Chương 198
Váy Tơ Vàng - Đường Tô

Chương 198: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc

Tin tức cặp phu thê tân hôn dắt tay đi dạo vườn nhanh chóng truyền đến tai Tề phu nhân.

"Xác định là nắm tay cùng dùng một dù?" Tề phu nhân hơi nghiêng người, ánh mắt tỏa sáng.

Vu ma ma cười gật đầu: "Còn không phải được sao, lão nô tận mắt nhìn thấy, đại công tử còn nghiêng dù sang phía thiếu phu nhân đấy ạ."

Tề phu nhân rốt cục nhẹ nhàng thở ra: "Thế thì ta yên tâm rồi."

Tuy nói đúng là hôn sự này là bắt buộc, nhưng nếu thật sự biến thành phu thê bất hòa, trong lòng ai cũng không dễ chịu.

Chẳng qua, cũng vì đây là Tô Vãn Đường, nha đầu này miễn cưỡng xem như là bà ấy nhìn lớn lên, bà ấy biết rõ thân thế và bản tính của nàng ấy, nếu đổi lại thành một người tính tình không đứng đắn, bà ấy tình nguyện đắc tội với người, c*̃ng sẽ không nhịn cơn tức này.

"Phu nhân cứ việc yên tâm, lão nô có thể không biết tính tình đại công tử hay sao?" Vu ma ma tiếp tục nói: "Nếu thực sự không để người ta vào lòng, sao có thể tự tay khắc ngọc bội mà tặng?"

Tề phu nhân khẽ cười nói: "Ta biết, dựa theo tính tình của nó, nếu thật sự chỉ vì lấy đại cục làm trọng, cùng lắm cũng chỉ có thể giữ lễ kính trọng, đâu đến mức để tâm tư bị dẫn dắt, đuổi theo tận cổng thành."

"Nhưng mà..." Tề phu nhân đột nhiên nghĩ đến gì đó, nhíu mày: "Bây giờ đã thành hôn rồi, con bé chắc sẽ không trèo tường nữa đâu nhỉ?"

Tô Vãn Đường tự cho là hành động của mình kín kẽ, mặc mưa mặc gió vẫn đều đặn cách một hai ngày đều trèo tường vào viện Trường Minh, nhưng bà ấy là chủ mẫu phủ này, sao chút chuyện cỏn con này có thể giấu diếm được bà ấy? Chỉ là bà ấy cũng có thể đoán được nguyên nhân nàng ấy không đi cửa chính, phần lớn là cảm thấy xấu hổ khi gặp bà ấy, mà bà ấy có lòng cho bọn họ nhiều cơ hội ở chung hơn, nên cứ coi như không biết.

Nhưng bây giờ đã thành hôn, lại trèo tới trèo lui thì ra thể thống gì?

Vu ma ma nghe ra ý của Tề phu nhân, nói: "Nếu không, lão nô đi nhắc nhở một câu?"

"Cũng được."

Tề phu nhân gật đầu.

Nhưng Vu ma ma mới bước ra ngoài hai bước lại bị gọi lại: "Được rồi."

Tề phu nhân ngẫm nghĩ rồi nói: "Nghĩ kỹ lại, hiện tại quan hệ giữa hai đứa nó kéo gần, cũng là vì hai tháng con bé thường xuyên tới kia, nói không chừng đây là tình thú giữa đôi phu thê trẻ, để mặc chúng đi."

Vu ma ma quay về, cười nói: "Phu nhân rộng lượng."

"Thật ra có một câu, lão nô không biết có nên nói hay không."

Tề phu nhân giả vờ giận, nói: "Giữa hai chúng ta có lời gì không thể nói?"

Vu ma ma cười cười, lúc này mới từ từ nói: "Thật ra lão nô cảm thấy, phải là người có tính tình như thiếu phu nhân mới xứng với công tử.Dù có chuyện gì, nàng ấy cũng chẳng để bụng, lại còn biết nhường nhịn, dỗ dành. Thế gia quý nữ phần lớn đều rụt rè lại kiêu ngạo, hai người kiêu ngạo gặp nhau, ai cũng không chịu cúi đầu, thì ngày tháng còn lại biết sống với nhau thế nào? Nếu gặp phải một cô nương quá nhạy cảm, e rằng suốt ngày đều bị đại công tử chọc tức đến phát điên."

