Chương 192
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 192: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 10)

Chu Vân mơ màng nằm xuống, nhưng mắt vẫn nhìn Quan Viễn Phong không nỡ nhắm lại.

 

Quan Viễn Phong sờ trán hắn, thở dài: “Tầng thượng vốn đã nóng, năng lượng mặt trời cũng có hạn, máy phát điện này của em công suất không lớn, bây giờ vừa mới mưa xong, lát nữa sẽ nóng trở lại.”

 

Anh nhẹ nhàng dỗ dành hắn: “Hay là, chúng ta vẫn nên đến Bắc Minh nghỉ ngơi một thời gian nhé.”

 

Chu Vân cảm thấy giấc mơ này có đầu có đuôi, hắn rất muốn đồng ý mọi điều với Quan Viễn Phong, nhưng lại cố chấp ngay cả trong mơ: “Không sao, em là hệ Thủy, không sợ nóng.” Hắn không muốn rời khỏi nơi này.

 

Quan Viễn Phong: “…”

 

Dường như anh đã nhận ra điều gì đó, đưa tay ra che mắt hắn lại: “Em ngủ đi, anh ở bên cạnh em.”

 

Chu Vân nhắm mắt một lúc, lần này dị năng cạn kiệt quả thực đã khiến cơ thể hắn mệt mỏi đến cực điểm, dù trong lòng không muốn ngủ chút nào, nhưng hắn vẫn bất giác chìm vào cơn mê.

 

Quan Viễn Phong đi đến bên cửa sổ, kéo rèm lại để che đi ánh nắng chói chang. Cùng lúc đó, chiếc máy bay không người lái bên ngoài vừa bay lên cao, cẩn thận tiếp cận thì đột nhiên bị một cơn gió mạnh thổi bay, loạng choạng rơi từ tầng ba mươi xuống.

 

Trên xe chỉ huy có chút căng thẳng: “Bị phát hiện rồi!”

 

Thất Sát bình tĩnh tự nhiên nói: “Yên lặng, là do gió thổi. Hắn là song hệ Thủy-Mộc, không phải hệ Phong. Núi cao cộng thêm nhà cao tầng thì gió lớn là chuyện bình thường mà.”

 

Thành viên phụ trách giám sát khẽ nói: “Lại mất một cái nữa, mấy hôm trước ở Bắc Minh mất mấy con ong, thứ này dùng một cái là mất một cái.”

 

Thất Sát nói: “Cấp trên đã nói không tiếc giá nào, phải bắt sống.” Nhưng thiếu tay thiếu chân không sao, phải đảm bảo tinh hạch còn nguyên vẹn, đối phương tính tình cứng rắn, còn phải cẩn thận tự bạo, nhiệm vụ này hơi khó.

 

Một đội viên nói: “Kỳ lạ thật, nói là tội ác tày trời, nhưng lại nhất quyết phải bắt sống. Hay là đừng dùng máy bay không người lái nữa, rủi ro quá lớn, lỡ bị phát hiện, đây chính là vị tổ tông sống đã một mình lật tung phòng thí nghiệm Ám Cốc đấy, hình ảnh từ trên cao cũng cho thấy trên sân thượng này có hoa cỏ.”

 

Hắn ta rất tiếc chiếc máy bay không người lái của mình: “Lâu lắm rồi không gặp Lăng tướng quân, tiền thưởng Tết đến giờ vẫn chưa được phát. Vốn nói là Diệp tướng quân bệnh nặng, bây giờ đến Lăng tướng quân cũng không gặp chúng ta nữa, báo cáo xin bổ sung trang bị của tôi cũng không có hồi âm.”

 

Thất Sát lạnh mặt: “Căn cứ khó khăn, phải vì đại cục, không chỉ chúng ta không được phát. Hải, Lục, Không quân cũng đều chưa được phát.”

 

Một đội viên nhỏ giọng: “Trước khi Diệp tướng quân ngã bệnh, chưa từng thiếu của chúng ta một ngày, thậm chí còn lấy lương của mình để phát cho chúng ta.”

 

“Tôi đây cũng là vì đại cục, loại máy bay không người lái có tính ẩn nấp cao này thật sự rất đắt, không giống loại trên thị trường, trước đây đều là hàng đặt riêng, bây giờ nhà sản xuất cũng không còn nữa, thật sự không có gì để bổ sung đâu. Lỡ bị phát hiện, chúng ta còn mai phục cái gì nữa, đánh trực diện à? Chẳng phải là đi nộp mạng sao?”

