Chương 192
Xuyên Về Cổ Đại Làm Hoàng Đế

Chương 192

Y phục trút xuống, Tiêu Yến Ninh nhìn khắp người Lương Tĩnh, rồi chợt thấy những vết sẹo mới.

Hắn nhớ thư y gửi về chỉ toàn chữ bình an, vô sự, thỉnh thoảng còn buông lời trêu chọc bọn sơn tặc yếu như gió thoảng, gặp y liền co rú như chuột thấy mèo. 

Mỗi lần đọc, lòng hắn vừa bất lực vừa lo, bởi hắn thừa biết, dù có bị thương thật, y cũng chẳng hé răng.

Vết thương nặng y chẳng mở lời, còn những vết băng bó vài ngày đã đóng vảy, trong mắt y vốn chẳng đáng gọi là thương tích, huống chi ghi vào thư.

Nếu là Tiêu Yến Ninh, hắn cũng thế. Từ kinh thành đến Nam Cương xa xôi như vậy, chẳng việc gì phải để người khác treo lòng. Nhưng biết là một chuyện, khi tận mắt thấy vết sẹo trên người y, lại là chuyện khác.

Hắn chẳng nói gì, chỉ dùng tay nhẹ lướt qua từng vết sẹo, rồi lần lượt in môi lên đó, lặng lẽ đếm xem y đã thêm bao thương tích.

Lương Tĩnh khẽ run, hơi thở đứt quãng: "Chỉ là... vài vết thương nhỏ, vài ngày là lành..." 

Lời này khiến Tiêu Yến Ninh không vui, những câu định nói tiếp bị hành động mạnh mẽ bất ngờ của hắn cắt ngang, tan thành mây khói. 

Màn trướng thêu chỉ vàng chỉ bạc lập lòe dưới ánh nến, y nắm vai hắn, khẽ gọi tên Tiêu Yến Ninh, dường như muốn đẩy hắn chậm lại, lại dường như muốn gần hơn, thế nào cũng được.

Tiêu Yến Ninh nhìn thần sắc y, trầm giọng: "Vậy thế nào là vết thương lớn? Phải cụt tay gãy chân, mạng treo lằn ranh mới đáng để tâm sao?" 

Nhưng lời sau, hắn không dám thốt ra, sợ nói ra thành điềm. Hắn không mê tín, nhưng lúc này, hắn sợ lời mình nói trở thành sự thật.

Lương Tĩnh biết hắn giận, khẽ nhấc eo: "Yến Ninh ca ca, ta sai rồi, huynh phạt ta đi." 

Tiêu Yến Ninh vừa giận vừa sốt ruột, lại chẳng thể thật sự giận y. Là võ tướng, lại ở chốn biên cương, làm sao có thể không hề hấn gì? 

Chỉ là, lòng người đều bằng thịt, thấy những vết thương ấy, hắn cũng đau, cũng khó chịu.

Lúc này, hắn tự trách, liệu để y đi Nam Cương có phải sai lầm hay không.

Nhưng hắn biết, nếu thời gian quay lại, hắn vẫn sẽ để y rời kinh, để y lập công nơi biên ải. Khoảnh khắc ấy, hắn ghét sự tỉnh táo của chính mình. 

Tuy nhiên, nếu Lương Tĩnh đã nói muốn phạt, hắn sẽ chiều, đừng tưởng hắn không nỡ. Nghĩ vậy, hắn lật y một vòng, để không bị đôi mắt đáng thương của y lừa gạt đến mềm lòng.

Lương Tĩnh khẽ rên, nghiêng đầu: "Ta... muốn nhìn huynh..." 

"Không được." Tiêu Yến Ninh cương quyết: "Đây là hình phạt dành cho ngươi." 

Hắn thích nhìn biểu cảm của y, bất kể là gì, nhưng giờ, ánh mắt y khiến hắn bừng lửa trong lòng, nên hắn không muốn nhìn. 

Hắn biết mình trẻ con, nhưng chẳng muốn phạt y cách khác, chỉ đùa dai thế này.

Lương Tĩnh rất muốn quay lại, nhưng Tiêu Yến Ninh tối nay mạnh mẽ lạ thường, chẳng cho y cơ hội. 

Sau đó, đầu óc y trống rỗng, chẳng còn thời gian hay tâm trí nghĩ ngợi. Mọi giác quan đều bị hắn chi phối, trong ngoài đều thế. 

Y vùi mặt vào gối thơm, che giấu mọi âm thanh. Khi tất cả lắng xuống, Lương Tĩnh vừa nhúc nhích, Tiêu Yến Ninh đã đè vai y, trầm giọng: "Không được động." 