"Ví dụ như nguyên nhân gây ra chuyện này, đại công tử cứ giữ cục tức nghẹn trong lòng, là thiếu phu nhân trèo tường vào dỗ không biết bao nhiêu lần mới tính là nguôi giận. Nếu là một người da mặt mỏng, không chừng hiện tại quan hệ giữa hai người này vẫn còn căng thẳng ấy chứ."

"Ta biết ngươi nói có lý." Tề phu nhân im lặng một hồi rồi nói: "Chính vì ta hiểu Vân Mộc rất rõ, mới luôn muốn tìm cho nó một người trầm ổn rộng lượng một chút, coi như không đè ép được nó, bản thân người đó cũng phải nghĩ thoáng, đừng suốt ngày bị nó chọc tức đến chết đi sống lại, lại không nghĩ nửa đường chạy ra một Tô Vãn Đường, mà hiện tại xem ra, đây cũng có thể coi là duyên trời định.”

"Ai nói không phải đâu, có cô nương nhà ai có được tính tình tốt như thiếu phu nhân?" Vu ma ma cười nói: "Suy cho cùng cũng là một vị nữ tướng quân, tính tình độ lượng không phải người thường có thể so sánh."

Tề phu nhân khẽ than một tiếng: "Đó là con bé tự thấy không chiếm lý, dĩ nhiên là bị áp khí thế, nhưng thời gian còn dài mà."

"Vẫn phải đi nói với Vân Mộc, suy cho cùng nó là nam tử, sao có thể để nữ tử hạ thấp cái tôi nhường nhịn mãi, bây giờ đã thành hôn, cũng không thể cứ nắm lấy chút sai lầm kia không bỏ, một ngày hai ngày thì không sao, lâu dần ai mà không thấy mệt?"

Vu ma ma nghe vậy lại suy tư, sau đó đột nhiên nói: "Lão nô lại cảm thấy tuy thiếu phu nhân là người nhường nhịn dỗ dành, lại không phải không đè ép được công tử."

Tề phu nhân sững sờ: "Có ý gì?"

"Còn có một chuyện lão nô chưa kịp nói với phu nhân." Vu ma ma vội nói: "Hôm nay kính trà xong trên đường trở về không biết vì sao đại công tử lại nổi giận, còn nhốt thiếu phu nhân ở ngoài cửa."

Tề phu nhân kinh hãi đứng dậy, cả giận nói: "Không phải lúc kính trà vẫn còn êm đẹp à, rốt cuộc là nó lại nổi tính chó gì?"

Vu ma ma vội vàng đỡ bà ấy ngồi xuống, an ủi: "Phu nhân đừng nóng vội, lão nô còn chưa nói xong mà."

"Sau khi đại công tử nhốt thiếu phu nhân ở ngoài cửa, đầu tiên thiếu phu nhân gõ cửa một cái, thấy bên trong không có động tĩnh, thiếu phu nhân đá một cái cửa mở tung ra, qua khoảng một khắc đồng hồ, hai người lại thân thiết đi ra dạo vườn."

Tề phu nhân vô cùng kinh ngạc: "Con bé... đạp cửa phòng Vân Mộc?"

"Đúng vậy."

Tề phu nhân không thể tin nổi: "Vân Mộc không trở mặt, còn thân thiết đi dạo vườn với con bé?"

"Đúng vậy, đi dạo trên con đường nhỏ ven hồ, còn tri kỷ kéo thiếu phu nhân đi phía trong." Vu ma ma mặt mày hớn hở, nói: "Theo lão nô thấy, phu nhân cứ yên tâm đi, mỗi một đôi phu thê đều tự có đạo ở chung của họ."

Tề phu nhân nhìn chằm chằm Vu ma ma một hồi khá lâu, sau đó đột nhiên cười ra tiếng, vui mừng nói: "Có phải đây gọi là, vỏ quýt dày có móng tay nhọn?"

"Nhiều năm như vậy, ta còn chưa thấy nó cúi đầu với ai đâu."

