Chương 2
Sa Vào Dung Mạo Người - Nhị Lưỡng Nhục

Chương 2: Nhị gia là người rất chu đáo

***

 

Chương 2: Nhị gia là người rất chu đáo

 

Thành Bình Dương có bốn gia tộc lớn: Nhà họ Tiêu ở phủ Đốc quân, nhà họ Phó ở Tam Cảnh viên, nhà họ Tiền ở Lâm công quán và nhà họ Hồng.

 

Tiêu, Tiền là hai gia tộc làm chính trị, Phó, Hồng chuyên kinh doanh.

 

Nhà họ Hồng mới vươn lên hai năm gần đây cái gì cũng nhúng tay vào, trong đó việc kinh doanh của khách sạn nước ngoài là phát đạt nhất, là chỗ ăn chơi có tiếng ở Bình Dương.

 

Ông chủ trên danh nghĩa của khách sạn là một thanh niên tên Thương Vân Tú. Không ai biết lai lịch của y thế nào, có lời đồn rằng y là con trai người bạn đã mất của Hồng Cẩm Văn. Vì thế nên ông ta mới đặc biệt chăm sóc và bồi dưỡng y.

 

Thương Vân Tú cũng không phải hạng kém cỏi, lẳng lặng quản lý Tường Nhạc Hối một cách trật tự rõ ràng.

 

Y đi theo Hồng Cẩm Văn, thường xuyên qua lại với thương nhân nước ngoài, tính tình bảo thủ, lạnh nhạt, chỉ làm chuyện thuộc trách nhiệm của mình, có vẻ không có h*m m**n gì. Y đối xử với mọi người khiêm tốn lịch sự, dù là sang hay hèn ở chỗ y cũng sẽ được tôn trọng như nhau.

 

Đây cũng là lý do khiến y được nhiều người thích như vậy khi tuổi đời còn rất trẻ.

 

Phó Nhị gia là ngoại lệ trong số người "thích” kia, những lời đồn này hắn không tin một cái nào.

 

Có vài người nhìn thì giống như bé thỏ trắng vô hại, nhưng họ chỉ thật sự ăn mỗi cà rốt thôi sao?

 

Nhị gia hành động quyết đoán, sau khi rời khỏi Tam Cảnh viên thì đến khách sạn Tường Nhạc Hối ngay trong đêm.

 

Trước tiên, hắn muốn kiểm tra xem tính nết của bé thỏ trắng này ra sao.

 

Khách sạn nằm ngay lối vào phố Đông Hưng, con phố phồn hoa nhất Bình Dương. Tòa nhà xây theo phong cách phương Tây, có tám cây cột La Mã khổng lồ ngay cửa vào trông vô cùng bắt mắt, nó lại càng thêm xa hoa và uy nghi giữa ánh đèn neon rực rỡ.

 

Giờ này khách sạn rất đông đúc, ngoài cửa đậu đầy xe kéo, thỉnh thoảng có một chiếc dừng lại rồi một chiếc khác rời đi.

 

Hai năm trước khi Phó Vinh Khanh đi du học, Bình Dương không có nơi ồn ào điếc tai như thế này. Hắn liếc nhìn tấm biển hiệu bắt mắt của khách sạn, dập thuốc rồi cất bước đi vào.

 

Chìa khóa xe trên ngón tay Đường Dật xoay tròn, phát ra tiếng leng keng, anh ta chạy chậm đuổi theo Phó Vinh Khanh: "Gia, tôi đã đặt cho ngài một chỗ ngồi với giá cao, hôm nay có buổi biểu diễn đặc biệt của Hoa Hồng Đỏ hay Hoa Hồng Xanh gì đó, nhiều người chen chúc với nhau lắm.”

 

Phó Vinh Khanh thực sự không có hứng thú với hoa hồng, vừa vào cửa hắn đã vô thức tìm kiếm bóng dáng Thương Vân Tú.

 

Ánh đèn nơi này mờ mờ, không khí đặc quánh, người đông như kiến. Tiếng nói chuyện lẫn lộn vào nhau làm cho người ta bực bội không chịu nổi.

