ khí thành khẩn, cũng không ra vẻ hoàng thái tử phi, thái giám cung kính cười cười nhận lấy.

Tống Lễ Khanh mặc triều phục màu xanh lục, đội quan miện, rồi cùng thái giám vào cung.

Thái giám nhìn quan phục của y, không khỏi tán dương: “Thái tử phi tư thái ưu nhã, thấy ngài ta mới biết cái gì gọi là công tử như ngọc.”

“Công công quá khen rồi.”

Tống Lễ Khanh mỉm cười, ngồi ngay ngắn trong xe ngựa, mãi cho đến Di Hoa điện.

Đúng như dự đoán, trong điện là hai cha con Huyền Đế và Quân Kỳ Ngọc, Huyền Đế ngồi trên long ỷ vẻ mặt trầm tư. 

Quân Kỳ Ngọc thấy Tống Lễ Khanh, liền quay người nhàn nhạt nhìn y, như thể đang cảnh cáo.

“Thần tham kiến hoàng thượng.”

Lúc Tống Lễ Khanh dập đầu, lưng vẫn thẳng tắp, dáng vẻ đoan trang.

“Ừ.” Huyền Đế trầm giọng nói, “Tống Lễ Khanh, ngươi đã biết tội chưa?”

Mặc dù giọng không tính là nghiêm nghị, nhưng Huyền Đế không giận tự uy, lòng Tống Lễ Khanh khẽ chìm xuống, quỳ rạp dưới đất không dậy nổi.

“Thần… Thần sau ngày tân hôn, thân thể nhiễm bệnh, không dám mang bệnh vào trong cung, mới chậm trễ không vào cung thỉnh an hoàng thượng hoàng hậu, thần nguyện ý nhận tội chịu phạt.”

“Ta không phải nói ngươi thất lễ.” Huyền Đế trầm ngâm nói: “Thái tử ba ngày liên tiếp không vào triều, ngươi có biết chuyện này không?”

Tống Lễ Khanh ngẩng đầu lên, từ khóe mắt nhìn thấy khuôn mặt đầy bướng bỉnh bất tuân của Quân Kỳ Ngọc.

Mỗi ngày trước canh năm, y rõ ràng đã giúp Quân Kỳ Ngọc tắm rửa thay quần áo, tiễn hắn lên xe ngựa.

Quân Kỳ Ngọc không vào triều? Hắn có thể đi đâu?

“Thần….Không biết.”

Huyền Đế hừ một tiếng nói: “Vậy hắn ngày nào cũng đi mấy chỗ trăng hoa như Thanh Liên quán, Kim Lăng Các, dẫn theo sủng nô của hắn rêu rao khắp nơi, thâu hoan tìm vui, ngươi cũng không biết?”

“Thần…”

Tống Lễ Khanh căn bản không biết những chuyện này, mỗi ngày ra cửa Quân Kỳ Ngọc không cho phép y đi theo, phủ Kỳ Lân cũng đều là người của Quân Kỳ Ngọc, sao có thể báo cáo chuyện này cho một thái tử phi ăn không ngồi rồi như y?

Huyền Đế thở dài, “Ngươi là hoàng thái tử phi, ngồi vị trí này thì phải phò tá thái tử, đừng để hắn suốt ngày làm những việc không chính đáng! Nhưng ngươi, ngay cả hành tung hàng ngày của hắn cũng không biết, hắn đi ra ngoài chơi bời, còn phải để trẫm nói cho ngươi, rốt cuộc tâm tư của ngươi có đặt ở trên người thái tử hay không?”

Tống Lễ Khanh cắn môi, nghe lời khiển trách.

“Từ nay về sau thần nhất định sẽ làm hết phận sự, phò tá thái tử, không để thanh danh thái tử bị tổn hại nữa.”

Huyền Đế nhìn Tống Lễ Khanh quỳ trên mặt đất, thân hình nhỏ gầy, trong lòng cũng biết Quân Kỳ Ngọc ngang bướng, tính cách Tống Lễ Khanh nhu thuận làm sao có thể quản lý được Quân Kỳ Ngọc, cũng không khiển trách nữa.

