Chương 19
Ông Xã, Đói Bụng, Đói Bụng, Cơm Cơm

Chương 19

Trường cấp ba Hưng Hoa Lộ nằm ngay trung tâm của một khu dân cư, ngôi trường này cũng không lớn nhưng học sinh cũng không phải ít, là một trường công lập, tỉ lệ lên lớp không cao không thấp, chủ yếu là chi phí khá rẻ.

Chín năm giáo dục bắt buộc, chỉ cần bàn đến tiền mua sách vở, tiền tiêu vặt, tiền thuê, chỉ mấy cái này thôi cũng đủ rẻ rồi.

Cổng trường mở hé, nhìn vào bên trong có thể thấy được mấy học sinh mặc đồng phục màu lam đang nghỉ giải lao, âm thanh cãi nhau ầm ĩ xem định đi nơi nào ăn cơm. Tề Trừng đứng ở trước cổng, vốn muốn tìm bảo vệ để đăng ký cho vào. Kết quả cậu vào phòng nhỏ thì lại không có ai.

Tề Trừng đi vào cũng không ai cản cậu.

Trường học này so với trường cấp ba của cậu khi trước quản thật thoáng hơn.

Buổi trưa hơn mười hai giờ, học sinh đều chạy ra bên ngoài ăn cơm, Tề Trừng ngăn lại một bạn học, "Xin chào, cho hỏi lớp 11 ban ba ở đâu?" Cậu gọi điện cho Lộ Dương nhưng không ai bắt máy.

"A, đi qua phòng chính vụ bên kia, sau đó đi lên cầu thang bên khu tổng hợp, lầu ba, đến đó trước cửa phòng học đều có treo biển, cậu sẽ thấy thôi."

"Cậu không phải học sinh ở đây sao? Tôi cũng lớp 11 đây, cậu tìm ai, tôi có thể giúp nha." Bạn học nữ bên cạnh thấy Tề Trừng có vẻ đẹp trai nên cười hì hì đến gần.

"Tui tìm Lộ Dương á."

Sắc mặt bạn học nữ lập tức thay đổi, nói: "Cậu với y là bạn bè sao?"

"Tụi tui mới quen thôi." Chưa tính là bạn bè.

Tề Trừng từ nhỏ đến lớn chỉ có hai người bạn, thế nhưng cũng rất ngắn ngủi. Một người coi cậu là cún ngốc mà đùa giỡn, một người khác thì chỉ muốn cậu hỗ trợ làm bài tập, đi thi giúp đỡ qua lại. Xong việc thì cắt đứt quan hệ.

"Vậy cậu tốt hơn hết là nên tránh xa hắn một chút, nghe nói hôm qua hắn ở bên ngoài kéo bè kéo phái đánh nhau, còn chém người nữa, hình như là do không giao phí bảo hộ với cướp địa bàn..."

Không phải chém người, mà là bị dây lưng đánh. Hơn nữa hình như là bị người trong nhà làm.

Tề Trừng không muốn trao đổi gì thêm với bạn học nữ kia, dựa theo chỉ dẫn, tìm được lớp 11 ban ba. Cửa phòng học màu xanh, trước sau đều có cửa, để mở thành một cái khe hở, Tề Trừng đến gần, muốn nhìn một chút bên trong có người hay không.

Cún con kinh hãi trợn to đôi mắt tròn xoe.

Lắp ba lắp bắp, có, có bạn học hôn hôn nhau ở trong lớp.

Phía cuối lớp có một đôi tình nhân đang ôm hôn nhau khó rời bỏ.

Tiểu Trừng Trừng độc thân từ trong bụng mẹ, Tiểu Trừng Trừng đã kết hôn, Tiểu Trừng Trừng còn có một ông xã rất đẹp trai, nhưng đáng tiếc kinh nghiệm của Tiểu Trừng Trừng trong việc này là một con số không, thịch một cái, mặt nhỏ đều đã đỏ ửng cả lên, hai lỗ tai đều phiếm hồng.

Bây giờ học sinh cấp ba còn có thể như vậy sao?

Lá gan thật lớn.

Tề Trừng mặt cún con đỏ bừng lặng lẽ dời tầm mắt, quay đầu lại không dám nhìn thêm.

Cậu đứng ở cửa, không biết có nên gõ hay không đây.

Cậu mới bị đôi tình nhân nhỏ kia hấp dẫn hết lực chú ý nên cũng chả nhìn được Lộ Dương có ở bên trong hay không nữa.