 

Thất Sát đau đầu: “Được rồi, không dùng thì không dùng, đừng có lằng nhằng nữa.”

 

Đội viên đó không nói gì nữa, nhưng Thất Sát biết thực ra mọi người đều rất căng thẳng, dù sao trước đó bọn họ cũng đã nghiên cứu, vị bác sĩ này tính tình ôn hòa, tuy có chút lập dị thường thấy ở các nhà khoa học, nhưng chưa bao giờ biểu lộ tính công kích.

 

Vậy nên cái ngày đại khai sát giới, lật tung cả phòng thí nghiệm, bọn họ đã xem kỹ đoạn giám sát, tất cả mọi người đều thấy thi thể của cựu đại đội trưởng đội đặc nhiệm Quan Viễn Phong. Dù không có tiếng, và rõ ràng video đã bị cắt ghép, nhưng bọn họ vẫn nhận ra rõ ràng, đối phương bùng nổ là vì thi thể đó.

 

Sau đó, tổ tình báo đã đưa ra câu trả lời: “Chu Vân và Quan Viễn Phong là hàng xóm ở đối diện nhau, trước mạt thế Quan Viễn Phong đã bảo vệ hắn và đưa hắn đến căn cứ Tam Sở, nhờ Thiếu tướng Lạc Thủ Thường của căn cứ Tam Sở chăm sóc hắn.”

 

Mà sau khi phát hiện Chu Vân ở Bắc Minh, tổ tình báo cũng nhanh chóng đưa ra câu trả lời: “Trước đó bác sĩ Chu xin nghỉ phép về quê thăm người thân, đã mang theo một bệnh nhân bị cắt cụt tứ chi, mù hai mắt về làm đề tài nghiên cứu. Theo lời khai của sinh viên và y tá, kết hợp với một số dữ liệu điều trị của đối tượng thí nghiệm, đó hẳn là Tần Thịnh.”

 

“Trong nghiên cứu đề tài khoa học trước nay hắn vẫn luôn quy củ nghiêm khắc, đề tài được bảo mật, sinh viên và y tá chỉ nghĩ là đang làm nghiên cứu về trị liệu bằng dị năng hệ Mộc, cũng không dám lan truyền ra ngoài. Phòng thí nghiệm Ám Cốc bên này lại trước nay không can thiệp vào nghiên cứu của hắn, nên không đăng ký thân phận của đối tượng thí nghiệm đó.”

 

Một mối họa lớn trong lòng, được cứu chữa ngay dưới mí mắt, trên địa bàn của mình, lại còn mọc lại được tứ chi và phục hồi dị năng.

 

Nghe nói thiếu gia Diệp Thời Khanh đã nổi trận lôi đình, nhưng phòng thí nghiệm Ám Cốc lần này tổn thất nặng nề, sở trưởng bên viện nghiên cứu dị năng cũng đành bất lực. Dù sao thì việc thiếu gia Diệp Thời Khanh sỉ nhục người khác như vậy ở Bắc Minh cũng không được rêu rao ra ngoài. Viện nghiên cứu dị năng bên Trung Châu làm sao biết đó là kẻ thù của Diệp thiếu gia? Thời buổi này, khắp nơi đều là người bị dị thú cắn bị thương, bị tàn phế.

 

Vị bác sĩ Chu này, là chuyên gia xuất sắc nhất của phòng thí nghiệm Ám Cốc, dị năng giả song hệ cấp cao, kín đáo trầm lặng, một lòng một dạ với nghiên cứu khoa học, không màng danh lợi, chưa bao giờ yêu cầu bất kỳ đãi ngộ vật chất nào. Phòng thí nghiệm Ám Cốc vốn dĩ đã nâng niu hắn, luôn ưu ái hết mực, muốn gì được nấy, kinh phí, nhân sự, tài liệu nghiên cứu, cái gì cũng đảm bảo hết sức.

 

Sau khi sắp xếp lại manh mối, rồi định vị địa điểm Chu Vân có thể cư trú,, khu Vân Đỉnh Sơn Uyển nơi hắn và Quan Viễn Phong từng ở nhanh chóng được đưa ra.