Tề phu nhân càng nói trong lòng càng phấn chấn: "Thế này đi, ngươi mau đi nói một tiếng, bảo chúng sau này không cần ngày ngày đến tiền viện ăn cơm, sáng sớm cũng không cần đến thỉnh an, Vãn Đường cũng chỉ được nghỉ ba ngày, để chúng có nhiều thời gian ở chung với nhau một chút."

Vu ma ma vội vàng cười đồng ý: "Vâng."

Chuyện lớn trong lòng đã được giải quyết, Tề phu nhân cười cong mắt, nhưng đảo mắt lại nghĩ đến một người nhi tử khác...

Nụ cười trên mặt Tề phu nhân phai nhạt đi, nặng nề thở dài.

Không có đứa nào để cho bà ấy bớt lo!

-

Bạch Nhị nhận được tin tức, đích thân tới phòng bếp dặn dò một tiếng.

Giờ cơm chưa, Tề Vân Mộc và Tô Vãn Đường đến nhà ăn, đồ ăn đã dâng đủ.

Tề Vân Mộc thoáng nhìn đồ ăn đầy bàn, ngẩn người, có điều hắn nghĩ, hôm nay là ngày đầu tiên sau tân hôn, phòng bếp chuẩn bị phong phú một chút cũng bình thường.

Mãi đến khi...

Người bên cạnh hắn phồng má, thêm hai bát cơm, gắp đồ ăn nửa bàn, mà vẻ mặt Bạch Nhị và nha hoàn cả phòng lại không hề thay đổi, hắn mới giật mình hiểu ra gì đó.

Một tay Tề Vân Mộc bưng bát, một tay cầm đũa, lâm vào trầm tư.

Ăn khỏe như này, vậy thì nàng ấy rất biết cách ‘lớn’ lên.

Chỗ cần đầy đặn thì không thiếu một lạng, chỗ cần thon thả c*̃ng không thừa tý nào…

Tô Vãn Đường ăn nhiều, tốc độ cũng không chậm, nhưng động tác không hề thô lỗ, mà là như nước chảy mây trôi, cực kỳ trơn tru.

Tề Vân Mộc nhìn mà cũng ăn nhiều thêm nửa bát cơm.

Buổi chiều, mặt trời chói chang, khiến người buồn ngủ.

Tề Vân Mộc có thói quen ngủ trưa, đi vài vòng dưới hiên để tiêu thực rồi về phòng ngủ.

Tô Vãn Đường không buồn ngủ, vốn dĩ muốn đi ra ngoài dạo xung quanh một chút, nhưng vừa lúc Đào Hương cầm một phong thư về cho nàng ấy.

Đến từ biên cảnh Nam Hào, thư của Tô Chẩm Đường.

Tô Vãn Đường nhìn nét chữ cực kỳ sắc bén trên phong thư, huyệt thái dương đập thình thịch.

Đúng là nghĩ tới cái gì thì tới cái đó.

Nàng ấy có dự cảm, phong thư này nhất định là không dễ đọc!

Bên ngoài mặt trời chói chang, Tô Vãn Đường cầm thư vào phòng, sợ quấy rầy Tề Vân Mộc, nàng ngồi xuống trước thư án cách giường khá xa.

Lần trước nàng ấy gửi thư cho phụ huynh là bởi vì đính hôn, chẳng qua nàng ấy không nói lời thật trong thư, chỉ nói là hai bên đều có tình cảm với nhau nên định ra hôn ước, huynh trưởng một mực không có hồi âm, chỉ có phụ thân gửi thư về, nói tôn trọng quyết định của nàng ấy.

Lúc ấy Tô Vãn Đường lại không để ý, tưởng rằng huynh trưởng bận rộn quân vụ, đợi đến lúc rảnh chắc chắn sẽ gửi thư cho nàng ấy. Nhưng bây giờ nghĩ lại, không phải huynh trưởng không rảnh trả lời nàng ấy, là căn bản không muốn trả lời, hoặc là, còn chưa tìm được ngôn từ thích hợp để mắng nàng ấy.

Tô Vãn Đường hít sâu một hơi, nhẹ nhàng xé mở phong thư ‘dày cộm’.

Vừa mở ra, mùi mực đập vào mặt.