Rồi hắn ghé tai y thì thầm: "Mấy vết thương mới, phải phạt bấy nhiêu lần."

Lương Tĩnh cười khẽ, cả người run lên. 

Tiêu Yến Ninh nghe vậy thì tức giận, cố ý cử động, tiếng cười của y lập tức đổi giọng. Nhưng y vẫn mạnh miệng, giọng lười biếng mà mê hoặc: "Yến Ninh ca ca, huynh chắc đây là phạt chứ không phải thưởng?" 

Tiêu Yến Ninh hung hăng: "Ta nói là phạt thì là phạt." 

Lương Tĩnh im lặng, đế vương nói gì cũng đúng, y đành gật đầu. Phạt hay thưởng, chỉ cần là Tiêu Yến Ninh, thế nào cũng được.

Đêm còn dài, chẳng biết qua bao lâu, động tĩnh trong phòng mới dần yên ắng. 

Lương Tĩnh mệt đến mở mắt không nổi, vẫn ngáp dài, yếu ớt hỏi: "Đủ số lần chưa?" Nói xong, y chìm vào giấc ngủ. 

Tiêu Yến Ninh vốn đã mệt, nghe câu này, mắt trợn to. 

Chín vết sẹo mới, hắn nói mỗi vết một lần, làm sao mà một đêm có thể tính sổ hết?

Hắn gọi Nghiên Hỉ chuẩn bị nước nóng, lau người cho y, y vẫn ngủ say. Khi ôm y, sắp chìm vào giấc, hắn chợt nghĩ, y mệt thế này, là vì hắn hay vì hành trình dài? 

Chắc là cả hai.

Sáng hôm sau, Lương Tĩnh tỉnh lúc giữa trưa, người khô ráo nhưng đau ê ẩm. Mặc quần áo, suýt ngã. Y ngượng ngùng, may mà phòng chỉ có mình. 

Sửa soạn xong, y tự nhủ, sau này không dám chọc Tiêu Yến Ninh nữa. Hoan lạc vừa đủ thì tốt, nếu quá đà sẽ thành khổ!

Nghiên Hỉ gõ cửa: "Đại nhân, ngài dậy chưa?" 

Lương Tĩnh khàn giọng: "Vào đi." 

Họng hơi khàn, Nghiên Hỉ bước vào đúng lúc bưng một chén nước ấm, Lương Tĩnh đón lấy uống cạn.

Nghiên Hỉ đợi y uống xong mới cười bảo: "Hoàng thượng sáng sớm đã hồi cung thượng triều, trước lúc đi còn dặn nô tài phải trông chừng đại nhân dùng bữa. Hoàng thượng còn nói, ngài tan triều sẽ lập tức quay về."

Lương Tĩnh mặt gỗ "ồ" một tiếng, rồi gật đầu.

Nghiên Hỉ thấy y ngoan ngoãn thế, trong lòng càng thêm vui.

Lương Tĩnh dùng xong bữa thanh đạm, tựa đầu giường đọc sách, chẳng được bao lâu đã lại ngáp dài.

Chủ yếu là những ngày trước tinh thần luôn căng như dây đàn, giờ về đến kinh thành, thân thể đột nhiên thả lỏng, tinh thần cũng theo đó giãn ra, mỏi mệt liền ùa tới.

Lương Tĩnh lại chẳng muốn ngủ, cứ gật gù như gà mổ thóc, quyển sách trên tay nặng trịch.

"Ngáp hoài thế, sao không ngủ thêm chút nữa?" Tiêu Yến Ninh bước vào, thấy y gật gù như gà mổ thóc, rõ ràng mệt rã rời mà còn cố chống đỡ. 

Lương Tĩnh nghe tiếng hắn, lập tức tỉnh như sáo, thuận miệng đáp: "Không muốn ngủ, muốn ở bên huynh thêm chút nữa."

Nói thật, sáng nay hắn đã nên về Lương phủ, hôm nay lại không thượng triều, ở Tống phủ đã quá lâu, chiều chắc chắn phải về. Như vậy, thời gian hôm nay bên Tiêu Yến Ninh sẽ ít đi.

Dĩ nhiên, trong mắt người khác hôm nay ít thì mai bù nhiều là được.

Nhưng y ở điểm này hơi cố chấp, hơi quái gở, luôn cảm thấy hôm nay là hôm nay, mai là mai, thời gian hôm nay trôi qua, mai không thể bù đắp được.

Cùng lớn lên, Tiêu Yến Ninh sao có thể không hiểu y nghĩ gì. Hắn hơi bất lực, lại hơi đau lòng. 