 

Chu Vân cũng không che giấu gì nhiều, đi một mình về một mình, ngược lại là bọn họ phải cẩn thận kiêng dè, vừa không dám để hắn phát hiện, vừa phải lo hắn tự bạo khi giao chiến. Đối phương hoàn toàn không có giao tiếp xã hội, ở Bắc Minh cũng chỉ ra vào bệnh viện, tất cả các dự án tham gia đều được bảo mật, không có cách nào tiếp cận từ nơi khác.

 

Lần này bọn họ mang theo một số vũ khí bí mật, chỉ cần đợi đến đêm…

 

Hắn nhìn đồng hồ, truyền lệnh qua bộ đàm: “Cự Môn ẩn nấp cho kỹ, tìm cơ hội bắt đầu thả mồi. Tất cả mọi người mặc áo ngụy trang bằng vải đay bóng tối, chú ý hoa cỏ biến dị, kiểm soát, khống chế cho tốt cái thùng.”

 

“Cái thùng” chính là vũ khí bí mật bọn họ mang theo lần này, những vũ khí này khó kiểm soát, chỉ thích hợp dùng ban đêm, may mà bọn họ cũng chỉ cần sự hỗn loạn, thừa nước đục thả câu mới dễ dàng khống chế đối phương.

 

Vốn định ra tay từ đêm qua, kết quả đối phương vừa từ Bắc Minh về, đèn sáng đến tận khuya, sau đó sấm chớp mưa giông, sấm lớn nổ đì đùng suốt cả đêm. Tuy nói thời tiết cực đoan ở thời mạt thế rất nhiều, nhưng loại sấm như đêm qua, bọn họ cũng là lần đầu tiên thấy.

 

Người của bọn họ tuy đã lẻn vào, nhưng không thể sử dụng những vũ khí bí mật đó, càng không dám đến gần. Phải biết là trời mưa, đối phương là hệ Thủy cao cấp, tất cả nước mưa đều có thể trở thành vũ khí của hắn, vậy nên chỉ có thể lùi sang đêm nay.

 

Tuy mình cũng là hệ Thủy, nhưng đối phương là cấp năm, cấp năm và cấp bốn nói thì chỉ chênh nhau một cấp, nhưng chỉ cần nhìn cách đối phương thi triển hệ Mộc vốn trong mắt mọi người chỉ thích hợp trồng trọt thành quy mô kinh khủng như vậy, là biết sức tấn công của hệ Thủy chắc chắn cũng không thấp.

 

Nếu hắn muốn có sức chiến đấu với đối phương, phần lớn là phải tiêm thuốc.

 

Thất Sát không nhịn được sờ vào ống tiêm dùng một lần trong túi, trong lòng có chút bất an. Trước đây Lăng Đỉnh Tu cũng từng dùng loại thuốc này, sau đó Diệp tướng quân đã ngăn cản, cũng ngầm nhắc nhở bọn họ tốt nhất không nên dùng.

 

Lúc đó hắn ta cảm thấy có chút kỳ lạ, sau đó Diệp tướng quân liền “ngã bệnh”, rồi đến cả Lăng Đỉnh Tu cũng biến mất trước mắt mọi người. Bao gồm cả Tử Vi và Thiên Tướng, hai người này vốn là thân tín trong đội quân trực thuộc của Diệp tướng quân, là người của Lăng Đỉnh Tu, không giống bọn họ.

 

Hắn ta cũng mơ hồ cảm thấy bất an, nhưng Lão gia tử đã tìm hắn ta đến, ôn tồn an ủi, thăng cho hắn ta một cấp, lại cung cấp cho gia đình hắn ta đãi ngộ loại một của căn cứ, đổi nhà lớn hơn, con cái đổi trường học.

 

Hắn ta đành nghiến răng, coi như vì con cái, tác dụng phụ cũng chưa chắc đã đáng sợ đến vậy, dù sao vẫn tốt hơn là đánh không lại rồi chết.

 

Hắn ta lại nhìn đồng hồ: “Đúng giờ, các tổ báo cáo tình hình.”

 

Trong kênh lại một mảnh tĩnh lặng.

 

Hắn sững người, thành viên phụ trách giám sát đột nhiên có chút hoảng hốt: “Kênh bị nhiễu rồi!”

 

Thất Sát đột ngột đứng dậy, thì thấy trong bộ đàm vang lên một giọng nói quen thuộc: “Tôi là Diệp Duật Khanh, các thành viên tiểu đội Thiên Lang lập tức dừng mọi hành động, rút khỏi khu vực mục tiêu, tập trung tại xe chỉ huy ở cổng chính.”