Vốn tự xưng là người trưởng thành - Tề Trừng, bây giờ người trưởng thành lại đắn đo suy nghĩ. Hay là chờ một chút nhỉ? Chờ bọn họ hôn xong rồi gõ cửa? Nhưng mà cậu cũng không biết bao giờ mới hôn xong? Hôn nhau thì cần mất mấy phút là xong vậy?

Hay là nhìn lại một chút?

Mình nhìn một chút vậy, xem một tí thôi.

Cún con lén lén lút lút đưa đầu nhỏ dán lên cửa——

"Này, cậu là ai vậy, đứng trước cửa lớp chúng tôi nhìn cái gì? Lén lút."

Tề Trừng: ...

Tề Trừng mặc áo khoác của ông xã, khi nãy nhìn thấy mình trong gương đặc biệt khí thế, bây giờ khí thế hừng hực ban đầu lại bay đâu mất tiêu. Tề Trừng eo thẳng tắp, nhìn về hướng bạn học nam.

Nam sinh bê hộp cơm, có chút mập, đôi mắt nhỏ phát ra tia cảnh giác.

"Tui tìm Lộ Dương."

Bạn học nam lập tức thu lại hết toàn bộ cảnh giác, giọng điệu thân thiết oang oang ồn ào: "Cậu tìm Lộ ca? Cậu là ai a, bạn bè của anh Lộ sao? Chưa từng gặp nha, cậu ấy ở trong lớp, vào gặp đi." Nhiệt tình đá cửa một cái.

... có người hôn nhau trong phòng —— Tề Trừng không kịp nhắc nhở.

Không thể làm gì khác hơn là mắt nhìn thẳng đi vào.

"Lộ ca, bạn bè của cậu hả? Người ta mới nằm nhoài lên cửa lớp mình nhìn vào một hồi lâu." Tiểu mập mạp đem cơm đặt lên bàn, "Tôi lấy nhiều lắm, ăn không nè? Hôm nay nhà ăn có cá nướng đó."

Lộ Dương đang nằm ở đó ngủ, bây giờ lại bị đánh thức, y liếc nhìn nam sinh mập mạp, nói một câu không ăn, sau lại nhìn về phía người lạ vừa xuất hiện trong lớp.

(Truyện chỉ được đăng duy nhất trên w.att.pa.d cmj_jinju, vui lòng tôn trọng công sức của tác giả và người edit bằng cách không đọc truyện trên các web khác, làm ơn nhá, đọc chỗ khác là tui dỗi, tui ứ edit nữa!!!)

"Tui hông gọi điện được cho cậu." Tề Trừng giải thích.

Ánh mắt người này thật hung ác. Vết thương trên trán y đã được che lại, không nhìn ra được, nhưng sắc mặt rất trắng, c*̃ng không mặc đồ giữ ấm mà chỉ mặc mỗi đồng phục học sinh, dây kéo khóa cũng không kéo hết, lộ ra áo đen bên trong.

Hình như tình huống sinh hoạt của Lộ Dương rất tồi tệ. Tề Trừng lại nghĩ tới mình lúc học cấp ba.

Nam sinh mập mạp giương mắt tò mò, Lộ Dương quay đầu tiểu béo lại, "Ăn cơm của cậu đi."

"Đi ra ngoài nói chuyện không?" Tề Trừng mượn cớ, "Đến trưa rồi, trước cổng trường các cậu có gì để ăn vậy?"

Lộ Dương giống như cậu trước đây vậy, lòng tự trọng siêu mạnh.

Sẽ không tiếp nhận sự thương hại của người khác, cho dù là ý tốt báo đáp cũng không muốn.

 Khó giải thích nổi Tề Trừng bây giờ đang phơi thây ăn bám cơm mềm của ông xã nhưng nếu là trước đây có nữ đồng nghiệp mời mọi người trà, bánh, khi hỏi đến cậu, cậu đều sẽ từ chối.

Bây giờ Tề Trừng ăn bám ngon lành cũng không hề cảm thấy lòng tự trọng bị làm sao cả.

... Ông xã sao có thể tính là người ngoài chứ!

Bọn họ đã kết hôn rồi, là người một nhà. Tề Trừng trừng cao hứng nghĩ.

Quán ăn trước cổng đều là các quán ăn nhỏ, bún, mì sợi, lẩu niêu, cơm chiên, đều được sắp xếp đầy các học sinh, kinh doanh có vẻ rất tốt, trong cửa hàng hết chỗ ngồi liền bày bàn ghế ra vỉa hè.

