Chương 190
Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa

Chương 190

Chương 190
 
Cố Thanh Yến cắt từng miếng sườn đặt vào đĩa trước mặt Hắc Báo, lại dùng rau dại hoa dại quả mọng điểm xuyết một chút, đúng là hoàn mỹ bài bàn, sắc hương đều đầy đủ! Phượng
 
Chỉ là ném một miếng thịt cho con thú hoang, nhưng ai biểu bản thân cho nó một thân phận cao quý như vậy, hơn nữa ẩn giấu dưới lớp da báo kia rất có khả năng chính là nam nhân cậu muốn tìm kiếm?
 
Cố Thanh Yến rất tận chức tận trách cho Hắc Báo đầy đủ thể diện trước mặt thôn dân, mà Hắc Báo cũng rất phối hợp với cậu diễn ra một hình tượng sứ giả nguy hiểm mạnh mẽ nhưng cũng cao quý tao nhã.
 
Một người một báo làm lơ tiếng ồn ào chậm rãi ăn thịt ăn canh, bởi vì tinh thần lực mạnh quá mức, những thôn dân có mặt sau khi ăn đồ Ninh Dịch Phàm nấu, đột nhiên thái độ thay đổi chóng mặt đều bị Cố Thanh Yến nhận ra, trong đó bao gồm cả Tần Vũ Phi.
 
Ninh Dịch Phàm tự tay làm một bữa ngon tình yêu cho Tần Vũ Phi, Tần Vũ Phi ăn xong thì ánh mắt nhìn Ninh Dịch Phàm trở nên nóng rực dị thường, tràn ngập d*c v*ng chiếm hữu.
 
Khuôn mặt nhỏ của Ninh Dịch Phàm đỏ lên, mắt nai e ấp ngượng ngùng nhìn y, dịu dàng hỏi: "A Phi mặt anh sao đỏ vậy, anh nóng sao sao? Có muốn về nhà em ngồi một chút cho mát không?"
 
Tần Vũ Phi nuốt thức ăn trong miệng xuống, đặt chén xuống, kéo tay hắn rời đi.
 
Các thôn dân còn lại vẫn đắm chìm trong mỹ thực, không ai chú ý tới hai người rời đi, Cố Thanh Yến để ý thấy, nhưng thấy như vậy càng vui.
 
Trận này Ninh Dịch Phàm vẫn luôn phân cao thấp với cậu nhưng lại không một lần chiếm thế thượng phong, bước ngoặt của cốt truyện gốc đã đến, Ninh Dịch Phàm quá gấp gáp, đây có phải là cách hay hay không?
 
Khóe miệng Cố Thanh Yến cong lên, giương mắt đối diện với đôi mắt thú vàng kim đang lẳng lặng nhìn cậu.
 
Chỉ biết tới ăn cơm, ngoại trừ ăn cơm không còn suy nghĩ nào khác? Cậu đã nhìn chán con báo này rồi.
 
Thiếu niên chăm chú nhìn mình, trong đôi mắt xinh đẹp ẩn chứa một vài cảm xúc nó nhìn không hiểu, Hắc Báo lại vung vẩy cái đuôi dài, cảm thấy sung sướng.
 
Loại sung sướng này khi màn đêm buông xuống sẽ càng thêm rõ ràng.
 
Cố Thanh Yến từ trong ngăn tủ tìm một bộ quần áo bị giặt đến phai màu, sờ sờ đầu Hắc Báo, khẽ cười: "Anh đi tắm, em ngoan ngoãn ở đây chờ anh, đừng chạy lung tung."
 
Nói xong đi vào phòng tắm được vây lại bằng những tấm ván gỗ cực kỳ sơ sài.
 
Hắc Báo đang nằm im ban đầu không một tiếng động ngồi dậy, đôi đồng tử vàng kim xuyên qua khe hở trên tấm ván gỗ, nhìn trộm phong cảnh bên trong.
 
Trong màn hơi nước đang bốc lên, một bóng người mảnh khảnh như ẩn như hiện. Bọt nước theo mái tóc đen mềm mại của thiếu niên nhỏ xuống, đôi mắt anh đào xinh đẹp trong hơi nước mờ mịt, có vẻ đỏ lên càng thêm diễm lệ, làn da trắng nõn trên thân hình mượt mà như trứng gà bóc vỏ, bị hơi nướng hun nóng hồng hồng trong càng ngon miệng.
 