Tối đó, hai người cùng dùng cơm ở Tống trạch, đến khi đèn đã thắp sáng khắp nơi, Tiêu Yến Ninh mới đích thân tiễn Lương Tĩnh về phủ.

Phúc Lục lái cỗ xe ngựa rất giản dị, bên ngoài nhìn qua chẳng ai biết trong xe lại là đương kim hoàng đế và vị sủng thần được cả kinh thành bàn tán nhiều nhất.

Tiêu Yến Ninh muốn tiễn y đến tận phủ, Lương Tĩnh từ chối: "Mẫu thân ta đang ở nhà, nếu Hoàng thượng đến, e là sẽ khiến bà sợ mất." 

Tiêu Yến Ninh xoa mặt mình: "Trẫm đáng sợ thế sao?" 

Lương Tĩnh nắm tay hắn, cắn nhẹ, cười đắc ý: "Nhan sắc của Hoàng thượng thế này mà dọa được người, thì trên thế gian còn ai sống nổi?" 

Tiêu Yến Ninh liếc y: "Miệng lưỡi trơn tru thế. Học đâu ra?" 

Lương Tĩnh nghiêm túc: "Học từ huynh đêm qua." 

Tiêu Yến Ninh: "..." Hắn thở dài: "Cái tốt không học, lại học cái này."

Lương Tĩnh đành chịu, chuyện đấu miệng với Tiêu Yến Ninh y chưa bao giờ thắng nổi.

Xe dừng trước Lương phủ, Lương Mục đang sốt ruột đi qua đi lại. Lương Tĩnh đi uống rượu cả đêm, cả ngày không thấy bóng dáng, triều cũng chẳng dự.  Lương Mục tối qua tuy lo, nhưng thấy Hoắc thị yên tâm, hắn nửa đêm cũng ngủ, kết quả đến giờ người vẫn chưa về, lòng hắn sao không gấp.

Tuy trước đó đã có người đến báo, nói Lương Tĩnh uống với bằng hữu quá vui, tối mới về, nhưng người ấy Lương Mục chẳng hề quen biết, ngay cả Hoắc thị cả ngày cơm nước chẳng ăn mấy miếng, Lương Mục không lo mới lạ.

Cố gắng không suy diễn lung tung cũng khó.

Thấy Lương Tĩnh trở về, hắn mừng rỡ, vội tiến lên, rồi lại nhìn về phía Phúc Lục, nhíu mày, lại một gương mặt lạ hắn chưa từng thấy.

Lương Mục vốn định tiến lên chào Phúc Lục tiện thể nhận mặt, kết quả bị Lương Tĩnh chắn lại, y kéo hắn vào sân: "Nhị ca, huynh đang đợi đệ sao?"

Lương Mục ngoảnh đầu: "Kia là ai? Sao không mời vào uống chén trà."

Lương Tĩnh: "Hắn còn phải về phục mệnh, lần sau đi."

Lương Mục: "..." Thế này chẳng phải thất lễ quá sao?

Hay quan hệ thân thiết đến mức không cần câu nệ nữa rồi?

Lương Mục bị Lương Tĩnh kéo đến lảo đảo, không thấy người nữa, đành quay đầu nhìn Lương Tĩnh, trừng đệ đệ mình: "Ngươi sao thế? Uống rượu với người ta mà uống cả ngày cả đêm? Không biết ta với mẫu thân sẽ lo lắng sao?"

Lương Tĩnh buông tay hắn, nhỏ giọng cười gượng: "Đệ biết, đệ sai rồi."

Lương Mục nhíu mày. Không biết có phải ảo giác không, mà dưới ánh đèn, môi Lương Tĩnh hình như vừa đỏ vừa sưng, chắc uống nhiều quá. Người lại có mùi hương sạch sẽ sau khi tắm.

Y bị nhìn đến ngượng ngùng: "Rượu nặng, tắm rửa xong mới về." 

Lương Mục ồ một tiếng, rồi khuyên nhủ: "Quan hệ tốt cũng phải giữ khoảng cách, sau đừng thế nữa." Lương Tĩnh nghe mà gật đầu lia lịa.

Lương Mục nói tiếp: "Nhà bếp có bữa tối..."

Lương Tĩnh: "Không cần đâu, đệ ăn rồi, đệ đi thăm mẫu thân rồi về nghỉ đây, mai còn phải dự triều sớm."

Lương Mục: "..." Hắn gật đầu, vẫn thấy có gì đó kỳ lạ, nhưng cũng không nói thêm.

