Chương 194
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!

Chương 194

Nghe bé nói thế, Khương Yếm mỉm cười.

"Bởi vì Tuế Tuế rất thích vịt con chứ sao."

Lúc này bé Ngu Nhân Vãn nghiêng đầu, tức giận nói: "Chắc chắn bạn ấy rất thích, cực kỳ thích, ngay cả em còn thích chú chó nhỏ kia mà! Thật không biết ba mẹ bạn ấy nghĩ gì nữa, chú chó là ân nhân cứu mạng của Tuế Tuế, họ không chôn cất cẩn thận thì thôi, sao còn ăn thịt nó!"

"Con vịt cũng vậy, đã nuôi nó như thú cưng, sao lại đột nhiên đổi ý." Bé Ngu Nhân Vãn chống hông: "Nếu đây mà là ba mẹ em thì em đã tức chết rồi, chắc chắn em sẽ nấu đồ họ thích nhất cho họ ăn!"

Ngu Nhân Vãn thì thầm: "Nếu họ thích em nhất thì sao?"

Bé Ngu Nhân Vãn lập tức đáp lời: "Vậy em sẽ biểu diễn màn tự hầm mình trong nồi sắt!"

Phòng livestream nhảy ra một loạt …

Quả nhiên là trẻ con.

Đứa bé này cũng rất có tâm, không uy h**p nổi người lớn nên chỉ đành lấy bản thân ra để đe dọa thôi. 

Có phải Tuế Tuế cũng chết ở đây giống An An không? 

Hình như là thế, những gì cô bé phải trải qua khá… bình thường, vậy thì vấn đề đổi vị trí trong trò chơi cũng không quá khó. 

Không lâu sau, cặp song sinh và Triệu Kha Phổ cũng tìm tới.

Họ đã chơi xong trò vòng quay ngựa gỗ và rạp chiếu phim vịt con, còn hai mươi phút nữa mới đến một tiếng, tất cả mọi người đều chưa chơi trò mã tấu, nếu muốn lấy được phần thưởng thì có vẻ hơi gấp. 

Mấy người họ đứng trước thiết bị trò chơi, búp bê gấu trúc nhiệt tình mời gọi du khách vào trong, thấy Ngu Nhân Vãn và Khương Yếm, anh ta còn tốt bụng nhắc nhở.

"Vòng tiếp theo mọi người phải chơi đấy nhé!"

Khương Yếm ừm một tiếng.

Trước đó búp bê gấu trúc đã cầm loa nhắc nhở mọi người, chỉ cần là người đã xem trò mã tấu thì trong vòng ba lượt nhất định phải tham gia chơi, hiện tại còn ba phút nữa là tới vòng tiếp theo, Khương Yếm vẫy tay gọi Ngu Nhân Vãn vào chơi cùng cô. - -

Ngu Nhân Vãn dẫn bé Ngu Nhân Vãn bước vào, Khương Yếm cúi đầu nhìn bé: "Nếu em muốn chơi thì chị sẽ dẫn em đi cùng, nếu không muốn thì chị sẽ cầm vé của em vào."

Bé Khương Yếm không thể tin nổi: "Tất nhiên em sẽ tự chơi."

"Trò chơi k*ch th*ch thế này, sau khi trở về thì không thể chơi nữa."

Đáp án nằm trong dự liệu.

Khương Yếm dẫn bé tới trước mặt búp bê gấu trúc, anh ta mở cửa cho hai người vào trong.

Trò mã tấu chỉ có một hàng ghế, chiếc ghế màu đỏ tươi như dự báo điều không may, Khương Yếm ngồi xuống bên trái Ngu Nhân Vãn, cô lấy giấy lau sạch máu trên ghế, lại vứt tròng mắt trên ghế xuống đất.

"Được rồi."

Khương Yếm giơ cánh tay ra, bé Khương Yếm tự giác vịn vào tay cô ngồi lên ghế, ghế cách mặt đất gần một mét, chân bé gần như không thể chạm đất được, bé ngẩng đầu nhìn thanh mã tấu trên đầu, kích động đá đá chân. 

Còn hai phút nữa thì bắt đầu trò chơi, có một người phụ nữ trung niên chậm rãi bước vào. 

Đây cũng là vòng mà người này bắt buộc phải tham gia.

Khương Yếm bình thản ngồi trên ghế nhìn người phụ nữ, phía sau bà ta không có phiên bản thu nhỏ của bản thân, bà ta chỉ đi một mình, liên tục lấy tay vuốt thẳng góc áo.