 

Mệnh lệnh của Diệp Duật Khanh vẫn bình tĩnh, quyết đoán như thường lệ, không cho phép kháng cự.

 

Thất Sát nghiến răng: “Diệp tướng quân đang dưỡng bệnh ở Lâm Đông, sẽ không ở đây! Các tổ chú ý cảnh giác! Tạm thời đừng hành động thiếu suy nghĩ!”

 

Giọng nói kiêu ngạo lạnh lùng của Lăng Đỉnh Tu truyền đến: “Thất Sát, cậu muốn làm phản à? Lập tức dừng mọi hành động! Lăn tới đây gặp tướng quân!”

 

Cửa xe chỉ huy đột ngột bị kéo ra, Tử Vi và Thiên Tướng đứng ở cửa, họng súng chĩa vào hắn ta, mỉm cười nhìn hắn ta: “Giơ tay lên, ngoan ngoãn xuống xe đi.”

 

======

 

Trên tầng ba mươi, Chu Vân đột nhiên giật mình tỉnh giấc, bật ngồi dậy, chân trần chạy xuống giường, nhưng đột nhiên bị một cánh tay rắn chắc giữ lấy vai hắn: “Sao thế? Gặp ác mộng à?”

 

Chu Vân ngước mắt nhìn anh, lồng ngực phập phồng, tại sao tỉnh mộng rồi mà Quan Viễn Phong vẫn còn ở đây?

 

Nhưng lúc này hắn không kịp nghĩ nhiều: “Trong khu nhà có sinh vật bóng tối! Rất nhiều!” Trước đó dị năng của hắn cạn kiệt, nhưng cảm giác lãnh địa bị xâm phạm dần trở nên rõ rệt, dù đang ngủ say, hắn vẫn cảm nhận rõ ràng có thứ gì đó đang ở trong Sơn Uyển của mình.

 

Quan Viễn Phong giữ vai hắn: “Đừng lo, Tần Mộ đã khống chế được rồi.”

 

Chu Vân: “Tần Mộ?”

 

Quan Viễn Phong nói: “Là dơi bóng tối và rắn bóng tối, cứ như là dâng đồ ăn tận miệng cho Tần Mộ vậy. Tất cả đều được nhốt trong lồng gỗ che bằng vải đay bóng tối để cách ly dò xét, đầy ba lồng, Tần Mộ vui vẻ nhận lấy hết rồi.”

 

Chu Vân nhìn anh, giấc mơ này sao lại giống phim truyền hình dài tập thế này: “Tại sao Tần Mộ lại đến đây?”

 

Quan Viễn Phong có chút áy náy: “Anh gọi điện cho Diệp Duật Khanh, bảo ông ta sắp xếp. Tiểu đội Thiên Lang đến bao vây nơi này, chắc là nhắm vào em, bọn chúng vẫn còn thèm muốn tinh hạch của em. Nơi này đã bị lộ, không cần phải che giấu với bên Bắc Minh nữa. Hơn nữa vốn dĩ cũng là chó nhà họ Diệp nuôi, ông ta đến xử lý sẽ tiện hơn.”

 

“Em còn đang bệnh, anh không muốn em phải bận tâm.” Anh có thể đánh một trận tơi bời với đối phương, thậm chí anh còn khao khát một trận chiến thật sảng khoái. Nhưng dị năng giả cao cấp giao chiến không thể nào không có tiếng động, nhất là khi kỹ năng của anh không phải là sấm sét thì cũng là gió bão, kinh động đến Chu Vân, đến lúc đó hắn lại cưỡng ép vận dụng dị năng thì phải làm sao.

 

Anh vô cùng lo lắng cho sức khỏe của Chu Vân, đưa tay sờ trán hắn, vẫn còn sốt nhẹ, tuy không phải sốt cao, nhưng hôn mê lâu, vẫn còn sốt nhẹ, đổ mồ hôi, điều này không bình thường, giống như một viên pha lê bề ngoài hoàn hảo, nhưng bên trong lại đầy những vết nứt, một khi đổ bệnh là lộ ra hết.

 

Hắn ngơ ngác nhìn anh: “Diệp Duật Khanh? Tiểu đội Thiên Lang?” Điều này đã vượt quá nhận thức của hắn, không giống như giấc mơ mà hắn có thể tự biên tự diễn được.

