Chương 20
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 20: Anh sẽ đến thăm tôi, đúng không?

Thương Quân không trả lời.

Có lẽ anh đang bận xã giao trên bữa tiệc nên không tiện xem điện thoại.

Sầm Tô đặt điện thoại xuống, kiên nhẫn chờ câu trả lời của anh.

Mải trò chuyện nên mì sốt tương đậu đã nguội, cô cúi đầu tập trung ăn.

Trên vỉa hè bên ngoài tiệm mì người qua lại tấp nập, tốp hai tốp ba người lướt qua cửa sổ, có người vội vàng có người thong thả.

Người bên ngoài cũng nhìn vào trong một cái, xem xem cô đang ăn gì.

Giống như thỉnh thoảng cô cũng sẽ tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mỗi lần nhìn ra ngoài cửa sổ cô đều vô thức liếc nhìn tòa chung cư kia.

Mãi đến khi ăn mì xong Thương Quân vẫn không trả lời tin nhắn, ngược lại nhận được điện thoại của vệ sĩ đi cùng anh.

Nhưng cuộc điện thoại này không liên quan đến Thương Quân, vệ sĩ nói với sáng nay ông cụ Triệu đã xuất viện, hiện tại tình trạng sức khỏe đã ổn định.

Đây là tin tốt.

Nhưng tin không vui là mấy cô con gái của ông cụ Triệu đã đề nghị phân chia tài sản, lý do cũng rất đường hoàng: Ông cụ đã không còn thích hợp làm việc lao lực nữa, vì sự phát triển lâu dài của công ty và gia tộc quyền cổ phần nên được sắp xếp càng sớm càng tốt, tránh để sau này mấy anh chị em lại đưa nhau ra tòa vì tranh chấp tài sản thừa kế, liên lụy đến công ty.

Vệ sĩ nói: “Mấy hôm trước Ngu Duệ đã đích thân đến bệnh viện thăm, không biết có phải đã nghe được tin anh chị em nhà họ Triệu đang tranh giành tài sản không.”

Sầm Tô quan tâm, hỏi: “Tạm thời không ảnh hưởng đến Y tế Tân Duệ chứ?”

Vệ sĩ trả lời: “Cái này thì không. Nhưng nếu cứ ầm ĩ thế này sớm muộn cũng ảnh hưởng. Gần đây Tân Duệ có mấy vị trí đang cạnh tranh nội bộ, nhưng không liên quan đến bộ phận nghiên cứu và phát triển.”

“Được, cảm ơn anh. Vất vả rồi.”

Sau khi Sầm Tô kết thúc cuộc gọi với vệ sĩ, cô rời khỏi tiệm mì.

Gần đây tìm hiểu về Tân Duệ, mong muốn được gia nhập Tân Duệ của cô ngày càng mãnh liệt hơn.

Nếu như cô có cơ hội được gia nhập, tranh được một ít cổ phần, trở thành cổ đông của Y tế Tân Duệ, cho dù chỉ là một cổ đông nhỏ có quyền được chia cổ tức thì đối với bà ngoại mà nói, đó chẳng phải là một kiểu viên mãn khác sao.

Bác sĩ Cố nói phải giữ tâm trạng bà ngoại luôn vui vẻ, có lẽ không có chuyện gì có thể khiến bà ngoại được an ủi và vui mừng hơn việc cô được nắm giữ cổ phần từng là của “Y tế Sầm Thụy”.

Cuộc đời còn dài, cô có rất nhiều cơ hội vào Tân Duệ.

Nhưng cuộc đời của bà ngoại gần như đã đến hồi kết.

Tiệm mì cách căn hộ của Thương Quân hai con phố, hai tay Sầm Tô đút vào túi áo khoác, bước chầm chậm dưới ánh mặt trời.

Lúc này trong túi áo truyền đến tiếng sóng biển êm tai, có tin nhắn đến.

Không cần đi làm, không cần họp, cô vừa đổi âm báo hôm qua.

Như vậy sẽ không bỏ lỡ bất cứ tin nhắn nào.

