Chương 2
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!

Chương 2: Thỏ Cụp Tai

Tại sao người nhà lại đến đông đủ như vậy?

Và tại sao cơ thể cậu lại khó chịu đến thế?

Ôn Duẫn An từ từ chớp chớp mắt.

Cậu nhớ mình vừa tham gia một buổi tọa đàm.

Trong lúc nghe tọa đàm, cơ thể cậu đã có chút không khỏe. Sau khi kết thúc, cậu cùng mấy người bạn chuẩn bị đi lấy xe ở bãi đậu... rồi sau đó...

Sau đó... hình như cậu đã ngất đi?

Ở phía sau gáy, nơi có miếng dán dị vật, dường như có một khối thịt mềm mại đang thình thịch nhảy lên.

"Ưm..." Ôn Duẫn An vẫn chưa hiểu rõ tình hình. Cậu khẽ rên lên vì khó chịu, cố gắng gượng dậy nhưng nhanh chóng bị Ôn Kỳ Duệ đỡ lấy, đặt nằm trở lại. Cậu mềm mại gọi Ôn Kỳ Duệ: "Anh cả..."

Ôn Kỳ Duệ ôn tồn nói: "Ừm, anh cả ở đây. Đừng cử động vội, để bác sĩ kiểm tra lại xem sao."

Diệp Thanh Lam nhẹ nhàng đặt tay lên tay cậu, lắc đầu ý bảo cậu ngoan ngoãn đừng cử động.

Bác sĩ bắt đầu kiểm tra tình trạng cơ thể.

Cậu vẫn còn tỉnh táo, các chỉ số cơ thể trông có vẻ bình thường. Bác sĩ dặn dò: "Tình trạng sức khỏe tạm thời không có gì đáng ngại. Về vấn đề tin tức tố, các vị nên nhanh chóng đưa cậu ấy đến Cục Quản lý Tin tức tố để làm xét nghiệm."

"Hiện tại phỏng đoán cậu ấy đã phân hóa thành Omega, kết quả chính xác còn phải chờ Cục Quản lý công bố."

Omega?

Ôn Duẫn An nghe xong thì choáng váng: "Mẹ ơi..."

Bộ dạng này khiến Diệp Thanh Lam cau mày, đau lòng vô cùng: "Bảo bối ngoan, mẹ ở đây."

Cục Quản lý Tin tức tố Thành phố A

Đây là trung tâm chịu trách nhiệm xét nghiệm, quản lý và ghép đôi tin tức tố của AO.

Một nhân viên mới của Cục không nhịn được ngước nhìn cậu thiếu niên xinh đẹp đang ngoan ngoãn nằm trên giường bệnh vài lần. Cả đời anh ta chưa từng thấy ai đẹp đến thế.

Ôn Duẫn An không nhận ra có người đang nhìn mình, nhưng mấy người anh trai của cậu thì lập tức phát hiện. Họ bảo vệ em trai như bảo vệ một bé con, lập tức phóng ánh mắt lạnh băng về phía đối phương.

Nhân viên kia vội vùi đầu cẩn thận lặp đi lặp lại việc xem xét báo cáo xét nghiệm trên tay, nhưng anh ta cứ chần chừ không dám kết luận. Cuối cùng, anh quyết định mời các chuyên gia của Cục cùng nhau đánh giá.

Sau khi được các chuyên gia thẩm định, kết quả xét nghiệm cho thấy Ôn Duẫn An quả thật đã phân hóa muộn thành Omega.

Hơn nữa, cậu còn là Omega thỏ cụp tai cấp 3S đầu tiên từ trước đến nay trên cả nước.

Ba mẹ Ôn Duẫn An là Ôn Đình Yến và Diệp Thanh Lam, là sự kết hợp của gen động vật ẩn tính Sói xám Bắc Mỹ và Thỏ tai cụp.

Kết hôn nhiều năm, Diệp Thanh Lam luôn mong mỏi trong nhà có một đứa con Omega xinh đẹp đáng yêu.

Trong số các con, chỉ có Ôn Duẫn An lớn lên xinh xắn đáng yêu nhất.

Mấy người anh trai của cậu, trừ Ôn Kỳ Dã cao 1m85, thì Ôn Kỳ Duệ và Ôn Kỳ Triết đều là những cây sào cao 1m90. Họ không chỉ đẹp trai mà còn thừa hưởng gen của cha Ôn Đình Yến, tất cả đều phân hóa thành Alpha Sói xám Bắc Mỹ cấp 2S.