 

Quan Viễn Phong lấy một bộ đồ ngủ ra, mặc cho hắn: “Đội dã chiến Thiên Lang, đội đặc nhiệm toàn dị năng giả của căn cứ Lâm Đông, bình thường rất bí ẩn, nhiệm vụ thực hiện đa số là ám sát, trảm thủ các nhiệm vụ bí mật, cấp độ bảo mật rất cao. Nhưng anh có nghe loáng thoáng, đều là dị năng giả cao cấp, để Diệp Duật Khanh đến xử lý là thích hợp nhất.”

 

“Ông ta cũng đến rồi, cùng Lăng Đỉnh Tu ở dưới đó, tất cả nhân viên đã bị khống chế, dị thú bóng tối cũng đã bị khống chế. Anh bảo bọn họ dọn dẹp một căn biệt thự ở dưới để nghỉ ngơi và thẩm vấn. Bác sĩ cũng đến rồi, căn số ba Nguyệt Khê ở dưới đó là nhà của anh, Tần Thịnh bọn họ đang dọn dẹp phòng, em xem tinh thần thế nào, có thể xuống dưới cho bác sĩ khám bệnh không?”

 

Anh cài từng chiếc cúc áo cho Chu Vân: “Anh nghĩ, em chắc sẽ không thích người khác đến nơi này của em.” Hơn nữa đối phương cũng đông người lại phức tạp, tầng ba mươi rất bất tiện, ban đầu anh còn định bế hắn xuống.

 

Chu Vân cúi đầu nhìn Quan Viễn Phong đang cài cúc áo cho mình, cảm thấy thật vô lý: “Cái gì?” Tất cả những điều này… lẽ nào đều là thật? Nhiều chi tiết như vậy, nhiều tình tiết như vậy, đây thật sự là đang mơ?

 

Quan Viễn Phong cầm quần đến, nắm lấy cổ chân hắn, Chu Vân cảm thấy bàn tay ấm nóng của anh đang nắm lấy mắt cá chân mình, rồi luồn vào ống quần, chân hắn bất giác rụt lại, nhưng không hề nhúc nhích.

 

Quan Viễn Phong nắm chặt, chỉ nghĩ hắn xấu hổ: “Không có gì phải ngại, em đang bệnh, không cần khách sáo với anh.”

 

Anh giúp hắn mặc quần vào, một tay vòng qua eo hắn ôm lên một cái là đã mặc xong quần cho hắn rồi.

 

Chu Vân: “…” Hắn đang ở trong vòng tay ấm áp của Quan Viễn Phong, ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt ngơ ngác: “Vậy anh giải thích với mấy người Diệp Duật Khanh thế nào về việc anh sống lại?”

 

Quan Viễn Phong bình thản nói: “Cứ nói là giả chết để thực hiện nhiệm vụ bí mật.”

 

Chu Vân: “…” Từ dơi bóng tối đến tiểu đội Thiên Lang, rồi đến giả chết thực hiện nhiệm vụ, giấc mơ này càng lúc càng bịa ra nhiều chi tiết chân thực, mình đã lôi tình tiết của bộ phim bom tấn nào vào đây vậy?

 

Quan Viễn Phong thấy hắn vẫn còn ngơ ngác trì độn, rất lo lắng, liền cúi xuống bế hắn lên: “Hay là để anh bế em xuống.”

 

Chu Vân đưa tay vịn vào cánh tay anh, cảm nhận được cơ bắp rắn như sắt, đây thật sự là ảo giác sao?

 

Chờ đã, nếu là ảo giác, vậy thì mình có thể làm một vài việc mình muốn làm được chứ?

 

Hắn đột nhiên đưa tay lên ôm lấy cổ Quan Viễn Phong, Quan Viễn Phong sững người, Chu Vân lại đột nhiên hung hăng hôn lên môi anh.

 