Hắc Báo nhìn chằm chằm, con ngươi thẳng đứng trợn to, cổ họng phát ra tiếng th* d*c khe khẽ.
 
Một lát sau, Cố Thanh Yến một thân sảng khoái bước ra khỏi phòng tắm.
 
Cậu ngáp một cái, ôm lấy Hắc Báo thiếp đi.
 
Chiếc cổ thon dài gần trong gang tấc, da thịt bóng loáng mềm mịn, cổ áo rộng để lộ ra xương quai xanh thanh tú, bên trên còn có một nốt ruồi đen nhỏ, xuống chút nữa, còn có thể thấy da thịt trắng nõn ẩn hiện, cảnh sắc mê luyến làm máu người dâng trào......
 
Đôi mắt vàn kim của Hắc Báo tối sầm lại, đầu lưỡi thô ráp theo bản năng l**m l**m khóe miệng, nó hất tấm chăn mỏng trên người xuống, nhảy xuống khỏi chiếc giường nhỏ hẹp.
 
Dưới ánh trăng, Hắc Báo với bộ lông đen phát ra ánh sáng lạnh lẽo như kim loại, thân hình cao lớn hoàn mỹ dài gần hai mét, chiếc lưng cơ bắp lực lưỡng, tứ chi mạnh mẽ hữu lực, từ kẻ chân lộ ra móng vuốt sắc bén màu trắng bạc, cái đuôi vừa thô vừa lớn lắc lư trong không trung, nguy hiểm tràn ngập bốn phía trong im lặng.
 
Khác với ban ngày, đồng tử thẳng đứng màu vàng kim của Hắc Báo có thêm một vòng tròn màu đỏ sẫm đáng sợ, phát ra ánh sáng đen tối mà chỉ loài dã thú mới có, trên trán còn có một ấn ký hình tia chớp kim sắc quỷ dị .
 
Nếu có người nhìn thấy, tuyệt đối sẽ bị sợ tới mức thét lên chói tai, Hắc Báo trước mặt vừa nhìn liền biết không phải người lương thiện gì! Bộ dạng nhe răng trợn mắt rõ ràng là muốn ăn người!
 
Thật sự là muốn ăn người.
 
Hắc Báo chậm rãi đi đến trước giường, trên cao nhìn xuống nhìn chằm chằm vào thiếu niên trên lớp chăn mềm mại.
 
Thiếu niên mặt mày thư giãn từ trên người tỏa ra mùi hương sau khi tắm gội làm tim người ngứa ngáy, nó không tự chủ được mà cúi đầu, tiến đến gần chiếc cổ thon dài của thiếu niên, không nhẹ không nặng cắn một ngụm, sau đó dùng đầu lưỡi thô ráp l**m láp......
 
Buổi sáng khi Cố Thanh Yến thức dậy, cảm giác cổ mình hơi hơi đau.
 
Cậu soi gương thấy, phần da thịt trên cổ bị dày vò sưng đỏ lên. Cậu duỗi tay s* s**ng, nội tâm dở khóc dở cười.
 
Tên nhóc này có lòng trộm nhưng không có gan làm, cắn cổ có ích lợi gì hả? Có bản lĩnh cắn cậu ngay trước mặt cậu đi!
 
Cố Thanh Yến hừ một tiếng muốn đi tìm người tính sổ, kết quả không tìm thấy Hắc Báo, lại nghe được một tin tức.
 
Tần Vũ Phi rời thôn trang đi nhập ngũ!
 
Tin này được Ninh Dịch Phàm thả ra bằng giọng điệu rất sảng khoái, âm thanh nói chuyện cũng cao hơn không ít, xem ra là đã thuận lợi bắt được Tần Vũ Phi.
 
"A Phi bảo tôi ở nhà chờ anh ấy! Anh ấy nhất định sẽ cho tôi một cuộc sống tốt!" Ninh Dịch Phàm cố ý ám chỉ, nhìn Cố Thanh Yến bằng đôi mắt đắc ý.
 