Đầu tiên Tô Vãn Đường không nhìn nội dung, mà đếm số trang trước.

Tổng cộng tám trang giấy...

Tô Vãn Đường: "... ."

Đúng là Tề Vân Mộc rất có mặt mũi, phong thư này có thể so với tám phong thư trước đây.

Làm công tác chuẩn bị tâm lý xong, Tô Vãn Đường mới tập trung đọc thư.

Chữ của huynh trưởng đẹp hơn chữ của nàng ấy rất nhiều, thậm chí có thể sánh với nét bút của Tề Vân Mộc.

Nàng ấy vẫn luôn cảm thấy vô cùng kinh ngạc vì điều này.

Từ trước đến nay huynh trưởng không có hứng thú gì với bút mực, cũng không biết vì sao chữ viết lại xuất chúng như thế?

Câu đầu tiên trên giấy là:

'Muội muội Vãn Đường của ta, mắt muội mù rồi à? Hay là tâm mù rồi chăng? Tai có điếc không? Hay là muội điên rồi?'

Khóe môi Tô Vãn Đường giật giật, nàng ấy không điên, nhưng nàng ấy cảm thấy ca ca của nàng ấy đã điên rồi.

Trước kia gửi thư về, hắn chưa từng tỉa tót từng câu từng chữ như vậy. Nàng ấy chỉ nhìn nét mực như muốn xuyên thủng giấy kia là đã có thể tưởng tượng ra cảnh huynh trưởng nổi trận lôi đình, muốn rách cả mí mắt.

'Thế gian nhi lang ngàn vạn, sao cố chấp với chó Tư Triệt, chó này không phải loại lương thiện, lực cắn rất khỏe, bị nhiễm bệnh dại, hối hận thì đã muộn…’

Tô Vãn Đường không đành lòng nhìn thẳng, lật đến trang sau:

'Tô Vãn Đường là muội điên rồi hay là đầu óc choáng váng, ta đã nói với muội bao nhiêu lần, Tề Vân Mộc đầu óc không bình thường cách hắn xa một chút, muội coi lời của ta như gió thoảng bên tai à? Sao muội lại coi trọng hắn, con mắt nào coi trọng hắn, có phải đầu óc muội bị bệnh rồi không hả...'

Sắc mặt Tô Vãn Đường không thay đổi, lại lật một tờ:

'Hắn lòng dạ hẹp hòi lại còn độc miệng, còn là một tên yếu ớt, không thể gặp gió không thể dầm mưa bệnh tật đầy người, muội sống với hắn thì muội xong rồi, ta nói cho muội biết...'

Tô Vãn Đường tiếp tục đọc:

'Àiii, nữ nhi lớn không giữ được, gả cũng gả rồi, thôi, mau bảo hắn gọi ta một tiếng đại cữu ca nghe xem nào! Bảo hắn mau gửi thư cho ta, gọi ta là ca! Nếu không thì đợi ta trở về đánh gãy chân hắn...'

'Ta thật sự không hiểu rốt cuộc muội coi trọng hắn điểm nào, một con gà con yếu nhớt...'

'Không phải là muội bị biểu hiện giả tạo của hắn lừa bịp đấy chứ...'

'Hắn lớn hơn muội bốn tuổi, hôn sự này muội thiệt rồi biết không hả, chó này không phải người. Lại dám nhân lúc ông đây không ở Phụng Kinh, bắt cóc muội muội ta, lẽ trời khó tha...'

Một trang cuối cùng, dưới cùng viết:

'Nếu bị tên chó này lừa bịp, lặng lẽ chờ vi huynh trở về phế hắn! Ta sẽ chọn một rể hiền khác cho muội ta!'

Tô Vãn Đường đỡ trán, nghỉ ngơi một hồi, mới u sầu bắt đầu sửa sang lại giấy viết thư.

Thù oán giữa huynh trưởng và Tề Vân Mộc, hình như sâu hơn so với những gì nàng ấy nghĩ.

Hả?

Không đúng, vừa rồi bỏ qua cái gì?