Ôn Duẫn An, bảo bối được cả nhà nâng niu trong lòng bàn tay từ bé, vốn là người có hy vọng phân hóa thành Omega nhất, nhưng năm ngoái khi đủ 18 tuổi lại không có dấu hiệu phân hóa.

Thời gian dài như vậy, ngoài Diệp Thanh Lam, trong nhà không có thêm một Omega nào nữa.

(Mẹ của bé An - Diệp Thanh Lam là NAM Omega, trong bản gốc tác giả để là "妈妈" nên mình vẫn để là "mẹ" nhé)

Diệp Thanh Lam thường cảm thấy bất lực, Omega tốt biết bao nhiêu chứ, cả nhà toàn Alpha thì có gì hay?

Cũng chính vì thế, sự cố bất ngờ ngày hôm nay đối với nhà họ Ôn mà nói vừa là mừng vừa là lo.

Ôn Duẫn An nhận lấy tờ báo cáo kiểm tra của mình, cẩn thận lật xem.

【 Ôn Duẫn An, Giới tính: Nam Omega, Gen động vật ẩn tính: Thỏ tai cụp, Tin tức tố: Hoa hồng trắng, Cấp bậc: Cấp 3S 】

Ôn Duẫn An giật mình, nhẹ nhàng chạm vào chỗ nhô lên sau gáy. Cậu cuối cùng cũng nhận ra, đó là tuyến thể của mình đang đau nhức, và luồng hương hoa kia chính là mùi tin tức tố của cậu...

Cậu thực sự đã phân hóa thành Omega.

"Xin chúc mừng! Đây là lần thứ hai trên cả nước xuất hiện cấp bậc tin tức tố cao như vậy. Lần trước là một Alpha tên là Hoắc Duật Hoành." Nhân viên Cục Quản lý lại nói.

Hoắc Duật Hoành.

Lần thứ hai nghe thấy cái tên này, gương mặt sắc sảo của Alpha lập tức hiện lên trong đầu cậu.

"Hoắc Duật Hoành..." Cậu lẩm bẩm nhỏ tên anh.

Dù là bản thân hay cái tên, Alpha này hôm nay liên tục xuất hiện trong thế giới của cậu.

Chín năm trước cậu còn quá nhỏ nên không để ý chuyện này. Người nhà cậu cũng không hứng thú nhắc đến chuyện nhà người khác.

Các anh trai cậu đã là Alpha cấp 2S, được coi là "Thiên chi kiêu tử" (con cưng của trời).

Mà Hoắc Duật Hoành lại là cấp 3S...

Cậu không khỏi nhớ đến hình bóng cao lớn của Alpha kia. Ừm... hình như điều đó quả thật rất hợp lý?

"Tiểu An, em đang nói gì vậy?" Nghe thấy tiếng cậu lầm bầm, Ôn Kỳ Duệ áp sát lại.

"... Không có gì ạ." Mặt cậu nóng lên, chột dạ chớp chớp mắt, liếc nhìn Ôn Kỳ Duệ, nhỏ giọng trả lời.

Nhân viên kia lại vui vẻ dặn dò: "Hiện tại xem ra, tai và đuôi của cậu ấy kiểm soát khá tốt. Nhưng dù sao cậu ấy cũng là Omega phân hóa muộn, cơ thể có thể xuất hiện các phản ứng phụ khác. Nếu có bất kỳ tình huống nào, hãy liên hệ ngay với Cục Quản lý."

"Các vị có thể đưa cậu ấy về nhà theo dõi vài ngày. Tin tức vui này sẽ được công bố vào ngày mai."

"Xin một lần nữa chúc mừng các vị!"

Diệp Thanh Lam mừng rỡ đáp lời, hưng phấn khẽ vỗ cánh tay chồng mình, Ôn Đình Yến.

Ôn Duẫn An ngoan ngoãn gật đầu, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn ạ."

Lo lắng cậu đi đường quá mệt, Ôn Kỳ Duệ nhanh chóng đẩy một chiếc xe lăn tới.

Ôn Kỳ Duệ cúi người, định ôm cậu đặt vào xe lăn, thì Ôn Kỳ Dã đã kêu lên: "Ây, để anh ba ôm Tiểu An cho!"