 

Người phục vụ đi trước dẫn đường lên căn phòng trên cao, tai Phó Vinh Khanh ù đi, không muốn ở đây thêm một phút nào, thế là hắn liếc mắt ra hiệu với Đường Dật.

 

Đường Dật hiểu ý, vội vàng hắng giọng, hỏi người phục vụ đang ghi thực đơn: "Hôm nay ông chủ Thương của các người có ở khách sạn không? Nhị gia của chúng tôi cố ý đến đây xin lỗi ông chủ Thương.”

 

"Xin lỗi… Chuyện này…” Bàn tay đang châm trà của người phục vụ run bần bật: "Nhị gia có gì mà…”

 

"Cậu cứ gọi ông chủ của mình đến là được, hỏi nhiều không có lợi cho cậu đâu.” Đường Dật hung dữ nói.

 

"Được… Được!” Có vẻ phục vụ này là người mới, vừa nhút nhát vừa sợ phiền phức, cậu ta để bình trà xuống rồi chạy biến.

 

Không bao lâu sau cậu ta thật sự dẫn một người đến. Thanh niên mặc thường phục nói vài câu với người phục vụ, sau đó vén rèm lên và đi vào một mình.

 

Căn phòng có vị trí quan sát tuyệt vời, hướng ra sân khấu rực rỡ. Phía trước không có vật cản, khách khứa ở tầng dưới có thể mơ hồ nhìn thấy được chuyện gì xảy ra ở phòng riêng.

 

Bài hát đầu tiên đêm nay đã bắt đầu. Phó Nhị gia đưa lưng về phía sân khấu, không nhìn màn ca múa đặc sắc dưới sân khấu mà hứng thú nhìn chằm chằm người mới bước vào.

 

Nhìn từ trên xuống dưới mấy lần. Hắn xác nhận là người thật đẹp hơn trong ảnh.

 

Y mặc trường sam màu xanh, thanh nhã thoát tục, không hề hòa hợp với oanh oanh yến yến nơi này. Dù nhìn thế nào cũng thấy… Thoải mái?

 

Phó Vinh Khanh cảm khái trong lòng, vẫn là câu nói kia: Tâm không hẳn sẽ sinh tướng.

 

Người đến gần, cũng không ngồi xuống.

 

Thương Vân Tú đứng cách hắn khoảng một mét, bị hắn nhìn đến mức mất tự nhiên, y bèn đi thằng vào vấn đề: "Phó Nhị gia đến vì chuyện của cậu cả Phó sao?”

 

Hắn không vội trả lời, ánh mắt chưa từng rời khỏi y. Cuối cùng Thương Vân Tú nhíu mày lại, dường như Phó Vinh Khanh đang đợi cái nhíu mày này, đạt được mục đích mới dời mắt nhưng vẫn không nói lời nào.

 

Thương Vân Tú ngồi xuống đối diện hắn, không để ý đến sự vô lễ của hắn, hỏi lại thêm lần nữa: "Phó Nhị gia tìm tôi có việc gì?”

 

"Vừa nãy chẳng phải em nói thay tôi rồi sao?” Phó Vinh Khanh v**t v* tay vịn ghế, nhích tới trước mặt y, một tay chống cằm, trong mắt đầy hứng thú.

 

Hắn cà lơ phất phơ nói: "Mấy ngày trước anh tôi gây chuyện ầm ĩ ở chỗ ông chủ Thương, làm ảnh hướng đến việc làm ăn của khách sạn. Thật sự xin lỗi.”

 

Phó Vinh Khanh nói xin lỗi nhưng vẻ mặt chẳng chút chân thành. Hắn nghiêng đầu nhìn khuôn mặt của Thương Vân Tú, không nhịn được mà nhớ tới lời người khác nói, cười cảm thán: "Ông chủ Thương, em đẹp thật đấy.”

 

Dù Đường Dật đã sớm biết Nhị gia nhà mình muốn làm gì nhưng tận mắt thấy vẫn xốn mắt lắm. Anh ta thật sự không ở lại được nữa bèn mượn cớ rời khỏi phòng riêng.