Khi thấy búp bê gấu trúc mắt bà ta sáng lên, gấp gáp chạy về phía bên này.

Trên mặt người phụ nữ toàn là mồ hôi: "Anh có thể chờ chút không, đứa trẻ của tôi chạy mất rồi, tôi sẽ đi tìm lại ngay, anh cho tôi thêm chút thời gian được không, chắc chắn tôi sẽ tìm được nó, tìm được rồi tôi sẽ dẫn nó tới đây ngay!"

Búp bê gấu trúc híp mắt: "Đừng lo, tôi sẽ nhờ nhân viên đi tìm, bây giờ chị vào chơi trước đi, quy định của công viên là vậy, tôi không có quyền thay đổi."

Nghe búp bê nói vậy, người phụ nữ trung niên lập tức run rẩy: "Nhưng tôi không dám lên."

Búp bê gấu trúc khoanh tay: "Con của bà cũng không dám lên, nhưng vẫn bị bà đẩy lên chơi hai lần đấy thôi?"

Người phụ nữ há miệng, muốn nói đấy không phải con bà ta, dù đối phương có biết sự thật hay không thì bà cũng không thể nói vậy, vì thế chỉ đành bất lực lắc đầu: "Tôi xin anh đó…"

Nhưng búp bê gấu trúc vẫn cười toe toét, như đang trào phúng người phụ nữ mơ mộng viển vông.

"Chỉ còn một phút thôi nhé."

Thời gian như lưỡi dao treo trên đầu người phụ nữ, bà ta sụp đổ hét lớn: "Rốt cuộc đây là nơi quái quỷ nào, chồng tôi đã chết rồi, tôi không thể chết! Sao nó lại ích kỷ như vậy, nó bỏ trốn, nó muốn giết tôi…"

Búp bê gấu trúc nhún vai: "Thưa bà, sao bà lại mắng bản thân lúc nhỏ?"

"Vả lại bà có mua đồ ăn cho bé à? Trẻ con không được ăn no rất dễ bị người lạ dụ dỗ, bà cũng thật bất cẩn."

Người phụ nữ im bặt.

NPC xung quanh chẳng quan tâm chuyện này lắm, họ dửng dưng nhìn người phụ nữ, rồi lại háo hức nhìn về phía trung tâm trò chơi, đầu lưỡi vô thức l**m môi, nước bọt tuôn ra không ngừng, ánh mắt vừa điên cuồng vừa phấn khích.

Phần hay nhất của trò này là nhặt ngón tay, chỉ cần chết thêm vài người là họ có thể chơi thêm vài lần nữa! 

Dù mỗi trò cả người lớn và trẻ con cộng lại chỉ có ba lượt chơi, nhưng nếu lượt thứ ba người chết là trẻ con thì họ vẫn có thể sống tiếp, rất nhiều trẻ con chưa chơi trò này, nếu bắt cóc được chúng thì họ có thể chơi lại, thậm chí là chơi lại ba lần! 

Chơi hết vòng này đến vòng khác, chắc chắn họ có thể vượt qua!

Chỉ còn vài giây nữa là lan can sẽ đóng lại, người phụ nữ trung niên không còn cách nào, tái mặt giao ba ngón tay ra rồi bước từng bước tới chỗ ngồi. Lúc này Mục Vọng đi đến, do khi nãy anh đứng trong góc nhìn Khương Yếm nên cũng đã xem qua trò này, đồng nghĩa với việc anh cũng phải lên. 

Trong tiếng ồn ào, Mục Vọng đội chiếc mũ lưỡi trai không biết lấy từ đâu, còn đeo chiếc kính râm to đùng, anh dắt hai đứa nhỏ tới trước ghế ngồi, nhanh chóng bế chúng lên ghế, sau đó ngồi cạnh Khương Yếm.

Ba người đã ngồi rồi, người phụ nữ trung niên chỉ đành bước tới chiếc ghế đầu tiên bên trái.   

Đây là chỗ mà thanh mã tấu sẽ chém xuống đầu tiên.

Người phụ nữ đứng trước chỗ ngồi hồi lâu, không dám ngồi xuống.

NPC trong công viên trò chơi đều là phụ huynh dẫn con mình đi chơi, chỉ có người ngoài vào trường năng lượng do tuổi tác khác biệt, đa số không có con nhỏ, vậy nên chuyển thành người lớn dẫn theo bản thân khi còn nhỏ.