Cô mở điện thoại, là Thương Quân gửi tin nhắn đến nhưng không phải trả lời tin nhắn “Nếu như anh nhận được tin nhắn nhóm, anh sẽ trả lời tôi như nào?” của cô.

Thương Quân:【Gửi định vị quán mì cho tôi, tôi bảo tài xế đi đón em. Bên tôi còn lâu mới kết thúc.】

Sầm Tô nói không cần đón:【Đang tắm nắng, đi mệt tôi sẽ gọi xe.】

Thương Quân không ép buộc cô:【Trong nhà có người, em đến cứ lên nhà trước. Tôi đã nói với ban quản lý tòa nhà, em chỉ cần báo họ tên là có thể vào nhà.】

Sau đó gửi số tầng cụ thể cho cô.

Sầm Tô:【OK】

Nghĩ đến chuyện anh vẫn đang ở trên bữa tiệc, cô không nói chuyện phiếm với anh nữa, khóa màn hình điện thoại bỏ vào trong túi áo.

Tòa chung cư cao chọc trời kia nhìn thì ở ngay trước mắt, nhưng cô đi bộ gần nửa tiếng mới tới nơi.

Sầm Tô chưa ở nhà cao cấp nhưng từng thấy qua.

Sếp cũ Thương Uẩn mỗi cuối năm đều mời ban quản lý cấp cao đến nhà tổ chức tiệc, cô may mắn được chiêm ngưỡng sự xa hoa của căn biệt thự.

Sếp ở biệt thự, căn hộ xa hoa như này là lần đầu tiên cô nhìn thấy.

Bước qua cánh cửa xoay dày nặng của tòa nhà, đại sảnh tráng lệ hiện ra ngay trước mắt, vừa cao quý vừa xa hoa. Tác phẩm hoa khổng lồ ở giữa lấy chủ đề “Mùa xuân”, hoa nở rộ, rực rỡ tao nhã.

Sầm Tô đi xuyên qua đại sảnh yên tĩnh, đi về phía thang máy.

Bên cạnh cổng ra vào có bảo vệ trực, cô báo họ tên, đối phương nghe thấy cô họ Sầm lập tức cho cô qua.

Cô vừa vào thang máy không lâu thì người phụ trách tòa nhà đi qua hỏi bảo vệ cô Sầm đã đến chưa.

Bảo vệ nói: “Vừa lên lầu.”

Người phụ trách tòa nhà lại hỏi thêm một câu: “Bao nhiêu tuổi? Có phải dì giúp việc nào nhà tổng giám đốc Thương không?”

Căn hộ của Thương Quân không có dì giúp việc cố định, bình thường đều là nhà cũ nhà họ Thương cử người qua, nhân viên cũng thường xuyên thay đổi.

Bảo vệ nói: “Không phải, là một cô gái trẻ.”

Người phụ trách tòa nhà suy tư gật đầu, xem ra anh ta đoán không sai, quả thực Thương Quân đang hẹn hò. Lần sau Thương Uẩn có đến, dù có nói gì cũng tuyệt đối không cho lên nhà nữa.

Anh ta lại dặn bảo vệ: “Không có sự cho phép của tổng giám đốc Thương, không được cho bất cứ khách nào lên nhà. Kể cả em trai, em gái của tổng giám đốc Thương.”

Bảo vệ không hiểu, cho rằng giữa mấy anh em có gì mâu thuẫn.

Mà lúc này, trước cửa căn penthouse ở trên tầng cao nhất.

Sầm Tô vừa nhấn chuông cửa, cánh cửa nhanh chóng được mở ra từ bên trong.

Không ngờ dì lại mở cửa nhanh như vậy, giống như đang đợi cô vậy.

“Cháu chào dì, cháu là bạn của Thương Quân, Sầm Tô.”

“Dì biết, dì biết.” Dì nhiệt tình chào đón, “Cháu mau vào đi.”