 

Phó Vinh Khanh đợi cửa đóng lại thì nắm lấy bàn tay đang cầm chén trà của Thương Vân Tú, kéo y lại gần, quan tâm nói: "Ông chủ Thương tuổi trẻ tài cao, cộng thêm vẻ ngoài không có điểm nào chê này nữa, chắc là khiến tất cả các cô gái ở Bình Dương này mê như điếu đổi rồi nhỉ? Ông chủ Thương có thích ai chưa?”

 

“...”

 

Thương Vân Tú đặt cái chén lên bàn, mượn động tác đó để rút tay về, bàn tay giấu trong tay áo siết chặt lại. Y nở một nụ cười tự nhiên hào phóng, ôn hòa nói: "Việc riêng tư không tiện mang ra bàn tán. Hôm nay Phó Nhị gia đến tìm tôi không phải chỉ là để hỏi mỗi chuyện này đâu nhỉ?”

 

"Chủ yếu là việc này, sau đó mới là anh cả tôi.” Phó Vinh Khanh vờ như không thấy vẻ lảng tránh của y, hắn kéo ghế lại gần một chút, ánh mắt dừng lại trên mặt y, ngắm mãi không nỡ dứt, dành hết tình cảm sâu sắc cho người trước mặt.

 

Hắn nói: "Trước đó tôi chỉ nghe nói ông chủ Thương trông rất đẹp, hôm nay gặp người thật mới hận bản thân không đến sớm một chút. Đâu phải chỉ đẹp bình thường, là vừa liếc mắt đã chìm đắm mới đúng.”

 

Đường Dật có việc muốn nói, anh ta đang muốn tiến vào thì nghe câu này rồi bị dọa sặc, vội vàng đóng cửa ra ngoài.

 

Thương Vân Tú liếc mắt, hơi nhíu mày lại, không tránh được nữa nên y đứng thẳng dậy, khách sáo và khiêm tốn nói: “Làm sao hơn được Phó Nhị gia? Mặc dù trước đó chưa từng gặp nhưng tôi đã từng nghe danh của Nhị gia rồi. Nếu như không có chuyện gì khác, tôi…”

 

"Chẳng lẽ đây không được tính là có chuyện sao?” Phó Vinh Khanh vươn tay ra ôm eo kéo người trở về, ép y ngồi lên đùi mình: "Tú Tú à, tôi đến xin lỗi thay anh cả của tôi. Mặt khác tôi cũng muốn nói với em rằng nếu em vẫn chưa thích ai, vậy thì ở bên tôi đi, Nhị gia là người rất chu đáo.”

 

Thương Vân Tú ngước mắt nhìn vào mắt hắn, thoáng lộ vẻ không vui, bàn tay trong ống tay áo liên tục siết chặt. Dưới ánh mắt trìu mến đến nóng mặt của Phó Vinh Khanh, y nhất thời không thoát ra được, chỉ thấy bối rối.

 

Giọng y trầm xuống, lạnh lùng nói: "Cậu chủ Phó, trò đùa này không vui đâu.”

 

“Sao là trò đùa được? Tú Tú không tin tôi à?” Phó Vinh Khanh nhẹ nhàng nhéo vào eo y một cái, tiếp đó xoa xoa như tán tỉnh: "Làm sao em mới chịu tin? Hôm nay tôi đến đây là đã quyết ý rồi, tôi nhìn trúng em. Nếu em không ở bên tôi, tôi sẽ bắt em về, trói em lên giường…”

 

Thương Vân Tú nổi giận, y ngắt lời hắn: "Có lời đồn Nhị gia nhân từ, bây giờ xem ra cũng chỉ là lời đồn mà thôi.” Y đẩy bàn tay đang s* s**ng eo mình ra, đứng dậy cất giọng lạnh tanh: "Bất kể thật giả, Thương mỗ đều không có hứng thú với chuyện này! Mặt khác, tôi sẽ nghĩ cách đưa cậu cả Phó bình an về cho ngài, Nhị gia về đi.”

 

Lần này Phó Vinh Khanh thật sự muốn cười.

 

Cái dáng vẻ chững chạc đàng hoàng từ chối người ta của anh chàng cổ hủ này cũng khá thú vị.