Đây là việc hắn đã muốn làm từ nhiều năm trước, nhưng vẫn luôn không dám làm.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (201)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Cô Đảo Chương 1: Quay Ngược Lại Trước Ngày Mạt Thế Đến Chương 2: Chương 2: Danh Sách Tích Trữ Hàng Hóa Chương 3: Chương 3: Chờ Đợi Một Người Chương 4: Chương 4: Đêm Hè Không Ngủ Chương 5: Chương 5: Lòng Trắc Ẩn Chương 6: Chương 6: Xây Dựng Vườn Dược Liệu Chương 7: Chương 7: Một Đêm Ngon Giấc Chương 8: Chương 8: Mưa Như Trút Nước Chương 9: Chương 9: Dị Tượng Toàn Cầu Chương 10: Chương 10: Diễn Tập Khẩn Cấp Chương 11: Chương 11: Thời Tiết Hửng Nắng Chương 12: Chương 12: Sương Mù Đỏ Giáng Xuống Chương 13: Chương 13: Nỗi Đau Ngày Tận Thế Chương 14: Chương 14: Hoa Sen Trong Nước Chương 15: Chương 15: Tìm Kiếm Vật Tư Chương 16: Chương 16: Khoảnh Khắc Mùa Xuân Chương 17: Chương 17: Thực Vật Biến Dị Chương 18: Chương 18: Nhà Hàng Mái Vòm Chương 19: Chương 19: Trận Đầu Thắng Lợi Chương 20: Chương 20: Từ Bỏ Vé Tàu Chương 21: Chương 21: Đợi Anh Rất Lâu Chương 22: Chương 22: Mọi Sự Đều Là Hư Không Chương 23: Chương 23: Cô Đảo Chi Vương Chương 24: Chương 24: Kích Phát Dị Năng Chương 25: Chương 25: Thiên Đạo Báo Ứng Chương 26: Chương 26: Liệt Hỏa Tuệ Tinh Chương 27: Chương 27: Gánh Nặng Ngàn Cân Tựa Lông Hồng Chương 28: Chương 28: Thuốc Quý Chương 29: Chương 29: Thuận Theo Tự Nhiên Chương 30: Chương 30: Dọn Dẹp Bãi Đỗ Xe Chương 31: Chương 31: Gỗ Mục Nở Hoa Chương 32: Chương 32: Đạp Gió Dẫn Sét Chương 33: Chương 33: Giống Cây Quý Hiếm Chương 34: Chương 34: Cướp Đường Đi Cướp Lại Bị Cướp Chương 35: Chương 35: Một Đêm Sao Rơi Chương 36: Chương 36: Mùa Thu, Mùa Bội Thu Chương 37: Chương 37: Đột Ngột Sang Đông Chương 38: Chương 38: Mùa Đông Dài Đằng Đẵng Chương 39: Chương 39: Hơn Cả Tình Bạn Chương 40: Chương 40: Xuân Về, Khách Đến Chương 41: Chương 41: Rượu Ngon Đãi Khách Chương 42: Chương 42: Đêm Trăng Mê Hoặc Chương 43: Chương 43: Quét Sạch Bệnh Viện Chương 44: Chương 44: Giao Phó Niềm Tin Chương 45: Chương 45: Một Bát Mì Cá Chương 46: Chương 46: Bình An Là Phúc Chương 47: Chương 47: Quyển Hai: Dạ Hành Chương 47: Vào Thành Bắc Minh Chương 48: Chương 48: Đại Lý Tốt Nhất Chương 49: Chương 49: Sóng Ngầm Cuộn Trào Chương 50: Chương 50: Cánh Bướm Khẽ Lay Chương 51: Chương 51: Chuẩn Bị Cứ Điểm Chương 52: Chương 52: Dâu Tằm Chín Rồi Chương 53: Chương 53: Lần Đầu Chạm Trán Chương 54: Chương 54: Khách Từ Trung Châu Đến Chương 55: Chương 55: Thanh Điểu Ân Cần Chương 56: Chương 56: Bạch Nguyệt Quang Chương 57: Chương 57: Mọi Việc Đã Sẵn Sàng Chương 58: Chương 58: Lập Đội Ra Khơi Chương 59: Chương 59: Thám Hiểm Đảo Hoang Chương 60: Chương 60: Giấc Mộng Ôm Trăng Sáng Chương 61: Chương 61: Mùa Xuân Của Đông Quân Chương 62: Chương 62: Nam Sơn Thảnh Thơi Chương 63: Chương 63: Con Tốt Thí Chương 64: Chương 64: Mọi Việc Đang Chờ Được Bắt Đầu Chương 65: Chương 65: Sáng Lập Công Hội Chương 66: Chương 66: Móng Vuốt Khỉ Tang Thi Chương 67: Chương 67: Dãy Núi Cửu Nghi Chương 68: Chương 68: Kỳ Ngộ Trong Rừng Sâu Chương 69: Chương 69: Không Hẹn Mà Gặp Chương 70: Chương 70: Mộng Hồi Đan Lâm Chương 71: Chương 71: Rồng