“Được rồi, ngươi đứng dậy đi, thái tử tính tình kiêu căng, bình thường khẳng định ngươi đã nhẫn nhịn hắn không ít, có ủy khuất gì, có thể nói cho trẫm biết, trẫm thay ngươi làm chủ.”

Tống Lễ Khanh khí huyết không đủ, lúc đứng dậy bị hoa mắt chóng mặt, nhưng vẫn đứng vững vàng, không để mất phong thái.

“Thần lớn hơn thái tử hai tuổi, chiếu cố điện hạ là bổn phận, thần không ủy khuất.”

“Nhắc tới, ngươi là hầu đọc thái tử do trẫm khâm điểm, từ khi Kỳ Ngọc hồi triều, hắn một quyển sách một chữ cũng chưa đọc. Đợi Vạn Quốc yến kết thúc, trẫm sẽ để hắn đi thư viện, tu thân dưỡng tính, ngươi làm thư đồng bên cạnh hắn, nửa bước không rời.”

Huyền Đế vừa nói xong, Quân Kỳ Ngọc là người đầu tiên không hài lòng.

“Phụ hoàng! Con không phải đứa trẻ ba tuổi, không cần thư đồng, y ở bên cạnh con, chỉ biết vướng tay vướng chân.”

Sắc mặt Huyền Đế không vui, quát: “Ngươi nhất định phải có một người quản thúc! Ngày sau y chính là người giúp ngươi lên ngôi, cùng ngươi trị vì thiên hạ, ngươi không gần gũi với y, còn muốn bên tên sủng nô xấu hổ mất mặt kia của ngươi sao?”

Quân Kỳ Ngọc không phản bác lại, hất mặt qua một bên, trông càng phản nghịch.

Tống Lễ Khanh biết Huyền Đế cũng là có ý tốt, bọn họ có duyên với nhau từ lúc đi thư viện, xem như tạo cơ hội cho bọn họ, nối lại tình cũ.

Tiếc là Quân Kỳ Ngọc không cảm kích, xem ra còn hoàn toàn ngược lại.

“Lễ Khanh à, Tống gia các ngươi nhất môn song kiệt, cùng ở trong triều dốc sức vì trẫm, trẫm cảm thấy rất yên tâm.”

 Này gọi là vừa đánh vừa xoa, lời nói khách sáo của đạo làm vua mà thôi.

“Thần tạ thánh thượng long ân.”

“Đúng rồi, đến Vạn Quốc yến, ngươi cũng tham dự cùng Kỳ Ngọc đi, nó luôn tùy tiện không biết thu liễm, ngươi phải chỉ điểm chút.”

Hoàng đế lại ban cho Tống Lễ Khanh một ý chỉ khác.

Sau đó, Quân Kỳ Ngọc lạnh nhạt Tống Lễ Khanh hai ngày, thậm chí cả đêm không về ngủ, mặc dù trong lòng Tống Lễ Khanh buồn bã, nhưng cũng coi như là nghỉ ngơi lấy sức, cuối cùng bệnh cũng đỡ hơn một chút, sắc mặt cũng khá hơn.

Vào ngày Vạn Quốc yến, y chỉ mặc triều phục mộc mạc, nhưng khi vừa đẩy cửa ra, đã thấy Quân Kỳ Ngọc và Hồ Nô Nhi ăn mặc lộng lẫy, chuẩn bị lên xe ngựa.

Hồ Nô Nhi đã thay trang phục của người Trung Nguyên, nhưng áo choàng hoa lệ lỏng leo, lộ cả xương quai xanh ra ngoài, vàng bạc đá quý trên đầu càng chói mắt.

Tống Lễ Khanh đến gần hỏi: “Kỳ Ngọc, hắn cũng đi à?”

Hồ Nô Nhi õng ẹo trả lời trước: “Gia hứa dẫn ta đi xem náo nhiệt. Hôm nay, rất nhiều quốc gia khác vào triều, Hồ Nô Nhi muốn xem cảnh đời, thái tử phi không cho phép sao?”