Bọn học sinh líu ra líu ríu tán gẫu cười vang, nói chuyện rôm rả.

Lộ Dương tưởng rằng cầm tiền rồi thì xong, kết quả hai người lại cùng nhau tiến vào một quán ăn có quy cách trước cổng, còn gọi đồ ăn mang lên. Lộ Dương mím môi, có hơi chống cự, "Đưa tiền cho tôi là được."

"Tui thật sự muốn mời cơm cậu, lần trước cậu cố ý làm đổ khay rượu, cũng bởi vì thế mà cậu bị mất việc."

"Cậu thật sự rất tốt, cám ơn vì đã giúp đỡ tui."

Tề Trừng rất nghiêm túc nói cám ơn.

Lộ Dương mặt đầy lệ khí, "Tôi ghét bị người khác hất rượu vào mặt, ai cũng không được, giúp cậu chỉ là tiện tay." Từ khi sự việc bắt đầu, người đàn ông kia luôn về nhà trong tình trạng say khướt rồi bóp mặt y, ép y uống rượu, sau đó lại hất rượu vào mặt y, động tay động chân đánh đập y.

Lộ Dương chưa bao giờ muốn nhận người kia là cha.

Tề Trừng không lên tiếng, không biết nên nói cái gì. 

Ba ngày trước tại quán bar, Lộ Dương mặt lạnh trượng nghĩa giúp đỡ—— giúp cậu hất đổ khay rượu, hấp dẫn đi lực chú ý của Lilian. Y biết điều này, nên mới dời đi ngọn đuốc đang cháy rực kia dời sang người mình.

Vốn dĩ là sự việc xảy ra trên người cậu...

Cũng may món ăn vừa lúc được đem lên. Tề Trừng buổi trưa đã ăn rồi, tự mình gọi một chén canh, chậm rãi ăn, phía Lộ Dương cũng bắt đầu động đũa.

Động tác ăn cơm rất hung ác, cứ như là bị bỏ đói lâu ngày vậy.

Tề Trừng nhìn Lộ Dương, giống như là nhìn thấy chính mình ngày trước. Cậu so với Lộ Dương còn có điểm tốt hơn một chút, cô nhi viện sẽ không dùng dây lưng đánh đứa nhỏ, trước đây cũng có đánh thật nhưng bị người tình nguyện phát hiện, sau đó nháo lên thời sự của địa phương nên đổi hình phạt thành nhốt trong phòng tối, không cho cơm ăn.

"Tui biết bọn họ cười nhạo tui, căn bản chả xem tui là bạn bè, chỉ muốn tui chi tiền cho bọn họ, bọn họ thấy tui ngốc lại nhiều tiền nên rất dễ lừa gạt." Tề Trừng húp canh rồi nhỏ giọng nói.

Chỗ này nấu canh trứng gà không ngon như của chú Quyền làm, khá mặn, nhưng bù lại cho rất nhiều trứng.

Lộ Dương ngừng đũa, thì ra người này còn ý thức được.

"Tui có hai chiếc xe thể thao, trong tủ có rất nhiều quần áo hàng hiệu, mỗi ngày không cần đi làm cũng có tiền tiêu, lúc trước khi cha mẹ cho thẻ, một tháng được tầm một triệu tiền tiêu vặt." phải không nhờ?

Hẳn là phải đi.

"Thế nhưng tui không có bạn bè, bạn bè chơi với nhau thật lòng thì thật sự không có."

Lộ Dương lộ ra biểu tình châm chọc cùng chán đời, người có tiền chính là cái dạng này đây, y còn đang bận giãy dụa với phí sinh hoạt, nhọc nhằn khổ sở làm thêm kiếm tiền đóng học phí năm sau, còn người này lại tiêu xài lượng lớn tiền bạc chỉ để kết bạn.

Cho nên cuối cùng thì tồn tại có ý nghĩa gì?

"Hồi sáu tuổi tui từng bị bắt cóc, lúc mới bị bắt cóc thì từ sáng đến tối đều sẽ khóc, vừa mới khóc liền bị nhốt vào phòng chứa củi, khóc nữa sẽ bị đánh một trận, làm việc không xong cũng sẽ bị đánh, sau đó được tui được tìm thấy, từ đó trở về sau tui rất sợ tối, sợ nghèo, sợ bị đánh."