Vì thế người phụ nữ trung niên đã đoán được ba người này cũng giống bà ta, đều "đi nhầm" vào trường năng lượng.

Bà ta ngập ngừng giây lát, như là muốn chào hỏi, lại cảm thấy chào hỏi cũng chẳng có ích gì, cuối cùng im lặng bước tới chỗ Đào Đào áo hồng: "Cậu bé, con có thể đổi chỗ với dì không?"

Đào Đào áo hồng sửng sốt. 

Bé nhìn xung quanh rồi cũng hiểu. 

Do Đào Đào áo đen trông giống Mục Vọng hồi nhỏ hơn, hơn nữa Mục Vọng đang che mặt, thế nên bà ta nghĩ bé một mình tới đây chơi thay ba mẹ. 

Cậu bé không vui, đôi mắt đào hoa híp lại: "Không được ạ, dì ngồi đâu cũng vậy thôi, không cần phải đổi chỗ."

"Nhưng dì có thể hỏi thử đứa câm đang ngồi cạnh con."

Đào Đào áo đen lập tức nhìn bé, chẳng nói gì mà kéo góc áo của Mục Vọng. 

Mục Vọng mấp máy môi, trầm giọng nói: "Bọn nhóc đều là của tôi..."

Người phụ nữ lập tức ngượng ngùng, búp bê gấu trúc ở ngoài cầm loa giục khách ổn định chỗ ngồi, người phụ nữ lại đảo mắt nhìn những chỗ khác, vẻ mặt của mọi người hoặc là hờ hững hoặc là giễu cợt, chẳng ai để ý tới bà ta. 

Người phụ nữ chậm chạp ngồi xuống chiếc ghế ngoài cùng. 

Ngay khi người phụ nữ vừa ngồi xuống, tất cả chỗ ngồi chợt kêu lên, tóc Khương Yếm bị gió thổi bay, cảm giác không trọng lực ập đến.

Đồng tử của Khương Yếm co lại, tốc độ này hoàn toàn khác với các vòng trước, do tốc độ quá nhanh nên màng nhĩ cô bắt đầu đau, chỉ mất khoảng bốn năm giây, mọi người đã lên tới độ cao tương đương năm tầng lầu, mũi của một người đàn ông đang chảy máu, mùi máu thoang thoảng lan ra.

Bởi vì áp lực quá lớn, mấy đứa trẻ vô thức buông tay vịn ra, khó chịu bịt chặt lỗ tai.

Trò chơi này không có bất kỳ biện pháp bảo hộ nào, ai cũng có thể bị văng ra, Khương Yếm mở miệng để giảm bớt áp lực tai, lạnh lùng nói: "Nắm chặt tay vịn."

Bé Ngu Nhân Vãn rất ngoan, lập tức nắm chặt tay vịn, miệng lẩm bẩm:

"Hối hận quá hối hận quá, hối hận chết đi được… sao mình lại lên đây chứ, rõ ràng có thể không lên, chắc mình bị điên rồi…"

Bé khương Yếm lại có vẻ nổi loạn, bé vươn rộng hai tay, nghiêng đầu nhìn Khương Yếm, Khương Yếm mỉm cười đầy vô cảm, bé lặng lẽ rút tay lại rồi nắm chặt lấy tay vịn.

Đào Đào áo đen ngây như phỗng, Đào Đào áo hồng lại dang tay ra, ống tay áo bị vén lên, bé híp mắt cười, bóp vai Đào Đào áo đen: "Đồ nhát gan."

Gió thổi vào mắt khiến Mục Vọng không mở nổi mắt, anh cau mày nhìn sang bên trái: "Chị, chị sao rồi?"

"Không sao."

Khương Yếm vỗ vỗ tay anh, Mục Vọng không nói gì nữa. 

Trong lúc hai người nói chuyện, chỗ ngồi của họ bỗng dừng lại ở độ cao hai mươi mét.

Khương Yếm ngồi thẳng lưng, cô hạ vai, thầm ghi nhớ số giây, hiện tại mỗi một giây trên không trung đều như tra tấn, sau hai mươi giây, theo tiếng hét chói tai, hàng ghế bất ngờ rơi xuống!

Do quán tính, cơ thể Khương Yếm bay lên không trung khoảng nửa giây rồi rơi về lại chỗ ngồi, nhưng trạng thái của những người khác càng tệ hơn, họ cứ lên xuống thất thường chẳng có quy luật nào trong khoảng từ ba tới mười mét, trong lúc lên lên xuống xuống lại có thêm hai người nữa chảy máu mũi.