“Không phải do y quyết định.”

Quân Kỳ Ngọc lạnh lùng ném ra một câu, dẫn Hồ Nô Nhi chui vào trong xe ngựa.

Suốt đường đi đến hoàng cung, Quân Kỳ Ngọc không đáp Tống Lễ Khanh nửa câu, hắn dẫn Hồ Nô Nhi đi dạo khắp nơi, Hồ Nô Nhi còn thỉnh thoảng cười quyến rũ, Tống Lễ Khanh im lặng đi theo phía sau.

Vạn Quốc yến được tổ chức ở điện Thái Hòa, Đại Cảnh quốc lực cường thịnh, chấp nhiếp thiên hạ, tất cả các nước chư hầu đều tới, sứ thần nhập tiệc, kim tôn mĩ tửu, ngọc bàn trân tu*, ca vũ thăng bình.

(*) Trích trong bài thơ “Hành lộ nan” của Lý Bạch: Nguyên văn “Kim tôn thanh tửu đẩu thập thiên, Ngọc bàn trân tu trị vạn tiền”. Dịch nghĩa “Cốc vàng, rượu trong, vạn một đấu, Mâm ngọc, thức quý, giá mười ngàn.”

Tống Lễ Khanh ngồi cùng bàn với Quân Kỳ Ngọc, Hồ Nô Nhi chỉ có thể ngồi bên cạnh hầu hạ.

Nhưng Quân Kỳ Ngọc cố tình tránh xa Tống Lễ Khanh, châu đầu ghé tai với Hồ Nô Nhi, nói chuyện vui vẻ, chiều Hồ Nô Nhi uống rượu trong cốc của mình, ngược lại hai người họ mới giống là một đôi phu thê tình thâm.

Tống Lễ Khanh chưa bao giờ uống rượu, nhưng y uống một hơi cạn sạch rượu trong ly, cổ họng đau rát, che miệng ho khan, cảm thấy phía đối diện có ánh mắt đang nhìn mình.

Chỗ ngồi của Bùi Tinh Húc đối diện với Quân Kỳ Ngọc.

Hắn là vương tử một nước, có địa vị cao trong các sứ thần, dĩ nhiên chỉ dưới mỗi thái tử.

Anh mắt Bùi Tinh Húc tr*n tr**, không chút che đậy đuổi theo Tống Lễ Khanh, như muốn thu hết mọi hành động của y vào trong mắt.

Tống Lễ Khanh khó chịu gật đầu, tránh ánh mắt nhiệt tình của Bùi Tinh Húc.

Bùi Tinh Húc phớt lờ việc y cố lảng tránh mình, mỉm cười nâng ly rượu lên.

“Thái tử điện hạ có mỹ nhân làm bạn, khiến bọn ta thật sự rất ghen tị, haha.”

Quân Kỳ Ngọc lễ độ uống rượu với hắn.

Lại hẩy hẩy cằm Hồ Nô Nhi, đắc ý nói: “Nô lệ của ta cũng là ở Tây Vực ngàn dặm mới tìm được một, Bùi huynh nhìn thấy cũng thích đi.” 

“Đúng vậy, điện hạ thật có phúc.”

Bùi Tinh Húc cười cười, mỹ nhân hắn nói đến không phải người này.

Từ lúc bắt đầu nhập tiệc, hắn đã quan sát ba người Tống Lễ Khanh, hắn thấy Quân Kỳ Ngọc và Hồ Nô Nhi trò chuyện với nhau vui vẻ, hết sức khó hiểu, phẩm vị của Quân Kỳ Ngọc không tệ, cư nhiên lại thích Hồ Nô Nhi nhu cốt mị nhãn hơn.

Còn Tống Lễ Khanh trong mắt tràn đầy tịch mịch, cô đơn tiều tụy ngồi ở bên cạnh, khiến lòng hắn cảm thấy thương tiếc.

Không kìm nổi sinh ra lòng thương yêu…..