Nét châm chọc của Lộ Dương cứng lại.

" Người cứu tui là một sinh viên bị lừa gạt đến đó, chị ấy được người nhà tìm được, bởi vì sau khi đến đây chị ấy nhận ra có điểm không đúng nên đã kiên trì cầu nguyện, cuối cùng cũng được cứu sống." Tề Trừng lộ ra nụ cười, nhìn sang, "May là khi đó tui vẫn còn sống, kiên trì cố gắng."

Lộ Dương có chút chật vật cúi đầu ăn vội.

Tề Trừng trả tiền, đem túi giấy đặt lên bàn.

"... Cám ơn cậu." Lộ Dương cầm túi giấy nói cám ơn.

Có thể là bởi vì tiền, c*̃ng có thể là bởi vì câu nói cuối cùng khi nãy của Tề Trừng.

May là tôi không có chết

May là tôi vẫn kiên trì cố gắng.

Thế giới này còn có người tốt, còn có điều tốt, không có cần vì những chuyện cặn bã kia mà hủy hoại chính mình.

"Chúng ta cũng coi như là bạn bè đúng không?" Tề Trừng hỏi.

"... Cậu nói sao thì là vậy đi. Tôi đi học."

Lộ Dương trở lại phòng học mới nhớ ra mình quên cái gì. Cái áo khoác lông vũ dính máu kia của Tề Trừng vẫn còn để ở kí túc xá.

...

Tiền trả nước hoa một ngàn tư, bữa cơm hôm nay lại ăn hết một trăm, còn lại một ngàn ba vừa vặn cho Lộ Dương. Nếu đưa Lộ Dương quá nhiều thì y chắc chắn không nhận, trên đường về Tề Trừng rất vui vẻ.

"Tề thiếu gia, bây giờ đến khu mua sắm đúng không, chẳng phải cậu muốn mua đồ sao?"

"Ấy, đúng rồi. Sư phụ cứ đi về trước, tí nữa tui sẽ tự đi bộ về."

Nhân gian chân thực xong rồi, Tề Trừng bây giờ liền hóa thành cá mắm vui sướng nhất thế giới.

Trước tiên cậu sẽ đi nhà sách đã, lần này nhất định phải trợn to hai mắt lên, không thể mua ngôn tình thiếu nữ nữa. Cậu muốn mua truyện tranh huyền huyễn mạnh mẽ, để ông xã nhìn, sau đó ông xã sẽ không thể gọi cậu là chim sẻ nhỏ nữa.

...

Đi dạo nhà sách xong, vừa vặn cậu có hơi đói bụng.

Gà rán!

Nếu như mua combo dành cho thiếu nhi sẽ được tặng một phần quà Tết. Là móc khóa Pikachu giống như cái game controller kia của cậu.

Lắc lư lắc lư, rất đáng yêu.

"Mua!"

Tiểu Trừng Trừng vung tiền như rác!

Tề Trừng ngồi trong cửa hàng KFC chờ món ăn. Bên cạnh có vài học sinh tiểu học tan học sớm đang chơi game.

"Vừa ra skin mới siêu đỉnh á, cậu có mua không?"

"Mẹ tớ nói nếu tớ rửa chén suốt một tháng thì sẽ cho tớ mua."

"Ài, không biết nên nói cậu thảm hay hạnh phúc nữa."

Cậu bạn nhỏ này cũng thật là lanh lợi quá đi, Tề Trừng nghía đầu qua thăm dò, hiếu kỳ hỏi: "Mấy đứa chơi cái gì thế?"

Khá giống vương giả vinh quang.

"Vinh quang ạ."

Quả nhiên, hai cái thế giới chả khác nhau là mấy. Tề Trừng rất nhanh liền download game về chơi.

"Anh gà ghê mới rank Đồng, ha ha ha." Tiểu nam hài cười nhạo.

Tề Trừng dưới cơn nóng giận, nạp tiền, mua luôn cái skin mà cậu nhóc tiểu học kia phải rửa chén một tháng mới mua được.

Hai đứa học sinh tiểu học oa oa sùng bái.

"Đại ca, thêm bạn tốt với em nhé? Em mang anh đi chơi."

"Tụi em làm xong bài tập thì có thể đánh một chút, mình cùng lên hạng."

Ngày hôm nay không chỉ thu hoạch được một người bạn lớp 11 mà còn thu hoạch được thêm hai em trai tiểu học nhiệt tình.