Bé Ngu Nhân Vãn lớn tiếng nói: "Răng em đau quá, có phải răng em sắp rụng rồi không, có phải em cắn rách đầu lưỡi rồi…"

Giọng của cô bé hòa lẫn trong tiếng gió, chỉ còn lại chút âm thanh mơ hồ. 

Cuối cùng, sau năm phút, mọi người dừng lại ở chỗ cao nhất, thanh mã tấu sắc bén bắt đầu hoạt động. 

Cạch một tiếng, thanh mã tấu bắt đầu chậm rãi di chuyển về phía bên trái. 

Khương Yếm hít sâu một hơi, mặc dù bị bổ đôi vẫn có thể sống lại, nhưng trải nghiệm này thực sự quá k*ch th*ch.

Sau vài lần hít thở, cô lắc lắc đầu, từ từ giơ tay phải trắng bệch của mình ra, nhìn vào lòng bàn tay.

Đúng như cô suy đoán. 

Hiện tại lòng bàn tay cô đã hoàn toàn trống không.

Dù là trước khi chơi hay khi bắt đầu chơi, lòng bàn tay phải cô đều bình thường, nhưng bây giờ, trước khi thanh mã tấu bổ xuống, vân tay của cô lại biến mất.

Khương Yếm đã chắc chắn với phán đoán của mình. 

Cô cụp mắt, chỉ vào hông ra hiệu cho Thẩm Hoan Hoan ở bên dưới, Thẩm Hoan Hoan cầm kính viễn vọng nãy giờ lập tức giơ tay lên, hơn hai mươi sợi dây thừng màu vàng bay lên không trung, cố định mọi người trên ghế.

Trước khi vào trong, Khương Yếm đã dặn Thẩm Hoan Hoan lúc nào cũng phải chú ý tới động tác của cô, Khương Yếm vốn định để Thẩm Hoan Hoan cố định mọi người ngay từ khi bắt đầu, nhưng cô lại sợ mình đoán sai, nhưng giờ đây dấu vân tay biến mất đã xác thực mọi chuyện.

Trò chơi này chỉ cần giơ tay lên là có thể qua.

Khương Yếm ngẩng đầu, cẩn thận quan sát hình dạng của thanh mã tấu. 

Thanh mã tấu này không hề thẳng, nó có độ cong, hơn nữa độ cong khá rõ. 

Sau khi tìm được góc độ, Khương Yếm mở lòng bàn tay phải theo một góc rất kỳ lạ, sau đó nâng cánh tay lên, để lòng bàn tay phải hướng lên trên, đặt l*n đ*nh đầu mình.

"Mọi người có thể nhìn tay mình, chỗ tôi đang ngồi tay phải không có vân tay, tai trái vẫn còn." Khương Yếm chợt lên tiếng.

Có một NPC nam đang sụp đổ ôm chặt đầu, hoàn toàn không để ý lời Khương Yếm, cô cũng chẳng quan tâm mấy người không nghe đó, tự nói tự nghe: "Bây giờ chúng ta cần sửa mệnh, để thanh mã tấu chém ra đường sinh mệnh." 

"Có đường sinh mệnh sẽ có thể sống tiếp."

Người phụ nữ trung niên hơi ngơ ngác nhìn về phía này, thanh mã tấu đã sắp tới đầu bà ta, bà ta đành thử nhìn vào lòng bàn tay, khi thấy lòng bàn tay trống rỗng, hai mắt bà ta ánh lên khát vọng sống mãnh liệt, bà ta vội vã nói: "Của tôi là tay trái, tay trái không có!"

Khương Yếm nhìn bà ta: "Đường sinh mệnh là đường đầu tiên tính từ cổ tay đi lên, nôm na là từ ngón trỏ xuống cổ tay, bà giơ tay trái lên, lòng bàn tay hướng lên, để đường sinh mệnh khớp với chỗ mã tấu chém xuống."

Người phụ nữ trung niên lập tức làm theo.

Nhưng động tác này quá khó, nếu muốn giống với độ cong của thanh mã tấu thì cổ tay phải cong hết cỡ.

Có điều hình như người phụ nữ không hề cảm thấy đau đớn, bà ta cố gắng lấy tay phải bẻ cong tay trái, do khát vọng sống quá mãnh liệt, bà ta đã dùng hết sức, cổ tay bị bẻ đến kêu răng rắc.