Ở lối vào đã đặt sẵn một đôi dép lê nữ mới tinh, dì giải thích: “Là Thương Thấm mua để đây dự phòng, size chưa chắc đã vừa. Cháu cứ đi tạm trước, lát nữa dì chuẩn bị thêm mấy đôi.”

Sầm Tô đi thử, nói vừa.

Thật ra dép lê lớn hay nhỏ cũng chẳng sao hết.

Bước qua lối vào, tầm nhìn lập tức được mở rộng. Phòng khách biệt thự trần cao bảy mét, cửa sổ sát đất toàn bộ hai tầng khiến cô như chìm vào giấc mơ phù hoa.

Phong cách của căn nhà giống hệt phong cách ăn mặc của Thương Quân, tối giản và tông lạnh.

Cô ngồi xuống sô pha, dì quay người đi vào phòng bếp pha trà.

Phòng khách rộng lớn chỉ còn lại một mình Sầm Tô, cô thả lỏng rồi nhìn xung quanh.

Căn nhà quá mức gọn gàng, gần như không nhìn thấy dấu vết sinh hoạt, giống như một căn nhà mẫu.

Nếu như cô có căn nhà lớn như này, nếu như có phòng khách rộng rãi như này, trong nhà còn có dì giúp việc lo liệu, cô muốn nuôi ba chú chó, hai chú mèo, tan làm về nhà chắc hẳn sẽ rất náo nhiệt.

Chứ không phải như mỗi lần trở về căn nhà thuê, yên tĩnh đến mức cô có thể nghe thấy tiếng bản thân nhai hạt yến mạch.

Chả mấy chốc dì đã bưng trà hoa hồng đã pha xong ra.

Hai hũ trà hoa cô tặng Thương Quân để một hũ ở văn phòng, một hũ mang về nhà.

Dì không biết trà hoa này là do cô tặng, còn đặc biệt giới thiệu mấy câu.

“Cháu cảm ơn dì.” Sầm Tô nhận lấy cốc trà.

Những cánh hoa hồng bung nở hết cỡ trong cốc thủy tinh, mùi hương thoang thoảng, pha không kém gì mẹ.

Dì sợ cô thấy gò bó nên đặt cốc trà xuống liền vội vàng đi làm việc khác.

Sầm Tô chụp ảnh trà hoa gửi cho Thương Quân:【Đến nhà anh rồi.】

Lúc này Thương Quân vẫn đang ở trên bữa tiệc, nhưng đã gần kết thúc.

Chuyện nên bàn đã bàn xong, anh không để ý cuộc trò chuyện của người bên cạnh nữa, cầm điện thoại trả lời tin nhắn:【Ít nhất nửa tiếng sau tôi mới về đến nhà.】

Sầm Tô hỏi:【Anh đang trên đường về sao?】

Thương Quân:【Không, vẫn chưa tan.】

Sầm Tô:【Thảo nào anh lại không trả lời tin nhắn trước đó của tôi.】

Thương Quân nói:【Bây giờ rảnh rồi.】

Anh lại nhắn thêm một câu để cô yên tâm:【Sẽ luôn trả lời tin nhắn của em.】

Sầm Tô:【Tin nhắn nào cũng trả lời sao?】

Thương Quân:【Trừ những tin nhắn cố ý chọc tức tôi.】

Anh lật lại lịch sử trò chuyện, chỉ có một tin nhắn anh không trả lời:【Tin nhắn có giữ lại hay không đấy à?】

Sầm Tô:【Ừ.】

Thương Quân trả lời:【Nên bay ngày nào thì cứ bay ngày đó, tiền mất do hoàn vé máy bay đủ để em mua bao nhiêu hộp sữa chua đó?】

Sầm Tô bật cười.

Thật ra cô rất tò mò, không biết khi yêu anh sẽ như thế nào.