Rất thỏa mãn nha.

Lúc Tề Trừng cầm theo gà rán và truyện manga về, đi ngang qua khu mua sắm cao cấp thì bị hai cô gái trẻ tuổi trừng mắt nhìn.

? ? ?

Cậu không quen bọn họ, thật sự.

"Cũng bởi vì cậu mà Tuệ Tuệ bây giờ không được đi du học nữa, hiện tại chỉ có thể học đại học ở trong nước, trong nhà cũng quản rất nghiêm khắc, mời rất nhiều gia sư nói là không thi đậu đại học thì cứ tiếp tục học lại, đến thẻ cũng bị khóa, bây giờ không thể đi dạo phố với tụi tôi được nữa. Đều tại cậu, đồ yêu tinh hại người!!!"

"Thôi Anne, bớt tranh cãi một tí, Tưởng thiếu cũng nhận cậu ta là anh dâu rồi."

Cô gái kia bị chất vấn nên nghẹn họng, tức giận quay đi.

Ồ, cậu biết rồi, Chu Tuệ Tuệ là Lilian.

Nhưng Lilian không thể đi du học thì liên quan gì đến cậu?

Chả hiểu kiểu gì. ┐(´ー`)┌

Cún con oan ức, chạy về nhà tìm ông xã!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (114)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21: Đồ ngốc nhỏ của ông xã Chương 22: Chương 22: Ông xã sống lâu trăm tuổi để có thể ăn bám lâu thật lâu Chương 23: Chương 23: Ông xã thật đẹp trai... Chương 24: Chương 24: Cún con trộm trộm ông xã Chương 25: Chương 25: Ông xã, đây là Chó ngốc của chúng ta! Chương 26: Chương 26: Được ông xã tặng một điều ước Chương 27: Chương 27: Cún con tâm tư xấu xa Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29: Nhóc Đói Cơm của ông xã Chương 30: Chương 30: Ông xã, em dựa vào mặt để kiếm ăn đó! Chương 31: Chương 31: Chồng nhỏ của ông xã Chương 32: Chương 32: Ông xã ôm em đi kẻo lạnh Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35: cv Chương 36: Chương 36: bái baii não Chương 37: Chương 37: trá hình Chương 38: Chương 38: năn nỉ Chương 39: Chương 39: tiếp tục năn nỉ Chương 40: Chương 40: Trên giá sách của ông xã có một góc nhỏ truyện tranh của tui Chương 41: Chương 41: Trừng Trừng của ông xã đang tập thể dục Chương 42: Chương 42: Bảo bối có một không hai của ông xã Chương 43: Chương 43: Ông xã à, chúng ta là một đôi trời sinh Chương 44: Chương 44: Ông xã muốn chuyển nhượng cổ phần Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46: Cá mắm nhỏ của ông xã Chương 47: Chương 47: Mèo nhỏ meo meo Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49: Trừng Trừng của ông xã đồng ý Chương 50: Chương 50: Ông xã giúp Trừng Trừng tắm... Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53: Kỳ nghỉ suối nước nóng của Trừng Trừng và ông xã Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58: Ông xã ơi... bốn tuần rồi Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65: 65: Lam Nhất Nhất Của Ông Xã Và Hồng Linh Linh Của Tui Chương 66: Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67: 67: Ông Xã Và Tui Nhặt Được Một Tiểu Chính Thái Này Chương 68: Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71: 71: Ông Xã Chương 72: Chương 72: 72: Cún Nhỏ Lướt 5g Của Ông Xã Chương 73: Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74: 74: Ông Xã Em Tức Giận Đó Chương 75: Chương 75: 75: Ông Xã Chúng Ta Sắp Được Gặp Em Bé Rồi! Chương 76: Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78: 78: Ông Xã Ơi Chúng Ta Nướng Bánh Đii Chương 79.8: Chương 79-80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82: 82: Ông Xã Phạn Phạn Mọc Răng Rồi! Chương 83: Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84: 84: Ông Xã Chúng Ta Có Hai Nga Tử Lận! Chương 85: Chương 85: 85: Bé Con Kỳ Tích Chương 86: Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88: 88: Ông Xã Ơi Không Muốn Nhà Rộng Như Vậy Đâu Chương 89: Chương 89: 89: Ông Xã Em Cũng Đi! Chương 90: Chương 90: 90: Ông Xã Anh Có Muốn Ăn Kẹo Hồ Lô Không Chương 91: Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115