Mấy người anh trai Alpha này quan tâm Ôn Duẫn An chẳng kém gì cha mẹ. Ngày thường họ làm việc đều chín chắn, ổn trọng, nhưng cứ hễ đụng đến chuyện của Ôn Duẫn An là họ lại âm thầm thi đua xem ai là người đối xử với em trai tốt nhất, cứ như thể ai bị chậm chân sẽ bị đóng lên cột sỉ nhục vậy.

Ôn Đình Yến lắc đầu, đưa tay đẩy họ ra: "Mấy đứa lớn tướng rồi còn giành giật, ra thể thống gì nữa?"

Nói rồi, ông phớt lờ vẻ mặt bất đắc dĩ của ba con trai, rồi đưa tay về phía Ôn Duẫn An: "Tiểu Bảo, lại đây, đừng nghe lời mấy anh con, để ba cõng con về nhà!"

Omega nhỏ không nhịn được cười cong mắt: "Cảm ơn ba mẹ và các anh, nhưng con không sao đâu, con có thể tự đi được mà!"

Mặc dù cơ thể cậu vẫn khó chịu, nhưng chưa đến mức phải được bế hoặc ngồi xe lăn.

Cuối cùng cả nhà cùng đi trực thăng của Ôn Kỳ Duệ về biệt thự ở khu Loan.

Trong phòng ngủ rộng rãi, chỉ có ánh đèn thủy tinh nhỏ tinh xảo đầu giường sáng lên. Ôn Duẫn An ôm điện thoại nằm trên giường.

Người nhà cậu đã thay phiên nhau vào thăm, thấy cậu không có vấn đề gì lớn, dặn dò vài câu rồi mới yên tâm rời đi.

Bị một nhóm người vây quanh suốt cả ngày, cuối cùng cũng được yên tĩnh. Trên phần mềm chat của điện thoại đã chất đầy tin nhắn quan tâm từ bạn bè.

Ôn Duẫn An xem xong tin nhắn, mím môi cười nhạt, cậu bắt đầu gửi tin vào nhóm chat: 【 Cảm ơn mọi người, tớ không sao rồi nha! [thỏ nhỏ đá chân.jpg] [thỏ nhỏ nhảy tưng tưng.jpg] 】

Cậu cất điện thoại nằm xuống chuẩn bị ngủ.

Tắt đèn đi ngủ chưa được năm tiếng, Ôn Duẫn An đã tỉnh giấc trong trạng thái mồ hôi đầm đìa.

Đầu óc choáng váng còn tệ hơn ban ngày, cơ thể nóng ran khó chịu, tuyến thể thình thịch nhảy lên, sưng tấy.

Vành mắt cậu lập tức đỏ hoe. Mặc dù cậu luôn nói muốn làm Omega giống mẹ, nhưng tại sao làm Omega lại khó chịu đến thế này cơ chứ...

Trên má thấm đẫm mồ hôi mịn màng hình như đang có vật gì nhẹ nhàng dán vào.

Ôn Duẫn An mơ màng đưa tay định gạt ra. Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào vật thể trên má, cậu ngây người.

Đầu ngón tay truyền đến cảm giác mềm mại của lông tơ. Phía sau thắt lưng và dưới xương cụt cũng có cảm giác của dị vật.

Thứ gì? Đây là cái gì?

Ôn Duẫn An chịu đựng khó chịu ngồi bật dậy, bất lực quỳ trên giường.

Cậu đưa tay lên, sờ rõ ràng được hai bên tai mình đang rũ xuống, một đôi tai thỏ dài, lông xù.

Và phía sau cậu, một cái đuôi nhỏ đang không ngừng đung đưa, cà vào gót chân khiến cậu ngứa ngáy.

Ôn Duẫn An trợn tròn mắt, lập tức tỉnh táo.