Muốn biết nên cô hỏi thẳng anh:【Tôi là người từng bị anh từ chối, nếu như là người anh thích anh cũng trả lời như vậy sao?】

Thương Quân:【Ừ.】

Thương Quân:【Tôi có thể đi thăm cô ấy.】

Sầm Sầm:【Cảm thấy hài lòng rồi~】

Sầm Sầm:【Háo hức vô ích rồi, sao anh không gửi liên tiếp. Lại cảm thấy không hài lòng rồi~】

Sầm Sầm:【Anh đến Thâm Quyến công tác cũng sẽ đi thăm tôi đúng không?】

Thương Quân:【Điều kiện là không chọc tức tôi.】

Lúc này trong phòng riêng mọi người nhìn thấy Thương Quân vẫn luôn cúi đầu gửi tin nhắn, đoán chắc anh có việc quan trọng cần xử lý.

Dù sao cũng chẳng có ai trong số đó nghĩ anh đang nói chuyện phiếm, dù sao anh ghét nhất là việc Thương Uẩn cứ ôm điện thoại trả lời tin nhắn trong bữa ăn.

Đợi anh cất điện thoại, người bên cạnh mới nói: “Tuần sau tổng giám đốc Thương rảnh không? Tôi mời. Có vài nguyên liệu quý hiếm mùa xuân sắp có rồi, vừa hay thử món mới.”

Thương Quân nói không tiện: “Gần đây phải đi công tác.”

“Vậy đợi anh về rồi tụ tập.” Đối phương tiện hỏi tiếp: “Chiều nay anh có đi đánh golf không? Đặt sân rồi.”

Hôm nay trời đẹp gió nhẹ, thích hợp để chơi golf.

Thương Quân xin lỗi, nói chiều nay còn có việc khác.

Đến đây, bữa tiệc hôm nay đã kết thúc.

Mọi người cười nói, ra khỏi phòng riêng.

Thương Quân vừa đi vừa gửi tin nhắn cho Sầm Tô:【Bên tôi tan rồi, bây giờ về.】

Đi đường cũng nhìn điện thoại gõ tin nhắn, xem ra chuyện vô cùng cấp bách, chả trách không có tâm trạng đi đánh golf.

Những người khác thấy vậy biết ý không nói chuyện với anh nữa.

Ngoài cổng lớn tứ hợp viện, chiếc Phantom đỗ ở vị trí đầu tiên.

Sau khi chào tạm biệt, Thương Quân lên xe rời đi trước.

Vừa ngồi lên xe trợ lý gọi điện đến báo cáo công việc: Kết quả đấu thầu phương án thiết kế của Tinh Hải Toán Lực đã có, doanh nghiệp địa phương ở Thâm Quyến trúng thầu.

Thương Quân có ấn tượng với công ty đó, bọn họ giỏi trong việc cải tạo các trung tâm số tiêu thụ năng lượng thấp.

“Được, tôi biết rồi.” Anh tiện hỏi thêm trợ lý một câu, việc đi công tác đã sắp xếp ổn thỏa chưa.

Trợ lý: “Đã sắp xếp ổn thỏa hết rồi.”

Lịch trình đi công tác tháng sau sẽ trải dài nửa vòng trái đất.

Lúc Thương Quân về đến nhà, Sầm Tô đang bê cốc thủy tinh đứng bên cửa sổ sát đất ở phòng khách ngắm cảnh bên ngoài. Cô nghe thấy tiếng quay đầu lại, nụ cười tự nhiên nở trên môi: “Thăm quan xong nhà anh rồi, đặc biệt là phòng khách này, đúng là ngôi nhà trong mơ của tôi.”

Cô nhấp một ngụm trà hoa đã không còn nóng: “Đợi bà ngoại làm phẫu thuật xong tôi sẽ tập trung làm dự án, cố gắng mua một căn nhà có phòng khách lớn như này.”

Thương Quân nói: “Phòng khách lớn như này, lãng phí.”

Từ khi chuyển đến anh gần như chưa ở phòng khách, không phải ở phòng sách thì là phòng ngủ.

Sầm Tô nói phòng khách lớn như này đối với cô không lãng phí: “Tôi muốn nuôi chó, nuôi mèo, phòng khách nhỏ sẽ không có chỗ cho bọn chúng chơi. Đợi tôi mua được căn nhà của riêng mình, tôi muốn nuôi mấy con.”