Cố Thanh Yến nhàn nhạt đáp: "Vậy thì chúc mừng, nhưng có thể đừng chắn đường tôi hay không? Tôi muốn đi chuẩn bị chút nguyên liệu nấu ăn tươi mới chiêu đãi sứ giả Sơn Thần."
 
Nghe cậu nhắc tới bốn chữ " sứ giả Sơn Thần" này, sắc mặt Ninh Dịch Phàm lập tức khó coi, nhưng không biết nghĩ đến cái gì lại thấy vui vẻ, âm dương quái khí nói: "Ninh An mày được Sơn Thần chọn, chuyên nấu ăn cho sứ giả Sơn Thần thật là làm người hâm mộ, không giống tao, bởi vì nấu cơm quá ngon, lại ngại từ chối thôn dân, chỉ có thể lao tâm lao lực nấu thật ngon cho thôn dân."
 
"Nhưng có thể để thôn dân nhấm nháp được đồ ăn ngon cũng là một chuyện làm người vui vẻ, nhưng điều làm tao vui vẻ hơn chính là tao đã dùng tài nấu ăn của mình để chiếm được trái tim người đàn ông, để anh ấy cố gắng hết sức mình vì tao!"
 
"Loại vất vả này được trả bằng một tư vị ngọt ngào mà một kẻ cô đơn như mày sẽ không hiểu được!"
 
"Loại người ích kỷ có gì đáng hâm mộ?! Tiểu Phàm cậu tuyệt đối đừng học theo nó!" Một bà dì đã ăn đồ ăn của Ninh Dịch Phàm khinh thường nói.
 
"Không sai! Tự cho là có thể phụng dưỡng sứ giả Sơn Thần thì đã mắt cao hơn đầu, ta khinh! Lúc trước nếu không phải mọi người thương tiếc mày mất cha mất mẹ, thì đã sớm đuổi mày đi rồi, mày còn có thể ở trước mặt chúng tao mà tự cao tự đại chắc!"
 
"Không phải chỉ là làm được hai món thôi sao? Có cái gì đáng khoe hả?! Còn mỗi ngày treo ở bên miệng, sợ người khác không biết mày làm osin làm đến nghiện luôn hả!"
 
Đám thôn dân ban đầu là vì sợ Hắc Báo nên không dám làm khó Cố Thanh Yến bắt đầu lên tiếng, đủ các loại châm chọc mỉa mai.
 
Cố Thanh Yến liếc mắt nhìn những thôn dân đã trở nên to gan hơn, lạnh lùng nói: "Sơn Thần trao tặng cho tôi trù nghệ, còn phái sứ giả Sơn Thần tới giám sát tôi đương nhiên là có lý do. Đừng nói tôi không muốn làm, mà là các người không xứng để ăn!"
 
"Tay nghề của tôi là dành cho quý nhân, các người nói nhiều cũng vô dụng!"
 
"Dành cho quý nhân? Thật là nực cười, ở nơi như thôn chúng ta, có thể có quý nhân nào? Không phải mày đang nói A Phi chứ?" Ninh Dịch Phàm hung dữ cảnh cáo cậu, "Ninh An tao nói cho mày biết! Tương lai A Phi thành công cũng không liên quan gì đến mày! Mày đừng có mặt dày mày dạn dán lên!"
 
Cố Thanh Yến cười khẽ: "Chỉ có mày thích thu gom rác, tao thì không hứng thú, mày cứ việc thu gom cho tốt đi."
 
Ninh Dịch Phàm cao giọng nói với nhóm thôn dân: "Mọi người đều nghe Ninh An nói rồi chứ? Nếu sau này nó còn dám dây dưa với A Phi, tôi xin các vị hãy giúp tôi cho nó một bài học!"
 
Nhóm thôn dân cùng hô lên đồng ý, nhốn nháo khiển trách Cố Thanh Yến, Cố Thanh Yến mặt không đổi sắc, "Vậy thì tôi chờ xem".
 
Ninh Dịch Phàm dường như nhìn thấy được tương lai thê thảm của Cố Thanh Yến, đắc ý nói: "Chờ thì chờ, ai sợ ai?"
 
Hắn nói như vậy, nhưng ngay ngày hôm sau Ninh Dịch Phàm đã bị Cố Thanh Yến vả mặt.
 
Quý nhân tới!
 

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (227)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227: Hoàn chính văn