 

Nhị gia giả bộ đau lòng: "Tú Tú, người muốn theo tôi ở thành Bình Dương này nhiều lắm, thế mà em lại không muốn.”

 

“...” Thương Vân Tú không muốn để ý tới hắn nữa, thấy hắn lại vươn tay sang, y lẳng lặng tránh đi, thái độ càng thêm lạnh nhạt: "Cậu Phó có chuyện gì cứ nói thẳng.”

 

"Được rồi, vậy tôi nói lại những lời vừa nãy thêm lần nữa nhé?”

 

"Không cần.” Thương Vân Tú nhíu mày, từ chối.

 

"Em càng không chịu, tôi càng thích.” Phó Vinh Khanh cầm lấy chén trà Thương Vân Tú rót mà không uống nhấp một ngụm, nói: "Lúc nào Tú Tú có thời gian, xin lỗi sao có thể nói miệng, tôi mời em ăn cơm nhé?”

 

"Tôi không cần.” Thương Vân Tú ngồi xuống một cái ghế khác, nghiêm mặt nói: “Tên phú thương cậu cả Phó đắc tội có người chống lưng, muốn ra khỏi trại tạm giam cũng phải đề phòng có người cản trở từ bên trong. Tôi không nói chắc ngài cũng biết rõ, tính tình của anh ta dễ bị người ta lợi dụng sơ hở, sau này trông chừng cho cẩn thận.”

 

Động tác của Phó Vinh Khanh hơi khựng lại, vẻ cười cợt đã biến mất, hắn nheo mắt lại, suy nghĩ ý trong câu nói của y.

 

"Cậu Phó?” Thương Vân Tú thấy hắn ngây người nhìn mình chằm chằm thì dò hỏi: "Ngài có nghe không?”

 

"Tú Tú…” Phó Vinh Khanh bỗng cảm động nói: "Em quan tâm nhà họ Phó… Cũng là đang quan tâm tôi sao?”

 

“...” Sắc mặt của Thương Vân Tú thay đổi: "Tôi họ Thương, tên Vân Tú, Phó Nhị gia hãy gọi tên đầy đủ của tôi, nếu không tôi thật sự không biết ngài đang gọi ai.”

 

"Vậy em theo tôi đi, Tú Tú.” Phó Vinh Khanh nói đầy chân thành, nói chưa được mấy câu đã muốn động tay động chân, hoàn toàn không khác mấy tên yêu râu xanh ngoài kia chút nào.

 

Thương Vân Tú chưa từng bị người ta sàm sỡ thế này bao giờ, y không muốn ở lại thêm nữa nên đứng dậy đi ra ngoài.

 

Đường Dật dõi theo ông chủ Thương rời đi, sau đó đẩy cửa bước vào, kinh ngạc hỏi: "Gia, ngài làm gì thế? Sao ông chủ Thương trông như chạy thoát thân vậy?”

 

"Sờ eo chút thôi mà.” Phó Vinh Khanh mím môi cười: "Cũng mềm lắm.”

 

"Thật sao?” Đường Dật nói: "Vậy tôi cũng sờ thử!”

 

“Sờ cái gì mà sờ!” Phó Vinh Khanh nhấc chân đạp anh ta một cái: "Sao rồi? Đã thăm dò được phòng y ở đâu chưa?”

 

"Rồi ạ, là căn phòng gần cuối tầng ba, trước cửa treo một bức tranh.”

 

Phó Vinh Khanh đứng dậy vuốt phẳng nếp nhăn trên quần áo: "Tỉnh táo lại chút đi, đêm nay còn có chuyện phải làm.”

 

 

Về đêm gió thổi qua lạnh ngắt, Tường Nhạc Hối đóng cửa. Quản lý dặn dò người mau đóng cửa lại, lúc nói chuyện bị gió thốc vào họng, lạnh đến run rẩy.

 

Nghĩ trời sắp mưa nên anh ta đi ra ngoài nhìn bầu trời.