Phượng Giữa Loài Người Chương 72: Chương 72: Đời Người Vô Thường Chương 73: Chương 73: Thanh Lý Môn Hộ Chương 74: Chương 74: Canh Gà Đêm Khuya Chương 75: Chương 75: Dược Phẩm Thanh Điểu Chương 76: Chương 76: Hoạn Nạn Mới Thấy Chân Tình Chương 77: Chương 77: Yến Lĩnh Hùng Vĩ Chương 78: Chương 78: Củ Sắn Dây Khổng Lồ Chương 79: Chương 79: Bách Thảo Chi Vương Chương 80: Chương 80: Voi Tang Thi Khổng Lồ Chương 81: Chương 81: Tâm Nghiện Khó Cai Chương 82: Chương 82: Chuẩn Bị Trước Trận Chiến Chương 83: Chương 83: Thắng Lợi Vang Dội Chương 84: Chương 84: Trở Về Tay Trắng Chương 85: Chương 85: Cùng Nhau Về Nhà Chương 86: Chương 86: Một Người Bạn Chương 87: Chương 87: Kiếp Này Đã Mãn Nguyện Chương 88: Chương 88: Nhân Sâm Mật Hoàn Chương 89: Chương 89: Đột Ngột Chia Ly Chương 90: Chương 90: Vịt Bóng Tối Chương 91: Chương 91: Tôi Vì Mọi Người Chương 92: Chương 92: Sức Mạnh Của Tự Nhiên Chương 93: Chương 93: Ếch Bóng Tối Chương 94: Chương 94: Đội Cứu Viện Đến Rồi Chương 95: Chương 95: Đông Quân Đã Một Lần Ghé Qua Chương 96: Chương 96: Giáng Đòn Sấm Sét Chương 97: Chương 97: Gây Ra Sự Kiêng Dè Chương 98: Chương 98: Lâm Binh Đấu Giả Chương 99: Chương 99: Cuốn Sách Em Đọc Chương 100: Chương 100: Ăn Miếng Trả Miếng Chương 101: Chương 101: Trang Viên Niết Bàn Chương 102: Chương 102: Trận Tuyết Đến Sớm Chương 103: Chương 103: Băng Tuyết Thất Thường Chương 104: Chương 104: Khách Đến Giữa Bão Giông Chương 105: Chương 105: Lộ Rõ Chân Tướng Chương 106: Chương 106: Mời Anh Vào Tròng Chương 107: Chương 107: Cuộc Chiến Khốc Liệt Chương 108: Chương 108: Thói Đời Suy Đồi Chương 109: Chương 109: Rung Động Chương 110: Chương 110: Chuyến Bay Lúc Nửa Đêm Chương 111: Chương 111: Quyển 3: Quy Khư Chương 111: Tứ Hải Quy Khư Chương 112: Chương 112: Bất Động Sản Hoàng Kim Chương 113: Chương 113: Xây Một Tòa Thành Chương 114: Chương 114: Thành Phố Trong Mơ Chương 115: Chương 115: Quán Rượu Ngày Tận Thế Chương 116: Chương 116: Kiếp Trước Kiếp Này Chương 117: Chương 117: Tiệc Sinh Nhật Chương 118: Chương 118: Nâng Ly Vì Tình Yêu Chương 119: Chương 119: Kim Quế Tỏa Hương Chương 120: Chương 120: Công Bố Trọng Đại Chương 121: Chương 121: Đều Là Người Quen Cũ Chương 122: Chương 122: Dự Án Mới Chương 123: Chương 123: Khoảng Trống Của Sinh Mệnh Chương 124: Chương 124: Đừng Quay Đầu Lại Chương 125: Chương 125: Diệu Thủ Hồi Xuân Chương 126: Chương 126: Thiên Lý Đồng Phong Chương 127: Chương 127: Bổ Nhiệm Lãnh Đạo Cấp Cao Chương 128: Chương 128: Cá Lớn Nuốt Cá Bé Chương 129: Chương 129: Biến Cố Ở Lâm Đông Chương 130: Chương 130: Chuyện Để Sau Này Hẵng Nói Chương 131: Chương 131: Tương Lai Còn Dài Chương 132: Chương 132: Chỉ Đợi Xuân Sang Chương 133: Chương 133: Một Món Quà Lớn Chương 134: Chương 134: Năm Tháng Thoi Đưa Chương 135: Chương 135: Ngày Mới Rực Rỡ Chương 136: Chương 136: Nói Đi Là Đi Chương 137: Chương 137: Trên Đường Du Lịch Chương 138: Chương 138: Canh Cá Bánh Gạo Chương 139: Chương 139: Thành Cổ Hải Long Chương 140: Chương 140: Bướm Tia Chớp Chương 141: Chương 141: Trời Sinh Đất Dưỡng Chương 142: Chương 142: Một Đường Đi Về Phía Tây Chương 143: Chương 143: Tấm Lưới Khổng Lồ Trên Núi Lửa