Đồng thời cũng nghe tị cực kỳ.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (117)
Chương 1: Chương 1: Hôn ước Chương 2: Chương 2: Tứ hôn Chương 3: Chương 3: Đêm tân hôn Chương 4: Chương 4: Ngài yêu điện hạ nhiều lắm sao? Chương 5: Chương 5: Tự mình tới bù vào Chương 6: Chương 6: Cộng phó Vu Sơn Chương 7: Chương 7: Tại sao điện hạ lại đánh người? Chương 8: Chương 8: Có thấy bẩn không? Chương 9: Chương 9: Bám rồng dựa phượng, thân phận liền tôn quý sao? Chương 10: Chương 10: Nhận một cái tát này cũng không oan cho y! Chương 11: Chương 11: Có thể chống nổi nửa năm, coi như y xương cứng. Chương 12: Chương 12: Ta mãi mãi sẽ không chủ động rời khỏi ngươi. Chương 13: Chương 13: Lâu Lan vương tử Chương 14: Chương 14: Bệnh nan y Chương 15: Chương 15: Bùi Tinh Húc Chương 16: Chương 16: Nôn ra máu. Chương 17: Chương 17: Ngươi phải nhớ ta. Chương 18: Chương 18: Khó coi chết đi được. Chương 19: Chương 19: Thương tiếc Chương 20: Chương 20: Sau này ngươi theo ta đi Chương 21: Chương 21: Thỉnh cầu một người Chương 22: Chương 22: Cha nào con đấy Chương 23: Chương 23: Chỉ thuộc về một mình ta. Chương 24: Chương 24: Để ta đi, cầu xin ngươi. Chương 25: Chương 25: Lúc này giả bộ thâm tình cho ai xem? Chương 26: Chương 26: Không còn thuốc nữa Chương 27: Chương 27: Mạng của ngươi bây giờ cũng có phần của ta. Chương 28: Chương 28: Ta càng ghét người khác thờ ơ với ta hơn! Chương 29: Chương 29: Vậy giờ ngươi thề đi. Chương 30: Chương 30: Tiếp tục làm thái tử phi của ta. Chương 31: Chương 31: Không phải là ta yêu ngươi. Chương 32: Chương 32: Ta cũng không nhất định không phải là ngươi thì không được. Chương 33: Chương 33: Quỳ bóc Chương 34: Chương 34: Là lạnh nhạt Chương 35: Chương 35: Giả bộ vui vẻ Chương 36: Chương 36: Trả y lại cho ta Chương 37: Chương 37: Đem Tống Lễ Khanh áp giải vào thiên lao Chương 38: Chương 38: Ta không cần nữa! Chương 39: Chương 39: Ta không yêu ngươi nữa! Chương 40: Chương 40: Ta lạnh quá! Chương 41: Chương 41: Vãn hồi kiểu gì? Chương 42: Chương 42: Tại sao ngươi không thể tha thứ cho ta? Chương 43: Chương 43: Thân thế Chương 44: Chương 44: Hóa thành tro tàn Chương 45: Chương 45: Là ta bỏ ngươi! Chương 46: Chương 46: Là con hiểu lầm y ư? Chương 47: Chương 47: Lá thư Chương 48: Chương 48: Đời này kiếp sau không gặp lại là có ý gì? Chương 49: Chương 49: Làm thế nào mới có thể tha thứ cho ta? Chương 50: Chương 50: Ta không có cách nào yêu ngươi giống như yêu Quân Kỳ Ngọc Chương 51: Chương 51: Hôn mê Chương 52: Chương 52: Nghĩa trang Chương 53: Chương 53: Đã có một chút tư cách để yêu ngươi Chương 54: Chương 54: Tạm biệt, Quân Kỳ Ngọc Chương 55: Chương 55: Ta là người của Thái tử Cảnh Quốc Chương 56: Chương 56: Nó là con hoang của Thái tử Cảnh Quốc Chương 57: Chương 57: Sau này ta nhất định sẽ yêu thương ngươi