 

Mưa thì không thấy đâu mà thấy một tên trộm đang trèo tường, cậu đang treo mình trên bệ cửa sổ ở tầng ba, bước tiếp theo là trèo vào bên trong.

 

"Mau lên! Có trộm! Có trộm leo tường!” Quản lý gào lên với mấy vệ sĩ sau lưng bảo đi bắt người.

 

Tên trộm kia không những không sợ mà còn thong thả trèo vào ban công, sau khi đứng vững thì quay đầu nhăn mặt tỏ vẻ khiêu khích với đám người.

 

Thương Vân Tú nghe thấy tiếng động, y kéo màn cửa sổ ra, bất lực kéo người vào trong: "Nguyên Anh, đừng quậy nữa.”

 

Thiếu niên trèo tường đến đầu đầy mồ hôi, tố cáo: "Anh, bọn họ nói em là trộm!”

 

Thương Vân Tú đưa khăn lau mồ hôi cho cậu, cầm chén nước nóng chờ sẵn, hỏi cậu: "Cửa chính không đi lại trèo cửa sổ vào, không phải trộm thì là gì?”

 

Chưa kịp nói chuyện, quản lý đã dẫn một đám vệ sĩ xông vào.

 

"Ông chủ Thương, có người trèo vào phòng ngài, ngài có sao không…”

 

Nguyên Anh đi ra mở cửa, cau mày, ngạo mạn nói: "Là tôi trèo vào đấy, sao nào? Các người định đuổi tôi ra ngoài à?”

 

Thiếu niên này là bà con xa của ông chủ Thương, bọn họ đã từng gặp và đều nhận ra. Thế là họ khó xử đứng tại chỗ, không biết nói gì cho phải.

 

"Nguyên Anh!” Thương Vân Tú kéo người ra sau, dịu giọng nói với quản lý: “Cậu ấy không hiểu chuyện, làm phiền mọi người đi một chuyến rồi. Không còn sớm nữa, dọn dẹp một chút rồi về nghỉ ngơi đi.”

 

Đám người đi rồi, Nguyên Anh vẫn còn giận, lẩm bẩm nói: "Anh xin lỗi họ làm gì chứ…”

 

Nguyên Anh chướng mắt đám người này, nói êm tai là đàn em đến giúp đỡ anh cậu, nói khó nghe là bầy chó được Hồng Cẩm Văn phái đến giám sát y!

 

"Nhiều chuyện chi bằng bớt một chuyện.” Thương Vân Tú quay lại ngồi xuống trước bàn làm việc, cầm lấy sổ sách chưa đọc xong, y hỏi: "Có chuyện gì mà nửa đêm lại đến chỗ anh?”

 

Nguyên Anh đi theo tới, dựa vào góc khác của bàn làm việc, nhăn nhó nửa ngày rồi mới hỏi: "Anh, anh qua lại với Nhị gia nhà họ Phó à?”

 

Thương Vân Tú ho khẽ vài tiếng, nhíu mày lại: "Cậu nghe ai nói?”

 

“Buổi tối bạn học của em đến Tường Nhạc Hối chơi, cậu ta bảo trông thấy Phó Nhị gia ôm anh! Bên dưới phòng riêng, ngước mắt lên là có thể nhìn thấy!”

 

Nguyên Anh không tin anh trai của mình sẽ qua lại với loại người ăn chơi này, không vui nói: "Ai cũng được nhưng hắn thì không. Anh à, anh đừng để bị gương mặt hắn quyến rũ đấy.”

 

Thương Vân Tú cũng không thèm quan tâm: "Không có chuyện đó đâu. Bình thường toàn nghe Phó Vinh Khanh âu yếm cô gái nào đó, chưa từng nghe hắn qua lại với người đàn ông nào. Kẻ như hắn ấy à, nếu đơn giản như vẻ bề ngoài thì tốt rồi.”

 

Nguyên Anh nói: "Trước kia khi còn ở Bình Dương hắn không qua lại với đàn ông nhưng hắn đi du học về mà, lỡ đổi tính thì sao?”

 

Thương Vân Tú thả sổ sách xuống, khẽ cười nói: "Đổi tính cũng không nhắm vào anh được. Có người vu oan nhà họ Phó, lúc này hắn đến, mục đích rất rõ ràng. Mặc kệ hắn đi.”