Chương 144: Chương 144: Lôi Đình Bạo Tuyết Chương 145: Chương 145: Đóng Gói Rác Rưởi Chương 146: Chương 146: Thỏ Núi Lửa Chương 147: Chương 147: Thu Hoạch Đầy Ắp Chương 148: Chương 148: Dẹp Đường Hồi Phủ Chương 149: Chương 149: Trở Về Thành Quy Khư Chương 150: Chương 150: Cỏ Linh Lăng Vàng Chương 151: Chương 151: Mừng Cơn Mưa Đêm Xuân Chương 152: Chương 152: Sức Mạnh Mới Chương 153: Chương 153: Đêm Say Như Rượu Nồng Chương 154: Chương 154: Cuộc Đời Như Tiểu Mãn Chương 155: Chương 155: Tình Thế Vô Cùng Căng Thẳng Chương 156: Chương 156: Hòa Bình Ngược Chương 157: Chương 157: Kỳ Nghỉ Dài Chương 158: Chương 158: Ngoài Dự Liệu Chương 159: Chương 159: Vững Như Bàn Thạch Chương 160: Chương 160: Đối Chiến Dị Năng Chương 161: Chương 161: Chuyến Du Hành Ngày Mạt Thế Chương 162: Chương 162: Xa Hoa Lộng Lẫy Chương 163: Chương 163: Thiên Thượng Nhân Gian Chương 164: Chương 164: Yêu Ma Quỷ Quái Chương 165: Chương 165: Bệnh Viện Bình Thường Chương 166: Chương 166: Phương Án Cẩn Đoán Và Điều Trị Chương 167: Chương 167: Đêm Mưa Từ Chối Tiếp Khách Chương 168: Chương 168: Dấu Ấn Tinh Thần Chương 169: Chương 169: Con Người Thường Hướng Lên Cao Chương 170: Chương 170: Tuyên Truyền Cho Giải Đấu Chương 171: Chương 171: Công Bố Phù Ấn Chương 172: Chương 172: Tình Hình Ở Phương Bắc Chương 173: Chương 173: Tình Thầy Trò Chương 174: Chương 174: Dưới Một Gốc Cây Chương 175: Chương 175: Thủy Triều Đêm Tối Chương 176: Chương 176: Bốn Bề Mai Phục Chương 177: Chương 177: Đông Quân Nổi Cơn Thịnh Nộ Chương 178: Chương 178: Đợi Anh Về Nhà Chương 179: Chương 179: Tòa Thành Sương Mù Chương 180: Chương 180: Nơi Hoa Sen Nở Chương 181: Chương 181: Trân Trọng Hiện Tại Chương 182: Chương 182: Vị Thần Của Tương Lai Chương 183: Chương 183: Quyển 4: Ngoại Truyện Chương 183: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 1) Chương 184: Chương 184: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 2) Chương 185: Chương 185: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 3) Chương 186: Chương 186: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 4) Chương 187: Chương 187: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 5) Chương 188: Chương 188: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 6) Chương 189: Chương 189: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 7) Chương 190: Chương 190: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 8) Chương 191: Chương 191: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 9) Chương 192: Chương 192: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 10) Chương 193: Chương 193: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần11) Chương 194: Chương 194: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (Phần 12) Chương 195: Chương 195: Dòng Thời Gian IF – Kiếp Trước – Anh Trai Ma (HẾT) Chương 196: Chương 196: Khởi Động Lại Thái Bình (Phần 1) Chương 197: Chương 197: Khởi Động Lại Thái Bình (Phần 2) Chương 198: Chương 198: Khởi Động Lại Thái Bình (Phần 3) Chương 199: Chương 199: Khởi Động Lại Thái Bình (Phần 4) Chương 200: Chương 200: Khởi Động Lại Thái Bình (Phần 5) Chương 201: Chương 201: Khởi Động Lại Thái Bình (HẾT)