Chương 58: Chương 58: Ngươi giấu y ở đâu? Chương 59: Chương 59: Lễ Khanh, là ta… Chương 60: Chương 60: Ta không thua Chương 61: Chương 61: Ta rất nhớ ngươi Chương 62: Chương 62: Vội vã muốn chứng minh, ngươi còn yêu ta Chương 63: Chương 63: Chúng ta chọn ngày nào để tổ chức lễ thành hôn? Chương 64: Chương 64: Ngươi thật sự cho rằng ta không hận ngươi sao? Chương 65: Chương 65: Hắn rốt cuộc là loại người như thế nào? Chương 66: Chương 66: Quỳ xuống Chương 67: Chương 67: Hồ Tư Ly Mục Chương 68: Chương 68: Hồi quang phản chiếu Chương 69: Chương 69: Ngươi đừng không để ý đến ta, được không? Chương 70: Chương 70: Núi Thần Chương 71: Chương 71: Ngài ấy chưa từng nói một câu không tốt về điện hạ Chương 72: Chương 72: Thế thân của Hồ Nô Nhi? Chương 73: Chương 73: Ta sống vạn năm không rõ đêm dài Chương 74: Chương 74: Ngươi xứng sao? Chương 75: Chương 75: Ngươi vẫn muốn đợi mãi như vậy sao? Chương 76: Chương 76: Tâm trí bị tổn thương Chương 77: Chương 77: Hóa ra khi yêu một người, trước tiên sẽ thấp kém như một nhúm cát bụi Chương 78: Chương 78: Say rượu, hôn môi Chương 79: Chương 79: Xin lỗi Chương 80: Chương 80: Lễ thành hôn Chương 81: Chương 81: Khiến y yêu ngươi Chương 82: Chương 82: Không cam lòng Chương 83: Chương 83: Đừng đến quấy rầy vương hậu của ta nữa! Chương 84: Chương 84: Cút đi! Chương 85: Chương 85: Ta đổi mắt cho ngươi Chương 86: Chương 86: Tiêu Thái tử Chương 87: Chương 87: Mai phục Chương 88: Chương 88: Để cho hắn chết đi Chương 89: Chương 89: Trên đời không chỉ có mỗi Quân Kỳ Ngọc hắn Chương 90: Chương 90: Gặp lại Chương 91: Chương 91: Giết hắn Chương 92: Chương 92: Ta chỉ thua ở trong tay ngươi Chương 93: Chương 93: Là ta không thể rời khỏi ngươi Chương 94: Chương 94: Ngươi chính là may mắn của ta Chương 95: Chương 95: Nương tựa lẫn nhau Chương 96: Chương 96: Duy chỉ thiếu ngươi Chương 97: Chương 97: Cửu tử nhất sinh cũng đáng Chương 98: Chương 98: Khó mà tự kiềm chế Chương 99: Chương 99: Ngươi đúng là tâm địa Bồ Tát Chương 100: Chương 100: Ta là Thái tử phi Chương 101: Chương 101: Ngươi là……? Chương 102: Chương 102: Tắm sắc Chương 103: Chương 103: Vậy ngươi ôm ta một cái đi Chương 104: Chương 104: Mùi hương không đúng Chương 105: Chương 105: Đào góc tường Chương 106: Chương 106: Ngươi đây là đang nhiễu loạn lòng quân Chương 107: Chương 107: Ta muốn làm hoàng đế Chương 108: Chương 108: Dục Đế Chương 109: Chương 109: Trẫm là hoàng đế Chương 110: Chương 110: Ngươi cho rằng ngươi thắng sao? Chương 111: Chương 111: Tên vô danh Chương 112: Chương 112: Ta là…Quái vật Chương 113: Chương 113: Sao ta có thể nỡ? Chương 114: Chương 114: Tinh trong tinh tú, Húc trong nhật húc Chương 115: Chương 115: Quân lão ma Chương 116: Chương 116: Ăn hiếp cha ta Chương 117: Chương 117: Kết thúc: Hoàng thượng tiếp tục cố gắng