 

Nguyên Anh sờ mũi, ỉu xìu "ồ” một tiếng.

 

"Dạo gần đây học hành thế nào rồi?” Thương Vân Tú vừa hỏi vừa lấy một cái phong bì trong ngăn kéo ra, đẩy tới trước mặt cậu: "Đừng phá phách nữa, lần sau gặp ngài Liêu, anh không ngóc đầu lên nổi đâu.” Y dặn dò: "Lúc về trường cậu đưa phong bì này cho ngài Liêu, nói lúc rảnh rỗi thì đến lầu Phù Dung uống rượu, anh mời ngài ấy.”

 

“Uống rượu gì vậy, sao không dẫn em theo…” Nguyên Anh nhận thư, nhíu chặt mày: "Anh à, đêm nay anh không có ý định cho em ngủ lại hả…”

 

"Chỗ anh chỉ có một cái giường, không giữ cậu lại.” Thương Vân Tú nói rồi đưa cho cậu một cái phong bì căng phồng: “Rảnh rỗi cậu đến đại viện một chuyến, lặng lẽ nhét số tiền này dưới gối đầu của thím Giang, đừng để bà ấy nhìn thấy.”

 

"À, đúng rồi! Thím Giang lại mang một đứa trẻ về. Nhóc con đó trôi trên sông, chậu gỗ bị nước vào, đứa trẻ đó mạng lớn, may mà sống sót qua được mấy ngày này.” Nguyên Anh cất kỹ hai cái phong bì, vén tay áo lên chuẩn bị nhảy qua cửa sổ.

 

Thương Vân Tú gật đầu, nhớ lại một vài chuyện cũ, phút chốc trở nên buồn bực.

 

"Mấy ngày nữa anh sẽ đến nội viện xem thử.” Y ngẩng đầy thì thấy Nguyên Anh chuẩn bị trèo qua cửa sổ, y vội vàng kéo người xuống: “Đây là tầng ba, rất nguy hiểm. Sau này cậu đừng trèo cửa sổ nữa, anh không có ở đây, lỡ bọn họ xem cậu như trộm rồi đánh đập thì phải làm sao?”

 

"Trèo cửa sổ khá đẹp trai mà!”

 

"Làm bậy! Đi thôi, anh đưa cậu xuống dưới.” Thương Vân Tú mặc áo ngủ màu trắng, tiễn người ra ngoài qua cửa sau khách sạn. Y dặn dò vài câu, đưa mắt nhìn người đi xa.

 