Ngoài Lương phủ, Tiêu Yến Ninh đợi hồi lâu, bên trong chẳng có động tĩnh gì, hắn mới bảo Phúc Lục đánh xe rời đi.

---

Lương Tĩnh về phòng, thả lỏng, khẽ xuýt xoa. 

Đêm qua, một người cố ý trêu, một người thuận nước đẩy thuyền, thế là chơi quá đà. 

Đã bôi thuốc, cách cả một ngày, vậy mà dường như vẫn còn vật gì lắc lư bên trong.

Lương Tĩnh nhắm mắt, may thay thân thể vốn đã mỏi mệt, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, Lương Tĩnh dậy, thân thể đã khá hơn hôm qua rất nhiều, y vụng về tự bôi thuốc cho mình, chẳng cần nhìn cũng biết chỗ ấy sưng tấy, may là vẫn trong ngưỡng chịu đựng. Lương Tĩnh chẳng muốn tự tay làm, trong mắt y chuyện này vốn chẳng đáng là gì, nhẫn nhịn một chút là qua.

Nhưng Tiêu Yến Ninh đã nói, nếu không chịu khó bôi thuốc, hắn sẽ gọi người đến thư phòng, tự tay bôi thuốc cho.

Hôm qua cũng chính Tiêu Yến Ninh tự tay làm, nhưng hôm nay tình hình khác, giữa ban ngày ban mặt, Lương Tĩnh vẫn quyết định không làm khó mình.

Lương Tĩnh chỉnh trang xong, bước ra khỏi sân, thấy một người ngồi trước cửa, đang ngoảnh đầu u ám nhìn y chằm chằm. 

Dù gan lớn như y, vẫn bị tình cảnh này làm tim giật thót, Lương Tĩnh định thần nhìn kỹ, kinh ngạc nói: "Nhị ca, huynh tới từ bao giờ? Sao không vào trong? Ngồi đây làm gì?" 

Lương Mục đứng dậy, hắn nói: "Ta qua giờ Tý đã tỉnh, liền tới đây, thấy ngươi đang ngủ, ta không muốn quấy rầy. Ngồi đây, là có chuyện muốn hỏi ngươi."

Lương Tĩnh: "..." Đây là tật xấu gì, nửa đêm không ngủ được, đứng trước cửa sân nhà y làm cột gỗ.

Lương Tĩnh mặt đầy bất đắc dĩ: "Nhị ca, huynh đệ ta, có chuyện gì không thể đợi đệ tan triều rồi ngồi xuống từ tốn nói sao?"

Lương Mục mặt khổ sở: "Ta cũng không muốn, nhưng lời này nghẹn trong lòng ta cả đêm, nếu không hỏi rõ ta ngủ không yên."

Lương Tĩnh liếc nhìn thời gian còn sớm, chậm trễ một chút cũng không lỡ buổi triều sáng, thế là y tựa vào cạnh cửa nói: "Nhị ca, huynh hỏi đi." 

Lương Mục: "Vậy ta hỏi nhé."

Lương Tĩnh gật đầu.

Lương Mục tiến lại gần hắn, thần thần bí bí, nhỏ giọng: "Tam đệ, đệ nói thật với ta, đệ ở kinh thành có phải có người tình bí mật hay không?"

Lương Tĩnh ngẩn ra, chưa kịp lên tiếng, Lương Mục lại nói: "Đệ đừng hòng lừa ta, nhị ca ta ở doanh trại bao năm, chưa ăn thịt heo chẳng lẽ chưa thấy heo chạy? Đệ tối qua về tình hình rõ ràng không ổn, nhìn kỹ, miệng còn có vết nứt nhỏ."

Lương Tĩnh lảng tránh ánh mắt của đối phương, trầm giọng: "Không phải người tình bí mật, đệ... đệ thật lòng thích người ấy, người ấy cũng thích đệ, chúng ta cả đời này sẽ ở bên nhau. Không, đời này, kiếp sau cũng sẽ ở bên nhau."

Dùng hai chữ "người tình" để tả Tiêu Yến Ninh, chính là hạ thấp người ấy.

Lương Mục vẻ mặt khó mà diễn tả, hắn nói: "Đã thích đến vậy, sao không để mẫu thân làm chủ, cưới người về nhà."

Lương Tĩnh mím môi, y cũng muốn lắm chứ, ngày đêm mong nhớ, chỉ là giới tính không hợp, y chẳng biết phải làm sao.

Lương Mục nhìn y, nghiêm túc nói: "Tam đệ, đệ nói cho ta, có phải vấn đề thân phận không?" Bằng không ở tuổi Lương Tĩnh, sớm đã nên thành thân.