Thương Quân đặt chiếc áo vest lên ghế sô pha, thuận miệng hỏi: “Muốn nuôi chó gì?”

“Muốn nuôi nhiều loại lắm, Samoyed, Border Collie, chó chăn cừu Đức.”

Ánh mắt Thương Quân ra hiệu cô đi vào phòng sách.

Dù anh không nói gì nhưng Sầm Tô lập tức hiểu ý, đi theo anh.

Thương Quân nói tiếp: “Những loại em nói nhà Ngu Thệ Thương đều có, nhà anh ta nuôi bảy, tám con.”

“Ngưỡng mộ chủ tịch Ngu thật đấy.” Đương nhiên Sầm Tô sẽ không nói có cơ hội sẽ đi xem, có thể đến nhà Ngu Thệ Thương làm khách đều không phải mối quan hệ bình thường.

Mà cô và Ngu Thệ Thương chỉ gặp nhau mấy lần, đến cách liên lạc cũng không có.

Cửa phòng sách khóa, lúc Thương Quân không ở nhà không ai được phép vào kể cả Thương Uẩn.

Anh nhập vân tay, một chuỗi âm báo nhẹ vang lên, cửa mở ra.

Anh nghiêng người, để cô vào trước.

“Tủ sách có thẻ đánh dấu, muốn xem loại nào em tự chọn.”

Sầm Tô đứng trước cửa phòng sách, mặc dù trong lòng đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng vẫn bị choáng ngợp. Phòng khách còn rộng hơn cả phòng khách, hai bức tường trái phải hoàn toàn được bao phủ bởi những tủ sách gỗ óc chó sẫm màu. Trong tầm mắt, từ sàn nhà đến mái vòm cao khoảng gần bảy mét, hàng ngàn cuốn sách được sắp xếp gọn gàng tạo hiệu ứng thị giác không kém gì lúc cô bước vào đại sảnh dưới nhà. Cô đứng ở đó, đột nhiên cảm thấy bản thân thật nhỏ bé.

Cô thu hồi ánh mắt, hỏi Thương Quân tiểu thuyết khoa học viễn tưởng ở đâu: “Tôi chọn trước mấy cuốn dễ đọc.”

“Tủ sách thứ hai bên phải.”

Sầm Tô đi thẳng đến tủ sách thứ hai. Trong phòng sách có thoang thoảng mùi sách, đây là nơi duy nhất trong cả căn nhà có hơi thở cuộc sống.

Cô dựa vào sở thích tên sách, rút một cuốn ra.

Thương Quân đi đến bên cạnh cô: “Đừng chỉ nhìn tên sách.”

“Có lẽ tôi khá nông cạn, nhìn người hay nhìn đồ vật đều nhìn bên ngoài trước.”

“…..”

Sầm Tô đưa cuốn sách chọn xong cho anh, bảo anh cầm giúp sau đó tiếp tục chọn.

Cô vừa chọn sách vừa nói chuyện phiếm với anh, tiếp tục câu chuyện có giữ lại hay không trước đó: “Nếu như tôi chọc tức anh, anh vẫn đi thăm tôi sao?”

“Không.”

Đúng lúc Sầm Tô vừa chọn xong sách định đưa cho anh, trước khi đưa cho anh, cô vỗ nhẹ một cái vào cánh tay anh: “Không được phép không đi!”

Thương Quân để mặc cô vỗ, vẫn nhìn cô giống như vừa nãy.

Vỗ xong Sầm Tô mới vô thức nhận ra, hành động này quá mức thân mật và mập mờ.