Lúc quay lại, y đụng phải một người mà trong thời gian này y không muốn gặp lại…
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (85)
Chương 1: Chương 1: Có một không hai Chương 2: Chương 2: Nhị gia là người rất chu đáo Chương 3: Chương 3: Tú Tú Chương 4: Chương 4: Không giống nói dối Chương 5: Chương 5: Mặt đỏ như máu Chương 6: Chương 6: Đoạn tử tuyệt tôn Chương 7: Chương 7: Cô ấy là vợ chưa cưới của tôi Chương 8: Chương 8: Nhị gia đừng nói đùa Chương 9: Chương 9: Nào nỡ bỏ Chương 10: Chương 10: Hắn là người tốt bụng Chương 11: Chương 11: Không sợ em thì tránh làm gì? Chương 12: Chương 12: Hắn đang theo đuổi cậu à? Chương 13: Chương 13: Kém một bậc Chương 14: Chương 14: Nó không dám Chương 15: Chương 15: Tú Tú, em có giận không? Chương 16: Chương 16: Em thích đàn ông Chương 17: Chương 17: Trải đời Chương 18: Chương 18: Nhị gia có phúc lớn Chương 19: Chương 19: Tôi không rảnh Chương 20: Chương 20: Hôm nay em có nhớ tôi không? Chương 21: Chương 21: Sao phải ức hiếp người ta như thế? Chương 22: Chương 22: Thương Vân Tú đi rồi? Chương 23: Chương 23: Nhớ ra chưa? Chương 24: Chương 24: Rất nhiều ấm ức Chương 25: Chương 25: Nhị gia chửi hay lắm Chương 26: Chương 26: Vừa rồi tôi đánh có đau không? Chương 27: Chương 27: Hùng hổ dọa người Chương 28: Chương 28: Tôi không thể sống thiếu em Chương 29: Chương 29: Là Nhị gia đang giúp tôi sao? Chương 30: Chương 30: Hôn thêm chút nữa Chương 31: Chương 31: Em xem tôi là gì? Chương 32: Chương 32: Chịu thua Chương 33: Chương 33: Hắn sẽ có người mình thật sự thích Chương 34: Chương 34: Em dám bước một bước thử xem Chương 35: Chương 35: Mày đã hiểu chưa? Chương 36: Chương 36: Gọi Nhị gia cũng vô dụng Chương 37: Chương 37: Em muốn tôi làm sao? Chương 38: Chương 38: Y là vợ tương lai của con Chương 39: Chương 39: Chỉ sợ hơi khó... Chương 40: Chương 40: Có qua có lại Chương 41: Chương 41: Em cũng muốn đúng không? Chương 42: Chương 42: Địa điểm tùy anh chọn Chương 43: Chương 43: Để tôi xem em có khóc không nào Chương 44: Chương 44: Nhóc câm Chương 45: Chương 45: Sao tôi thấy em không vui lắm? Chương 46: Chương 46: Vợ ngốc Chương 47: Chương 47: Không nhìn không nhìn Chương 48: Chương 48: Một nỗi chua xót xộc lên não Chương 49: Chương 49: Có mắt nhìn Chương 50: Chương 50: Ở lại cũng không có ý nghĩa Chương 51: Chương 51: Không hề cố kỵ mới có thể nói thẳng Chương 52: Chương 52: Thật ra tôi là như vậy Chương 53: Chương 53: Em còn muốn ở lại sao? Chương 54: Chương 54: Tôi mới muốn em khóc cho đã đời đấy Chương 55: Chương 55: Nhị gia là ngôi sao may mắn của em Chương 56: Chương 56: Có thể thấy người là được Chương 57: Chương 57: Phó Vinh Khanh bị cản lại Chương 58: Chương 58: Tôi và hắn không hợp Chương 59: Chương 59: Thương Vân Tú, chúng ta chưa xong đâu Chương 60: Chương 60: Thời gian chuộc tội Chương 61: Chương 61: Y lại làm gì nữa? Chương 62: Chương 62: Tôi và anh ta... Không có gì khác nhau? Chương 63: Chương 63: Quả hồng giả Chương 64: Chương 64: Em nhớ tôi, đúng không? Chương 65: Chương 65: Ở cùng em một đêm Chương 66: Chương 66: Y yêu Phó Vinh Khanh Chương 67: Chương 67: Phó Vinh Khanh nhất định sẽ tới Chương 68: Chương 68: Bỏ súng xuống Chương 69: Chương 69: Y không còn nữa Chương 70: Chương 70: Thương Vân Tú vẫn lắc đầu từ chối Chương 71: Chương 71: Cả người hắn đều kháng cự Chương 72: Chương 72: Gửi người thân yêu của tôi Chương 73: Chương 73: Cậu chủ nhà họ Phó kết hôn rồi ư? Chương 74: Chương 74: Cậu út nhà họ Tiền Chương 75: Chương 75: Tú Tú? Chương 76: Chương 76: Tôi quỵt tiền của cậu à? Chương 77: Chương 77: Tôi chỉ hát cho Nhị gia nghe Chương 78: Chương 78: Tôi sắp phát điên rồi Chương 79: Chương 79: Cắn đau... Chương 80: Chương 80: Phó Vinh Khanh cúi đầu hôn một cái Chương 81: Chương 81: Vậy em muốn ngủ Chương 82: Chương 82: Hắn nói như bản thân rất ấm ức Chương 83: Chương 83: Nhị gia, nghe em giải thích Chương 84: Chương 84: Vinh Khanh, em ôm được mặt trăng rồi Chương 85: Chương 85: Ngoại truyện: Sách nát