Tô Vãn Đường mở phong thư ra, rút ra một tờ giấy trong đó, thấy được một đoạn khác trong một loạt chữ mắng Tề Vân Mộc:

'Quan hệ giữa muội và Trữ phi tốt, đi cầu xin, xin Thái tử điện hạ lập tức, ngay bây giờ, tức khắc, ngay và luôn xách vị Công chúa cành vàng lá ngọc yếu ớt này về đi, ông đây sắp bị nàng ta phiền chết rồi!'

Bắt đầu từ hàng chữ này, chữ viết không còn tinh tế như ban đầu, hiển nhiên là càng viết càng giận.

Tô Vãn Đường: "?"

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (247)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155: Hoàn chính văn Chương 156: Chương 156: Ngoại truyện: Thắng ta, ta trả lại lệnh phù Quân Lãng. Chương 157: Chương 157: Trăn Trăn Chương 158: Chương 158: Trăn Trăn Chương 159: Chương 159: Trăn Trăn Chương 160: Chương 160: Trăn Trăn Chương 161: Chương 161: Trăn Trăn và Tô Vãn Đường Chương 162: Chương 162: Tô Vãn Đường / Tề Vân Mộc Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164: Tô Vãn Đường / Tề Vân Mộc Chương 165: Chương 165: Tô Vãn Đường / Tề Vân Mộc Chương 166: Chương 166: Tề Vân Hàm, Tống Hoài đại hôn. Chương 167: Chương 167: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 168: Chương 168: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 169: Chương 169: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 170: Chương 170: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 171: Chương 171: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 172: Chương 172: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 173: Chương 173: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 174: Chương 174: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 175: Chương 175: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 176: Chương 176: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 177: Chương 177: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 178: Chương 178: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 179: Chương 179: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 180: Chương 180: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 181: Chương 181: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 182: Chương 182: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 183: Chương 183: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 184: Chương 184: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 185: Chương 185: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 186: Chương 186: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 187: Chương 187: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 188: Chương 188: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 189: Chương 189: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 190: Chương 190: Chuyến đi đến Đông Nhữ Chương 191: Chương 191: Chuyến đi đến Đông Nhữ (Cuối) Chương 192: Chương 192: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 193: Chương 193: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 194: Chương 194: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 195: Chương 195: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 196: Chương 196: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 197: Chương 197: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 198: Chương 198: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 199: Chương 199: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 200: Chương 200: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 201: Chương 201: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 202: Chương 202: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 203: Chương 203: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 204: Chương 204: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 205: Chương 205: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 206: Chương 206: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 207: Chương 207: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 208: Chương 208: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 209: Chương 209: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 210: Chương 210: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 211: Chương 211: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 212: Chương 212: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 213: Chương 213: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 214: Chương 214: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 215: Chương 215: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 216: Chương 216: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 217: Chương 217: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 218: Chương 218: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 219: Chương 219: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 220: Chương 220: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 221: Chương 221: Tô Vãn Đường, Chử Vân Chương 222: Chương 222: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 223: Chương 223: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 224: Chương 224: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc Chương 225: Chương 225: Tô Vãn Đường, Tề Vân Mộc (phần cuối) Chương 226: Chương 226: Rất nhiều người Chương 227: Chương 227: Rất nhiều người Chương 228: Chương 228: Tô Chẩm Đường, Chử Vân Chương 229: Chương 229: Rất nhiều người Chương 230: Chương 230: Rất nhiều người Chương 231: Chương 231: Biệt ly Chương 232: Chương 232: Tiểu thái tôn Chương 233: Chương 233: Tiểu quận chúa ra đời Chương 234: Chương 234: Gặp lại nhau Chương 235: Chương 235: Tiệc trà nhỏ ở Đông cung Chương 236: Chương 236: Lần đầu gặp gỡ Chương 237: Chương 237: A huynh/a đệ của ngươi không đẹp bằng a đệ/ a huynh của ta Chương 238: Chương 238: Tiểu thái tôn, Vương thế tử Chương 239: Chương 239: Bắt cá Chương 240: Chương 240: Tạm biệt Chương 241: Chương 241: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 242: Chương 242: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 243: Chương 243: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 244: Chương 244: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 245: Chương 245: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 246: Chương 246: Trăn Trăn thuở nhỏ Chương 247: Chương 247: Trăn Trăn thuở nhỏ (Hoàn toàn văn)