Bình thường chỉ có các cặp yêu nhau mới làm nũng như vậy.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (83)
Chương 1: Chương 1: Không chỉ thích một người, thích rất nhiều. Chương 2: Chương 2: Muốn tìm bạn trai như nào? Tôi giới thiệu cho cô. Chương 3: Chương 3: Có tiện xin cách liên lạc không? Chương 4: Chương 4: Muốn mời anh ăn cơm, không biết anh rảnh không? Chương 5: Chương 5: Để Thương Quân yêu ai đó, e là chuyện chẳng dễ dàng gì. Chương 6: Chương 6: Chưa đến hai tháng cô ấy sẽ chán anh. Chương 7: Chương 7: Cô mở camera, tự nhiên chụp anh mấy tấm. Chương 8: Chương 8: Lỡ như anh là ngoại lệ của tôi thì sao. Chương 9: Chương 9: Điều kiện của anh tốt như vậy sao mãi chẳng yêu ai thế? Chương 10: Chương 10: Anh cố ý nhường cô. Chương 11: Chương 11: Mấy chuyện xem mắt như này, sau này không xảy ra với anh nữa. Chương 12: Chương 12: Đổi thành người khác tôi sẽ tránh gây hiểu lầm, nhưng với cô tránh hay không tránh đều như nhau. Chương 13: Chương 13: Đến gặp anh, sao có thể đến muộn được chứ. Chương 14: Chương 14: Ở chỗ tôi, anh khác với tất cả mọi người. Chương 15: Chương 15: Bữa cơm này còn ăn nữa không? Chỉ hai chúng ta. Chương 16: Chương 16: Tôi vẫn chưa tỏ tình. Chương 17: Chương 17: Thương Quân, tôi thích anh. Chương 18: Chương 18: Không muốn anh đi ngay bây giờ. Chương 19: Chương 19: Nếu như có người giữ tôi lại, tôi sẽ không rời đi ngay. Chương 20: Chương 20: Anh sẽ đến thăm tôi, đúng không? Chương 21: Chương 21: Anh nói xem tôi có dám hôn không? Chương 22: Chương 22: Anh thiên vị rõ ràng như vậy, có ai không rung động chứ. Chương 23: Chương 23: Hôm nay trên đường về nhà đột nhiên nhớ anh. Chương 24: Chương 24: Muốn mãi được nghe giọng nói của anh. Chương 25: Chương 25: Hai tay cô dường như ôm trọn lấy eo Thương Quân. Chương 26: Chương 26: Cảm nhận cái ôm của anh. Chương 27: Chương 27: Về gặp em trước rồi mới qua Hồng Kông làm việc. Lần này hài lòng rồi chứ? Chương 28: Chương 28: Đợi anh đi công tác về, chúng ta hẹn hò nhé, được không? Chương 29: Chương 29: Không phải em nói chỉ nhận quần áo bạn trai tặng sao? Hôm nay có thể nhận rồi chứ? Chương 30: Chương 30: Anh là của riêng cô, không có chút khoảng cách nào. Chương 31: Chương 31: Chẳng phải em nên cảm nhận thật tốt anh yêu một người như thế nào sao? Chương 32: Chương 32: Không chịu nổi thì anh trả lại cho em một chút ở trên giường Chương 33: Chương 33: Làm việc ở nhà tiện ôm em hơn. Chương 34: Chương 34: Khoảnh khắc đó đâm thẳng vào trái tim cô. Chương 35: Chương 35: Người đàn ông như Thương Quân khiến cô rung động điên cuồng ở mọi phương diện. Chương 36: Chương 36: Tập trung đông đủ ở Hải Thành. Chương 37: Chương 37: Sắp bị phát hiện rồi, chủ tịch Ngu đâu? Sao anh ta không ngăn mẹ em lại? Chương 38: Chương 38: Ngu Thệ Thương tự mình công khai hành động, hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của anh. Chương 39: Chương 39: Gặp phụ huynh. Chương 40: Chương 40: Biết đâu anh sẽ là người cô hẹn hò trong thời gian ngắn nhất. Chương 41: Chương 41: Anh sẽ đợi em trong sự nghiệp tương lai của em. Chương 42: Chương 42: Anh sửa “Sầm Sầm” thành “Tài khoản phụ của Thương Uẩn”. Chương 43: Chương 43: Dạo này cô ấy thế nào? Chương 44: Chương 44: Tôi đâu phải thần tiên, cũng sẽ nhớ một người. Chương 45: Chương 45: Giang Minh Kỳ thật, giả. Chương 46: Chương 46: Cô nhìn thấy Thương Quân. Chương 47: Chương 47: Sau hai tuần chia tay, bọn họ cuối cùng cũng gặp nhau. Chương 48: Chương 48: Nếu như nhận rồi, sau này phải kết hôn với anh. Chương 49: Chương 49: Anh vẫn luôn đợi cô. Chương 50: Chương 50: Anh đợi em sớm gọi anh là chồng. Chương 51: Chương 51: Bà ngoại, bà thấy con được không ạ? Con thích Sầm Tô. Chương 52: Chương 52: Vậy anh đối xử với Sầm Tô tốt chút. Chương 53: Chương 53: Cháu muốn kết hôn với cô ấy, vậy cứ làm theo ý nguyện của cháu. Chương 54: Chương 54: Cô nói với Triệu Tuân: Người tôi thích là Thương Quân. Chương 55: Chương 55: Nếu cháu biết là ai gửi đến, cháu sẽ cảm thấy ngon hơn. Chương 56: Chương 56: Một bóng người lao về phía anh. Chương 57: Chương 57: Vòng tay ngang eo cô nhấc lên. Chương 58: Chương 58: Nắm tay trước mặt mọi người. Chương 59: Chương 59: Sầm Tô là con gái của tôi và Ngu Thệ Thương. Chương 60: Chương 60: Một người là bố em, một người là chồng em. Chương 61: Chương 61: Tối nay anh ngủ giường của em, em ngủ giường của anh. Chương 62: Chương 62: Người chứng hôn. Chương 63: Chương 63: Bất ngờ liên tiếp. Chương 64: Chương 64: Hồi kết (1) Chương 65: Chương 65: Hồi kết (2) Chương 66: Chương 66: (Ngoại truyện 1): Trước tiệc đính hôn, cả đại gia đình tụ họp đông đủ. Chương 67: Chương 67: (Ngoại truyện 2): Đính hôn. Chương 68: Chương 68: (Ngoại truyện 3): Ngày mai anh muốn cùng em đi đăng ký kết hôn. Phó tổng Sầm, em đồng ý không? Chương 69: Chương 69: (Ngoại truyện 4): Anh làm bố. Chương 70: Chương 70: (Ngoại truyện 5): Kỳ nghỉ ở Hải Thành (1) Chương 71: Chương 71: (Ngoại truyện 6): Kỳ nghỉ ở Hải Thành (2) Chương 72: Chương 72: (Ngoại truyện 7): Kỳ nghỉ ở Hải Thành (3) – Được như ý nguyện. Chương 73: Chương 73: (Ngoại truyện 8): Kỳ nghỉ ở Hải Thành (4) – Mỗi người đều có được hạnh phúc riêng. Chương 74: Chương 74: (Tuyến IF): Sầm Tô chào đời. Chương 75: Chương 75: (Tuyến IF): Một nhà ba người cuối cùng cũng đoàn tụ. Chương 76: Chương 76: (Tuyến IF): Ngu Thệ Thương chăm con. Chương 77: Chương 77: Ngu Thệ Thương chăm con – Em bé hai tuổi. Chương 78: Chương 78: (Tuyến IF): Đăng ký kết hôn – Quen bạn vong viên. Chương 79: Chương 79: (Tuyến IF): Bảy năm sau, Ngu Thệ Thương: Muốn giới thiệu bạn trai cho con gái tôi. Chương 80: Chương 80: (Tuyến IF): Sầm Sầm: Tôi muốn tìm người mười chín tuổi. Chương 81: Chương 81: (Tuyến IF): Sầm Sầm và Thương Quân kết hôn chớp nhoáng. Chương 82: Chương 82: (Tuyến IF): Sống chung. Chương 83: Chương 83: (Tuyến IF): Chăm em bé [Hoàn toàn văn]