Ngu Nhân Vãn cũng bẻ cổ tay mình, em ấy th* d*c vì đau đớn: "Ai có thể bẻ được góc độ ấy chứ..."

Bé Ngu Nhân Vãn cũng òa khóc, bé không ngừng lẩm bẩm: "Hối hận chết đi được, hối hận chết đi được, có đôi khi không cần tự đi trải nghiệm, ví dụ như chơi trò không thể chơi…" 

Hai người vừa nói xong thì "rắc" một tiếng, người phụ nữ trung niên đã bẻ gãy cổ tay bà ta.

Ngu Nhân Vãn: "..."

Bé Ngu Nhân Vãn: "..."

Khương Yếm: "Cần chị giúp không?"

Hai người lập tức gật đầu.

Khương Yếm vươn tay ra nghiêng người về phía trước, ba giây sau, cổ tay hai người đều bị trật khớp.

Bé Ngu Nhân Vãn đau đến co quắp: "Không, không hổ là chị..."

Khương Yếm nhìn về hướng khác, bé Khương Yếm không cần cô lo, Mục Vọng cũng bẻ trật khớp tay, nhưng vì anh không có cảm giác đau nên chẳng có biểu cảm gì. 

Đào Đào áo đen cũng vậy.

Chỉ có Đào Đào áo hồng cắn chặt răng, nhận thấy ánh mắt dò hỏi của Khương Yếm, bé cố nặn ra một nụ cười.

Biểu cảm cực kỳ kiên cường: "Chuyện... nhỏ."

Sau khi mấy người họ bẻ lòng bàn tay đến góc độ chính xác, thanh mã tấu cũng di chuyển tới đỉnh đầu người phụ nữ trung niên.

Nhìn mấy miếng thịt vụn không ngừng rơi xuống từ thanh mã tấu, người phụ nữ vô thức run rẩy, thật ra bà ta không hề tin Khương Yếm, nhưng giờ đây bà ta cũng chẳng còn lựa chọn nào khác. 

Giây tiếp theo, thanh mã tấu bổ thẳng xuống, người phụ nữ bất giác hét lên.

Bà ta không dám mở mắt, bà ta cảm nhận được tay mình rung lên, lực lớn đến nỗi cả cánh tay tê hết cả ra, không chỉ cánh tay, mà toàn thân bà ta đều tê tới nỗi chẳng còn cảm nhận được bất cứ đau đớn nào. 

Bà ta cảm thấy bản thân đã chết, chỉ có chết rồi mới không cảm nhận được đau đớn.

Nhưng sau vài giây, tiếng rầm vang ngập trời dần biến mất, tạp âm dần tan đi, lông mi người phụ nữ run rẩy, một suy nghĩ không dám tin xuất hiện trong đầu bà ta…

Cuối cùng, bà ta từ từ mở mắt.

Bà ta ngẩng đầu lên.

Lúc này thanh mã tấu đã không còn nằm trên đỉnh đầu của bà ta, người đàn ông bên cạnh bị chém làm hai nửa rơi xuống đất, nhưng người phụ nữ không vì cái chết giả kia mà cảm thấy đau buồn, giờ đây bà ta chỉ còn nghĩ được một chuyện… bà ta còn sống. 

Bà ta đã giữ được mạng sống.

Người phụ nữ xác nhận lại sự thật này rất nhiều lần, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, vui đến mức khóc thành tiếng. 

Bà ta rút tay về, nhịn đau lau nước mắt, cảm kích nhìn Khương Yếm: "Cảm ơn, con trai tôi rất giàu, đợi tôi..."

Người phụ nữ còn chưa nói hết câu, chợt một tiếng thét chói tai bỗng vang lên.

Những tiếng thét ấy đến từ bên dưới. 

"Đặt tay trái trở lại!"

Giọng nữ lạnh lùng vang lên.

Nhưng người phụ nữ vừa mới nghe rõ câu nói, thậm chí chưa kịp suy nghĩ thì cơ thể bà ta đã bị thanh mã tấu chém thành hai nửa. 

Thi thể người phụ nữ rơi xuống từ độ cao mười mấy mét, nổ tung trên mặt đất.

Những người ngồi trên ghế bị sự việc bất ngờ này dọa cho kinh ngạc, quên cả hít thở. 

Khương Yếm cụp mắt: "Trước khi trò chơi kết thúc không được hạ tay xuống, lúc nào cũng phải chú ý góc chém của thanh mã tấu."

Ngu Nhân Vãn nặng nề gật đầu.