Vì vấn đề của chính mình, ban đầu hắn cũng không nghĩ đến chuyện này quá nhiều. Nhưng đêm qua khi gặp mộng, đầu óc chợt tỉnh táo, hắn liền không ngủ nổi. 

Hắn chưa thành thân là do tai họa người khác gây ra, còn Lương Tĩnh thì khác. Y có địa vị, có dung mạo, chưa thành thân tuyệt đối có vấn đề.

Lương Tĩnh im lặng một lát, do dự gật đầu, ngoài giới tính, thân phận cũng là vấn đề. Dù sao thì người kia là Tiêu Yến Ninh, là hoàng đế.

Lương Mục thở dài một tiếng, vẻ mặt như người sắp ngất: "Là kỹ nữ..."

"Nhị ca, huynh nói bậy bạ gì đấy?" Hắn vừa nói ba chữ, Lương Tĩnh đứng thẳng người, đưa tay bịt miệng hắn, giận dữ quát: "Người ấy như vầng trăng trên trời, huynh, huynh không biết gì thì đừng nói bừa!"

Lương Mục gỡ tay y ra, thấy Lương Tĩnh đang tức giận trừng mắt với mình: "Nhị ca, thời gian không còn sớm, chuyện này đợi đệ tan triều về rồi nói."

Hắn vừa định đi, Lương Mục u ám nói: "Đã không phải, vậy Nhị ca đoán tiếp, xem lần này đoán đúng không, là vị trong cung kia?"

Lương Tĩnh toàn thân cứng đờ, quay đầu nhìn Lương Mục.

Lương Mục trên mặt không còn vẻ trêu đùa ban nãy, hắn cứ thế nhìn Lương Tĩnh, mặt nghiêm túc chờ đáp án.

Quay đầu nhìn người mệt quá, Lương Tĩnh quyết định xoay luôn cả thân người, y nói: "Nhị ca đoán ra thế nào?"

Câu trả lời mà không phải trả lời này đã gián tiếp thừa nhận.

Lương Mục nhắm mắt, hắn nói: "Đệ nghĩ ta ngốc sao? Chuyện đơn giản thế này mà nhìn không ra?" Phóng mắt khắp cả kinh thành này, ngoài Tiêu Yến Ninh ra, hắn chưa từng nghe Lương Tĩnh có bằng hữu thân thiết nào khác.

Ban đầu hắn cũng không nghĩ nhiều, chỉ là tình huống hôm qua, không thể không khiến hắn nghĩ.

Chỉ cần người đủ gan dạ, cái gì cũng nghĩ được, đợi thật sự nghi ngờ, cái gì cũng có dấu vết, người đánh xe đêm qua, với mắt hắn vậy mà không nhớ rõ hoàn toàn dung mạo người đó, người kia chắc chắn rất đặc biệt.

Mà người đặc biệt chỉ có thể ở bên người đặc biệt, nghĩ đến người đặc biệt này, Lương Mục cả đêm kinh hãi, cuối cùng không nhịn được đến xác minh.

Giờ xác minh rồi, tâm tình cũng chẳng khá hơn là bao.

. . .

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (223)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199: Tiểu Bát Chương 200: Chương 200: Tiểu Bát Chương 201: Chương 201: Tiểu Bát Chương 202: Chương 202: Tiểu Bát Chương 203: Chương 203: Tiểu Bát Chương 204: Chương 204: Tiểu Bát Chương 205: Chương 205: Tiểu Bát Chương 206: Chương 206: An Vương Chương 207: Chương 207: An Vương Chương 208: Chương 208: An Vương Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210: Quý Lạc Thanh Chương 211: Chương 211: Hoàng Thái Đệ Chương 212: Chương 212: Hoàng Thái Đệ [Hết chính truyện] Chương 213: Chương 213: Ngoại truyện hiện đại (1) Chương 214: Chương 214: Ngoại truyện hiện đại (2) Chương 215: Chương 215: Ngoại truyện hiện đại (3) Chương 216: Chương 216: Ngoại truyện hiện đại (4) Chương 217: Chương 217: Ngoại truyện hiện đại (5) Chương 218: Chương 218: Ngoại truyện hiện đại (6) Chương 219: Chương 219: Ngoại truyện hiện đại (7) Chương 220: Chương 220: Ngoại truyện hiện đại (8) Chương 221: Chương 221: Ngoại truyện hiện đại (9) Chương 222: Chương 222: Ngoại truyện hiện đại (Kết thúc) Chương 223: Chương 223: Vì anh mà đến (Toàn truyện kết thúc)