Tai thỏ và đuôi nhỏ của cậu lộ ra ngoài rồi! >︿<

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (92)
Chương 1: Chương 1: Phân Hóa Chương 2: Chương 2: Thỏ Cụp Tai Chương 3: Chương 3: Độ Tương Hợp Chương 4: Chương 4: Gặp Mặt Chương 5: Chương 5: Không Hứng Thú Chương 6: Chương 6: Đáng Chú Ý Chương 7: Chương 7: Alpha Của Cậu Chương 8: Chương 8: Omega Của Hắn Chương 9: Chương 9: Sự Quan Tâm Của Hắn Chương 10: Chương 10: Nhẫn Đôi Tình Nhân Chương 11: Chương 11: Đi Theo Anh Chương 12: Chương 12: Sẽ Đối Tốt Với Em Chương 13: Chương 13: Hương Tequila Chương 14: Chương 14: Hoa Hồng Trắng Chương 15: Chương 15: Chú Ếch Xanh Nhỏ Chương 16: Chương 16: Hổ To Bự Chương 17: Chương 17: Ôm Thật Chặt Chương 18: Chương 18: Thật Đáng Yêu Chương 19: Chương 19: Chồng Của Cậu Chương 20: Chương 20: Gọi Chồng ơi ~ Chương 21: Chương 21: Quà Cho Chồng Chương 22: Chương 22: Chồng Sợ Vợ Chương 23: Chương 23: Vô Tình Hay Cố Ý Chương 24: Chương 24: Thật Buồn Phiền Chương 25: Chương 25: Không Lễ Phép Chương 26: Chương 26: Rất Hào Phóng Chương 27: Chương 27: Nhóc Kiều Khí Chương 28: Chương 28: Kẹo Ngọt Dính Người Chương 29: Chương 29: Dạy Dỗ Chương 30: Chương 30: Bé Ngoan Bé Bỏng Chương 31: Chương 31: Tin Tốt Lành Chương 32: Chương 32: Tin Xấu Chương 33: Chương 33: Em Thơm Quá Chương 34: Chương 34: Ai Dám Nghe? Chương 35: Chương 35: Không Ngủ Được Chương 36: Chương 36: Ngắm Ánh Trăng Chương 37: Chương 37: Không Thích Chương 38: Chương 38: Tiểu Tổ Tông Chương 39: Chương 39: Xấu xí Chương 40: Chương 40: Thơm Thơm Chương 41: Chương 41: Trống Rỗng Chương 42: Chương 42: Tràn Đầy Chương 43: Chương 43: Nghe Anh Chương 44: Chương 44: Tường Vi Bé Nhỏ Chương 45: Chương 45: Cưng Chiều Lên Tận Trời Chương 46: Chương 46: Anh Thật Tốt Chương 47: Chương 47: Ai Biết Chương 48: Chương 48: Anh Biết Chương 49: Chương 49: Thực Khảng Khái Chương 50: Chương 50: Rất Cưng Chiều Chương 51: Chương 51: Ấm Áp Chương 52: Chương 52: Lạnh Lùng Chương 53: Chương 53: Thơm Ngào Ngạt Chương 54: Chương 54: Ngọt Ngào Say Đắm Chương 55: Chương 55: Chỉ Yêu Em Chương 56: Chương 56: Hôn Em Đi Chương 57: Chương 57: Bị Cắn Rồi Chương 58: Chương 58: Nóng Trong Người Chương 59: Chương 59: Anh Giải Thích Đi Chương 60: Chương 60: Anh Ấy Nóng Nảy Chương 61: Chương 61: Sẽ phải hối hận Chương 62: Chương 62: Không hối hận Chương 63: Chương 63: Thích em Chương 64: Chương 64: Ôm em Chương 65: Chương 65: Anh yêu em Chương 66: Chương 66: Yêu Chồng Chương 67: Chương 67: Đau lòng Chương 68: Chương 68: Ở bên anh Chương 69: Chương 69: Thỏ nhỏ xuất hiện Chương 70: Chương 70: Bé Thỏ Ôn Chương 71: Chương 71: Người nuôi thỏ Chương 72: Chương 72: Lệnh Của Em Chương 73: Chương 73: Nâng lên cao Chương 74: Chương 74: Chú thỏ lười biếng Chương 75: Chương 75: Khoe ân ái Chương 76: Chương 76: Cả đời Chương 77: Chương 77: Dỗ dành bảo bối Chương 78: Chương 78: Em trở lại rồi đây Chương 79: Chương 79: Yêu cầu của anh Chương 80: Chương 80: Khen hay lắm Chương 81: Chương 81: Về nhà chúng ta Chương 82: Chương 82: Trăng nhỏ Chương 83: Chương 83: Kiện bọn họ đi! Chương 84: Chương 84: Đó là huân chương Chương 85: Chương 85: Nghe điện thoại đi mà Chương 86: Chương 86: Đến đón em Chương 87: Chương 87: Mừng anh đã về Chương 88: Chương 88: Thực sự cảm động Chương 89: Chương 89: Cơn mưa vừa dứt Chương 90: Chương 90: Thẻ ước nguyện Chương 91: Chương 91: Tình yêu vĩnh cửu Chương 92: Chương 92: Tình yêu vĩnh hằng 【HOÀN THÀNH】