Trong năm phút tiếp theo, thanh mã tấu cứ di chuyển qua lại trên đầu mọi người, trong khoảng thời gian ấy, dấu vân tay bên tay trái của Khương Yếm bỗng biến mất, cô đã lập tức đổi tay, đặt tay trái lên trên đầu. Góc chém của thanh mã tấu đã đổi mấy lần, nhưng họ đã chuẩn bị từ trước nên luôn chú ý đến góc chém của thanh mã tấu với dấu vân tay, vì thế nên chẳng có ai bị thương. 

Vì đã cảnh giác quá mức trong khoảng thời gian dài, nên lúc chạm đất, mọi người vẫn bất động.

Đến khi con búp bê gấu trúc cầm loa chúc mừng, mọi người mới từ từ đứng dậy, ngoại trừ đám Khương Yếm thì còn có ba người sống sót, trong đó có một đứa trẻ.

Ngu Nhân Vãn đau khổ bước về phía trước, vừa đi được hai bước chân đã nhũn ra, Thẩm Hoan Hoan vội chạy tới đỡ.

Sau đó là đóng dấu, nhận thưởng, những người còn lại đi chơi trò mã tấu. 

Khương Yếm nói sơ qua những vấn đề cần chú ý rồi tìm một chỗ để ngồi. 

Bé Khương Yếm nhìn tấm vé trong tay. 

Lúc này đã có ba chỗ được đóng dấu.

Trò chơi mã tấu Như Như (đã hoàn thành)

"Cái đầu của con người thật thú vị, chuyện như sửa mệnh thế mà cũng có người tin." Bé nhìn Khương Yếm: "Chị nói xem đúng không?"

Khương Yếm "ừm" một tiếng.

Nghỉ ngơi đủ rồi, cô định thực hiện lời hứa trước đó, sẽ dẫn cô bé đi mua đồ ăn vặt.

Một lớn một nhỏ đứng dậy, đứa nhỏ căng khuôn mặt bầu bĩnh ra, nắm lấy tay Khương Yếm.

Kết quả bé Ngu Nhân Vãn đột nhiên chạy tới, bé vừa chạy vừa cười, dù sao cũng là trẻ con, chỉ trong vài phút đã chạy nhảy khắp nơi, cô bé vui vẻ kéo tay bé Khương Yếm đi mua đồ ăn.

"Mình mời cậu đi ăn đồ ngon!" Bé Ngu Nhân Vãn vỗ ngực: "Ngón tay của mình đều cho cậu, cậu ăn gì mình mua cho!" 

Bé Khương Yếm kinh ngạc.

Bé quay đầu nhìn Khương Yếm, muốn cô nói gì đó.

Khương Yếm xòe lòng bàn tay ra, vẻ mặt bất lực. 

Vì thế bé Khương Yếm bị kéo đi với vẻ mặt chẳng còn thiết tha điều gì. 

Ngu Nhân Vãn nhìn bé Ngu Nhân Vãn cưỡng ép kéo bé Khương Yếm đi, nhỏ giọng nói: "Chẳng bao lâu nữa cô bé sẽ không khiến người khác chán ghét như vậy nữa." 

Khương Yếm nghiêng đầu qua: "Gì?"

"Còn khoảng nửa năm nữa cô bé sẽ biết mình thực sự là sao chổi, sau đó không dám nói chuyện lớn tiếng nữa." Ngu Nhân Vãn nói.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (267)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187 Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208 Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237 Chương 238: Chương 238 Chương 239: Chương 239 Chương 240: Chương 240 Chương 241: Chương 241 Chương 242: Chương 242 Chương 243: Chương 243 Chương 244: Chương 244 Chương 245: Chương 245 Chương 246: Chương 246 Chương 247: Chương 247 Chương 248: Chương 248 Chương 249: Chương 249 Chương 250: Chương 250 Chương 251: Chương 251 Chương 252: Chương 252 Chương 253: Chương 253 Chương 254: Chương 254 Chương 255: Chương 255 Chương 256: Chương 256 Chương 257: Chương 257 Chương 258: Chương 258 Chương 259: Chương 259 Chương 260: Chương 260 Chương 261: Chương 261 Chương 262: Chương 262 Chương 263: Chương 263 Chương 264: Chương 264 Chương 265: Chương 265 Chương 266: Chương 266 Chương 267: Chương 267: Hoàn chính văn Chương 268: Chương 268: Ngoại truyện 1 Chương 269: Chương 269: Ngoại truyện 2